Mỷ miết chặt đôi chân trần xuống lối mòn trơn trợt dẫn lên đỉnh đồi, hai tay ôm khăng khăng khay gỗ nặng trịch đựng chiếc đầu heo luộc cắm ngập lá trầu và hũ rượu ngô. Sức nặng của khay lễ đè nghiến lên bả vai gầy, khiến từng khớp xương đau nhức theo mỗi nhịp bước lên dốc cao. Chiếc áo cóm chàm bó sát lấy thân hình con gái thì con gái, bầu ngực phập phồng gấp gáp dưới hàng khuy bạc hình con bướm căng chật. Cô cố nén tiếng thở dốc, cúi gằm mặt tránh những nhánh cây rừng quệt vào má.
Mỗi bước đi cô độc giữa bóng chiều chạng vạng lại khơi lên trong lòng Mỷ nỗi tủi cực tích tụ bấy lâu. Căn nhà sàn vách nứa của thầy Páo chưa bao giờ mang lại cho cô cảm giác ấm áp. Từ ngày cưới, chồng cô xách túi vải xuống miền xuôi làm thuê làm mướn rồi biệt tăm biệt tích, căn buồng nhỏ của cô chỉ còn lại hơi lạnh của vách nứa và bóng tối tịch mịch. Đêm nào cô cũng nằm co quắp trên chiếc đệm bông gạo sờn cũ, tai căng ra nghe tiếng chuột rúc dưới gầm sàn và tiếng thở dài trầm đục của cha chồng vọng qua khe vách mỏng. Sự ngột ngạt bao trùm lấy ngôi nhà sàn nơi mỗi góc cột đều treo đầy bùa chú khét lẹt mùi hương trầm. Mỷ sợ cái không khí u uất đó, sợ cả những cái nhìn chăm chú, dài dại của thầy Páo mỗi khi cô dọn cơm hay quét dọn sàn nhà. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Làm dâu nhà thầy cúng bản Nậm Sương, cô phải cúi đầu cam chịu số phận như con trâu con ngựa buộc dưới gầm sàn. Cô nhớ chồng, nhớ những cái chạm tay rụt rè nhưng hiền lành của anh, dẫu anh yếu ớt và chẳng mấy khi mang lại cho cô cảm giác được che chở. Sự thiếu vắng hơi ấm đàn ông lâu ngày biến thành một hố sâu hun hút trong lòng Mỷ, khiến cô lúc nào cũng thấy trống trải, bất an.
Căn nhà sàn ấy vốn quá chật chội cho những bí mật. Vách nứa ngăn giữa phòng cô và phòng thờ của cha chồng mỏng đến mức chỉ cần một cái trở mình cũng đủ làm tre nứa kẽo kẹt. Mỷ nhớ rõ những đêm mưa rừng trút nước xuống mái lá, cô nằm nghe tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn của thầy Páo, rồi cả tiếng bước chân nặng nề của lão đi đi lại lại ngoài hiên. Có những đêm, cô giật mình tỉnh giấc vì cảm giác có ánh mắt đang soi mói mình qua khe hở vách ngăn. Cô chỉ biết trùm chăn kín đầu, tim đập loạn nhịp trong nỗi sợ hãi mơ hồ. Nỗi cô đơn và sự kìm kẹp của lễ giáo, của uy quyền thầy cúng khiến Mỷ nhiều lúc muốn bỏ chạy khỏi bản Nậm Sương, nhưng đôi chân cô đã bị trói buộc bởi chiếc vòng bạc đính ước trên cổ tay.
Hôm nay, thầy Páo tự giam mình trong miếu cổ để thực hiện nghi lễ tẩy trần, chuẩn bị cho đại lễ cúng rừng sắp tới. Lão dặn cô phải mang lễ vật lên trước khi mặt trời lặn hẳn sau đỉnh núi Mụ Phụ. Nếu chậm trễ, thần linh sẽ nổi giận và lễ tẩy trần của lão sẽ hỏng. Mỷ không dám trễ nải. Sức nặng của chiếc khay gỗ đè lên bả vai gầy làm khớp xương đau nhức, nhưng cô vẫn cắn môi, rảo bước nhanh hơn trên những bậc thềm đá ẩm ướt dẫn thẳng vào cửa miếu.
