Luồng sương buốt giá tạt thẳng vào tấm lưng đẫm mồ hôi của Khải làm anh giật nẩy người. Anh vội vã rút dương vật đang run rẩy, đỏ ửng ra khỏi âm đạo ẩm ướt, nóng hổi của Mỷ. Một tiếng sột soạt ẩm ướt vang lên trong lòng lán trống trải. Khải thở hắt ra một hơi đục ngầu hơi nước, toàn thân run bắn lên trước cái lạnh đột ngột của rừng già. Bên dưới thân anh, Mỷ khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, cơ thể cô co rúm lại trên tấm da thú loang lổ. Chất dịch nóng hổi, hỗn hợp dính dớp giữa nước dâm của cô và tinh dịch nồng đậm của Khải, theo đà rút ra của anh mà tràn ra ngoài cửa mình, rỉ thành dòng nóng bỏng chạy dọc theo đùi non trắng nõn nà của cô. Nhưng chỉ trong chớp mắt, luồng gió bấc mang theo sương muối luồn qua khe lá cọ rách nát đã tạt vào, khiến chất dịch ấy đông cứng lại, buốt nhói như hàng trăm cây kim châm vào da thịt nhạy cảm của âm đạo đang hé mở.
Mỷ co rúm người trên tấm da thú, hai tay run rẩy ôm chặt lấy bầu ngực trần vẫn còn in hằn những vết cắn đỏ lựng và vết bóp thô bạo của Khải. Cơn đau âm ỉ từ sâu trong lòng lồn truyền lên thắt lưng, khiến cô không cách nào duỗi thẳng hai chân. Đất bụi trên sàn lán bám vào làn da ướt rượt mồ hôi của cô, bẩn thỉu và nhếch nhác. Tiếng sấm gầm dữ dội trên đỉnh Mụ Phụ vừa rồi vẫn còn ù ù bên tai cô, rung chuyển cả vách nứa lán thợ săn. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tâm can cô gái trẻ. Đó là tiếng thét trừng phạt của thần rừng, là điềm báo đầy phẫn nộ dội xuống đầu hai kẻ phạm tội lăng loàn ngay trên đất thiêng.
"Mặc... mặc quần áo vào nhanh lên! Lôi thôi thế Sơn thần bắt đi đấy!" Khải nói gấp gáp, giọng khản đặc vì run. Anh luống cuống vơ lấy chiếc quần chàm thô vứt dưới đất, ống chân dính đầy đất cát xỏ vội vào vách vải thô ráp. Cử chỉ của gã thợ săn vốn dĩ nhanh nhẹn nay lại trở nên ngớ ngẩn, vụng về vì nỗi sợ hãi tâm linh đang đè nặng.
Mỷ không đáp nổi nửa lời. Hàm răng cô va vào nhau cầm cập, phát ra những tiếng cọc cọc khô khốc. Cô lồm cồm bò dậy trên tấm da thú, tấm lưng cong gầy run rẩy dưới làn sương lạnh. Tay cô quờ quạng vớ lấy chiếc áo cóm chàm nằm vương vãi dưới nền đất ẩm ướt. Lớp vải chàm mỏng dính nước mưa dột từ góc mái lán bị gió giật tung, dán chặt vào da thịt lạnh ngắt. Những ngón tay co quắp vì lạnh luống cuống tìm cách cài từng chiếc khuy bạc hình con bướm. Nhưng nỗi sợ làm đầu óc cô mụ mị, cài được chiếc khuy ở cổ thì chiếc khuy ở eo lại tuột ra. Mồ hôi lạnh vã ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống rãnh ngực phập phồng của cô, trôi qua nốt ruồi son nhạy cảm đang run rẩy.
