Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Mẹ Vẫn Là Mẹ
Chương 2 / 7

Ánh nắng gay gắt của buổi sớm mai chiếu qua những khe hở trên vách gỗ dầu, rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Lâm. Nó nằm im trên chiếc chiếu manh trải sát vách, hai mắt ráo hoảnh vì mất ngủ. Cả đêm qua, đầu óc nó cứ vương vất mùi hương bồ kết nồng nàn quyện với tiếng kót kết khô khốc từ chiếc giường tre của mẹ ở bên kia tấm màn vải bông. Lâm thức dậy với cơ thể uể oải, các thớ cơ rã rời sau một đêm dài trằn trọc. Nhưng bên dưới lớp quần đùi mỏng bằng vải thun sờn, sự căng cứng của tuổi dậy thì vẫn chưa chịu hạ nhiệt. Khúc thịt ấm nóng giữa hai đùi nó dựng đứng, đẩy lớp vải mỏng nhô lên một khoảng rõ rệt. Lâm vội vàng nằm nghiêng người lại, co hai đầu gối lên để che giấu sự bất thường của cơ thể khi nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ ở phía nhà ngoài.

Bà Mai đã thức từ lúc gà gáy canh tư. Tiếng chổi tre quét lá cây sakê rột roạt ngoài sân từ lúc tờ mờ sáng đã báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Lúc Lâm bước ra đến giếng nước sau nhà để rửa mặt cho tỉnh táo, bà Mai đã thay xong bộ áo dài lụa màu hồng phấn giản dị để chuẩn bị đến trường. Nhìn mẹ đứng trước tấm gương tròn nhỏ treo trên cột nhà bằng gỗ tràm, cẩn thận cài lại chiếc kẹp tăm giữ mái tóc búi gọn gàng, Lâm chỉ biết cúi đầu bước nhanh qua hàng ba. Tà áo dài hồng phấn ôm khít lấy thân hình tròn lẳn của người đàn bà tuổi ba mươi tám, làm nổi bật vòng hông đầy đặn và khuôn ngực nở nang vốn được giấu kỹ sau những lớp áo mặc ở nhà thường nhật. Lâm liếc nhanh một cái rồi vội vã quay đi, lồng ngực đập thình thịch.

Bà Mai vừa sửa lại cổ áo dài đứng thẳng thớm, vừa nhìn bóng lưng con trai dặn dò:

“Cơm nguội mẹ đậy trong lồng bàn đó, có cá lòng tong kho tiêu hôm qua còn dư. Trưa đói thì hâm lại ăn nha con. Nhớ tưới mấy gốc vạn thọ trước ngõ giùm mẹ.”

Giọng nói ấm áp nhưng đầy nghiêm nghị của một cô giáo làng khiến Lâm giật mình. Nó cúi gập đầu, hai tay bám chặt vào thành lu nước sành, lý nhí đáp:

“Dạ, con biết rồi mẹ.”

Nó không dám ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt hiền hậu của mẹ. Nó sợ rằng chỉ cần một ánh mắt chạm nhau, bà Mai sẽ đọc được những suy nghĩ dơ bẩn đang cuồn cuộn trong đầu óc gã trai mười bảy tuổi. Tiếng xích xe đạp lách cách của mẹ xa dần trên con lộ đất đỏ trước nhà rồi mất hút sau rặng dừa nước rậm rạp dọc theo mé kênh. 

Cả ngày hôm đó, Lâm thẫn thờ ra vào trong căn nhà trống trải. Không gian tĩnh mịch của vùng quê Vĩnh Thuận giữa trưa hè oi ả càng làm tăng thêm sự cô độc và kích thích những liên tưởng thầm kín của nó. Để xua đi những ý nghĩ hỗn loạn đang hành hạ tâm trí, Lâm xách cây búa bổ củi ra góc sân sau. Nó lao vào bổ đống củi tràm khô mới kéo từ mé kênh về mấy hôm trước. 