Đỉnh đồi hiện ra với ngôi miếu cổ nằm lọt thỏm dưới tàn cây cổ thụ rậm rạp. Mỷ khựng lại trước bậc thềm đá ẩm ướt, đầy rêu trơn. Gian miếu tối om, chỉ có ánh lửa vàng vọt từ ngọn nến sáp ong đặt trên bệ đá hắt ra những vệt sáng lay lắt qua khe hở vách nứa. Mùi lá thuốc rừng nấu với gừng và rượu chưng cất nồng nặc phả ra từ kẽ cửa khép hờ. Tiếng nước đổ ào ào xen lẫn tiếng khấn vái lầm rầm bằng thứ cổ ngữ kỳ quái khiến bước chân Mỷ chùn lại. Cô rón rén đặt khay lễ xuống thềm đá, lồng ngực đập thình thịch vì tò mò. Ghé sát mắt vào kẽ vách nứa nứt nẻ, cô nín thở nhìn vào bên trong.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút làm mờ ảo không gian miếu cúng. Thầy Páo đứng trần truồng giữa lòng điện thờ đá. Ở tuổi gần năm mươi, cơ thể lão không hề sụp sệ mà săn chắc, gân guốc với những thớ cơ dày xạm đen như thân cây nghiến cổ thụ bám chặt vào vách đá. Ánh nến đỏ lòm quét qua tấm lưng rộng loang lổ vết sẹo thợ săn và những vệt nước bóng nhẫy.
Lão ngửa cổ, hớp một ngụm rượu lớn từ chiếc sừng trâu nạm bạc, rồi phun phì phì lên vòm ngực rộng. Tiếng rượu bắt vào da thịt kêu xèo xèo. Bàn tay to bản, thô ráp của lão vuốt mạnh từ yết hầu chạy dọc xuống hai bầu ngực săn chắc, miết qua cơ bụng múi dày nổi rõ cồn cuộn, rồi trượt sâu xuống hạ bộ. Dưới bụng dưới rậm rạp chùm lông đen xì, dương vật xám đen, to dày của lão đung đưa theo nhịp tay vuốt. Lão không hề vội vã, đôi bàn tay gân guốc miết mạnh từ gốc dương vật lên đến bao quy đầu, kéo căng lớp da sần sùi khiến khúc thịt ấy dần ngóc đầu dậy, chuyển sang màu đỏ sẫm dưới ánh nến.
Mỷ đứng chôn chân bên ngoài, da gà nổi khắp hai cánh tay. Nhịp thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng. Cô chưa từng thấy một người đàn ông nào khỏa thân trần trụi và hoang dại đến thế. Chồng cô vốn là kẻ yếu ớt, mỗi lần gần gũi trong căn buồng tối chỉ biết vội vàng rồi lăn ra ngủ, chưa bao giờ bộc lộ sự thèm khát thân xác lộ liễu và mạnh mẽ như người cha chồng đang làm trước bàn thờ Sơn thần.
Thầy Páo tiếp tục rót rượu ngô lên dương vật của mình, miệng lầm rầm khấn những lời cầu khẩn thần rừng tẩy sạch uế tạp để chuẩn bị cho đại lễ sắp tới. Dương vật của lão đã cương cứng hoàn toàn, dài và thô kệch, giật giật theo từng cử động vuốt ve đầy dâm dật. Ánh nến đỏ quạch chiếu rõ từng đường gân nổi rần rật trên khúc thịt cương cứng. Lão tự vuốt ve, đôi mắt nhắm nghiền đầy tận hưởng, nhưng miệng vẫn không ngừng đọc những câu chú cổ. Cảnh tượng ấy vừa thiêng liêng vừa đồi bại, kích thích mạnh mẽ vào tâm trí non nớt của Mỷ. Cô cảm thấy một luồng khí nóng ran chạy dọc sống lưng, lan xuống vùng bụng dưới khiến hai đùi cô tự chụm chặt vào nhau.
