Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Con đường đất đỏ dẫn từ lộ lớn vào nhà thím Mai nằm lọt thỏm giữa hai hàng dừa nước cao quá đầu người. Nắng chiều Vĩnh Long tháng bảy đổ xuống chói chang, hắt lên luồng hơi nóng hầm hập xộc thẳng vào mặt Nam. Cậu thiếu niên mười tám tuổi vác chiếc túi vải thô màu xanh bạc màu trên vai, bước những bước dài trên nền đất nứt nẻ. Những cục đất sét khô cứng dưới cái nắng hạn gãy vụn dưới đế dép cao su của Nam, để lại những vệt bụi đỏ bám đầy ống chân rám nắng. 

Mồ hôi tuôn ra như tắm, chảy ròng ròng từ hai bên thái dương xuống cổ, thấm đẫm chiếc áo thun ngắn tay dính chặt vào khuôn ngực vạm vỡ. Lớp vải cotton mỏng ướt sũng dán sát vào cơ thể, làm lộ rõ những múi cơ ngực săn chắc và bờ vai rộng của một chàng trai bắt đầu bước vào độ tuổi trưởng thành, tràn trề sinh lực. Nam cao lớn hơn đám bạn cùng lứa ở quê nhiều. Cái dáng người lưng dài vai rộng này là kết quả của những năm tháng phụ cha kéo lưới trên sông và vác lúa mướn ngoài ruộng.

Nam đứng lại dưới bóng râm thưa thớt của một tàu dừa nước, đưa tay gạt những giọt mồ hôi đang chực chảy vào mắt. Đoạn đường đi bộ từ ngã ba lộ lớn vào tới đây tuy không quá dài nhưng cái nóng oi bức của miền Tây vào mùa này thật dễ khiến người ta kiệt sức. Cậu xốc lại chiếc túi vải thô trên vai, hít một hơi thật sâu để lấy sức rồi tiếp tục sải bước. Vết sẹo nhỏ nơi đầu lông mày trái khẽ nhếch lên khi cậu nheo mắt nhìn về phía cuối con đường, nơi bóng dáng căn nhà của chú thím đang dần hiện ra sau rặng cây xoài cát.

Trong lòng Nam dâng lên những suy nghĩ ngổn ngang. Chú Út của cậu đi theo công trình xây dựng dưới Cà Mau cả tháng nay chưa về, nghe đâu đợt này thầu lớn nên phải ở lại giám sát đổ móng. Thím Mai ở nhà một mình coi sóc vườn tược và lo cho con Hồng học hành. Mẹ Nam ở dưới quê thấy con trai thi rớt tốt nghiệp xong cứ lảng vảng trong xóm ngoài đầu ngõ, sợ con lêu lổng theo đám bạn xấu phá làng phá xóm, liền gom góp ít tiền lộ phí rồi bắt Nam đón xe đò lên Vĩnh Long phụ giúp thím Mai dọn dẹp vườn tược. Dù sao thì nhà thím Mai cũng đang thiếu sức lao động của đàn ông. Nam vừa muốn đi để đỡ đần gia đình, lại vừa có một sự tò mò mơ hồ về cuộc sống trên thị xã mới này. Cậu nhớ lần gặp thím Mai năm ngoái khi thím về quê ăn đám giỗ. Khi đó, thím diện chiếc áo bà ba lụa mỏng, làn da trắng nõn nà nổi bật giữa đám đàn bà quê đen đúa vì nắng gió đã để lại trong tâm trí cậu thiếu niên một ấn tượng sâu sắc khó tả.

Căn nhà cấp bốn của chú thím nằm nép mình dưới bóng mát của mấy cây xoài cát sum sê cành lá. Đó là kiểu nhà đặc trưng của vùng quê sông nước những năm 2000. Mái tôn cũ kỹ lợp trên nhà đã gỉ sét loang lổ những vệt màu đỏ gạch, vách nhà được dựng bằng những tấm ván ép mỏng manh, ghép lại với nhau bằng những đường đinh đóng vội vã, nhiều chỗ hở ra những khe nhỏ bằng cả đốt ngón tay. Phía sau nhà là một khoảng sân nhỏ dẫn thẳng ra bờ chuối rậm rạp, nơi dòng kênh đục ngầu phù sa đang lững lờ trôi theo con nước lớn ròng.