Tiếng búa bổ xuống những súc gỗ tràm vang lên chan chát, đều đặn giữa không gian vắng lặng. Lâm dùng hết sức bình sinh, vung rìu thật mạnh như muốn trút bỏ toàn bộ năng lượng dư thừa của tuổi dậy thì vào những thớ gỗ khô khốc. Mồ hôi Lâm chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, bám đầy bụi tro và dăm gỗ li ti trên làn da ngăm đen. Chiếc áo thun ba lỗ bạc màu dính chặt vào khuôn ngực bắt đầu vạm vỡ của gã trai mới lớn. Nhưng sự mệt mỏi về thể xác vẫn không thể dập tắt được ngọn lửa tò mò và ham muốn vừa nhen nhóm trong lòng từ đêm qua. 

Mỗi lần dừng tay nghỉ mệt, đứng tựa lưng vào gốc cây xoài cát ngoài sân, mắt nó lại vô thức hướng về phía cửa buồng tối tăm của mẹ. Tấm màn vải bông màu xanh biển ngăn cách hai chiếc giường như một ranh giới cấm kỵ đầy khiêu khích. Lâm nhớ lại bóng dáng mẹ nằm nghiêng dưới ánh đèn dầu leo lét, nhớ tiếng sột soạt của chiếc quần satin đen tuột xuống da đùi trắng muốt của bà mà nó vô tình nghe được. Nỗi tò mò về cơ thể đàn bà, đặc biệt là cơ thể của người mẹ vốn luôn nghiêm trang trên bục giảng, khiến Lâm cảm thấy ngứa ngáy và bức bối khắp người. Cậu tự ghê tởm bản thân, tự trách mình là đứa con bất hiếu, lệch lập, nhưng phần con trong cậu lại không ngừng khao khát được nhìn thấy nhiều hơn thế.

Để quên đi cảm giác tội lỗi, Lâm lại xách hai chiếc thùng thiếc ra giếng khơi gánh nước. Nó múc từng gáo nước giếng mát lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, để dòng nước cuốn trôi đi cái nóng hừng hực ngoài da thịt. Nhưng khi xách gánh nước đè nặng trên vai đi qua gian buồng của mẹ, mùi hương bồ kết thanh khiết thoang thoảng còn sót lại từ chiếc gối tre lại xộc thẳng vào mũi nó. Lâm đứng khựng lại giữa nhà, hơi thở dồn dập, hai chân run rẩy. Khúc thịt dưới lớp quần đùi lại trỗi dậy, cứng ngắc và đau nhức vì cọ xát vào lớp vải thô ráp. Nó phải đặt gánh nước xuống, ngồi thụp xuống sàn gỗ để chờ cơn cương cứng dịu đi mới dám tiếp tục công việc.

Chiều muộn, bầu trời Vĩnh Thuận đột ngột trở nên âm u. Những đám mây đen xám xịt từ phía biển Tây kéo về, che phủ cả một vùng trời rộng lớn. Không khí trong xóm nhỏ đặc quánh lại, nóng hầm cập và đứng gió như chực chờ một cơn mưa giông lớn đầu mùa. Khoảng hơn năm giờ chiều, bà Mai dựng chiếc xe đạp lọc cọc ở hiên nhà. Gương mặt bà thấm đẫm nét mệt mỏi sau cả ngày đứng lớp giảng bài cho đám trẻ con tinh nghịch. 

Chiếc áo dài lụa màu hồng phấn giờ đây đã thấm đẫm mồ hôi, dán bệt vào vùng da dưới cánh tay và dọc theo sống lưng thon thả. Vải lụa ướt nước trở nên sẫm màu và ôm sát lấy cơ thể đầy đặn của bà, phơi bày những đường cong uốn lượn rõ nét từ bờ vai tròn trịa xuống tận thắt lưng mảnh mai. Bà thở dài một tiếng đầy mệt nhọc, ôm chồng giáo án dày cộp đặt lên chiếc bàn tròn giữa nhà rồi đi thẳng vào buồng trong để thay đồ.

