Vy ghì chặt chiếc gối ôm dẹt lép vào lòng, hai đùi miết mạnh lên lớp ga trải giường thô ráp dường như đã trôi hết chút hơi ấm cuối cùng từ người chồng đi biệt gần một tháng. Nam đang chạy chuyến xe hàng Bắc - Nam, bỏ mặc cô vò võ trong căn nhà ba gian bằng gỗ cũ kỹ sát mé sông Nhà Bè. Chiếc nhẫn cưới trơn mỏng trên ngón áp út cọ sát vào lớp vải lạnh ngắt, cứ mỗi lần chuyển động lại gợi lên một cảm giác trống hoác tê tái. Ở tuổi hai mươi tư, cơ thể Vy đang độ xuân thì tròn đầy, căng mọng nhưng lại bị giam hãm trong sự khô khát như lòng sông mùa hạn, bức bối dưới lớp áo lanh mỏng màu hồng nhạt. Cô nằm ngửa, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối đen, cố tìm một điểm tựa cho tâm trí nhưng chỉ thấy những âm thanh quen thuộc dội vào tai. Tiếng đục gỗ cộc cằn, đều đặn phát ra từ xưởng mộc phía sau nhà. Tiếng búa gỗ nện xuống cán đục cộc cộc, nhịp nhàng như nhịp đập của một thứ nhục cảm thô bạo găm thẳng vào đầu óc cô mỗi đêm. Đó là Kiệt. Người anh chồng lầm lì ba mươi tuổi của cô vẫn chưa chịu ngủ.

Vy co hai chân lên, chiếc quần lanh ngắn kéo cao để lộ cặp đùi trắng mịn cọ vào nhau trong bóng tối, lớp da thịt nhạy cảm cọ xát tạo ra âm thanh sột soạt nhỏ nhặt nhưng rõ mồn một. Nỗi cô đơn thèm khát len lỏi vào từng lỗ chân lông, đọng lại thành một cơn ngứa ngáy âm ỉ chạy dọc từ thắt lưng lên sống lưng. Vy đưa ngón tay trỏ miết nhẹ lên nốt ruồi nhỏ nằm ở xương quai xanh bên trái, tự hỏi Nam giờ này đang dừng xe ở trạm nghỉ nào trên quốc lộ đầy cát bụi, có khi nào nhớ đến cơ thể mềm mại của người vợ trẻ ở nhà hay không. Nhưng khuôn mặt của Nam cứ nhạt nhòa dần trong ký ức, nhanh chóng bị thay thế bởi tiếng gõ khô khốc của Kiệt dội qua bức vách ván ép mỏng ngăn đôi hai gian phòng ngủ. Bức vách ấy cũ kỹ đến mức chỉ cần Kiệt trở mình ở phòng bên kia, Vy cũng nghe thấy tiếng gỗ rít lên kẽo kẹt sát ngay bên tai, như thể da thịt của anh đang cọ vào tấm ván ép sát sạt lưng cô.

Sự ngột ngạt trong căn phòng khép kín dâng lên đến đỉnh điểm. Vy ngồi dậy, hơi nóng hầm hập tích tụ từ những ngày mưa ẩm kéo dài khiến mồ hôi rịn ra ở kẽ ngực, dính bết những sợi tóc đen dài sau gáy. Cô bước xuống giường, đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn gỗ mát lạnh, khẽ rùng mình tìm kiếm chút dễ chịu ngắn ngủi. Vy nhón chân bước qua gian buồng tối, đẩy nhẹ chốt cửa ngách rồi bước hẳn ra hiên nhà gỗ phía sau. 

Những hạt mưa chéo xiên lập tức quất thẳng vào mặt, vào cổ cô. Vy không lùi lại. Cô bước sát ra rìa hiên, đưa cả hai bàn tay ra hứng lấy dòng nước mưa tuôn xối xả từ mái ngói xám xịt. Nước lạnh buốt thấm qua lòng bàn tay, dội ngược lên hai cánh tay trần rồi len vào ngực áo lanh mỏng manh. Lớp vải lanh ướt sũng lập tức dính chặt lấy bầu ngực tròn đầy, vẽ nên đường cong nảy nở của đôi gò bồng đảo và làm lộ rõ hai núm vú nhô cao, co cứng lại vì lạnh. Vy khẽ run lên, nhưng cô không lấy tay che ngực. Cô ngửa cổ, để mặc dòng nước mưa gột rửa sự nóng nảy trong người, cảm nhận từng dòng nước mát lạnh chảy qua cổ, lách qua khe ngực rồi thấm đẫm cả vùng bụng phẳng lì dưới cạp quần lanh.

Chính lúc đó, Vy nhìn về phía xưởng mộc.

Dưới ánh đèn sợi đốt màu vàng tù mù treo lủng lẳng trên xà nhà gỗ, Kiệt đang đứng tựa vào chiếc bàn thợ dài. Anh cởi trần. Tấm lưng rộng rám nắng của Kiệt đẫm mồ hôi và nước mưa hắt qua khe cửa sổ xưởng, bóng lên dưới ánh sáng mờ tối. Dưới lớp da ngăm đen là những múi cơ bắp cuồn cuộn chuyển động theo từng nhịp tay đục dứt khoát. Kiệt cầm chiếc búa gỗ nện mạnh xuống cán đục, gọt đi một mảng gỗ gồ ghề. Tiếng gỗ vỡ ra giòn giã. Vy nín thở, đôi mắt không chịu rời khỏi vết sẹo nhỏ do bỏng lửa kéo dài trên bắp tay phải của anh. Mỗi lần cánh tay ấy gồng lên để xuống lực đục, vết sẹo lại co giãn theo thớ cơ vạm vỡ, toát ra vẻ nam tính thô bạo đến nghẹt thở.

