Cổ họng Mây nghẹn đắng, bờ vai cô vẫn còn tê dại bởi vết cọ sát từ da thịt đẫm mồ hôi của anh. Lời cảnh báo thì thầm của A Sáng như vẫn còn ong ong bên tai, nóng rẫy và đầy đe dọa, khiến cô đứng chôn chân giữa những bao ngô xếp chồng lên nhau trong buồng chứa tối tăm. Mây không dám nhúc nhích, chỉ có đôi mắt mở to nhìn chăm chằm vào khoảng tối rỗng tuếch trước mặt. Không gian chật hẹp vây quanh cô bởi mùi ngô khô ẩm mốc, mùi chàm cũ kỹ từ những cuộn vải chưa nhuộm xong gác trên xà nhà, và trên hết là mùi da thịt nam tính hoang dã của A Sáng vẫn còn vương lại trong không khí.
Sự va chạm vừa rồi dường như đã đánh thức một thứ cảm xúc kỳ lạ trong cơ thể cô gái hai mươi tuổi. Chỗ bả vai trần của anh chạm vào vai cô vẫn nóng ran, cái nóng âm ỉ ấy lan nhanh qua lớp vải chàm mỏng, thấm vào từng thớ thịt, chạy dọc xuống sống lưng rồi đọng lại nơi thắt lưng thon thả. Mây đưa tay lên tựa nhẹ vào vách nứa để giữ cho cơ thể khỏi ngã khuỵu. Những đầu ngón tay cô chạm vào lớp nứa đan thô ráp, cảm giác lạnh lẽo của cật tre ép chặt vào da thịt nhưng không thể dập tắt nổi ngọn lửa đang bùng lên bên trong lồng ngực. Cô hít vào một hơi thật sâu, cố nuốt trôi sự nghẹn ngào đang ứ nghẹn nơi cổ họng, nhưng lồng ngực cứ phập phồng liên hồi, tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cô nhớ lại bờ vai trần đẫm mồ hôi của anh, những thớ cơ săn chắc mà cô đã vô tình nhìn thấy khi anh lau người. Đó là cơ thể của một người đàn ông thực thụ, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống hoang dã, khác hẳn với dáng vẻ mảnh khảnh của Ban. Sự so sánh ấy xuất hiện trong đầu cô một cách tự nhiên, khiến cô tự xấu hổ với chính mình, nhưng cô không thể ngăn cản những dòng suy nghĩ ấy tiếp tục cuộn chảy. Cô thấy mình đứng giữa ranh giới của sự tò mò thể xác và bổn phận gia đình, một khoảng cách mong manh mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ dám bước qua.
Bên ngoài gian chính, tiếng khèn tre của Ban vẫn réo rắt kéo dài, từng nốt nhạc nấc nghẹn bay qua khe vách nứa, dội vào lồng ngực đang đập liên hồi của Mây. Tiếng khèn ấy là của người chồng hứa hôn, người mà cô sẽ phải cúi đầu gọi bằng chồng khi mùa hoa đào rụng xuống, nhưng sao lòng cô lúc này chỉ tràn ngập bóng hình lầm lì của người anh trai. Ban thổi khèn cho cô nghe, thổi theo tục lệ hứa hôn mà người già hai bên gia đình đã định sẵn từ ngày cô còn chưa biết thêu hoa trên vạt áo. Nhưng tiếng khèn ngây ngô của cậu thiếu niên mười bảy tuổi lúc này chẳng thể len lỏi vào tâm trí Mây. Trong đầu cô lúc này chỉ có bóng hình cao lớn, lầm lì của A Sáng và cái chạm vai trần đầy rạo rực vừa rồi.
Tiếng khèn ấy cứ lửng lơ, khi bổng khi trầm, lúc lại réo rắt như gọi mời, nhưng đối với Mây, nó không mang lại sự bình yên. Nó tựa như một sợi dây thừng vô hình, mỗi nốt nhạc là một vòng siết chặt lấy cổ cô, nhắc nhở cô về vị trí và bổn phận của mình. Ban chỉ mới mười bảy tuổi, bắp tay chưa đủ cứng để vác một cây gỗ lớn, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt của đứa trẻ chưa lớn. Cậu thổi khèn vì bố mẹ bảo thổi, vì người già bảo con Mây là vợ tương lai của cậu. Còn A Sáng thì khác. Người thợ săn hai mươi lăm tuổi ấy mang hơi thở của rừng già hoang dã, của những chuyến săn đêm đầy hiểm nguy, và một cơ thể trưởng thành, lực lưỡng có thể che chở cho cô trước mọi sóng gió. Sự tương phản ấy cào xé tâm trí Mây, khiến cô vừa khao khát vừa sợ hãi chính những suy nghĩ phản nghịch của mình. Cô đứng đó, giữa bóng tối của căn buồng chứa ngô, hai tay nắm chặt lấy vạt váy thổ cẩm, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh trước khi bước ra ngoài đối mặt với mọi người. Cô biết mình đang mang một tội lỗi lớn, nhưng cơ thể cô lại phản ứng trần trụi trước hơi ấm mà A Sáng vừa để lại.
Mây đưa bàn tay run rẩy lên vuốt lại cổ áo, cố tìm cách bình ổn nhịp thở dồn dập của mình. Cô ngửi thấy trên đầu ngón tay mình vương mùi mồ hôi hoang dã của A Sáng, thứ mùi của nắng gió rừng già và da thịt đàn ông trưởng thành. Nó khác hẳn mùi khen khét của khói bếp hay mùi thơm ngây ngô của Ban. Sự căng thẳng dục cảm từ căn buồng tối theo chân cô bước ra ngoài gian chính.
Bên bếp lửa bập bùng, bố cô và ông Súa vẫn đang cạch chén rượu ngô, tiếng cười khà khà vang lên đều đặn. Hai người đàn ông đã uống từ lúc mặt trời chưa lặn qua sườn núi phía tây, khuôn mặt ai nấy đều đỏ gay, giọng nói lè nhè bàn tính về lễ dạm ngõ sắp tới. Bố cô nấc lên một tiếng, đặt mạnh bát rượu xuống mâm gỗ thô ráp, những vệt rượu tràn ra ngoài, thấm vào thớ gỗ xám xịt. Trên chiếc bàn gỗ thô ráp ấy, bát rượu ngô làm bằng sừng trâu đen bóng chứa đầy thứ nước men đục ngầu, thơm nồng nhưng cay xè. Bố Mây cầm bát rượu lên, hớp một ngụm lớn rồi khà ra một hơi dài đầy sảng khoái.
"Thằng Ban nhà tôi tuy còn trẻ, nhưng nó biết lên nương gieo ngô, biết thổi cái khèn dẻo lắm," ông Súa vừa cười vừa vỗ đùi bành bạnh, hướng mắt về phía con trai út đang ngồi bệt trên sàn tre thổi khèn. "Con Mây về nhà này làm dâu, chắc chắn ma nhà Súa sẽ che chở cho nó không bị con ma rừng bắt đi."
Bố Mây đặt mạnh bát rượu xuống mâm gỗ xẻ thô ráp, cái đầu gật gù tán thưởng, đôi mắt híp lại vì hơi men:
"Ừ, cái bụng tôi cũng ưng thằng Ban. Hai đứa nó hứa hôn từ bé, giờ con Mây cũng đã biết dệt váy, biết làm lán nương rồi. Để mùa xuân này qua đi, nhà anh mang bạc trắng sang cúng ma nhà tôi, là con Mây chính thức thuộc về nhà anh."
Mây nghe từng lời nói ấy mà lòng thắt lại, lồng ngực phập phồng đau đớn. Cô bước đến góc bếp, lặng lẽ bê chậu nước ra để lau dọn chiếc bàn gỗ bám đầy váng mỡ thú rừng. Ban ngồi bệt dưới sàn tre, đôi mắt sáng trong veo nhìn Mây khi cô bước ra, tay vẫn nâng chiếc khèn gỗ. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi cười ngây ngô, khoe hàm răng trắng đều:
"Chị Mây, điệu khèn vừa rồi tôi thổi cho chị nghe đấy. Chị có ưng cái bụng không?"