Lâm đứng nép bên cạnh cửa buồng ngoài, tai căng ra nghe ngóng. Qua vách gỗ dầu thưa thớt có những kẽ hở nhỏ bằng ngón tay, tiếng vải lụa cọ xát vào da thịt khi mẹ cởi chiếc áo dài phát ra những âm thanh sột soạt đầy kích thích. Nó nghe thấy tiếng khóa kéo sườn áo dài lách cách, rồi tiếng vải thun mềm mại lướt nhẹ trên cơ thể mẹ. Lâm nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nó vô thức bước lại gần vách gỗ, mắt dán chặt vào một kẽ hở nhỏ nơi thớ gỗ bị co rút do nắng mưa. Qua khe hở tù mù, nó thấy thấp thoáng bờ vai trần trắng nõn nà của mẹ dưới ánh chiều chạng vạng, nhưng trước khi kịp nhìn kỹ hơn, bà Mai đã mặc xong bộ đồ ở nhà.

Chỉ vài phút sau, bà bước ra khỏi buồng. Lần này không phải chiếc quần satin đen bóng của đêm qua, mà là một chiếc quần vải đen bạc màu ống rộng đã sờn ở gấu, kết hợp với chiếc áo bà ba vải phin màu trắng ngà đã cũ. Chất vải phin qua nhiều lần giặt giũ bằng nước giếng phèn đã trở nên mỏng manh, mềm rũ và hơi ngả sang màu cháo lòng.

Bà Mai đưa tay vuốt lại những sợi tóc mai ướt mồ hôi bết vào trán, nhìn ra khoảng sân tối sầm:

“Trời này chắc tối mịt mới mưa nổi, oi bức quá chừng. Để mẹ xuống bếp nhóm lửa nấu cơm chiều sớm, chứ trễ cúp điện tối thui khó làm con ơi.”

Nói rồi, bà nhanh chóng đi xuống căn bếp nhỏ lợp lá dừa nước dựng tạm sau nhà. Lâm đứng bên hiên nhìn theo bóng dáng mảnh mai nhưng đầy đặn của mẹ đi khuất sau khúc quanh hàng rào dâm bụt. Lực hút vô hình kéo chân nó đi theo. Nó lững thững bước đi trong bóng tối nhập nhoạng của buổi hoàng hôn giông bão, dừng lại ngay ngưỡng cửa bếp lợp lá dừa nước.

Gian bếp nhỏ hẹp, kín gió và thấp lè tè. Hơi nóng từ mái lá dừa phả xuống kết hợp với cái oi bức nghẹt thở của thời tiết trước cơn mưa làm không gian bên trong ngột ngạt như một lò bánh mì đang đỏ lửa. Bà Mai khom người bên bếp đất sét đặt sát vách lá, dùng cây cời củi bằng sắt gạt bớt lớp tro tàn màu xám xịt của bữa cơm trưa rồi xếp những thanh củi tràm khô vào lòng bếp. Bà quỳ gối trên nền đất ẩm, bật chiếc quẹt gas cũ kỹ, châm lửa vào nắm lá dừa khô để mồi. 

Khói bếp nhanh chóng bùng lên, đặc quánh và trắng xóa do củi tràm còn hơi ẩm từ không khí giông bão. Khói bay nghi ngút khắp gian buồng nhỏ hẹp, len qua những sợi tóc mai của bà Mai, len vào mắt khiến bà phải nheo mắt lại, liên tục dùng tay quạt quạt trước mặt để đuổi bớt làn khói cay xè. Sức nóng từ ngọn lửa củi bắt đầu bốc lên hừng hực, đỏ rực cả một góc bếp tối tăm.

Cái nóng oi nồng bên ngoài cộng với hơi ấm từ bếp lửa bắt đầu tỏa ra khiến mồ hôi trên người bà Mai tuôn ra như tắm. Chỉ trong chốc lát, chiếc áo bà ba vải phin màu trắng ngà của bà đã ướt đẫm hoàn toàn từ vai xuống thắt lưng. Chất vải phin mỏng dính chặt vào da thịt mịn màng của người đàn bào, trở nên trong suốt dưới ánh lửa bập bùng, đỏ rực từ bếp lò.

Lâm đứng ở cửa bếp, tim chợt đập lệch đi một nhịp và hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Từ góc nhìn phía sau, nó thấy rõ mồn một bờ vai tròn lằn, trắng trẻo của mẹ. Lớp vải phin ướt sũng dán chặt vào lưng, để lộ rõ đường dây áo lá màu trắng bên trong ôm sát lấy khuôn ngực đầy đặn và cả vùng lưng thon thả ẩn hiện dưới làn da trắng mịn màng tương phản hoàn toàn với màu đất đen nhẻm của gian bếp. 

Khi bà Mai cúi rạp người xuống, hai tay chống trên đùi để thổi vào chiếc ống tre cho lửa bén, chiếc áo bà ba bị kéo căng ra h��t cỡ ở phần hông, ôm trọn lấy vòng mông tròn đầy, nảy nở cùng đường cong uốn lượn quyến rũ dọc sống lưng của người đàn bà tuổi ba mươi tám. Mỗi nhịp chuyển động của mẹ khi thổi lửa đều làm nổi bật sự săn chắc và đầy đặn của cơ thể đang ở độ tuổi hồi xuân đẹp đẽ nhất.

Cổ họng Lâm khô khốc, nóng bỏng như có than đốt. Nó bước từng bước nhẹ nhàng vào trong bếp, cố giữ cho tiếng bước chân không phát ra tiếng động giữa tiếng củi tràm khô nổ lách tách và tiếng gió rít nhẹ ngoài vách lá. Nó với tay lấy chiếc gáo dừa khô gác trên thành lu nước sành đặt ở góc tối của bếp, giả vờ như vào để múc nước uống giải tỏa cơn khát. Nhưng mắt nó thì hoàn toàn không thể rời khỏi chiếc cổ trắng ngần của mẹ đang ở ngay trước mặt.

Mới tóc dài của bà Mai đã được bới cao bằng chiếc kẹp nhựa màu đen để tránh nóng, để lộ ra khoảng da thịt mịn màng, trắng trẻo sau gáy và hõm cổ thanh tú. Những giọt mồ hôi lấm tấm như những hạt ngọc nhỏ, chậm rãi lăn từ chân tóc, dọc theo hõm cổ rồi chảy dài vào khe hở của chiếc cổ áo bà ba. Làn da của mẹ trắng trẻo, tương phản hoàn toàn với màu khói xám xịt và ánh lửa đỏ rực của bếp củi tràm. 

Lâm đứng sững ở đó, tay cầm chiếc gáo dừa lơ lửng giữa chừng, hơi thở trở nên dồn dập và nặng nề. Khoảng cách giữa nó và mẹ chỉ còn chưa đầy hai bước chân. Nó có thể ngửi thấy mùi mồ hôi đàn bà nồng nàn, ngọt ngào quyện lẫn với mùi hương bồ kết thanh khiết từ tóc mẹ và mùi khói củi ấm nóng tỏa ra từ cơ thể bà.

Một khát khao mãnh liệt và đầy tội lỗi dâng trào trong lòng gã trai mười bảy tuổi. Lâm căng mắt nhìn chằm chằm vào khoảng lưng áo ướt đẫm của mẹ, thèm khát được đưa tay ra chạm vào làn da mịn màng ẩn sau lớp vải mỏng ấy. Nó tưởng tượng ra cảm giác lòng bàn tay mình vuốt dọc theo sống lưng ướt át của mẹ, cảm nhận sự mềm mại và nóng bỏng của da thịt bà. Sự cương cứng dưới lớp quần đùi lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nóng hổi và căng tức đến mức đau nhức. Dương vật của nó dựng đứng, đẩy căng lớp quần đùi mỏng, cọ sát vào phần vải thô ráp khiến nó run lên bần bật.

Đúng lúc đó, bà Mai nghe thấy tiếng động nhỏ và hơi thở nóng hổi phía sau liền đột ngột quay đầu lại.

“Ủa, Lâm hả con?”

Lâm giật nảy mình như kẻ trộm bị bắt quả tang. Nó luống cuống xoay người, suýt chút nữa làm rơi chiếc gáo dừa khô xuống đất. Để che giấu sự bối rối tột độ và dương vật đang nhô cao dưới quần đùi, nó vội vàng cúi khom người xuống mé lu nước sành, vục chiếc gáo múc một ngập nước đầy để giả vờ uống.

Bà Mai đứng thẳng người dậy, đưa tay lên quệt những giọt mồ hôi đang chảy dài trên trán. Do không gian bếp quá nóng và ngột ngạt, bà đã tháo hai chiếc cúc áo bà ba ở sát cổ từ lúc nào. Khi bà quay lại đối diện với Lâm, chiếc cổ áo trễ tràng sang hai bên để lộ ra xương quai xanh thanh mảnh và phần ngực trên trắng nõn nà, lấm tấm mồ hôi. 

Theo từng nhịp thở hổn hển vì mệt và khói bếp của bà, khuôn ngực đầy đặn của người đàn bà phập phồng lên xuống sau lớp vải phin ướt át dán chặt vào người. Hai đầu ngực tròn trịa ẩn hiện mờ ảo dưới lớp áo lá mỏng manh bị mồ hôi làm cho dính sát vào bầu ngực nảy nở. Sự đầy đặn và quyến rũ của cơ thể mẹ ở cự ly gần như thế này là một đòn giáng mạnh vào tâm trí đang căng như dây đàn của Lâm.

Ánh mắt Lâm vô thức dán chặt vào khoảng trống trễ nải trước ngực mẹ. Lồng ngực nó đánh trống liên hồi, tai lùng bùng không nghe rõ tiếng lửa cháy bên cạnh. Nó thấy rõ từng nhịp phập phồng của bầu ngực mẹ, thấy làn da trắng ngần loang loáng những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng.

Bà Mai nhìn con trai, nhận ra sự im lặng bất thường của nó. Lâm cứ đứng ngây người ra đó, chiếc gáo dừa cầm trên tay run nhè nhẹ, đôi mắt đăm đăm nhìn vào khoảng ngực áo hờ hững của bà mà không chớp mắt. Ánh nhìn của Lâm không còn là ánh mắt của một đứa con trai nhìn mẹ ruột bình thường nữa. Nó mang một sự thèm khát trần trụi, nóng bỏng và hoang dại của một gã đàn ông đang đối diện với một người đàn bà quyến rũ.

Nhận thức được điều đó, tim bà Mai bỗng nảy lên một nhịp hỗn loạn. Một cảm giác bối rối và thẹn thùng chưa từng có dâng lên trong lòng người mẹ. Bà cảm thấy gò má mình nóng bừng, không biết là do hơi nóng từ bếp lửa hay do cái nhìn chăm chú của con trai. Bà vội vàng đưa một tay lên giữ nhẹ cổ áo bà ba, khép hai vạt áo lại để che đi khoảng da thịt trắng nõn trước ngực.

Bà Mai quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt của Lâm, giọng nói hơi run rẩy nhưng cố giữ vẻ tự nhiên:

“Lâm... con uống nước xong chưa? Kéo giùm mẹ mấy thanh củi khô ngoài hiên vào đây, kẻo lát nữa mưa giông đổ xuống lại ướt hết, không nhóm lửa được đâu.”

Giọng nói của mẹ kéo Lâm trở về với thực tại. Nó giật mình, vội vàng uống ực một ngụm nước lớn để che giấu sự bối rối tột độ. Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng nó. Dương vật dưới quần đùi vẫn căng cứng, đau nhức. Nó cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn vào mắt mẹ, lí nhí đáp:

“Dạ, để con ra lấy.”

Nó vội vã quay lưng đi ra ngoài hiên. Gió giông bên ngoài bắt đầu thổi mạnh hơn, những cành xoài cát bên hông nhà đập vào nhau sột soạt. Từng đám mây đen đặc quánh như mực đã nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Lâm cúi xuống gom những thanh củi tràm khô xếp dưới hiên nhà, cố tình kéo dài thời gian để điều hòa lại nhịp thở và chờ cho dương vật hạ nhiệt. Nó tự ghê tởm bản thân mình. Làm sao nó có thể có những suy nghĩ dơ bẩn như thế với mẹ ruột của mình, người đã một đời tần tảo nuôi nó khôn lớn, người cô giáo nghiêm trang được cả làng kính trọng?

Nhưng khi nó ôm đống củi bước trở lại vào bếp, mùi hương bồ kết quyện với mùi mồ hôi ấm áp của mẹ lại một lần nữa tấn công khứu giác của nó. Bà Mai đang đứng khom lưng bên nồi canh khoai mỡ tỏa khói nghi ngút. Chiếc áo bà ba vải phin màu trắng ngà ướt đẫm mồ hôi dính sát vào cơ thể bà, hằn rõ đường cong uốn lượn dọc sống lưng và vòng hông đầy đặn. 

Lâm đặt đống củi xuống góc bếp, cố gắng giữ khoảng cách với mẹ. Nó đứng lùi sâu vào góc tối của gian bếp, nơi ánh lửa bập bùng từ bếp củi không thể chiếu tới. Từ góc tối này, nó có thể thỏa thích ngắm nhìn bóng dáng mẹ mà không sợ bị bà phát hiện. Nó dán mắt vào phần gáy trắng ngần lấm tấm mồ hôi của mẹ, rồi trượt dài xuống bờ vai tròn trịa và vùng lưng thon thả ẩn hiện sau lớp vải mỏng ướt sũng.

Càng nhìn, Lâm càng thấy lòng mình rạo rực. Cảm giác nhìn trộm này mang lại một sự kích thích tột độ, vượt qua mọi nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Nó giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến nó vừa đau đớn giằng xé nhưng lại không thể dừng lại được. Nó nhận ra rằng mình đã bắt đầu nghiện cảm giác này. Nghiện việc đứng trong bóng tối, im lặng ngắm nhìn những khía cạnh đàn bà thầm kín nhất của mẹ mà ban ngày tà áo dài nghiêm chỉnh đã giấu kín.

Bà Mai múc canh ra tô, quay đầu lại thấy Lâm vẫn đứng im trong góc bếp tối om, hai mắt nó sáng lên kỳ lạ dưới ánh lửa bập bùng. Sự bối rối ban nãy lại ập đến, khiến bà cảm thấy không thoải mái dưới ánh nhìn của con trai. Bà cố gắng giữ giọng nghiêm khắc của một người mẹ:

“Lâm, dọn chén bát ra nhà trước đi con. Bưng tô canh này ra bàn giùm mẹ, cẩn thận kẻo nóng.”

Lâm vội vàng bước tới, đón lấy tô canh từ tay mẹ. Khi những ngón tay của nó vô tình chạm vào làn da tay mềm mại, ấm áp và ẩm ướt mồ hôi của bà Mai, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến nó run bắn người. Nó suýt chút nữa làm đổ tô canh nóng. Bà Mai cũng giật mình, vội vàng rút tay lại.

Cả hai mẹ con đều rơi vào một sự ngượng ngùng khó tả. Không ai nói với ai câu nào. Lâm bưng tô canh đi thẳng lên nhà trên. 

Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời. Cơn mưa giông đầu mùa trút xuống Vĩnh Thuận mỗi lúc một dữ dội. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá dừa nước và tiếng gió rít qua những khe hở của vách gỗ dầu tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, bao trùm lấy căn nhà nhỏ. 

Bữa cơm chiều trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. Tiếng đũa chén va chạm lách cách thỉnh thoảng vang lên, xen lẫn tiếng sấm chớp đùng đoàng bên ngoài. Bà Mai gắp cho Lâm một miếng cá lòng tong kho tiêu, nhẹ giọng nói:

“Ăn nhiều vô đi con, dạo này thấy con hơi ốm đó.”

Lâm cúi đầu, lua vội chén cơm, lý nhí:

“Dạ, con cảm ơn mẹ.”

Nó không dám ngẩng đầu lên nhìn mẹ. Mỗi lần nhìn thấy chiếc áo bà ba vải phin màu trắng ngà vẫn còn hơi ẩm ướt dính sát vào cơ thể đầy đặn của mẹ ở phía đối diện, dương vật dưới bàn ăn của nó lại lập tức biểu tình, dựng đứng lên đầy đau nhức. Nó phải dùng một tay đè chặt đùi xuống để che giấu sự bất thường của mình.

Sau bữa cơm, bà Mai dọn dẹp chén bát xuống bếp rửa. Lâm đứng dậy đi thẳng vào phòng của mình. Căn buồng của nó ngăn cách với buồng của mẹ chỉ bằng một tấm màn vải bông màu xanh biển đã cũ. Lâm nằm vật xuống chiếc chiếu manh, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên mái lá tối tăm. 

Bên ngoài, trời mưa tầm tã. Những hạt nước mưa len qua kẽ lá dừa dột xuống vài chỗ trên sàn nhà gỗ dầu, tiếng nước rơi bong bong vào những chiếc thau nhôm được đặt sẵn nghe thật đơn điệu và buồn tẻ. Trong không gian tĩnh mịch của căn nhà lá giữa đêm giông bão, mọi âm thanh nhỏ nhặt nhất từ buồng bên kia của mẹ đều truyền sang tai Lâm vô cùng rõ nét.

Nó nghe thấy tiếng bà Mai bước vào buồng, tiếng sột soạt của chiếc quần vải đen được cởi ra, rồi tiếng vải thun mềm mại lướt nhẹ trên da thịt khi mẹ thay quần áo ngủ. Lâm nằm nghiêng người lại, mắt đăm đăm nhìn vào tấm màn vải bông màu xanh biển. Trong đầu nó lại hiện lên hình ảnh bờ vai trần trắng nõn, xương quai xanh thanh mảnh và khuôn ngực đầy đặn phập phồng lấm tấm mồ hôi của mẹ dưới ánh lửa bếp bập bùng chiều nay.

Nỗi thèm khát đê mê hòa lẫn với mặc cảm tội lỗi nặng nề đè nặng lên ngực, khiến Lâm chỉ biết thở dốc trong bóng tối ngột ngạt. Nó vô thức đưa một tay xuống dưới lớp quần đùi mỏng, nắm lấy khúc thịt đang cương cứng nóng hổi của mình, bắt đầu tự vuốt ve. Nó nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh mình đang áp sát vào tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi của mẹ, ngửi mùi hương bồ kết nồng nàn trên tóc bà, và đưa bàn tay tội lỗi vuốt dọc theo những đường cong đầy đặn trên cơ thể người đàn bà hồi xuân ấy.

Sự kích thích từ những hình ảnh nhìn trộm được chiều nay khiến Lâm nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm. Nó rên khẽ một tiếng trong cổ họng, dòng tinh dịch ấm nóng phun ra, thấm đẫm vào lớp vải quần đùi. Lâm nằm vật ra chiếu, hơi thở dồn dập, hai mắt trống rỗng. 

Sự thỏa mãn thể xác nhanh chóng trôi qua, nhường chỗ cho nỗi ghê tởm bản thân và cảm giác tội lỗi ngập tràn. Nó đã làm một việc vô cùng lệch lạc và đồi bại. Nhưng sâu thẳm trong lòng gã trai mười bảy tuổi, Lâm biết rằng nỗi sợ hãi ấy không thể ngăn cản được ham muốn của nó. Một sự kích thích ma quái đã bắt đầu nhen nhóm và bám rễ sâu sắc vào tâm trí nó. Ngày mai, ngày kia, và những ngày sau nữa, nó biết mình sẽ lại tiếp tục tìm kiếm những kẽ hở trên vách gỗ, tiếp tục rình mò những khoảnh khắc mẹ không đề phòng để thỏa mãn cơn thèm khát cấm kỵ của bản thân.