Nam đứng trước cổng rào bằng tre đã xộc xệch, sợi dây kẽm buộc cổng đã rỉ sét đen ngóm. Cậu đưa tay đẩy nhẹ cánh cổng tre, tiếng cót két khô khốc vang lên giữa không gian vắng lặng của buổi chiều quê. 

"Thím Mai ơi! Con Nam mới lên tới nè thím!"

Nam khum hai bàn tay trước miệng gọi vọng vào trong nhà. Âm thanh vang đi rồi chìm vào tiếng xào xạc của những lá xoài khô xoa vào nhau dưới đất. 

Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ cũ kỹ cọt kẹt mở ra. Một người phụ nữ bước ra ngoài hiên, vừa đi vừa lấy chiếc khăn rằn vắt ngang vai lau vội hai bàn tay còn ướt nước. Đó là thím Mai. Ở tuổi bốn mươi, thím vẫn giữ được làn da trắng nõn nà của con gái vùng sông Tiền, gương mặt trái xoan đầy đặn với đôi môi mọng nước tự nhiên không cần son phấn. Thím mặc bộ đồ bộ thun lạnh hoa cúc màu vàng nhạt ôm sát lấy cơ thể đằm thắm. Chất vải thun mỏng dính sát vào bầu ngực tròn đầy vĩ đại và phần hông nở nang, tạo nên những đường cong chín mọng, ngồn ngộn sức sống của người đàn bà đang độ hồi xuân. 

"Kịp tới rồi hả con? Mau vô nhà đi, ngoài lộ nắng nôi chịu sao thấu."

Giọng thím Mai ngọt lịm, mang đậm chất miền Tây sông nước, nghe dịu dàng như rót mật vào tai. Thím bước nhanh ra sân đón, đưa hai tay đỡ lấy chiếc túi vải thô trên vai Nam. Khi thím bước tới gần, một mùi hương dịu ngọt trộn lẫn giữa xà bông thơm và mùi mồ hôi đàn bà ấm nóng phả thẳng vào mũi Nam. Mùi hương ấy nồng nàn, kích thích khứu giác của cậu thiếu niên mới lớn một cách mạnh mẽ. 

Nam cúi đầu tránh ánh mắt của thím, nhưng từ góc nhìn này, cậu nhìn thấy nốt ruồi duyên nằm ngay trên xương quai xanh bên trái của thím, ẩn hiện sau chiếc cổ áo khoét hơi rộng. Làn da thím ở vùng cổ trắng ngần, tương phản với màu vàng nhạt của bộ đồ bộ. Bầu ngực đầy đặn của thím nhấp nhô theo từng nhịp thở dốc do vừa chạy từ dưới bếp lên. Trái tim mười tám tuổi của Nam bất chợt nảy lên một nhịp mạnh mẽ, máu trong người như chạy nhanh hơn. Cậu vội vàng lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách, nhưng hành động đó càng làm tăng vẻ lóng ngóng của một chàng trai mới lớn.

"Dạ, xe đò dọc đường bị bể bánh dọc đường nên con tới trễ chút xíu thím." Nam gãi đầu cười, để lộ vẻ ngượng ngùng cùng vết sẹo nhỏ trên lông mày trái.

"Không sao, tới nơi an toàn là tốt rồi. Để thím xách túi đồ này vô cho. Con đi rửa mặt mũi cho mát đi." Thím Mai mỉm cười đón lấy chiếc túi vải. Cánh tay tròn lẳn, trắng trẻo của thím vô tình quẹt qua ngực Nam. Cảm giác mềm mại, ấm áp đó khiến cơ thể Nam run nhẹ một cái. 

Thím Mai dường như cũng nhận thấy sự ngượng ngùng của Nam. Ánh mắt phượng mơ màng của thím khẽ lướt qua bờ vai rộng và khuôn ngực ướt sũng mồ hôi của đứa cháu trai. Một chút bối rối lướt qua khuôn mặt trái xoan đầy đặn của người đàn bà bốn mươi tuổi, nhưng thím nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên của một người bề trên.

"Dạ, để con tự xách được rồi thím." Nam vội giữ chặt quai túi, cố gắng không để lộ sự bối rối của mình.