Mỷ mải mê dõi theo bàn tay thầy Páo miết dọc thân dương vật, quên mất mình đang đứng ngay sát khe hở. Thành miếu cũ kỹ vốn được dựng bằng gỗ mục lâu năm bỗng phát ra tiếng cọt kẹt khẽ dưới sức đè nhẹ của cô. Thình lình, đầu Páo xoay ngoắt lại. Đôi mắt đục ngầu, sắc lẹm và vằn những tia máu đỏ của lão trừng thẳng qua khe hở vách nứa, ghim chặt lấy khuôn mặt đang tái mét của cô.
Mỷ đứng tim, chân tay bủn rủn định lùi lại nhưng toàn thân cứng đờ như bị bùa phép phong ấn.
Cánh cửa gỗ nặng nề của miếu thờ đột ngột sập mở. Thầy Páo bước ra ngoài. Lão chỉ kịp quấn vội chiếc khố chàm lỏng lẻo ngang hông, để lộ phần bụng dưới săn chắc và vòm ngực ướt đẫm nước gừng, tỏa ra mùi rượu chưng cất nồng nặc. Trước khi Mỷ kịp quay đầu chạy, bàn tay thô ráp của lão đã lao ra, chụp lấy bả vai cô. Sức mạnh của gã đàn ông miền núi khiến Mỷ không thể kháng cự. Lão ghì mạnh cô vào vách gỗ thô ráp của ngôi miếu. Lưng Mỷ đập vào gỗ đau nhói.
"Mỷ..." Giọng Páo khàn đặc, trầm đục như tiếng đá lăn dưới lòng suối sâu.
Lão áp sát người vào cô, khoảng cách gần đến mức Mỷ cảm nhận được hơi nóng từ vòm ngực cởi trần của lão phả thẳng vào da mặt mình. Mùi rượu ngô cay nồng cùng mùi mồ hôi đàn ông ngột ngạt bao vây lấy cô. Bàn tay to bản của lão siết chặt vai cô đến mức xương quai xanh muốn gãy vụn, ngón tay cái bắt đầu miết nhẹ lên vùng da cổ trắng ngần dưới xương quai xanh bên phải, ngay sát nốt ruồi son của cô.
"Mày nhìn thấy cái gì rồi?" Páo ghé sát tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai Mỷ làm cô run lên bần bật. "Hả? Mỷ?"
"Con... con mang lễ lên cho cha..." Mỷ lắp bắp, hai tay giữ chặt chiếc khay gỗ trước ngực như một tấm khiên che chắn yếu ớt. "Con không thấy gì hết... Cha buông con ra..."
Đôi mắt đục ngầu của Páo nhìn xuống bờ môi mọng đỏ đang run rẩy của con dâu, rồi trượt xuống khe ngực lấp ló sau hàng khuy áo cóm đang phập phồng dữ dội. Lão không buông tay, ngược lại càng ghì chặt hơn. Sự tiếp xúc giữa cơ thể nóng rực của lão và cơ thể run rẩy của Mỷ qua lớp áo mỏng tạo nên một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng cô. Một mặt cô thấy ghê tởm và sợ hãi uy quyền của thầy cúng, mặt khác, hơi ấm đàn ông cuồn cuộn này lại khơi dậy những ẩn ức dục vọng bị kìm nén suốt những tháng ngày cô độc trong căn buồng vắng.
"Mày nói dối." Páo cười gằn, giọng nói nhỏ lại nhưng đầy uy lực ép buộc. "Đôi mắt mày đã nhìn thấy dương vật của tao tắm rượu. Mày nhìn thấy nó cứng lên, đúng không?"
Mỷ cúi đầu, cố né tránh ánh mắt như muốn thiêu cháy mình của cha chồng. "Con không dám... Thần rừng chứng giám, con thật sự chỉ vừa mới tới..."
"Thần rừng?" Páo cười khẩy, bàn tay miết mạnh từ cổ cô xuống mép áo cóm. "Thần rừng đứng sau vách miếu kia, còn tao là người thay mặt thần rừng ở bản Nậm Sương này. Cái miệng mày mà hé ra nửa lời với thằng Khải, hay với bất kỳ kẻ nào trong bản, tao sẽ bảo thần rừng vặn cổ mày chết bờ chết bụi. Chồng mày ở dưới xuôi cũng sẽ gặp nạn tai, không bao giờ mò về được nữa."
