Ngón tay Mây vẫn miết chặt lên trán, nơi vệt môi nóng rực của A Sáng từ chiều hôm qua như đã hóa thành một vết nung đỏ cắm sâu vào da thịt cô. Sự nóng bỏng ấy không hề nguôi ngoai theo sương đêm, mà cứ âm ỉ cháy dọc các mạch máu, lan xuống lồng ngực gầy guộc khiến cô không cách nào thở đều đặn suốt cả một ngày dài phụ giúp mẹ cúng ma nhà. Mây cúi đầu giặt chiếc áo chàm bên sàn nước, nhưng tâm trí cô đã bay lên đỉnh đồi đào, nơi có lán nương cô lập của anh. Nước suối buốt giá đổ lên đôi bàn tay thô ráp không làm giảm đi cái nóng ran đang chực chờ bùng nổ dưới làn da cô.
Mây run rẩy khi nghĩ đến lời hẹn của anh. Chiều mai, trên lán nương. Đó là một quyết định tàn nhẫn đối với những luật lệ cựu trào của dòng họ Súa, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô lúc này.
Bên hiên nhà sàn đối diện, Ban vẫn vô tư ngồi gọt chiếc ống khèn tre mới. Đứa trẻ mười bảy tuổi ấy chưa từng biết thế nào là khao khát của một người đàn ông, chỉ biết làm theo lời bố mẹ chỉ dạy, cúi đầu trước ma nhà và uống rượu ngô cho đến khi say khướt. Mỗi lần Ban nhìn cô bằng ánh mắt ngơ ngác, Mây lại cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô sắp phải làm vợ đứa trẻ này, sắp phải bước vào căn buồng tối tăm nhà họ Súa để chịu đựng sự sắp đặt lạnh lẽo suốt cả cuộc đời. Rồi cô lại nhớ đến Trằm. Cái xác của Trằm nằm bên bờ suối với khóe môi thâm đen vì nhựa lá ngón vẫn là một bóng ma lởn vởn trong tâm trí cô. Trằm đã chết để tự do, còn cô, cô muốn sống để tự do trong vòng tay của người đàn ông cô thực sự thèm khát.
Khi bóng tối bắt đầu nhen nhóm từ phía những thung lũng sâu, Mây ôm chiếc gùi gỗ nhỏ, giả vờ xin phép bố mẹ lên nương đào củ mài muộn. Bước chân cô vội vã lướt qua những bụi cây rậm rạp dọc lối mòn dốc ngược.
Đường lên đồi đào dốc và hẹp, đá tai mèo lởm chởm sắc nhọn cứa vào đế giày vải mỏng làm gót chân cô bỏng rát. Nhưng Mây không dừng lại. Cô chạy như thể có con thú dữ đang đuổi theo sau lưng. Mỗi tiếng bước chân xào xạc trên đám lá mục lại khiến tim cô nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cô sợ gã Xính. Gã đàn ông vũ phu ấy luôn rình rập quanh các lối nương với khẩu súng kíp trên vai, đôi mắt ti hí đỏ ngầu luôn dò xét mọi người đàn bà trong bản. Mây sợ Xính sẽ nhìn thấy cô bước lên hướng lán nương của A Sáng, sợ gã sẽ dùng chiếc roi da bò vẫn thường quất Trằm để trừng phạt cô. Nỗi sợ hãi hòa cùng hơi thở dốc hắt ra nóng hổi giữa chiều muộn âm uất, khiến cổ họng cô nghẹn đắng nhựa cây hoang dại.
Đỉnh đồi hiện ra với rặng đào dại đang bắt đầu trút những cánh hoa cuối mùa màu hồng nhạt xuống thảm cỏ úa. Lán nương của A Sáng nằm im lìm bên rìa đá, cô độc và khuất sau những bụi cây rậm rạp. Mây đứng khựng lại bên gốc đào cổ thụ, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới chiếc áo chàm thêu chỉ đỏ xanh. Đôi tay cô bám chặt vào thân cây xù xì, vỏ gỗ thô ráp cọ sát vào lòng bàn tay đau nhói nhưng giúp cô giữ được chút bình tĩnh cuối cùng. Chỉ cần một bước chân qua cánh cửa gỗ kia, cô sẽ vứt bỏ danh phận con dâu nhà họ Súa, vứt bỏ đứa em trai ngây ngô của anh để chìm vào tội lỗi ngọt ngào nhất.
Mây bước tới, dùng bàn tay run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ xẻ thô ráp. Căn lán tối mờ lập tức mở ra trước mắt cô với mùi khói củi ấm áp và mùi da thú hoang dã.
Cô chưa kịp định thần thì một bóng người cao lớn đã áp sát. Bàn tay to rộng, nóng hổi của A Sáng luồn nhanh qua khe cửa, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô rồi kéo mạnh vào trong. Cánh cửa gỗ phía sau lập tức bị anh đóng sầm lại, chốt chặt bằng một thanh tre dày. Không gian thu hẹp lại chỉ còn hai người, hơi thở nóng rực của anh lập tức bao vây lấy cô.
Mây va mạnh vào lồng ngực săn chắc như đá tảng của A Sáng. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn mùi khói bếp bám trên áo chàm của anh ập vào khứu giác cô, làm đầu óc cô choáng váng. Không để cô kịp nói một lời, A Sáng cúi đầu xuống, đôi môi nóng bỏng của anh khóa chặt lấy môi cô.
Nụ hôn nồng cháy và đầy kìm nén bấy lâu nay bùng nổ. A Sáng dùng một tay ghì chặt sau gáy Mây, ép sát khuôn mặt cô vào ngực anh, bàn tay còn lại siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cơ thể gầy guộc của cô vào xương thịt mình. Đôi môi anh miết mạnh, mút mát cánh môi nhỏ nhắn của Mây cho đến khi cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Đầu lưỡi nóng bỏng của anh dứt khoát tách hàm răng cô ra, luồn vào sâu bên trong, quấn chặt lấy lưỡi cô mà hút sạch những hơi thở gấp gáp. Mây run bắn lên, hai tay cô vô thức vòng lên cổ anh, ôm lấy bả vai rộng lớn, chủ động kiễng chân lên để đón nhận sự cuồng nhiệt của anh. Tiếng thở dốc của hai người vang lên khe khẽ trong căn lán nhỏ hẹp, hòa cùng tiếng gió núi rít qua các khe vách nứa nứt nẻ.
A Sáng khẽ buông môi cô ra, hơi thở của anh phả vào má cô nóng hổi. Ánh mắt anh sâu thẳm, rực lên những tia sáng hoang dã dưới ánh chiều tà rực đỏ đang lọt qua khe vách nứa. Anh nhìn cô chăm chú, bàn tay thô ráp trượt từ cổ xuống bầu ngực cô qua lớp áo chàm dày cộm.
"Mây, mày có sợ không?" Giọng anh khàn đặc, rung lên bên tai cô. "Nếu bây giờ mày quay về, mày vẫn là vợ thằng Ban trên giấy tờ. Bước qua đêm nay, ma nhà họ Súa sẽ không nhận mày nữa, bố mày cũng sẽ coi mày như con thú hoang ngoài rừng."
Mây lắc đầu, đôi mắt ướt đẫm nhìn thẳng vào mắt anh. Cô tự tay nới lỏng chiếc dây lưng thêu chỉ đỏ xanh đang quấn chặt quanh eo mình. Chiếc dây lưng tuột xuống, rơi lặng lẽ trên mặt đất nện.
"Tao không sợ," Mây thầm thì, giọng cô run rẩy nhưng kiên định. "Tao thà làm con thú hoang bị người ta đuổi bắn ngoài rừng cùng mày, còn hơn phải làm vợ thằng Ban rồi chết mòn vì lá ngón như con Trằm. A Sáng, ôm lấy tao đi. Đừng để tao phải quay lại căn nhà sàn lạnh lẽo ấy nữa."
A Sáng nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo đầy quyết tâm của cô, lồng ngực anh phồng lên hạ xuống dồn dập. Đôi bàn tay to lớn của anh lập tức di chuyển đến các hàng khuy bạc dọc ngực áo cô. Từng nút khuy được cởi ra gấp gáp nhưng đầy nâng niu. Lớp áo thổ cẩm dày cộm bám đầy bụi đường rừng bị anh gạt sang hai bên, để lộ chiếc yếm chàm ôm khít lấy lồng ngực. A Sáng không dừng lại, ngón tay anh tìm đến sợi dây buộc yếm sau lưng cô, khẽ giật nhẹ. Chiếc yếm chàm tuột xuống, để lộ toàn bộ cơ thể Mây trắng ngần dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.
Làn da của cô mịn màng, nổi bật giữa không gian gỗ tối tăm của căn lán. Bầu ngực tròn căng đầy sức xuân của cô phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc, hai núm vú hồng hào se lại vì cái lạnh se se của gió núi luồn qua khe nứa.
A Sáng đứng lặng đi, ánh mắt anh dán chặt vào cơ thể khỏa thân nửa trên của cô. Anh nhanh chóng lột phăng chiếc áo chàm của mình vứt xuống sàn đất, để lộ những múi cơ ngực cuồn cuộn, rám nắng mật ong và vết sẹo dài mờ bên vai trái do vuốt thú rừng để lại.
Anh bế bổng Mây lên, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống chiếc giường rơm ở góc lán. Những sợi rơm khô lạo xạo dưới lưng Mây, cọ vào làn da trần của cô tạo nên cảm giác ngứa ngáy đầy kích thích. A Sáng phủ thân hình to lớn của mình lên người cô, nhưng anh không vội vã xâm nhập. Anh muốn xoa dịu nỗi sợ hãi vẫn còn lẩn khuất trong từng thớ thịt của cô.
Bàn tay thợ săn thô ráp, đầy những vết chai sần của anh bắt đầu miết mạnh từ cổ cô, trượt dần xuống bầu ngực tròn trịa. Anh bóp nhẹ, nắn bóp khối thịt mềm mại của cô rồi cúi đầu xuống, ngậm lấy một bên đầu vú, dùng lưỡi liếm láp rồi mút mạnh.
"A..." Mây cong người lên, một tiếng rên rỉ nhỏ trượt ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn. Cô bấu chặt tay vào bắp tay cuồn cuộn của anh.
"Mây, da thịt mày thơm quá, thơm như hoa đào rừng," A Sáng thì thầm, giọng anh khàn đục vì dục vọng đang dâng cao. Anh di chuyển môi xuống rốn cô, rồi tiếp tục hôn dọc xuống vùng bụng phẳng lì.
Đôi bàn tay của A Sáng tiếp tục hành trình vuốt ve, trượt từ sườn eo thon thả xuống vùng đùi non của cô. Ngón tay anh miết nhẹ lên làn da nhạy cảm bên trong đùi, khơi dậy những luồng điện tê dại khiến cơ thể cô run rẩy không ngừng. Anh từ từ tách hai chân cô ra, luồn tay vào sâu giữa hai đùi, ngón tay thô ráp chạm vào vùng lông mu rậm rạp rồi tìm đến âm đạo ẩm ướt của cô.
Cơ thể khỏa thân của A Sáng áp sát vào cô. Mây cảm nhận được sự cứng rắn, nóng rực của dương vật anh đang trỗi dậy dưới lớp quần chàm, tì mạnh vào đùi trong của cô. A Sáng luồn tay ra sau hông cô, nhẹ nhàng kéo chiếc quần chàm của cô ra, để lộ hoàn toàn phần thân dưới của cô. Lúc này, âm đạo của Mây đã tiết ra những dòng dịch thủy ẩm ướt, làm ướt đẫm cả kẽ đùi non. A Sáng tháo chiếc dây buộc quần của mình, giải phóng dương vật nóng rực, thẫm màu và gân guốc của anh.
Anh ép sát người xuống, để dương vật nóng rực cọ xát trực tiếp vào âm đạo ẩm ướt của cô. Sự tiếp xúc giữa hai luồng da thịt nhạy cảm nhất khiến cả hai cùng run lên. A Sáng ghé sát tai cô, thở dốc:
"Mây, nhìn tao này. Mày có chắc chắn muốn làm người đàn bà của tao không?"
Mây không trả lời bằng lời, cô mở to mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh dưới bóng tối nhập nhoạng. Cô chủ động co hai chân lên, vòng qua hông anh để đón nhận. