Điện thoại trên bàn gỗ ép chợt rung lên bần bật, cắt ngang nụ cười đắc thắng của Toàn. Anh chộp lấy chiếc máy Casio cũ, lướt nhanh mắt qua dòng chữ ngắn ngủi hiển thị trên màn hình đơn sắc trắng đen: "Góc kho vải. Đừng để ai thấy."

Toàn ném điện thoại vào túi quần kaki túi hộp. Anh đứng bật dậy khỏi ghế xoay, đẩy mạnh chiếc ghế về phía sau khiến bánh xe rít lên một tiếng chói tai trên nền gạch bông cũ. Mắt anh quét nhanh qua hệ thống màn hình giám sát CRT xếp thành hàng trước mặt. Trên ô hình số chín, khu vực kho nguyên liệu của công ty may giày Tỷ Xuân hiện ra dưới ánh sáng mờ căm của mấy bóng đèn tuýp công suất yếu. Nơi đó chất đầy những kiện vải dày cộp xếp cao sát trần nhà, tạo thành những mê cung tối tăm chạy dọc theo các bức tường tôn xám xịt. 

Toàn ngồi xuống bảng điều khiển trung tâm, những ngón tay chai sần lướt nhanh trên bàn phím điều khiển camera chuyên dụng. Anh gõ dòng lệnh truy cập vào camera số chín, thiết bị đang chĩa thẳng góc quét từ trên cao xuống lối đi chính của kho vải. Anh đẩy nhẹ cần gạt điều hướng sang bên trái. Tiếng động cơ servo của mắt camera trên trần kho rít lên một tiếng nhỏ mà chỉ có người trong phòng kỹ thuật mới nhận biết được qua tai nghe giám sát. 

Trên màn hình CRT, khung cảnh bắt đầu dịch chuyển một cách chậm rãi. Lối đi chính vốn trống trải giờ bị đẩy ra sát rìa màn hình, thay vào đó là một khối sắt bảo vệ của cột kèo nhà xưởng chắn ngay giữa tầm nhìn. Toàn cố tình dừng lại ở góc quay đó, tạo ra một vệt mù hoàn hảo kéo dài dọc theo khe hở giữa hai kệ vải bò denim màu xanh sẫm. Từ góc nhìn của bảo vệ trực ban tối nay, góc camera bị lệch trông chỉ giống như một sự cố trôi trục cơ học thông thường do chấn động từ các máy may công nghiệp công suất lớn ở xưởng bên cạnh truyền sang. Anh lưu cấu hình tạm thời vào hệ thống, xóa nhật ký thao tác gần nhất bằng tài khoản quản trị viên rồi rút chiếc chìa khóa vạn năng dắt bên hông.

Toàn bước ra khỏi phòng điều hành kỹ thuật, không quên xách theo chiếc túi đeo chéo đựng tua-vít và kìm bấm mạng để ngụy trang. Khí nóng từ hành lang tầng lửng ập thẳng vào mặt anh, mang theo mùi da keo, mùi cao su nung chảy và thứ bụi vải li ti bám đầy trong không khí của khu công nghiệp Hòa Phú. 

Dưới xưởng, tiếng máy may chạy rầm rập như tiếng sấm rền không dứt. Toàn đi men theo lối đi thoát hiểm phía sau các chuyền may, đầu cúi thấp để tránh thu hút sự chú ý của các tổ trưởng đang đôn đốc công nhân tăng ca chạy sản lượng cho kịp đơn hàng xuất khẩu. 

Khi bước qua cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào kho nguyên liệu, không gian đột ngột chùng xuống. Tiếng ồn ào của máy móc bị ngăn lại sau lớp cửa dày, chỉ còn lại những tiếng rì rầm trầm đục và tiếng quạt thông gió chạy ro ro trên cao. Mùi hồ vải mới, mùi ẩm mốc của những cuộn kaki xếp kho lâu ngày sộc thẳng vào mũi Toàn.

Anh đi chậm lại, bước chân nhẹ nhàng nện lên nền bê tông láng bóng. Ánh sáng ở đây rất yếu, chỉ có vài bóng đèn tuýp phát ra thứ ánh sáng vàng vọt, xanh xao. Toàn lách qua những kiện vải kaki dày cộp, tiến sâu vào khu vực góc khuất cuối kho.

Ở đó, Linh đã đứng đợi sẵn. Cô vẫn mặc nguyên bộ đồng phục công sở dành cho tổ trưởng tổ may: chiếc áo sơ mi trắng mỏng bám đầy những sợi tơ vải màu đỏ, chiếc quần tây đen ôm sát lấy vòng hông tròn trịa. Thẻ nhân viên màu cam treo trước ngực khẽ đung đưa theo nhịp thở gấp gáp của cô. Gương mặt trái xoan của Linh hơi tái đi dưới ánh đèn mờ, đôi môi tô son hồng cắn chặt lấy nhau để kìm nén sự lo lắng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Linh giật mình quay lại. Ánh mắt tròn đen láy của cô lộ rõ vẻ hoảng hốt khi thấy bóng người cao lớn của Toàn đang tiến tới. Cô định lùi lại phía sau, nhưng lưng đã chạm ngay vào kiện vải bò thô ráp, cứng nhắc.

Toàn không nói một lời nào. Anh bước tới áp sát cơ thể mình vào người cô, ném chiếc túi dụng cụ xuống chân kệ sắt bên cạnh. Khoảng cách giữa hai người lập tức biến mất. Anh ngửi thấy mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với mùi mồ hôi chua nồng phát ra từ gáy Linh, một thứ mùi kích thích ham muốn nguyên thủy nhất của đàn ông.

"Anh điên rồi sao?" Linh thì thầm, giọng run rẩy, hai bàn tay cô đẩy nhẹ vào ngực áo thun màu xanh xám của Toàn. "Bảo vệ mà đi tuần qua đây là thấy hết đó."

"Anh chỉnh camera lệch đi rồi," Toàn nói, giọng khàn đặc bên tai cô. Anh vươn tay ra phía sau, khóa chặt hai cổ tay Linh rồi áp chúng lên kiện vải phía sau đầu cô. "Chỗ này là điểm mù. Không ai thấy được đâu."

Anh cúi đầu xuống, áp môi mình vào chiếc cổ trắng ngần của Linh. Làn da cô nóng hổi, ẩm ướt vì mồ hôi ca chiều. Toàn dùng răng day nhẹ vào vùng da mềm mại ngay sát xương quai xanh bên trái, đúng vào nốt ruồi son nhỏ của cô. Linh khẽ nấc lên một tiếng, đầu gối cô hơi khuỵu xuống nhưng cơ thể đã được lồng ngực vững chãi của Toàn đỡ lấy.

Nỗi sợ hãi bị phát hiện hòa quyện cùng sự kích thích thể xác khiến nhịp tim của Linh đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô có thể nghe thấy tiếng bước chân xa xa của công nhân bốc xếp đang kéo xe hàng ở đầu kho bên kia, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang vọng trong không gian vắng lặng. Mỗi tiếng động đều khiến cô giật mình, ép chặt người vào Toàn hơn để tìm kiếm sự che chở.

Bàn tay phải của Toàn buông cổ tay cô ra, luồn xuống dưới gấu chiếc áo sơ mi trắng mỏng. Lớp vải bảo hộ dính chặt vào da cô bởi mồ hôi lạnh nhanh chóng bị vén lên. Bàn tay thô ráp đầy những vết chai của Toàn áp thẳng vào bầu ngực trần căng tròn của cô gái hai mươi tuổi. Linh khẽ rên rỉ, đầu ngửa về phía sau, tựa hẳn vào cuộn vải bò denim thô cứng để chịu đựng sức nặng từ những cái bóp siết mạnh bạo của anh. Đầu ngực cô nhanh chóng săn lại, cứng ngắc dưới những đầu ngón tay của Toàn.

"Đừng làm ở đây... em xin anh..." Linh thở dốc, hai tay chuyển sang bám chặt lấy bả vai Toàn, những móng tay cắm sâu vào lớp áo thun của anh.

Toàn không dừng lại. Sự cầu xin yếu ớt đó chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích trong anh. Anh kéo phăng chiếc khóa quần tây ôm sát của cô xuống. Tiếng khóa kéo kim loại rít lên khô khốc trong góc tối. Anh luồn bàn tay vào bên trong lớp quần lót ren mỏng, đi thẳng xuống vùng tam giác ấm áp đang nóng ran của cô.

Ngón tay anh chạm vào những sợi lông tơ mềm mại rồi lướt nhanh đến rãnh thịt ẩm ướt phía dưới. Âm đạo của Linh đã tiết ra chất dịch nhờn ướt át, bám đầy trên các kẽ ngón tay Toàn khi anh thọc sâu vào bên trong. Linh co rúm người lại, một chân cô khẽ nhấc lên, quấn lấy bắp chân của Toàn để giữ thăng bằng. Cô cắn chặt môi đến mức rớm máu để ngăn bản thân không phát ra những tiếng rên rỉ quá lớn.

"Linh... ẩm ướt thế này rồi mà còn chối à?" Toàn thì thầm, ngón tay anh liên tục ngoáy sâu vào âm đạo ấm nóng, cảm nhận sự co bóp liên hồi của các thớ cơ thịt bên trong lồn cô.

"Ưm... Toàn..." Linh thở hắt ra, đôi mắt cô nhắm nghiền, hai má đỏ ửng lên vì sự xấu hổ và khoái cảm đang dâng tràn. Lồng ngực cô phập phồng liên tục dưới lớp áo sơ mi bị vén cao đến tận cổ, để lộ hai bầu ngực trắng nõn đang rung lên theo từng nhịp tay thúc của Toàn.

Cảm giác kích thích từ ngón tay anh cọ xát vào hạt mầm nhạy cảm nơi đầu âm đạo khiến Linh mất đi mọi sức lực chống cự. Cô hoàn toàn buông xuôi, để mặc cho Toàn xoay người cô lại, ép mặt cô sát vào cuộn vải kaki thô ráp màu xám tro. 

Toàn áp sát người từ phía sau, luồn tay kéo phăng chiếc quần tây của Linh xuống ngang đùi, để lộ vòng ba tròn trịa, trắng mịn tương phản hoàn toàn với không gian tối tăm của kho nguyên liệu. Anh kéo cạp quần jean của mình xuống, giải phóng chiếc dương vật đã cương cứng, nóng hổi của mình. Anh áp sát phần đầu dương vật to lớn vào kẽ mông Linh, cọ xát liên tục qua lớp vải quần lót mỏng còn sót lại.

"Toàn... đừng... có người đi tuần..." Linh lắp bắp, giọng nói đứt quãng khi cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của bảo vệ ca đêm vang lên ở lối đi chính phía ngoài kệ vải.

Ánh đèn pin của bảo vệ quét một vệt sáng dài cắt ngang trần nhà kho, hắt những bóng đen kỳ quái lên các cuộn vải bò phía trên đầu họ. Linh nín thở, toàn thân cô đông cứng lại vì sợ hãi. Nếu người bảo vệ chỉ cần rẽ vào lối đi phụ này, cảnh tượng cô khỏa thân phần dưới, bị Toàn ép sát vào cuộn vải sẽ hoàn toàn phơi bày. Sự căng thẳng tột độ đó khiến các cơ trong âm đạo của cô co thắt dữ dội, ôm chặt lấy ngón tay Toàn vẫn đang cắm sâu bên trong lồn.

Toàn cũng đứng im, hơi thở anh nóng hổi phả vào sau gáy cô. Anh không rút tay ra, ngược lại còn ấn mạnh ngón cái vào hạt mầm nhạy cảm của cô, khiến Linh run bắn lên từng đợt. Cô phải cắn chặt vào vai áo của chính mình để không hét lên trước sự tra tấn ngọt ngào đầy nguy hiểm này.

Vệt ánh sáng đèn pin dừng lại ở đầu kệ vải khoảng vài giây rồi từ từ quay đi. Tiếng bước chân của người bảo vệ xa dần, hướng về phía khu vực kho thành phẩm.

Ngay khi tiếng động hoàn toàn biến mất, Linh thở phào một tiếng đầy nhẹ nhõm, toàn thân cô mềm nhũn ra như sợi bún. Toàn xoay người cô lại, nâng một chân cô lên kệ sắt bên cạnh, tạo thành tư thế đứng kê chân đầy khiêu khích. Anh cúi xuống, ngậm chặt lấy đôi môi đỏ mọng của cô, mút mát liên tục để chặn đứng những âm thanh rên rỉ khi anh thọc mạnh hai ngón tay vào sâu trong âm đạo cô.

"A... đau... nhẹ thôi..." Linh rên rỉ trong kẽ răng, hai tay cô bấu chặt vào giá đỡ bằng sắt bên cạnh, những sợi tóc đen nhánh búi cao đã xõa xuống bám đầy mồ hôi trên bờ vai trần.

Toàn liên tục thúc ngón tay vào bên trong lồn cô, cảm nhận nước lồn chảy ra ướt đẫm cả lòng bàn tay mình. Anh cúi xuống hôn dọc theo bầu ngực mềm mại của cô, dùng răng cắn nhẹ vào đầu ngực hồng hào khiến Linh rùng mình, nước lồn càng tuôn ra xối xả. 

"Muốn anh đưa dương vật vào không?" Toàn thì thầm, giọng nói đầy sự trêu cợt khi anh cọ xát đầu dương vật nóng hổi của mình vào mép âm đạo đang hé mở của cô.

"Không... không được làm ở đây..." Linh lắc đầu quầy quậy, nước mắt cô ứa ra vì sự kích thích quá độ. "Sắp đến giờ giao ca rồi... mọi người sẽ vào kho kiểm kê..."

Toàn nhìn chiếc đồng hồ Casio trên tay. Đã gần tám giờ bốn mươi phút. Tiếng chuông báo kết thúc ca trực tối sắp sửa vang lên. Anh biết mình không thể mạo hiểm hơn nữa trong đêm nay. Nếu bị bắt quả tang tại đây, cả hai sẽ lập tức bị đuổi việc và đối mặt với sự sỉ nhục từ hàng nghìn công nhân trong khu công nghiệp.

Toàn từ từ rút ngón tay ra khỏi âm đạo ẩm ướt của Linh, mang theo một vệt dịch nhờn trong suốt kéo dài. Anh kéo quần lên, chỉnh đốn lại trang phục kỹ thuật của mình một cách nhanh chóng. 

Linh vội vàng kéo chiếc quần tây đen lên, cài lại nút áo sơ mi với những ngón tay run rẩy đến mức suýt làm tuột mất cúc áo. Gương mặt cô vẫn còn đỏ bừng, hơi thở vẫn chưa trở lại nhịp độ bình thường. Cô ngước nhìn Toàn bằng ánh mắt đầy oán trách nhưng cũng tràn ngập sự lệ thuộc thể xác không thể chối từ.

"Anh thật là..." Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy. Cô tiến sát lại gần Toàn, ghé sát đôi môi nóng hổi vào tai anh. "Nhà nghỉ Hoa Hồng, ngay cạnh trạm xăng ven Quốc lộ 1A. Chút nữa tan ca, em đợi anh ở phòng 202."

Nói xong, Linh nhanh chóng quay người lách qua những cuộn vải bò, biến mất vào bóng tối của kho nguyên liệu trước khi tiếng chuông báo hết ca vang lên rộn rã khắp các nhà xưởng của công ty Tỷ Xuân. Toàn đứng lại trong góc khuất, cúi xuống nhặt chiếc túi dụng cụ lên đeo qua vai. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn khi ngửi thấy mùi âm đạo của Linh vẫn còn bám chặt trên những đầu ngón tay của mình.