"Vô nhà đi con. Chú Út con đi theo công trình dưới Cà Mau cả tháng nay chưa về, nhà chỉ có thím với con Hồng. Con Hồng nó đi học nhóm bên nhà bạn chắc chiều tối mới về. Mấy bữa nay gió chướng thổi mạnh, lá cây rụng đầy sân vườn, may mà có con lên phụ thím một tay dọn dẹp." Thím Mai vừa đi vừa giải thích, dáng đi uyển chuyển làm cặp mông tròn trịa dưới lớp quần thun thỉnh thoảng lại nẩy lên theo từng nhịp chân bước.

Nam đi theo thím vào trong gian khách của căn nhà cấp bốn. Không gian bên trong khá chật hẹp và ngột ngạt dưới cái nóng hắt xuống từ mái tôn. Giữa nhà kê một bộ ván gỗ gõ đỏ bóng loáng, phía trên là chiếc tivi JVC màn hình lồi cũ kỹ đặt trên chiếc tủ thờ bằng gỗ ép. Phía sau tivi là chiếc đầu đĩa VCD loại rẻ tiền mới mua năm ngoái, bên cạnh xếp vài chiếc đĩa cải lương và nhạc sến. 

Mọi sinh hoạt trong nhà đều phơi bày rõ mồn một qua lớp vách ván mỏng mảnh. Những tấm ván ép làm tường ngăn giữa các gian nhà chỉ cao chừng hai mét rưỡi, phía trên bỏ trống thông lên tận mái tôn để đón chút gió trời ít ỏi. Điều này đồng nghĩa với việc bất kỳ tiếng động nhỏ nào ở gian bên này cũng có thể lọt vào tai người ở gian bên kia. Nam được thím xếp cho một chiếc chõng tre nhỏ nằm ở góc gian bên cạnh bếp, ngăn cách với buồng ngủ của thím và con Hồng chỉ bằng một tấm màn vải hoa đã sờn màu.

Nam đem túi đồ đặt lên chõng tre, rồi theo chỉ tay của thím đi ra phía sau hè để rửa mặt cho tỉnh người.

Nhà tắm tạm của nhà thím Mai được quây bằng những tấm tôn cũ rỉ sét, nằm sát bên bờ chuối rậm rạp phía sau nhà. Cửa nhà tắm chỉ là một tấm liếp tre đan sơ sài, giữ lại bằng một sợi dây kẽm cột vào chiếc cột tràm đóng sâu xuống đất. Nam bước tới bên lu nước mưa lớn đặt cạnh góc tường vách tôn, dùng chiếc gáo dừa múc nước dội thẳng lên đầu. 

Dòng nước mát lạnh dội từ đỉnh đầu xuống làm cậu tỉnh táo hẳn ra, gột rửa đi cái nóng nực và bụi đường. Nhưng khi Nam cúi xuống lau mặt, ánh mắt của cậu lại dán vào những kẽ hở rộng bằng cả ngón tay giữa các tấm tôn rỉ sét của nhà tắm. Căn nhà tắm này dựng tạm bợ, các tấm tôn ghép chồng lên nhau bị gió bão làm cong vênh, tạo thành những khe hở dài dọc theo vách đứng.

Đứng từ vị trí giếng nước nhìn vào, qua những khe hở rộng ngoác đó, Nam có thể nhìn thấy rõ mồn một chiếc bệ xi măng bên trong và chiếc sào tre vắt đầy quần áo cũ của thím Mai và Hồng. Căn nhà tắm này hoàn toàn thiếu sự riêng tư tối thiểu. Nam nghĩ đến việc thím Mai hằng ngày vẫn đứng tắm ở đây, cởi bỏ bộ đồ bộ hoa cúc để lộ thân thể khỏa thân đầy đặn dưới làn nước dội từ gáo dừa. Hình ảnh tưởng tượng về làn da trắng nõn nà của thím đẫm nước hiện lên trong đầu khiến cổ họng Nam bỗng chốc khô khốc. 

Cậu hình dung những giọt nước mát lạnh chảy dọc từ chiếc cổ trắng ngần, qua nốt ruồi duyên trên xương quai xanh, rồi len lỏi giữa khe ngực vĩ đại trước khi tràn xuống phần hông nở nang và cặp đùi trắng muốt. Cây cu dưới lớp quần đùi vải bắt đầu ngọ nguậy, cương cứng lên giật giật, đẩy căng lớp vải quần đùi xanh rộng rãi của cậu. Nam phải vội vàng múc liên tiếp mấy gáo nước lạnh dội thẳng xuống bụng để dập tắt ngọn lửa ham muốn vừa nhen nhóm. Cậu thở hắt ra một hơi, cố đẩy những hình ảnh tội lỗi đó ra khỏi đầu, nhưng sự tò mò của tuổi dậy thì cứ như một chất độc dịu ngọt ngấm dần vào máu thịt.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Nam thay chiếc áo ba lỗ trắng sạch sẽ và chiếc quần đùi vải xanh rộng rãi rồi bước lên nhà trên. Lúc này, thím Mai cũng đang lui cui dùng chổi lông gà quét bụi trên tủ thờ. 

"Nam nè, con lau giùm thím cái tủ tivi với cái đầu đĩa nghen. Để bụi bám đầy hết trơn rồi, thím quét nãy giờ mà không xuể." Thím Mai quay đầu lại bảo, hai bầu ngực to tròn dưới lớp áo thun hoa cúc khẽ lay động theo nhịp cử động của cánh tay thím.

"Dạ để con làm cho thím." Nam bước tới gần, cầm lấy chiếc giẻ lau ẩm từ tay thím. 

Khi nhận chiếc giẻ, ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau. Da thịt thím Mai mềm mại và mát rượi, làm Nam giật mình lùi lại nửa bước. Thím Mai khẽ cười, ánh mắt phượng mơ màng nhìn đứa cháu trai nay đã cao lớn, phổng phao hơn nhiều so với lần gặp năm ngoái. Sự nam tính tỏa ra từ cơ thể Nam dường như cũng làm người đàn bà bốn mươi tuổi xao động nhẹ. Thím chỉnh lại mép áo thun hoa cúc đang bị xệ xuống, cố tình che đi phần ngực hơi lộ ra, nhưng động tác đó lại càng thu hút sự chú ý của Nam vào cơ thể đẫy đà ấy.

Nam cúi người lau dọn kệ tủ JVC. Chiếc tủ gỗ cũ kỹ này có những hộc kéo nhỏ nằm sát đất, rất tối và bám đầy mạng nhện cùng bụi bặm tích tụ lâu ngày. Nam phải quỳ hẳn hai gối xuống nền đất, cúi rạp người để thọc tay vào sâu bên trong gầm tủ lau chùi. 

Từ góc độ này, khi ngẩng đầu lên, Nam nhìn thấy thím Mai đang đứng kiễng chân để lau bức tranh thờ phía trên cao. Bộ đồ bộ thun lạnh của thím bị kéo căng ra, bó sát lấy cặp mông tròn trịa, căng mọng như hai quả dưa hấu chín. Chiếc quần đùi của bộ đồ bộ khá ngắn, để lộ bắp đùi trắng muốt, đầy đặn của người đàn bà bốn mươi tuổi. Mỗi lần thím vươn người lên, vạt áo thun cũng co lên theo, lộ ra một khoảng eo thon thả nhưng mềm mại, ngấn mỡ nhẹ đầy gợi cảm. Dưới lớp vải thun mỏng dính, đường viền chiếc quần lót của thím hằn lên rõ mệt, ôm lấy hai bên mông tròn trịa.

Nam nuốt nước bọt ực một cái. Cậu nhìn trân trân vào khe đùi trong của thím, nơi lớp vải thun mỏng đang ép chặt lấy nếp gấp kín đáo phía sau mông. Cây cu trong chiếc quần đùi xanh của Nam lập tức trỗi dậy mạnh mẽ, cứng ngắc như một khúc củi khô, cấn chặt vào đùi làm cậu đau nhức. Cậu cố giữ hơi thở thật nhẹ, ép sát bụng dưới vào cạnh gỗ của tủ tivi để thím không phát hiện ra sự bất thường của mình. Mồ hôi lại bắt đầu rịn ra trên trán Nam, không phải vì cái nóng của mái tôn mà vì sự căng thẳng tột độ của dục vọng đang bị kiềm nén.

Nam cúi đầu xuống, giả vờ tập trung lau chùi chiếc hộc tủ tivi JVC. Bàn tay cậu vô tình đẩy mạnh một tấm ván ép lót ở đáy tủ bị xệ xuống do mối mọt ăn mất góc. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong kẹt tủ. Tấm ván ép lệch sang một bên, lộ ra một khoảng trống tối tăm nằm ẩn sâu bên dưới hộc tủ kéo mà bình thường mắt thường không thể thấy được.

Nhờ ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa hắt ra từ khe hở hẹp, Nam nhìn thấy một bọc ni lông màu đen được giấu kín ở góc kẹt sâu nhất. Sự tò mò trỗi dậy, cậu thò tay vào lách qua khe hẹp lôi chiếc bọc ra ngoài. Bên trong chiếc bọc ni lông là ba chiếc hộp nhựa đựng đĩa VCD hình tròn. Điều kỳ lạ là toàn bộ nhãn đĩa gốc đã bị bóc sạch sẽ, thay vào đó là những miếng giấy tập học sinh được cắt vuông vức, dán đè lên trên bằng hồ dán tự chế. Trên mặt giấy, ai đó đã dùng bút bi xanh viết nguệch ngoạc ba chữ: "Phim hay".

Nam nín thở, tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Mới mười tám tuổi nhưng Nam không phải là kẻ khờ khạo chưa biết gì về sự đời. Ở dưới quê, cậu đã vài lần nghe tụi thanh niên trong xóm rỉ tai nhau về những chiếc đĩa VCD chiếu cảnh nam nữ khỏa thân làm tình với nhau, thường được gọi là "phim heo" hay "phim mát". Những chiếc đĩa đó luôn được những người đàn ông giấu kín như báu vật dưới những cái tên ngụy trang kiểu này để tránh bị vợ con phát hiện. Nam tự hỏi đây là đĩa của chú Út giấu, hay là của ai khác? Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc những chiếc đĩa này đang nằm ngay trong tay cậu.

Cậu nhìn nhanh ra phía cửa buồng. Thím Mai vẫn đang đứng quay lưng lại phía cậu, tay bận rộn lau chùi các hũ chân hương trên bàn thờ cao. Tiếng chổi lông gà quét trên gỗ vang lên đều đặn.

Nam khẽ mở chiếc hộp đĩa đầu tiên ra xem. Mặt đĩa VCD hiện ra, trầy xước vài chỗ nhưng vẫn bóng loáng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Cậu lật mặt sau của vỏ hộp, hoàn toàn không có hình ảnh nào ngoài mấy dòng chữ tiếng nước ngoài in mờ nhạt. Sự tò mò dâng lên tột độ trong lòng cậu thiếu niên mới lớn. Cậu thèm khát được biết bên trong chiếc đĩa này chứa đựng những hình ảnh nhục dục như thế nào, thèm khát được nhìn thấy những cơ thể khỏa thân quấn lấy nhau làm tình mà cậu chỉ mới được nghe kể qua những câu chuyện truyền tai tục tĩu của đám bạn cùng lứa. Lồng ngực Nam phập phồng, hơi thở nóng hổi nghẹn lại nơi cổ họng.

Nghĩ là làm, Nam nhanh tay khép vỏ hộp đĩa lại. Cậu lén nhét chiếc đĩa VCD vào chiếc túi quần đùi vải xanh rộng thùng thình của mình. Vỏ hộp nhựa mát lạnh, cứng ngắc ép chặt vào phần đùi trong và đè lên cây cu đang cương cứng của cậu, tạo nên một cảm giác kích thích kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ về việc lát nữa, khi đêm xuống và mọi người đi ngủ, cậu sẽ lén bật chiếc đĩa này lên xem làm tim Nam đập loạn nhịp.

Nam định đẩy hai chiếc đĩa còn lại vào chỗ cũ dưới hộc tủ thì đột nhiên, tiếng bước chân thím Mai vang lên ngay sau lưng. Tiếng dép xốp loẹt xoẹt trên nền gạch tàu mỗi lúc một gần hơn, cắt đứt dòng suy nghĩ tội lỗi của cậu. Nam giật thót mình, vội vàng đẩy tấm ván ép về vị trí cũ nhưng do luống cuống, góc ván bị kẹt lại tạo thành một khe hở nhỏ. Cậu vội vàng thu tay về, giả vờ như đang miệt mài lau chùi góc tủ gỗ.

"Nam ơi, con lau xong chỗ đó chưa con?" Giọng thím Mai cất lên ngay sát đỉnh đầu Nam.