Vy nhích người sát thêm vào cột hiên ướt nước, nửa muốn trốn tránh vào bóng tối, nửa muốn nhìn rõ hơn cơ thể người đàn ông đang làm việc. Từ bóng tối của mình, cô quan sát anh một cách tham lam. Kiệt mặc chiếc quần đùi tối màu, cạp quần trễ xuống dưới hông để lộ hai hõm hông sâu hoắm và săn chắc. Mồ hôi từ gáy anh chảy thành dòng dọc theo rãnh lưng sâu hoắm, biến mất dưới mép quần đùi. Bụi cưa bám vào làn da ướt nhẹp tạo thành những vệt xám mờ trên cơ thể vạm vỡ. Đầu đục của anh ấn mạnh vào khối gỗ thông thơm nồng mùi nhựa nóng. Mỗi động tác của Kiệt đều toát ra sức mạnh thể chất thô sơ, thứ sức mạnh rắn rỏi mà cô chưa bao giờ tìm thấy ở người chồng của mình. Nam hời hợt và bủng beo, còn Kiệt thì chắc nịch như một cây gỗ mun cắm sâu dưới lòng đất, vững chãi và đầy nguyên thủy.

Kiệt bất ngờ dừng tay. Chiếc búa gỗ trong tay anh lửng lơ giữa không trung. Anh không đục tiếp nữa.

Vy giật mình định lùi vào bóng tối, nhưng bàn chân trần của cô như bị đóng đinh xuống sàn hiên ướt nước.

Kiệt chậm rãi xoay người lại. Anh đưa bàn tay thô ráp quệt ngang mồ hôi trên trán, rồi ngẩng đầu lên. Ánh mắt một mí tối đen, sắc sảo của anh đâm thẳng qua màn mưa dày đặc, găm chặt lấy Vy đang đứng dưới hiên. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng mười mét, nhưng Vy có cảm giác anh đang đứng ngay trước mặt, nhìn thấu qua lớp áo lanh ướt sũng đang dán chặt vào da thịt, phơi bày toàn bộ bầu ngực trần cùng hai đầu nhũ hoa đang run rẩy dưới làn nước lạnh. Ngực Vy phập phồng thở gấp, hai đỉnh ngực nhô cao run rẩy dưới cái nhìn của anh. Cô thấy Kiệt nheo mắt, ánh nhìn trượt từ khuôn mặt xuống cổ, dừng lại thật lâu ở lồng ngực phập phồng của cô.

Màn mưa rơi xối xả giữa hai người dường như không ngăn nổi luồng khí nóng đang bốc lên từ hai cơ thể. Kiệt đặt chiếc đục xuống mặt bàn gỗ vang lên một tiếng cạch khô khốc. Anh không quay đi, cứ đứng yên đó nhìn cô bằng cặp mắt đăm đăm chứa đựng một sự chiếm hữu nguyên thủy, khiến toàn thân Vy nóng ran lên. Vy thấy rõ phần dưới quần đùi của Kiệt hơi gồ lên, căng chật một cách bất thường.

Vy run lên, không phải vì lạnh. Cô vội vã xoay người, bước nhanh vào trong và khép chặt cánh cửa ngách lại, cài chốt sắt thật nhanh như thể đang chạy trốn một loài thú dữ đang chực chờ vồ lấy mình trong đêm tối.

Trong phòng ngủ tối om, Vy áp lưng vào cánh cửa gỗ, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thở dốc, hai bàn tay ôm lấy bầu ngực đang phập phồng, cảm nhận rõ rệt sự nóng rực từ lòng bàn tay truyền vào hai núm vú vẫn còn săn cứng. Chiếc áo lanh ướt nhẹp lạnh ngắt sát vào da thịt nhưng bên trong cô lại đang bốc hỏa, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống bụng dưới làm cô ẩm ướt. Vy lảo đảo đi về phía giường cưới, ngã người xuống tấm đệm cũ kĩ. Cô kéo tấm chăn mỏng đắp lên người, cố che đi sự xấu hổ và thèm khát đang dâng trào trong bụng dưới, nhưng đầu óc cô chỉ toàn hình ảnh tấm lưng đẫm mồ hôi và ánh mắt nóng rực của Kiệt.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài, tiếng mưa xối xả trên mái tôn bị lấn át bởi tiếng bước chân nặng nề.

Tiếng dép xốp nện xuống sàn gỗ ẩm ướt vang lên từ phía xưởng mộc, tiến vào gian nhà giữa. Vy nín thở, hai tay siết chặt mép chăn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô nghe rõ tiếng bước chân ấy không dừng lại ở gian bếp như mọi khi. Nó di chuyển chậm rãi nhưng vững chãi, hướng thẳng về phía phòng ngủ của cô. Mỗi nhịp chân nện xuống làm mặt sàn gỗ dưới gầm giường Vy khẽ rung nhẹ. Vy nằm im, mắt trợn tròn nhìn vào bóng tối, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước bức vách gỗ mỏng ngăn cách giường ngủ của cô và phòng của Kiệt.

Khoảng cách bây giờ chỉ còn là một tấm ván ép mỏng. Vy thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề và mùi dầu bóng gỗ nồng hắc lẫn mùi mồ hôi nam tính của Kiệt đang tỏa ra bên kia bức vách. Bức vách khẽ rung lên khi cơ thể to lớn của anh tựa vào. Vy nín thở, nằm im không dám cựa quậy, cảm nhận hơi nóng của người đàn ông bên kia bức vách như đang xuyên qua thớ gỗ, phả thẳng vào da thịt trần trụi của cô dưới lớp chăn mỏng.