Khải nhìn thấy sự lúng túng của nhân tình liền bước tới, thô bạo giật mạnh gấu váy xòe chàm của cô xuống để che đi cặp đùi non còn đang run rẩy. Anh giúp cô cài nốt những chiếc khuy bạc còn lại, nhưng bàn tay gân guốc, chai sần của gã thợ săn quá thô ráp, miết vào bầu ngực nhạy cảm của cô gây ra những cơn đau nhói. Khải không để ý đến điều đó, đầu óc anh lúc này chỉ có nỗi sợ hãi điên cuồng. Anh vội vã nhặt chiếc túi da báo dắt bên hông, quơ tay quét sạch những dấu vết vương vãi trên tấm da thú, rồi cuộn vội nó lại, ném vào góc tối của lán thợ săn dưới đống củi khô. Nỗi sợ hãi vô hình trước điềm báo của Sơn thần đè nặng lên ngực họ, khiến từng nhịp thở trở nên nghẹn ứ, dồn dập.
"Mày về trước đi. Đi lối mòn phía khe suối cạn, đừng để ai trong bản trông thấy gấu váy. Mau lên!" Khải dặn dò, mắt dáo dác nhìn ra màn sương đục ngầu đang cuồn cuộn tràn vào lán.
Mỷ gật đầu yếu ớt. Cô kéo sụp chiếc khăn piêu che kín khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, rồi cắm đầu lao ra khỏi cửa lán, hòa vào màn sương đục ngầu đang cuồn cuộn tràn khắp lối đi.
Bước chân Mỷ líu ríu bước đi trên nền đất đỏ trơn trượt của rừng cấm. Cơn mưa rừng vừa dứt để lại mặt đường nhão nhẹt, bám chặt lấy gấu váy xòe chàm thêu hoa văn thổ cẩm đỏ rực của cô. Mỗi bước chạy, gấu váy lại nặng thêm vì bùn đất đỏ, biến những dải màu viền quanh chân váy thành những vệt bùn nhớp nháp, nặng trĩu kéo ghì cô xuống.
Nhưng nỗi đau đớn lớn nhất lại nằm ở vùng nhạy cảm dưới lớp quần trong bằng vải bố thô ráp. Âm đạo của cô vẫn còn sưng đỏ, ê ẩm sau những cú thúc thô bạo và lút cán của Khải. Dòng chất lỏng ấm nóng chứa tinh dịch của người anh chồng vẫn liên tục rỉ ra, trượt dài theo kẽ đùi non rồi cọ xát vào lớp vải thô ráp cứng ngắc mỗi khi cô sải bước chạy. Cảm giác nhớp nháp, nhột nhạt ấy liên tục nhắc nhở cô về tội lỗi tày đình mà cô vừa phạm phải. Da thịt ở đùi trong bị chà xát đến rát đỏ, mỗi bước đi là một cơn đau nhức nhối chạy dọc lên thắt lưng.
Cơn ê ẩm ở vùng hạ bộ mỗi lúc một nhức nhối. Lòng lồn nhạy cảm bị dương vật to nóng của Khải thúc mạnh liên hồi lúc nãy giờ đây sưng tấy lên, co bóp một cách đau độ. Vải quần bố thô ráp cọ sát vào hai mép âm đạo đang trầy xước, mang lại cảm giác đau rát như bị kim châm. Mỗi lần cô rảo bước chạy trốn, chất dịch nhầy dính, đục ngầu chứa đầy tinh dịch của Khải lại rỉ thêm ra ngoài, dính nhớp nháp vào kẽ đùi. Sự ẩm ướt ấm nóng ấy trơn tuột, tanh nồng, hòa lẫn với mồ hôi lạnh của cô thành một thứ mùi vị dâm uế mà cô cảm thấy như đang bốc lên ngùn ngụt, lấn át cả mùi sương núi. Mỷ cắn chặt môi, cố bước thật nhanh qua những rễ cây ngoằn ngoèo, nhưng sự đau rát ở đùi non khiến dáng đi của cô trở nên xiêu vẹo, bất thường.
Đầu óc Mỷ quay cuồng với hình ảnh tiếng sấm sét nổ vang rạch ngang trời lúc hai người đang quấn lấy nhau. Phải chăng Sơn thần đã nhìn thấy hết thảy? Có phải ngài đang dõi theo từng bước chạy trốn trầy trật của cô dưới tán rừng âm u này? Cơn gió bấc rít qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài đầy phẫn nộ của thần linh, khiến Mỷ liên tục ngoảnh lại phía sau, nơm nớp lo sợ một bóng vuốt thú dữ hay một tảng đá hộc từ trên vách núi Mụ Phụ sẽ đổ ập xuống để trừng phạt kẻ ngoại tình.
Những cành gai rừng cào rách cả tay áo cóm của cô, nhưng cô không cảm thấy đau. Sự tê dại bao trùm lấy tâm trí. Trong lòng cô chỉ có một mong muốn duy nhất: về đến nhà sàn, lẻn vào buồng tắm rửa sạch sẽ thứ mùi vị dâm đãng của Khải còn đang vương trên người. Cô phải cởi bỏ chiếc váy dính đầy đất đỏ rừng cấm này trước khi bất kỳ ai trong bản nhìn thấy. Đất đỏ của rừng cấm Mụ Phụ có màu sắc rất đặc trưng, chỉ có ở sâu trong vùng đất thiêng mà người dân bản Nậm Sương không ai dám bén mảng đến. Nếu bị phát hiện, cô sẽ bị đem ra giữa hội đồng bản, bị phán xét theo luật lệ ngàn đời của người vùng cao. Sự nhục nhã đớn đau tột cùng như một gọng kìm siết chặt lấy tâm trí cô gái trẻ.
Khi Mỷ đặt chân lên bậc thềm nhà sàn, trời đã chập choạng tối. Ngôi nhà sàn của thầy cúng Páo im lìm giữa làn sương mù dày đặc của bản Nậm Sương. Mỷ khẽ đẩy cánh cửa liếp gỗ, cố lách người vào trong mà không gây ra tiếng động. Nhưng ngay khi cô vừa đặt một chân qua ngưỡng cửa, mùi hương trầm nồng nặc, đặc quánh từ gian thờ chính đã ập thẳng vào mũi, làm cô nghẹt thở.
"Mỷ đấy à?"
Giọng nói trầm đục, uy nghiêm của Páo vang lên từ phía sau làn khói nhang vàng vọt.
Mỷ đứng khựng lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực tưởng như muốn vỡ tung. Cô định lẻn nhanh về buồng để thay chiếc váy dính bùn rừng cấm, nhưng bóng gù của cha chồng đã hiện ra bên cạnh ban thờ Sơn thần. Dưới ánh nến đỏ lòm đung đưa trước gió, khuôn mặt xương xẩu với gò má cao chót vót của Páo trông xám xịt, đôi mắt sâu hoắm vằn tia máu nhìn chằm chằm vào cô.
"Vào đây," Páo ra lệnh. Giọng lão không cao nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối của một thầy cúng giữ đức tin cho cả bản.
Mỷ run rẩy bước đến gần gian thờ. Đầu cô cúi gầm, hai tay bấu chặt vào tà áo cóm xộc xệch. Cô có thể ngửi thấy mùi trầm hương trộn lẫn với mùi rượu ngô nồng nặc tỏa ra từ người cha chồng. Mùi hương ấy vốn dĩ đại diện cho sự thanh sạch, linh thiêng của thánh thần, giờ đây đối với Mỷ lại trở thành một thứ thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ họng cô, khiến cô không tài nào hít thở nổi.
Páo đưa tay lên, trên ngón tay trỏ khô héo của lão là một vật bằng đồng xỉn màu. Tiếng kim loại chạm nhẹ vang lên khô khốc. Lão ném vật đó xuống mặt phản gỗ trước bàn thờ. Đó là chiếc vỏ đạn săn bằng đồng của súng kíp.
"Cái này tao nhặt được ở góc nhà sàn, ngay dưới gầm buồng của mày," Páo chậm rãi nói, mắt không rời khỏi khuôn mặt nhợt nhạt của con dâu. "Đạn của thằng Khải. Nó đi săn đêm hay đi săn ngày mà rơi đạn ở đây?"
Mỷ nấc nghẹn một tiếng, chân khuỵu xuống. Cô nhìn chiếc vỏ đạn, rồi nhìn xuống gấu váy chàm dính bết đất đỏ rừng thiêng của mình. Đầu óc cô như nổ tung. Nỗi sợ hãi mối tình vụng trộm với Khải bị phơi bày trước cả gia đình và bản làng đè nặng lên lồng ngực. Nếu Páo đem chuyện này nói cho chồng cô - người đàn ông đang đi làm xa biền biệt - hay tệ hơn là đem ra giữa hội đồng bản, cô sẽ bị cạo đầu bôi vôi, bị dìm xuống suối sâu hoặc bị ném vào rừng cấm cho thú dữ phân thây theo luật lệ ngàn đời.
"Quỳ xuống lạy Sơn thần!" Páo quát khẽ, gõ mạnh chiếc lục lạc đồng xuống bàn thờ. "Mày mang bùn đất của rừng cấm về nhà này. Mày làm uế tạp gian thờ của tao!"
Mỷ run rẩy quỳ sụp xuống nền lau sậy, hai đầu gối chạm vào mặt sàn tre gỗ lạnh ngắt. Cái lạnh bu���t của những thanh tre, thanh gỗ xẻ dưới sàn thấm qua lớp vải váy mỏng dính bùn đất, buốt nhói chạy thẳng lên cột sống, nhưng nó không làm dịu đi ngọn lửa lo âu đang thiêu đốt tâm can cô. Dưới khe sàn tre hở rộng, gió lạnh từ gầm sàn lùa lên, thổi vào đùi non của cô, nơi dịch thể dâm đãng của cuộc ân ái với Khải vẫn còn dính dấp chưa kịp lau rửa. Cảm giác lạnh buốt và ê ẩm của lồn hòa quyện vào nhau, khiến cô nhức nhối khôn tả. Cô chắp tay hướng về phía tượng Sơn thần bằng gỗ mục phủ đầy tàn nhang trầm. Nước mắt cô bắt đầu rơi lã chã, thấm vào lớp vải chàm trước ngực. Nỗi sợ hãi bị vạch trần tội lỗi vụng trộm với anh chồng khiến cô không thể thốt nên lời. Cô nhắm mắt, thầm van xin thần linh hãy che chở cho sự dối trá của mình, nhưng ngay lập tức, cô cảm thấy sự trừng phạt đang ở rất gần, ngay sau lưng cô.
Páo bước từng bước chậm rãi quanh người Mỷ. Tiếng lục lạc dắt nơi thắt lưng lão kêu lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng gió rừng đập vào vách nứa xè xè ngoài hiên. Lão dừng lại ngay phía sau lưng cô, luồng hơi thở nồng mùi rượu ngô và nhang trầm phả xuống đỉnh đầu Mỷ.
"Mày lên rừng thiêng làm gì? Hả?" Páo cúi người xuống, giọng lão thì thầm bên tai cô, khàn đặc và chứa đầy dục vọng đè nén bấy lâu. "Gấu váy mày dính đất đỏ sâu thế kia. Thằng Khải cũng ở trên đó đúng không?"
Mỷ cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh nồng của máu tươi lan ra trong khoang miệng. Cô lắc đầu lia lịa: "Con... con chỉ đi hái thuốc cho cha... Con không gặp ai..."
"Nói dối Sơn thần là sẽ bị gấu vồ, bị đá đè nát người đấy, con dâu ạ," Páo cười hắc hắc, nụ cười ẩn chứa sự đắc ý tột cùng của một kẻ săn mồi đã dồn con thú vào chân tường.
Bàn tay thô ráp, chai sạn của lão đột ngột đặt lên vai Mỷ. Lão miết mạnh ngón tay cái vào làn da thịt mềm mại sát xương quai xanh của cô, nơi có nốt ruồi son đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của sự sợ hãi. Mỷ rùng mình định né tránh, nhưng bàn tay Páo như gọng kìm sắt giữ chặt lấy bả vai cô, khiến cô đau điếng. Sự đụng chạm thể xác từ người cha chồng đạo mạo ngay trước bàn thờ Sơn thần tôn nghiêm làm dấy lên trong lòng Mỷ một cảm giác nhục nhã ê chề chưa từng có. Sự kính sợ tâm linh và nỗi ghê tởm trần trụi đan xen vào nhau, biến cô thành một kẻ bất động, bất lực chịu đựng sự lăng mạ thầm lặng này.
Lão quỳ một gối xuống bên cạnh cô, vạt áo chàm dài quét trên sàn gỗ. Dưới làn khói nhang trầm đặc quánh che khuất tầm nhìn, Páo luồn bàn tay thô bạo, nóng hổi của mình vào dưới gấu váy xòe chàm dính bùn của Mỷ.
Cảm giác ráp ngón tay của cha chồng chạm trực tiếp vào làn da đùi non trắng nõn làm Mỷ run rẩy kịch liệt. Bàn tay của Páo đầy vết chai sần từ việc làm nương làm rẫy, thô bạo và khô ráp như vỏ cây rừng mục, miết mạnh vào làn da nhạy cảm mịn màng của cô. Mỗi cái miết của lão để lại những vệt đỏ ửng nhức nhối trên đùi non của con dâu. Sự thô ráp và nóng hổi từ bàn tay lão như những vệt than cháy sém cào xé làn da cô. Lão miết sâu vào trong đùi trong, chầm chậm tiến về phía bẹn. Mỷ hoảng loạn, hai đùi khép chặt lại như một phản xạ tự nhiên. Nhưng bàn tay to khỏe của Páo cạy mạnh ra, luồn lách qua lớp vải quần trong ẩm ướt.
"Cha... đừng... xin cha..." Mỷ van vỉ, giọng nghẹn đặc nơi cổ họng, hai dòng nước mắt tuôn rơi lã chã xuống mặt phản gỗ.
"Mày bảo tao đừng cái gì?" Giọng Páo trầm xuống, thì thầm bên tai cô đầy đe dọa. Bàn tay lão luồn qua mép quần trong bằng vải bố thô ráp, ngón tay luồn thẳng vào kẽ bướm dính dấp của cô.
Đầu ngón tay cái của Páo thô ráp, chai sạn chà xát thẳng vào hạt mầm nhạy cảm của Mỷ. Cơ thể cô giật bắn lên, một cảm giác vừa nhục nhã vừa tê dại chạy dọc sống lưng. Lòng lồn cô vốn dĩ đang sưng tấy, ê ẩm sau những cú thúc điên cuồng của Khải giờ đây bị ngón tay to khỏe của cha chồng thọc vào sâu hơn. Khải vừa rút dương vật ra chưa được bao lâu, bên trong âm đạo cô vẫn còn đẫm chất dịch nhầy dính, nóng bỏng. Ngón tay Páo chạm phải thứ nước nhầy ấy liền miết mạnh, xoay tròn quanh cửa mình Mỷ. Chất tinh dịch của Khải dính vào ngón tay Páo, kéo theo những sợi tơ dâm nhớp nháp. Lão lập tức nhận ra thứ chất dịch tanh nồng đặc trưng ấy.
Khóe miệng Páo giật giật, đôi mắt vằn tia máu đỏ ngầu lên. Lão cúi sát xuống, ghé sát tai cô thở khò khè: "Nước lồn mày còn ướt thế này, tinh của thằng Khải vẫn còn đầy trong bướm mày đây. Con đĩ lăng loàn! Mày dám cùng anh chồng làm loạn trên rừng cấm!"
Nói rồi, Páo thọc mạnh hai ngón tay thô ráp vào sâu trong âm đạo đang co bóp dữ dội của cô. Cú thọc thô bạo chạm trúng vách lồn đang sưng tấy khiến Mỷ đau đớn khóc ré lên một tiếng nghẹn ngào. Cô muốn giãy giụa, muốn lùi lại nhưng bàn tay kia của Páo đã ghì chặt lấy eo cô, kéo hông cô sát về phía lão. Đầu ngón tay lão móc ngoáy bên trong lồn cô, ép những dòng tinh dịch ấm nóng cùng nước dâm bên trong trào ngược ra ngoài, dính đầy trên mu bàn tay đầy lông lá của lão.
"Mày có muốn tao đem cái váy dính đất đỏ rừng thiêng này cùng chiếc vỏ đạn của thằng Khải ra giữa bản không?" Páo gằn giọng, ngón tay vẫn liên tục thúc mạnh vào trong âm đạo cô, miết mạnh vào vách thịt mềm mại bên trong khiến cô vừa đau rát vừa run rẩy trong cơn khoái cảm nhục nhã bị ép buộc. "Muốn sống thì phải biết ngậm cái miệng lại. Từ nay về sau, tao bảo gì mày phải nghe nấy. Sơn thần đã chứng giám tội lỗi của mày rồi!"
Mỷ chỉ biết khóc nấc lên từng tiếng đứt quãng. Âm đạo cô bị ngón tay lão móc ngoáy thô bạo đến mức chảy thêm dịch nhầy ra kẽ đùi, hòa lẫn với thứ tinh dịch cũ của Khải tạo thành một vệt dính ướt đẫm cả mặt phản gỗ dưới sàn. Cái lạnh từ khe sàn tre hở rộng luồn lên, mơn trớn trên cặp đùi trần đang bị phơi bày của cô, tương phản gay gắt với sự nóng bỏng, ráp ngón tay của cha chồng đang lộng hành nơi hạ bộ. Cô cảm thấy mình như một con thú bị sập bẫy, hoàn toàn bất lực chịu đựng sự sỉ nhục trần trụi ngay trước bàn thờ Sơn thần tôn nghiêm.
Ngoài hiên nhà sàn, màn sương mù dày đặc che phủ cảnh vật xung quanh. Khải đứng nép mình bên vách nứa, toàn thân lạnh ngắt. Sương muối đọng trên mặt anh thành những giọt nước lăn dài xuống cằm, nhưng anh không hề hay biết. Đôi mắt hổ vằn của anh dán chặt vào kẽ vách nứa hở rộng ở gian thờ chính.
Từ góc nhìn này, anh thấy rõ mồn một cảnh tượng đang diễn ra bên trong. Dưới ánh nến đỏ lòm đung đưa trước gió, bóng lưng gù của cha anh đang đè nặng lên cơ thể run rẩy của Mỷ. Anh thấy bàn tay thô ráp của cha mình luồn sâu dưới gấu váy xòe chàm của cô, thấy vạt váy bị tốc ngược lên lộ ra cặp đùi non trắng nõn nà giờ đây đang đỏ ửng vì những vết miết bóp thô bạo. Tiếng van xin khóc lóc nghẹn ngào của Mỷ bay qua kẽ vách nứa, đập thẳng vào tai anh, sắc nhọn như những nhát dao đâm vào lồng ngực.
Một luồng khí nóng hừng hực bốc lên đầu Khải. Bản năng của một gã thợ săn hoang dã, kẻ từng đối đầu với gấu rừng, lợn lòi đòi hỏi anh phải lao vào gian thờ, dùng con dao đi rừng sắc lẹm dắt bên hông để kết liễu kẻ đang làm nhục người đàn bà của mình. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, khớp xương tay kêu lên răng rắc. Anh muốn xông vào, muốn đạp tung cánh cửa liếp gỗ kia để bảo vệ Mỷ. Cô vừa mới rên rỉ dưới thân anh trong lán rừng, âm đạo cô vẫn còn mang dòng tinh trùng ấm nóng của anh, vậy mà giờ đây lại đang bị cha ruột của anh làm nhục, ép buộc bằng thứ quyền lực dơ bẩn.
Nhưng ngay khi chân Khải vừa nhấc lên định bước đi, một nỗi sợ hãi tâm linh vô hình, lạnh buốt đã đè nặng lên vai anh, ghì chặt chân anh xuống sàn gỗ lạnh ngắt.
Cha anh không chỉ là cha đẻ, lão là thầy cúng Páo. Lão là người duy nhất ở bản Nậm Sương có thể giao tiếp với Sơn thần, người nắm giữ chìa khóa cầu an, trừ tà và nguyền rủa cho cả dòng họ và bản làng. Trong tâm thức của người vùng cao, chống lại thầy cúng chính là nghịch ý thần linh, là chuốc lấy lời nguyền rủa tàn khốc nhất. Sơn thần Mụ Phụ sẽ không dung thứ cho kẻ nghịch tử dám phạm thượng. Nỗi sợ hãi đạo đức và tâm linh ăn sâu vào máu thịt Khải từ khi còn là một đứa trẻ, khiến anh đứng chôn chân tại chỗ. Anh run rẩy nhìn bóng lưng Páo đang liên tục dịch chuyển dưới váy Mỷ. Tiếng sấm gầm trên đỉnh Mụ Phụ lúc nãy ngỡ như vẫn còn đang âm vang trong đầu anh, cảnh báo về sự trừng phạt của rừng thiêng đối với kẻ dám làm loạn.
Sự giằng xé điên cuồng diễn ra trong tâm trí gã thợ săn trẻ. Một bên là dục vọng hoang dã, là khát vọng bảo vệ người yêu trần trụi; một bên là luật lệ ngàn đời, là quyền lực tâm linh tuyệt đối của người cha đang đứng sừng sững bên bàn thờ ngập khói hương trầm. Anh bất lực. Sự bất lực nhục nhã ấy bóp nghẹt cổ họng anh, khiến anh không thở nổi. Mồ hôi nóng hổi hòa cùng sương lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh vuông vức của anh.
Bên trong gian thờ, Páo vẫn tiếp tục móc ngoáy ngón tay trong lồn Mỷ, tiếng nước dâm lép nhép và tiếng rên rỉ đau đớn của cô vẫn vang lên đều đặn qua kẽ vách nứa mỏng manh. Mỗi âm thanh ấy dội vào tai Khải như một gáo nước sôi dội vào lòng bàn tay đang run rẩy của anh.
Khải nghiến răng kèn kẹt đến mức quai hàm bạnh ra đau nhức. Bàn tay phải của anh chậm rãi hạ xuống, nắm chặt lấy chuôi con dao đi rừng dắt bên hông. Chuôi dao bằng gỗ mun lên nước bóng loáng, lạnh ngắt. Anh siết chặt ngón tay, dùng hết sức bình sinh để kiềm chế cơn điên cuồng đang chực trào ra. Khải siết mạnh đến mức những chiếc móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, cạnh sắt của khâu dao cứa vào da thịt thô ráp.
Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lòng bàn tay Khải. Cảm giác đau nhức nhối ở lòng bàn tay không làm anh tỉnh táo lại, ngược lại càng kích thích sự thù hằn đang sôi sục trong lồng ngực gã thợ săn. Máu đỏ sẫm ấm nóng chảy dọc theo kẽ ngón tay, trượt qua chuôi dao rồi nhỏ từng giọt xuống đống củi khô chất dưới sàn hiên nhà sàn.
Tách. Tách.
Những tiếng máu rơi nhẹ nhàng bị tiếng gió rừng rít qua khe nứa nuốt chửng. Đôi mắt hổ vằn của Khải đỏ ngầu lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Páo qua kẽ vách nứa hở, hàm răng anh cắn chặt đến mức rỉ máu nơi khóe môi. Sự thù hằn và dục vọng cấm kỵ giờ đây đã hoàn toàn biến dạng, nung nấu một ngọn lửa tàn khốc sẵn sàng thiêu rụi ngôi nhà sàn vách nứa này trong những đêm sương mù sắp tới.