Mỷ run rẩy dữ dội. Nỗi sợ hãi chồng chéo lên sự kinh hoàng. Cô nghĩ đến người chồng đi xa, nghĩ đến Khải - người anh chồng lầm lì nhưng luôn nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng mỗi khi đi rừng về. Khải vốn là tay thợ săn giỏi nhất bản, có thân hình vạm vỡ và đôi mắt hoang dại luôn nhìn cô đầy khát khao. Nếu Khải biết chuyện này, mối quan hệ phức tạp trong gia đình thầy cúng sẽ vỡ lở. Sự uy hiếp của Páo đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cô.
Ngón tay thô ráp của Páo bất chợt miết mạnh từ cổ cô xuống mép áo cóm, luồn nhẹ qua khuy bạc trên cùng chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi của con dâu. Lão bóp nhẹ bả vai cô, đẩy sát vùng hạ bộ đang quấn khố chàm của mình vào đùi cô. Mỷ cảm nhận được dương vật cứng ngắc của lão đang thúc vào hông mình qua lớp váy mỏng. Hơi thở của lão dồn dập, phả ra hơi rượu nóng hổi làm mặt cô nóng bừng.
"Cha... đừng làm thế... con là con dâu của cha..." Mỷ van nài, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt.
"Con dâu?" Páo thì thầm, môi lão gần như chạm vào dái tai cô. "Thằng chồng mày có cho mày được cái hơi ấm này không? Hay nó bỏ mày thui thủi một mình như con ma xó? Ngoan ngoãn nghe lời tao, tao sẽ cho mày những thứ mày muốn."
Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt Mỷ. Cô biết điều này là tội lỗi, là đại kỵ trước Sơn thần, nhưng cơ thể cô lại phản phản ứng trước sự đụng chạm mãnh liệt của Páo. Làn da cô nóng lên dưới những ngón tay thô ráp của lão. Sự thèm khát được yêu thương, được lấp đầy khoảng trống cô đơn bấy lâu nay trỗi dậy, đối đầu gay gắt với lý trí và nỗi sợ hãi. Nhưng khi bàn tay Páo định luồn sâu hơn xuống dưới lớp áo cóm, chạm vào bầu ngực đang đập liên hồi của cô, Mỷ chợt bừng tỉnh. Hình ảnh chồng cô và chiếc vòng bạc đính ước trên tay hiện lên. Cô không thể phạm vào tội lỗi tày trời này.
Sự đụng chạm thể xác thô bạo và dâm đãng ấy khiến Mỷ rùng mình. Nỗi sợ hãi lấn át mọi cảm xúc khác. Cô dùng hết sức bình sinh, lấy cả khay gỗ đẩy mạnh vào lồng ngực gân guốc chứa đầy hơi men của Páo. Lão không ngờ sức kháng cự của đứa con dâu lại mạnh đến thế, lảo đảo lùi lại một bước, chiếc khố chàm suýt tuột khỏi hông.
Chớp lấy cơ hội, Mỷ quay đầu cắm cổ chạy. Cô lao xuống sườn dốc trơn trượt của ngôi miếu cúng, không dám ngoảnh lại nhìn bóng người đàn ông đang đứng trừng mắt dưới ánh nến đỏ lòm. Gió rừng thổi thốc vào mặt cô, lạnh buốt nhưng không dập tắt được sự bàng hoàng đang thiêu đốt tâm trí.
Trong lúc chạy trốn hoảng loạn, cánh tay trái của Mỷ quệt mạnh vào bụi tầm gửi mọc gai góc bên rìa lối đi. Một tiếng cạch sắc gọn vang lên. Chiếc vòng bạc chạm khắc hoa văn cổ - kỷ vật đính ước đại diện cho lòng chung thủy của cô - bị gai cào tuột khỏi cổ tay mảnh khảnh. Chiếc vòng rơi leng keng trên bậc thềm miếu cúng ẩm ướt, lăn vài vòng rồi nằm im lìm ngay dưới chân thầy cúng Páo, phản chiếu ánh sáng vàng vọt từ bên trong miếu hắt ra.