Son áp lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh ngắt lên miệng Điện, đè chặt đến mức môi cậu ép sát vào răng. Cô không dám thở. Từng thớ thịt trên người cô cứng đờ như khúc gỗ mục dầm nước. Ngay trước mắt hai người, kẽ nứt nhỏ của vách lá dừa nước từ từ mở rộng ra dưới sức ép của đầu ngón tay khẳng khiu, để lộ một khoảng sáng nhỏ ti hí. Ánh sáng xiên từ ngoài rẫy vào vẽ lên nền đất tối tăm một vệt tròn vàng vọt. Son trừng mắt nhìn vệt sáng đó, tim đập thình thịch liên hồi bên tai như tiếng trống dồn dập lúc hội đình. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi, hỗn loạn của Điện đang phả vào lòng bàn tay mình, và cả sự co rút mạnh mẽ của dương vật cậu khi nó vừa tuột khỏi cửa mình cô, còn sũng nước và dính dấp tinh dịch.
Sự co rút của da thịt làm hai người tựa như dán chặt vào nhau trên chiếc phản tre cũ kỹ. Điện nằm dưới người cô, cả cơ thể cậu run rẩy từng hồi. Mồ hôi từ trán Điện chảy dài, nhỏ xuống mặt phản tre tạo nên những tiếng động nhỏ mà Son ngỡ như tiếng sấm nổ sát bên tai. Phía bên ngoài vách lá, ngón tay khẳng khiu kia vẫn tiếp tục di chuyển, cào nhẹ vào lớp lá dừa khô nghe xoẹt xoẹt. Son nghiến chặt răng, lòng bàn tay đè mạnh hơn lên môi Điện, cảm nhận rõ rệt từng chiếc răng của cậu đang cắn chặt vào da thịt mình để ngăn tiếng rên rỉ rách nát vì sợ hãi. Lồn cô lúc này vẫn còn co thắt liên tục theo bản năng, kẹp chặt lấy dòng tinh dịch nóng hổi Điện vừa phóng sâu vào tử cung. Chất dịch nhầy dâm đãng từ âm đạo Son rỉ ra, thấm đẫm cả vùng bẹn và đùi trong của hai người, nhớp nháp và hăng nồng mùi dục vọng cấm kỵ.
Cái bóng người bên ngoài khẽ khựng lại. Qua khe lá rách, Son thấy loáng thoáng một phần gò má nhăn nheo cùng chỏm tóc bạc xơ xác. Đầu óc cô nổ tung một tiếng bùng bên tai. Là bà Hai? Hay là bà thím bên xóm dưới đi kiếm củi tràm? Cái bóng ấy hơi nghiêng đầu, cố ghé mắt sát vào kẽ hở. Điện dưới người cô bắt đầu run lên, bắp đùi cậu co giật nhẹ vì căng thẳng. Son tì mạnh đầu gối xuống sàn tre, dùng cả trọng lượng cơ thể để ghim chặt Điện nằm im. Cô sợ chỉ cần một cọng tre trên phản khẽ kêu kên két, tất cả sẽ vỡ lở.
Đột ngột, cái bóng bên ngoài giật nảy mình. Có tiếng người gọi lớn từ phía lộ lớn vọng lại:
- Út ơi! Có thấy con bò nhà tui chạy qua ngả này không?
Tiếng hét của người chăn bò cắt ngang bầu không khí rình rập. Cái bóng đen rụt ngón tay lại nhanh như chớp. Tiếng lá khóm khô bị giẫm đạp sột soạt vang lên gấp gáp. Tiếng chân người vội vã chạy băng qua những rãnh đất khóm, hướng thẳng ra phía lộ nhựa để tránh mặt người hỏi thăm.
Son buông tay khỏi miệng Điện, đổ sụp người xuống ngực cậu, ngực phập phồng như người suýt chết đuối vừa ngoi lên mặt nước. Điện lập tức thở dốc, hai tay bấu lấy vai Son, giọng run bần bật:
- Dì... dì Son... ai... ai vậy dì?
- Nín đi! - Son rít qua kẽ răng, giọng cô khản đặc, mắt vẫn găm chặt vào kẽ vách lá vừa khép lại. - Mặc đồ vô. Mau lên!
Căn chồi lá dừa nước lúc này ngột ngạt như một cái lò nung. Son cuống cuồng ngồi dậy, hai chân luống cuống tìm chiếc quần bà ba đen quăng dưới sàn đất. Dưới háng cô, cảm giác nhớp nháp lạnh ngắt bắt đầu loang ra. Dòng tinh dịch đặc sệt, ấm nóng Điện vừa bắn sâu vào tử cung giờ đang rỉ ra ngoài cửa mình đỏ hửng, chảy dọc theo đùi trong, bết dính vào lớp lông mu rậm rạp. Son không kịp tìm khăn lau. Cô dùng lòng bàn tay quệt vội một đường ngang bẹn, bôi đại chất dịch nhầy đó vào mặt trong của ống quần đen rồi kéo quần lên sát hông. Chiếc áo bà ba màu tro của cô bị vò nát, nút thắt trên ngực đứt chỉ, lỏng lẻo. Cô vội vã cài lại bằng những ngón tay run rẩy, đầu ngón tay vẫn còn vương mùi nước nhờn dâm đãng của chính mình và mùi hăng nồng của cu Điện.
Điện cũng cuống cuồng không kém. Cậu chụp lấy cái quần đùi vải thô dính đầy bùn rẫy, xỏ chân vào mà hai ống quần cứ líu lại. Khuôn mặt cậu thiếu niên mười tám tuổi xám ngoét, mắt dáo dác nhìn quanh như con thú bị dồn vào đường cùng. Cậu thở hắt ra từng hơi ngắn, cài vội chiếc cúc quần tre rồi nhìn Son bằng ánh mắt cầu cứu.
- Giờ... giờ mình đi ngả nào dì Son? Đi đường lớn lỡ gặp...
- Đi ngả sau. - Son nói, giọng cô đanh lại để che giấu sự sợ hãi đang cào xé lồng ngực. - Tao đi ngả rẫy khóm bên hông, vòng ra bờ kênh. Mày lội tắt qua đám mía nhà ông Tư, đi hướng lộ lớn rồi giả đò đi mua đồ. Đừng có đi chung. Có ai hỏi thì nói đi đốn khóm từ sáng tới giờ chưa gặp tao.
- Dì... dì nghĩ là ai? - Điện hỏi, giọng nghẹn lại ở cổ họng, tay bám chặt vào mép cửa chồi bằng tre.
Son nhìn Điện. Vết sẹo nhỏ trên bắp tay phải của cậu đỏ ửng lên vì mồ hôi bám vào. Cô muốn ôm lấy cậu, muốn xoa dịu nỗi sợ hãi đang hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh kia, nhưng nỗi sợ bại lộ lớn hơn tất cả. Cô đẩy vai Điện, lạnh lùng bảo:
- Đi đi! Hỏi nhiều làm gì. Mau lên kẻo họ quay lại.
Điện nuốt khan một cái, cúi đầu chui ra khỏi cửa chồi trước. Cậu lách mình vào giữa những bụi khóm cao ngang thắt lưng, bóng áo ba lỗ bạc màu nhanh chóng mất hút sau những chiếc lá khóm dài đầy gai nhọn. Son đợi thêm một lát. Cô cúi xuống nhìn mặt phản tre, nơi có một vệt nước ẩm ướt lớn - hỗn hợp mồ hôi và dịch vị thể xác của hai người. Cô lấy nắm lá khô bên cạnh chà mạnh lên mặt tre cho đến khi vệt nước biến mất, chỉ còn lại mùi ngai ngái của lá mục và mùi hăng của tinh dịch khuếch tán vào không khí nóng bức.
Son lách ra khỏi căn chồi bằng lối sau. Ánh nắng trưa gằn xuống đỉnh đầu cô như những cây kim nung đỏ. Lách qua những hàng khóm sắc nhọn, những chiếc gai bén ngót cào xước qua lớp vải áo bà ba mỏng, để lại những vệt rát đỏ trên da thịt. Nhưng cô không thấy đau. Đầu óc cô đang bị xoay cuồng bởi những phỏng đoán. Là ai? Mẹ cô, bà Hai? Không, bà Hai đi đứng chậm chạp, tiếng dép lẹt xẹt của bà không thể biến mất nhanh như vậy. Chị dâu Son? Con người lầm lũi nhưng có đôi mắt hay dòm ngó ấy rất có thể đã rình theo cô từ lúc cô ra khỏi nhà. Hay là Tấn, anh trai cô? Cơn giận dữ của gã đàn ông gia trưởng đó nếu biết chuyện này sẽ đủ để gã cầm cây phảng chém chết cả cô lẫn Điện ngay tại chỗ.