Mây tránh ánh mắt vô tư của Ban, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi cúi đầu tiếp tục lau bàn. Sự hồn nhiên của Ban lúc này tựa như một cái gông vô hình siết chặt lấy cổ cô, nhắc nhở cô về tội lỗi ghê gớm mà cô đang mang trong lòng. Cô đang đứng dưới mái nhà của người ta, chuẩn bị làm vợ người ta, nhưng từng tế bào trên cơ thể cô lại đang khao khát người anh trai của vị hôn phu.
Cô dùng chiếc khăn chàm thô ráp miết mạnh lên mặt bàn gỗ. Váng mỡ thú rừng bám chặt, trơn trượt dưới tay cô, tựa như thứ tội lỗi không thể gột rửa đang bám riết lấy tâm trí cô. Mỗi lần lướt khăn, cô lại nhớ đến cánh tay trần của A Sáng gạt qua vai mình, nhớ đến cái nóng từ lồng ngực anh truyền qua lớp áo chàm. Những ký ức ấy cứ cuộn xoáy, khiến cô cảm thấy ngột ngạt ngay giữa gian nhà sàn rộng rãi của gia đình ông Súa. Cô cúi mặt thật thấp, để những sợi tóc tơ xõa xuống che đi đôi má đang nóng bừng vì xấu hổ và khao khát.
Bóng dáng A Sáng lúc này đã di chuyển ra phía hiên nhà sàn. Anh ngồi trên một khúc gỗ thông, tay cầm con dao quắm sắc lẹm đục đẽo chiếc cán dao mới. Ánh lửa từ bếp chính hắt ra ngoài hiên một vệt sáng mờ nhạt, đủ để Mây nhìn thấy bờ vai rộng và bắp tay cuồn cuộn của anh di chuyển nhịp nhàng theo từng nhát dao. Anh không nhìn vào trong nhà, cũng không nhìn cô, nhưng sự hiện diện lầm lì của anh bao trùm lên toàn bộ không gian xung quanh cô. Mỗi lần Mây đi ngang qua cửa buồng để cất dọn bát đĩa, tà váy thổ cẩm xếp ly của cô lại cọ vào chân vách tre, tạo ra những tiếng sột soạt khẽ khàng mà cô tin chắc rằng tai thợ săn của A Sáng đều nghe thấy rõ.
Mây có thể thấy rõ những thớ cơ trên bả vai A Sáng gồng lên mỗi khi anh đưa lưỡi dao gọt sâu vào thớ gỗ thông cứng. Mồ hôi trên lưng anh bóng loáng dưới ánh lửa bếp bập bùng, chảy dài dọc theo rãnh lưng sâu hoắm rồi biến mất dưới cạp quần chàm đen. Mây nuốt khan một ngụm nước bọt, cảm giác khô khốc nơi cổ họng càng thêm dữ dội. Cô muốn rời mắt đi, muốn tập trung vào việc dọn dẹp đống bát đĩa bẩn trên bàn, nhưng đôi mắt cô cứ tự hướng về phía hiên nhà, nơi người đàn ông lầm lì ấy đang tỏa ra một lực hút mãnh liệt.
A Sáng khẽ dừng tay dao. Anh không quay đầu lại, nhưng bả vai anh khẽ lay động, tựa như anh đang cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô đang đóng đinh trên lưng mình. Sự tĩnh lặng giữa họ trong khoảng cách vài mét ấy chứa đựng một sức căng khủng khiếp, lấn át cả tiếng cười nói lè nhè của hai người già bên bếp lửa và tiếng thổi khèn ngắt quãng của Ban. Cô cảm giác chỉ cần một tiếng động nhỏ từ phía mình cũng có thể làm đứt sợi dây liên kết vô hình nhưng căng thẳng giữa hai người.
Mây bê chậu nước bẩn ra phía sàn rửa sau nhà. Hơi lạnh phả vào mặt khiến da thịt cô se lại, nhưng ngọn lửa âm ỉ trong lòng vẫn không hề tắt. Khi cô quay trở lại gian bếp, mẹ A Sáng vừa đi nương về muộn. Bà đặt chiếc gùi ngô nặng trĩu xuống sàn, lấy tay đấm lưng thùm thụp. Mây vội vàng bước tới đỡ lấy chiếc gùi giúp bà, miệng khẽ chào:
"Mẹ Súa mới về ạ, để con cất ngô cho."
Bà Súa nhìn Mây bằng ánh mắt hài lòng, nét cười hiện rõ trên những nếp nhăn nơi khóe mắt. Bà xoa xoa bả vai Mây, giọng nói tràn ngập sự trìu mến:
"Con Mây khéo tay, lại chăm chỉ thế này, thằng Ban nhà tôi thật có phúc. Sau này về đây, con cứ chăm lo cho nhà cửa như thế này là tốt rồi."
Lời khen của bà Súa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lương tâm đang dao động của Mây. Cô cảm thấy mình như một kẻ dối trá, một đứa con gái hư hỏng đang mang những suy nghĩ tội lỗi ngay dưới mái nhà của người mẹ chồng tương lai. Cô chỉ biết lí nhí vâng dạ rồi vội vã lùi vào bóng tối của gian bếp để tránh ánh mắt của bà.
Bàn tay bà Súa chạm vào vai cô vẫn còn lưu lại hơi ấm hiền từ của một người mẹ, nhưng hơi ấm ấy chỉ làm tăng thêm sự tủi hổ trong lòng Mây. Cô cất gùi ngô vào góc buồng tối, nơi cô vừa đối mặt với A Sáng lúc trước. Mùi của anh vẫn còn vương lại trên những bao ngô, nhắc nhở cô rằng cô không xứng đáng với lòng tin yêu của bà Súa. Bản thân cô đang mang một bí mật kinh khủng, một sự phản bội âm thầm ngay khi lễ cưới còn chưa diễn ra. Cô đứng trong góc tối, hai bàn tay áp chặt vào mặt, cố ngăn những giọt nước mắt tội lỗi không rơi xuống. Cuộc trò chuyện của bà Súa về những ngày đầu làm dâu vấtavả càng làm cô thấy ngột ngạt. Cô nhận ra mình không muốn lặp lại cuộc đời cam chịu ấy, nhưng đường thoát ở đâu thì cô chưa thấy rõ.
Để trốn tránh cảm giác ngột ngạt trong nhà, Mây bê chậu gỗ ra sàn rửa phía sau. Nước suối dẫn từ máng tre về lạnh buốt như kim châm vào da thịt. Đôi bàn tay cô nhanh chóng đỏ ửng lên vì lạnh khi cô miết ngón tay cọ rửa những chiếc bát gỗ bám đầy dầu mỡ của bữa tiệc rượu. Cô nghĩ về những ngày tháng sắp tới khi chính thức làm dâu nhà này. Hằng ngày cô sẽ phải dậy từ lúc sương mù còn chưa tan trên mái lá, nhóm bếp lửa, đồ xôi ngô, rồi xuống suối gùi nước, lên nương bẻ ngô. Cuộc đời cô sẽ quẩn quanh bên góc bếp chật hẹp này với Ban. Ban sẽ đi chơi xuân với đám bạn, bắn nỏ, thổi khèn, còn cô sẽ héo mòn như những người đàn bà khác trong bản. Ý nghĩ ấy làm cô rùng mình.
Nước suối lạnh ngắt dội lên đôi bàn tay đang run rẩy của cô, nhưng nó chẳng thể làm dịu đi cái nóng hầm hập đang tích tụ trong huyết quản. Mây thở hắt ra một hơi dài, nhìn những tia nước nhỏ giọt xuống qua kẽ sàn tre rồi biến mất vào khoảng tối om bên dưới. Cô ghét sự lạnh lẽo này, dẫu vậy cô càng ghét sự an phận mà cuộc đời đang vạch sẵn cho cô.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi gian chính, bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng bản làng. Trong nhà, tiếng ngáy của bố cô và ông Súa đã bắt đầu vang lên đều đặn sau cơn say rượu ngô. Ban cũng đã ngủ say bên góc phản tre, chiếc khèn gỗ đặt hờ bên cạnh. Không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng củi tàn lách tách trong bếp lò.
Mây bước ra lối hành lang hẹp bên hông nhà sàn. Cô biết mình nên đi ngủ, hoặc đi thẳng về buồng của mình. Thế nhưng, đôi mắt cô lại hướng về phía dây phơi quần áo ngoài hiên sàn, nơi những tấm váy chàm thêu hoa văn đỏ xanh đang phơi đón gió đêm. Mây cắn chặt môi. Lời dặn của A Sáng vẫn còn văng vẳng bên tai như một lời thách thức thầm kín. Lời cảnh báo ấy không ngăn được cô, ngược lại, nó giống như một chất kích thích cực mạnh, đẩy cô đi về phía nguy hiểm.
Cô bước từng bước khẽ khàng trên sàn gỗ nứt nẻ. Đôi chân cô phản bội lý trí, từng ngón chân miết nhẹ lên mặt gỗ lạnh, đưa cô bước về phía hiên nhà sàn để thu dọn váy áo lúc chập tối. Sương đêm buông xuống dày đặc, tạo thành những giọt nước li ti bám trên các thớ vải thổ cẩm thô ráp. Mây vươn tay định nhấc chiếc váy xếp ly xuống.
Đúng lúc ấy, một cơn gió núi lạnh buốt đột ngột từ thung lũng thốc ngược lên. Sức gió mạnh mẽ thổi qua hiên nhà, rít lên khe khẽ qua các khe hở của vách tre. Ngọn đèn dầu hỏa lửng lơ treo trên cột gỗ hiên nhà chao đảo mạnh. Ngọn lửa vàng vọt bên trong bóng thủy tinh bập bùng vài nhịp rồi tắt phụt.
Bóng tối đen đặc tức thì bao trùm lấy hiên nhà sàn. Mây giật mình trước sự thay đổi đột ngột của ánh sáng. Cô bước lùi lại một bước để định thần, nhưng bàn chân trần của cô lại giẫm trúng bệ đá đặt ở mép hiên — bệ đá vốn trơn trượt vì bám đầy rêu ẩm và sương đêm.
Mây mất thăng bằng. Cả người cô hụt chân, chao đảo dữ dội và suýt ngã ngửa ra sau, hướng thẳng xuống khoảng không bên dưới sàn nhà. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nỗi sợ hãi tột độ làm cô nghẹt thở, hai tay cô quờ quạng vào khoảng không vô vọng. Cô nghĩ mình sẽ ngã xuống bãi đá hộc bên dưới chuồng ngựa.
Nhưng cô không ngã.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của góc hiên, một bóng người cao lớn lao ra nhanh như một con báo rừng. Một cánh tay mạnh mẽ, cuồn cuộn cơ bắp luồn qua nách cô, vòng qua và ôm ghì lấy eo Mây, kéo giật cả cơ thể cô lại phía sau.
Sự va chạm diễn ra cực kỳ mạnh mẽ và đột ngột. Lồng ngực nóng hổi, săn chắc của A Sáng áp chặt vào lưng cô qua lớp vải thổ cẩm mỏng manh của chiếc áo chàm. Cái nóng từ cơ thể anh lập tức xuyên thấu qua lớp vải, truyền thẳng vào da thịt Mây, xua tan cái lạnh buốt của cơn gió núi vừa thổi qua.
Mây thở gấp, tấm lưng cô dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ của anh. Cô cảm nhận được từng thớ cơ ngực của A Sáng gồng lên, cứng như đá hộc, áp sát vào xương bả vai cô. Nhịp tim của anh đập dồn dập, mạnh mẽ và liên hồi dội thẳng vào lưng cô. Hơi thở gấp gáp, nóng rực của anh phả thẳng lên hõm gáy nhạy cảm, làm những sợi tóc tơ của cô bay nhẹ và khiến da gà cô nổi lên khắp cổ.
"A Sáng..." Mây thốt lên một tiếng thì thầm run rẩy, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Cô không biết mình gọi tên anh vì sợ hãi hay vì một niềm khao khát điên cuồng đang bùng cháy trong cơ thể.
Vòng tay của A Sáng không hề lỏng đi. Ngược lại, bàn tay to lớn, thô ráp bám đầy vết chai sạn của người thợ săn càng siết chặt eo cô hơn. Lòng bàn tay nóng như lửa đỏ của anh miết chặt qua lớp váy thổ cẩm, kéo sát hông cô vào sát phần bụng dưới của anh. Qua hai lớp vải mỏng, Mây cảm nhận rõ ràng sự trỗi dậy trần trụi và cứng rắn của hạ bộ anh đang áp sát vào mông mình. Sự va chạm cơ thể quá đỗi trực diện này khiến Mây rùng mình, hai chân cô bủn rủn, toàn thân mềm nhũn ra trong vòng tay anh.
A Sáng cúi đầu sát xuống gáy cô, hơi thở của anh phả vào tai cô nóng rực. Anh thở dốc, từng nhịp thở nặng nề và gấp gáp chứa đựng sự thèm khát kìm nén suốt bao năm qua. Đầu mũi anh cọ nhẹ vào làn da mịn màng sau gáy cô, ngửi lấy mùi hương hoa bưởi dịu nhẹ pha lẫn mùi da thịt con gái thanh tân thơm mát.
"Mây... tôi đã bảo em đừng ra đây một mình mà," giọng A Sáng khàn đặc, trầm đục và run rẩy. Lần này, giọng nói của anh không còn vẻ lạnh lùng cảnh báo nữa, mà ngập tràn sự bất lực trước ham muốn đang thiêu đốt lý trí.
Mây không trả lời, cô cũng không có ý định giãy giụa để thoát ra. Cơ thể cô tự phản bội lại mọi luân thường đạo lý mà cô được dạy. Cô khẽ ngửa đầu ra sau, tựa hẳn vào vai anh, cảm nhận bờ môi nóng hổi của A Sáng sượt nhẹ qua làn da cổ nhạy cảm của mình. Một luồng điện tê dại chạy dọc khắp các tế bào da thịt, khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Sự đụng chạm này quá nóng, quá mãnh liệt, làm lu mờ đi tiếng ngáy lè nhè của người già trong nhà chính và bóng dáng của Ban đang ngủ say.
Hai người đứng đó, quấn chặt lấy nhau trong bóng tối đen đặc của hiên nhà sàn. Cái lạnh của sương mù bên ngoài không thể chạm tới họ, bởi ngọn lửa dục cảm đang bùng lên dữ dội giữa hai cơ thể áp sát. Mây cảm thấy lòng mình tràn ngập một thứ hạnh phúc tội lỗi nhưng ngọt ngào vô hạn. Cô muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này, để cô mãi được bao bọc trong lồng ngực nóng rực và đầy sức mạnh của người đàn ông này.
Nhưng lý trí của một người thợ săn dày dạn kinh nghiệm đã kéo A Sáng trở lại. Anh biết nếu đứng đây thêm chút nữa, cả hai sẽ vượt qua ranh giới không thể quay đầu ngay tại hiên nhà này, nơi chỉ cần một tiếng động nhẹ cũng có thể đánh thức ông Súa hay Ban.
A Sáng từ từ buông tay khỏi eo Mây. Sự rời đi của hơi ấm ấy khiến Mây cảm thấy hụt hẫng và lạnh lẽo ngay lập tức. Cô vô thức khẽ níu lấy cánh tay anh, nhưng anh đã lùi lại một bước.
Trong bóng tối dày đặc, Mây không thể nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng cô có thể nghe thấy tiếng thở dốc đầy kìm nén của anh. Trước khi anh hoàn toàn lùi vào bóng tối sâu thẳm của góc hiên nhà sàn để tránh ánh mắt của bất kỳ ai, bàn tay anh một lần nữa vươn ra.
Ngón tay anh kịp miết nhẹ lên làn da nhạy cảm bên hông cô. Cái miết đầy tình ý, trượt từ sườn eo xuống hông, nóng bỏng và dứt khoát như một lời hẹn ước thầm kín, một sự đánh dấu trần trụi quyền sở hữu của anh trên cơ thể cô. Cái chạm tay cuối cùng ấy nóng bỏng đến mức làm toàn thân Mây run bắn lên, cảm giác tê dại chạy dọc khắp các tế bào da thịt, khiến cô suýt nữa bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ trong đêm tối.
Cô vội vàng ôm lấy đống váy áo thêu chỉ đỏ xanh vào lòng, xoay người bước nhanh vào trong nhà sàn, khép hờ cánh cửa gỗ, để lại A Sáng một mình đứng giữa màn sương mù lạnh buốt ngoài hiên, nơi ngọn lửa ham muốn vẫn đang cháy âm ỉ không cách nào dập tắt.