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Son. Cô vừa đi vừa chạy, bàn chân trần giẫm lên đất nện nóng bỏng không chút cảm giác. Vừa về đến mé kênh sau nhà, Son vội vàng múc gáo nước mưa từ cái lu xi măng sát vách bếp, dội ào xuống chân để rửa trôi những vết bùn đất bám đầy ống quần đen. Cô cố ý dùng ngón tay thô ráp miết thật mạnh vào bẹn để gột rửa nốt lớp nước nhờn đã khô quánh lại trên da. Cô lén nhìn vào nhà trong. Căn nhà im ắng đến lạ lòng. Chỉ có tiếng gió xào xạc trên những tàu lá dừa nước lợp mái và tiếng khua chén đĩa lách cách dưới bếp của chị dâu.
Son bước vào nhà bếp, cố giữ cho giọng mình bình thản:
- Mẹ đâu rồi chị dâu?
Người chị dâu không quay đầu lại, vẫn tiếp tục dùng xơ mướp chà rửa cái chảo gang đen nhẻm, giọng đều đều:
- Mẹ đi qua nhà bà dì bên xóm giữa từ sáng, chưa thấy về. Ủa, cô đi đâu mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại, quần áo xộc xệch vậy?
Son thót tim, tay bấu chặt vào mép bàn ăn bằng gỗ tạp. Cô cố nở một nụ cười gượng gạo:
- Thì đi đốn khóm ngoài rẫy chứ đi đâu. Nắng gắt quá nên hơi mệt.
- Vậy hả? - Chị dâu quay lại, ánh mắt sắc lẹm lướt từ mái đầu búi cao hơi lệch của Son xuống đến gấu quần đen còn ướt sũng nước mưa. - Tôi tưởng cô đi câu với thằng Điện. Thấy thằng Điện lúc nãy chạy hớt hải bên đường lộ, mặt cắt không còn giọt máu.
Son nín thở, đột ngột thấy sống lưng lạnh toát. Cô quay mặt đi, vờ lấy cái nón lá rách treo trên cột nhà che nửa mặt:
- Tôi đốn khóm một mình. Thằng Điện nó đi làm rẫy bên đằng nội nó rồi, mẹ dặn vậy mà.
Căn bếp chìm vào một sự nín thinh ngột ngạt. Tiếng xơ mướp chà trên chảo gang ngưng bặt. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt tong tong từ chiếc gáo dừa xuống nền đất ẩm. Sự nghi kỵ như một làn sương mỏng nhưng dày đặc bao trùm lấy hai người đàn bà. Son biết, dù chị dâu không nói ra, nhưng cái nhìn dò xét kia đã chôn sâu một mối hoài nghi không thể xóa bỏ.
Tối hôm đó, không khí trong gia đình Son chùng xuống như một sợi dây đàn căng quá mức, chỉ chờ đứt. Bà Hai về nhà khi trời đã sập tối hẳn. Bà không nói một lời nào, chỉ lầm lũi nhóm bếp lò dầu gió rồi ngồi bó gối bên bậu cửa, đôi mắt đục ngầu nhìn đăm đăm vào khoảng tối đen ngòm ngoài ngõ. Tấn đi làm rẫy về muộn, gã quăng mạnh cái cuốc xuống hiên nhà, tiếng cành cạch thô bạo làm Son giật thót người trong phòng riêng.
Bữa cơm tối diễn ra trong sự câm lặng tuyệt đối. Tiếng đũa tre chạm vào bát sành kêu lốc cốc nghe rõ mồn một. Không ai hỏi ai câu nào. Son ngồi sát góc phản, đầu cúi gập đến mức cằm gần chạm vào ngực. Cô không dám gắp thức ăn, chỉ lùa vài hạt cơm nguội vào miệng nhai trệu trạo. Mỗi lần Tấn hay bà Hai dịch chuyển người, tim cô lại nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cô sợ bà Hai sẽ đột ngột đứng lên, chỉ thẳng vào mặt cô mà chửi rủa, hoặc Tấn sẽ lôi cô ra giữa sân nhà mà đánh đập vì tội lăng loàn.
Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa Son và Điện bị đẩy vào một ranh giới xám đầy câm lặng và sợ hãi.
Họ không dám nhìn mặt nhau. Mỗi khi Điện qua nhà giúp Tấn khuân vác mía hay khiêng nước, Son liền tìm cớ trốn ra sau vườn hoặc lẩn vào phòng riêng. Có những lúc vô tình chạm mặt nhau ở ngõ nhỏ, Điện lập tức cúi đầu, bước thật nhanh qua như thể Son là một bóng ma đáng sợ. Ánh mắt ngơ ngác, rực lửa ngày trước của cậu thiếu niên mười tám tuổi giờ chỉ còn lại sự né tránh và hoảng loạn.
Son hiểu nỗi sợ của Điện. Cậu còn quá trẻ, tương lai còn ở phía trước, cậu sợ bị gia đình ruồng bỏ, sợ làng xóm dị nghị về mối quan hệ dì cháu cấm kỵ này. Bản thân cô cũng bị giằng xé bởi nỗi sợ hãi và đạo đức. Lời đe dọa thắt cổ của bà Hai vẫn lơ lửng trên đầu cô như một bản án tử hình treo sẵn. Cô đã tự hứa với lòng mình sẽ cắt đứt, sẽ giữ khoảng cách tuyệt đối với cậu.
Nhưng dục vọng là thứ rễ cây cằn cỗi bám sâu vào lòng đất thịt, càng bị đè nén, nó càng đâm xuyên qua những khe nứt để tìm ánh sáng.
Nỗi thèm khát thể xác của người đàn bà hai mươi tám tuổi không dễ dàng bị dập tắt bằng những lời răn đe. Đêm đêm, nằm trong căn phòng lá chật hẹp, nghe tiếng thở dài của mẹ ở gian ngoài và tiếng cọt kẹt quen thuộc từ chiếc giường tre của anh chị bên kia vách, Son lại trằn trọc không ngủ được. Tiếng thở dốc của chị dâu xen lẫn tiếng cọ xát cành cạch của chiếc giường gỗ bên kia vách như những nhát búa nện thẳng vào đầu óc Son. Lòng cô cồn cào, nóng hầm hập. Bàn tay cô bất giác luồn vào trong quần đen, ngón tay tự tìm đến hạt đậu nhỏ giữa hai mép lồn đang sũng nước. Cô cọ xát điên cuồng, ngón tay chọc sâu vào âm đạo nóng ấm, miết mạnh liên tục để giải tỏa cơn ngứa ngáy dữ dội. Cô cắn chặt góc gối để không phát ra tiếng động. Nhưng dù có tự thỏa mãn bao nhiêu lần, cô vẫn cảm thấy trống rỗng. Cái lồn của cô thèm khát sự căng đầy, nóng hổi từ con cu to lớn, thô bạo của Điện. Cô nhớ cái cách cậu ghì chặt hông cô, nhớ tiếng thở dốc hăng nồng mùi nam tính phả vào gáy mình.
Có những buổi trưa nắng gắt, Son đứng nép sau bụi chuối bên hông nhà, nhìn Điện đang giúp Tấn vác những bao phân hóa học từ dưới ghe lên bờ. Điện chỉ mặc một chiếc quần đùi mỏng, lưng trần bóng loáng mồ hôi dưới nắng trưa. Những múi cơ ngực và bụng của cậu co rút, căng tràn sức sống tuổi mười tám mỗi khi cậu nâng bao phân nặng lên vai. Sợi chỉ đỏ may mắn trên cổ tay trái của cậu nổi bật trên làn da đen nhẻm. Son nhìn đăm đăm vào đũng quần đùi của Điện, nơi phần vải thô bị mồ hôi và nước sông thấm ướt, bó sát vào dương vật đang lờ mờ lộ ra hình dáng. Cô nuốt nước bọt liên tục, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh ngắt. Sự giằng xé giữa nỗi sợ bị phát hiện và ham muốn dâng trào làm cô muốn phát điên.
Một buổi chiều nọ, khi bà Hai và Tấn đã đi họp hợp tác xã bên xóm ngoài, chỉ còn Son ở nhà dọn dẹp. Cô mang đống quần áo dơ ra bờ kênh bên hông nhà để giặt. Lúc cô đang ngồi khom lưng chà những chiếc áo bà ba của anh trai, thì từ phía ngõ, Điện lầm lũi đi vào. Cậu gánh hai sọt củi lớn, mặt mũi lấm lem tro than rẫy.
Thấy Son ngồi đó, Điện khựng bước chân. Cậu định quay đầu đi ngả khác, nhưng Son đã nhìn thấy cậu. Giữa không gian vắng vẻ chỉ có tiếng nước chảy róc rách dưới kênh, sự căng thẳng đột ngột dâng cao.
Son dừng tay giặt, ngước mắt nhìn Điện. Điện cũng nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau trong giây lát, đầy vẻ u uất và khao khát chôn giấu.
- Điện... - Son khẽ gọi, giọng cô nhỏ như gió thoảng.
Điện nuốt nước bọt, cậu đặt gánh củi xuống cạnh gốc dừa nước rồi ngập ngừng bước lại gần bờ kênh. Cậu đứng cách cô vài bước, hai tay bám chặt vào cạp quần đùi dính đầy bụi củi tràm.
- Dì Son... dì giặt đồ hả dì? - Điện hỏi, giọng cậu khàn khàn, mắt không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt Son mà cứ đảo quanh đống quần áo ướt.
Son không trả lời câu hỏi của Điện. Cô đứng dậy, bước lại gần cậu. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, chỉ còn chưa đầy một sải tay. Mùi củi tràm cháy dở quyện với mùi mồ hôi nồng nặc từ cơ thể Điện xộc thẳng vào mũi Son, đánh thức tất cả những khao khát cô cố đè nén suốt mấy ngày qua. Cô thấy lồng ngực Điện phập phồng nhanh hơn dưới lớp áo ba lỗ bạc màu dính bụi.
- Mấy bữa nay... mày tránh mặt tao? - Son hỏi, giọng cô run nhẹ nhưng ánh mắt xếch sắc sảo vẫn khóa chặt lấy khuôn mặt cậu.
Điện cúi đầu, ngón tay cấu chặt vào cạp quần:
- Con... con sợ lắm dì Son. Đêm nào con cũng nằm mơ thấy mẹ dì bắt gặp... rồi anh Tấn cầm phảng rượt chém con. Con không dám nhìn mặt dì trước mặt mọi người.
Son nhìn thấy một giọt mồ hôi lớn lăn từ thái dương Điện xuống quai hàm săn chắc, rồi biến mất dưới cổ áo. Lòng cô mềm đi, nhưng cùng lúc đó, một ngọn lửa ấm nóng chạy thẳng xuống dưới bụng dưới. Lồn cô khẽ co thắt một cái, dịch nhầy bắt đầu rỉ ra ngoài kẽ thịt. Cô tiến thêm một bước, bàn tay thô ráp của cô đưa lên, chạm nhẹ vào bắp tay phải của cậu, ngay chỗ vết sẹo nhỏ.
Điện run bắn người khi da thịt hai người chạm nhau. Cậu không lùi lại, nhưng người cứng đờ.
- Dì Son... đừng... lỡ có ai đi qua...
- Nhà không có ai đâu. Mẹ với anh Tấn đi họp tới chiều muộn mới về. Chị dâu cũng ra chợ mua đồ rồi. - Giọng Son thì thầm, ngón tay cô lướt nhẹ từ vết sẹo dọc xuống cổ tay Điện, rồi nắm lấy bàn tay to lớn, thô ráp của cậu. - Mày không nhớ tao sao Điện? Mấy đêm nay tao ngủ không được... tao nhớ cu của mày muốn chết.
Nghe đến từ "cu", Điện thở hắt ra một hơi dồn dập. Đũng quần đùi mỏng của cậu lập tức động đậy, dương vật bên trong bắt đầu phình to và dựng đứng lên, đẩy lớp vải thô lồi ra một cục rõ rệt. Điện nhìn xuống bàn tay Son đang nắm tay mình, rồi nhìn sang bụi dừa nước rậm rạp che khuất tầm mắt từ phía lộ lớn. Bản năng đàn ông của cậu thiếu niên mười tám tuổi bị kích thích bởi những lời lẳng lơ của dì họ, lấn át cả nỗi sợ hãi.
Cậu nắm chặt lấy tay Son, kéo mạnh cô vào sát người mình.
- Con cũng nhớ dì... nhớ lồn dì ấm ấm, khít rịt...
Son rên nhẹ một tiếng khi bầu ngực căng tròn của cô ép sát vào ngực Điện. Cô cảm nhận được sự cứng ngắc của dương vật Điện đang chọc thẳng vào đùi mình qua hai lớp vải quần mỏng. Cô vòng tay ra sau lưng Điện, miết dọc theo những múi cơ lưng bóng nhẫy mồ hôi của cậu.
- Đi ra sau bụi dừa nước nhanh đi con... lẹ lên kẻo ai thấy. - Son hối hả thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh bờ kênh vắng lặng.
Điện lập tức buông tay Son, nắm lấy cổ tay cô kéo nhanh vào khoảng đất trống nhỏ nằm khuất sau những tàu lá dừa nước rậm rạp sát mé kênh. Nơi này chỉ rộng chừng vài mét vuông, đất nện ẩm ướt và được bao bọc bởi những tán lá dừa nước dày cộp, che kín mọi góc nhìn từ phía nhà bếp lẫn lối đi nhỏ ngoài ngõ.
Vừa vào đến chỗ khuất, Điện đã xoay người Son lại, ép mạnh lưng cô vào thân cây dừa nước xù xì gần đó. Cậu cúi xuống, ngấu nghiến hôn lên môi Son. Nụ hôn của cậu thiếu niên mười tám tuổi thô bạo, đầy khát khao dồn nén. Cậu dùng lưỡi cậy mạnh hàm răng Son, luồn sâu vào trong vòm họng cô mút mát dồn dập. Son nồng nhiệt đáp lại, cô quấn chặt lấy lưỡi Điện, hai tay ôm ghì lấy đầu cậu, những ngón tay luồn vào mái tóc húi cua cứng và rậm rạp.
Tiếng thở dốc của hai người hòa cùng tiếng gió xào xạc trên những tàu lá dừa nước. Điện buông môi Son ra, cậu cúi xuống hôn dọc theo chiếc cổ cao đẫm mồ hôi của cô, rồi dùng răng cắn nhẹ vào xương quai xanh bên trái, ngay chỗ nốt ruồi duyên. Son ưỡn người, hai tay bám chặt vào bả vai săn chắc của Điện, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng:
- Ư... cu Điện... mạnh lên con...
Bàn tay Điện luồn xuống dưới gấu áo bà ba màu tro của Son, thọc thẳng vào trong. Cậu bóp mạnh lấy hai bầu ngực căng tròn, ấm nóng. Đầu ngực của Son đã cứng ngắc từ lúc nào, cọ xát vào lòng bàn tay chai sạn của Điện làm cô sướng đến run rẩy cả chân tay. Điện thô bạo giật đứt những chiếc nút áo bà ba còn lại, phơi bày đôi gò bồng đảo ngăm đen, đầy đặn dưới ánh nắng trưa nhạt xiên qua kẽ lá. Cậu ngậm lấy một bên đầu vú đỏ hửng, mút mạnh liên tục làm ra tiếng "chùn chụt" dâm đãng, tay kia không ngừng nhào nặn bầu ngực còn lại.
Son oằn người, hai chân cô bủn rủn. Cô buông một tay xuống, chụp lấy cạp quần đùi vải thô của Điện, kéo phắt xuống tận đầu gối. Dương vật của Điện lập tức bật mạnh ra ngoài, thẳng đứng và cứng ngắc như một khúc củi tràm khô. Con cu mười tám tuổi dài gần một gang tay, màu da quy đầu đỏ hồng, căng mọng nước nhờn ở đầu khấc, gân máu nổi chằng chịt dọc theo thân dương vật to khỏe.
Son nhìn chằm chằm vào con cu đang giật nhẹ của Điện dưới nắng trưa, cô nuốt nước bọt ực một cái. Cô quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt, hai tay ôm lấy cặp đùi săn chắc của cậu, hé miệng ngậm lấy đầu khấc to tròn của Điện. Cô mút mạnh một cái, cái lưỡi mềm mại liếm láp quanh rãnh quy đầu rồi ngậm trọn nửa thân dương vật vào sâu trong khoang miệng.
- Ự... dì Son... mút... mút mạnh vô dì... sướng quá... - Điện ngửa mặt lên trời, hai tay bám chặt vào thân cây dừa nước bên cạnh, mông không tự chủ được mà hơi nhấc lên, thúc nhẹ vào miệng Son.
Son đưa tay lên vuốt ve hai hòn dái săn chắc nằm dưới gốc cu của Điện, đầu ngón tay cô chạm vào chất dịch nhờn ấm nóng đang rỉ ra từ đầu dương vật cậu. Cô thụt đầu lên xuống nhịp nhàng, khoang miệng ẩm ướt bao bọc lấy con cu nóng bỏng của Điện, tạo ra những tiếng mút mát ướt át vang lên đều đặn.
Điện sướng đến mức da đầu tê dại, cậu cúi xuống nhìn mái đầu búi cao của Son đang dập dềnh giữa hai đùi mình, lòng ham muốn dâng lên tột đỉnh. Cậu nâng vai Son đứng dậy, giọng thở dốc dồn dập:
- Thôi dì... con muốn đút vô lồn dì... con chịu hết nổi rồi.
Son đỏ bừng mặt, cô gật đầu lia lịa. Cô nhanh tay kéo chiếc quần bà ba đen của mình xuống nửa đùi, để lộ vùng lông mu đen rậm rạp và hai mép lồn đỏ hửng đang sũng nước nhờn dâm đãng. Cô quay lưng lại phía Điện, cúi gập người xuống, hai tay bám chặt vào thân cây dừa nước làm điểm tựa, mông chổng ngược ra sau, phơi bày cửa mình đang mở rộng, dính dấp nước nhờn óng ánh.
Điện đứng sát phía sau mông Son. Cậu nhìn cái lồn căng mọng của dì họ đang phập phồng đón chào mình. Cậu nắm lấy hai bên hông Son, dí đầu khấc nóng rực vào kẽ lồn cô, rồi dùng sức thúc mạnh một cú từ phía sau.
- A... - Son hét khẽ một tiếng qua kẽ răng khi dương vật to lớn của Điện đâm lút cán vào sâu trong âm đạo cô.
Cảm giác căng đầy tức thì làm Son oằn người, hai tay cô bám chặt đến mức móng tay găm vào lớp vỏ dừa nước khô ráp. Âm đạo cô co bóp điên cuồng, kẹp chặt lấy thân dương vật của Điện như muốn nuốt chửng lấy nó. Sự chật khít và nóng ấm bên trong lồn Son làm Điện sướng phát điên, cậu gầm nhẹ một tiếng rồi bắt đầu nhấp hông liên tục.
*Bạch... bạch... bạch...*
Tiếng da thịt va chạm giữa mông Son và đùi Điện vang lên giòn giã trong bụi dừa nước vắng vẻ. Điện thúc từng cú mạnh mẽ, sâu hoắm. Mỗi lần cậu rút ra gần hết rồi lại đâm sầm vào tận đáy tử cung Son, kéo theo dòng nước nhờn dâm đãng chảy lem luốc ra ngoài đùi của hai người. Son vừa sợ hãi tiếng động có thể lọt ra ngoài, vừa đắm chìm trong khoái cảm xác thịt tột cùng. Cô liên tục nghiến răng để ngăn tiếng rên rỉ rách nát của mình vang xa, nhưng thỉnh thoảng vẫn không kiềm được mà thốt lên:
- Cu... cu Điện... đâm mạnh nữa đi con... lồn tao sướng quá... đâm chết tao đi...
Điện ghì chặt lấy eo Son, hai bàn tay thô ráp của cậu in hằn vết đỏ trên làn da bánh mật của cô. Nhịp hông của cậu thiếu niên mười tám tuổi ngày càng nhanh và thô bạo hơn. Cậu nhấp liên tục hàng chục cái không ngừng nghỉ, đầu dương vật liên tục cọ xát vào những điểm nhạy cảm sâu bên trong âm đạo Son, làm cô sướng đến mức hai chân run lẩy bẩy, suýt đổ sụp xuống đất nện.
- Dì Son... con sắp bắn... con bắn vô trong nha dì... - Điện thở dốc dồn dập bên tai Son, hơi thở nóng hổi hăng nồng mùi nam tính phả vào gáy cô.
- Bắn đi... bắn đầy lồn tao đi con... bắn sâu vô... - Son nghẹn ngào rên rỉ, mông cô chủ động đẩy ngược ra sau để đón nhận cú thúc cuối cùng.
Điện gầm nhẹ một tiếng, cậu đâm mạnh một cú lút cán rồi giữ nguyên hông sát mông Son. Dương vật cậu giật mạnh liên hồi bên trong âm đạo cô, phóng từng luồng tinh dịch nóng ấm, đặc sệt thẳng vào tử cung Son. Son oằn người, mắt trợn ngược lên đón nhận luồng khoái cảm tê dại chạy khắp cơ thể, cô rên rỉ liên tục trước khi buông thõng hai tay xuống thân cây dừa nước, thở hổn hển.
Hai người vẫn đứng im trong tư thế đứng tựa thân cây dừa, dương vật của Điện vẫn còn cắm sâu trong lồn Son, từ từ mềm đi. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, dồn dập rồi chậm dần trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa ngoài bờ kênh.
Son khẽ nhúc nhích hông, định rút người ra để mặc quần áo trước khi có người đi qua. Khi dương vật Điện trượt ra khỏi cửa mình với một tiếng *chụt* ướt át cùng dòng tinh dịch màu trắng đục chảy tràn ra đùi, Son chợt khựng lại. Cô lấy tay quệt vội vệt nước nhờn dính trên đùi rồi kéo quần đen lên sát hông. Điện cũng nhanh chóng kéo quần đùi lên, mặt mũi cậu vẫn còn đỏ bừng vì dư âm của cuộc mây mưa kịch liệt.
- Dì Son... con gánh củi vô nhà trước nha... - Điện thì thầm, giọng vẫn còn run.
- Ừ. Đi đi. Tao giặt đồ xong rồi vô sau. Đừng có tỏ ra lúng túng. - Son dặn dò, giọng cô đanh lại để lấy lại vẻ nghiêm nghị của một người dì, dù ngực cô vẫn còn phập phồng dưới lớp áo bà ba đứt nút.
Điện cúi đầu, nhanh chóng lách ra khỏi bụi dừa nước, gánh hai sọt củi lầm lũi đi vào ngõ nhà Son. Son đợi thêm một lúc cho nhịp thở bình ổn lại. Cô vốc nước kênh dội sạch những vệt tinh dịch và nước nhờn còn dính trên đùi trong, rồi kéo chiếc áo bà ba che kín ngực, ngồi xuống tiếp tục chà chiếc áo của Tấn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chiều muộn, khi nắng trưa đã tắt hẳn nhường chỗ cho bóng hoàng hôn xám xịt bao trùm lấy rặng dừa nước bên mé kênh, bà Hai và Tấn đi họp hợp tác xã về. Căn nhà lại trở về với vẻ im ắng, ngột ngạt thường ngày. Tấn quăng chiếc nón lá lên bàn gỗ, càu nhàu về việc chia ruộng mía năm nay không đều, còn bà Hai thì lầm lũi đi vào bếp chuẩn bị dầu gió.
Son ngồi bên hiên nhà ngoài, tay cầm chiếc kim khâu vá lại chiếc áo bà ba màu tro bị đứt nút lúc trưa. Đầu ngón tay cô như vẫn còn vương mùi nước nhờn dâm đãng của chính mình và mùi hăng nồng của cu Điện. Cô nhìn qua khoảng sân nhỏ ngăn cách giữa hai nhà. Bên kia ngõ, dưới mái hiên tôn cũ kỹ, Điện đang ngồi chẻ củi tràm. Cậu chỉ mặc một chiếc quần đùi mỏng, lưng trần bóng loáng mồ hôi dưới bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều tà. Mỗi nhát búa bổ xuống khúc củi tràm khô khốc lại làm những thớ cơ ngực và vai của cậu thiếu niên mười tám tuổi co rút mạnh mẽ.
Son nhìn trân trân vào Điện. Bóng dáng cao lớn, góc cạnh của cậu dưới ánh hoàng hôn mờ ảo khơi dậy trong cô một luồng điện nóng hổi chạy dọc sống lưng. Lồn cô lại bắt đầu ngứa ngáy, kẽ thịt ấm nóng khẽ co thắt, rỉ ra một dòng nước nhờn mỏng làm ướt đẫm đáy quần đen. Cô cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng bên trong âm đạo, nơi vừa trưa nay còn được lấp đầy bởi con cu to lớn, thô bạo của đứa cháu họ.
Nhìn Tấn đang bận rộn dọn dẹp đằng sau vườn và bà Hai đang ho khục khặc trong buồng tối, Son lặng lẽ khép hờ hai chân lại. Bàn tay cô âm thầm luồn qua lớp quần bà ba đen rộng ống, ngón tay thô ráp tìm đến hạt đậu nhỏ giữa hai mép lồn đang sũng nước. Cô cọ xát nhẹ nhàng, mắt vẫn găm chặt vào bóng dáng của Điện bên kia ngõ. Cảm giác kích thích và nỗi sợ hãi tột cùng hòa quyện vào nhau, làm tim cô đập thình thịch liên hồi. Son biết, dù có phải đối mặt với lời đe dọa thắt cổ của mẹ hay sự giận dữ của anh trai, cả đời này cô cũng không thể thoát khỏi bóng ma dục vọng của đứa cháu họ.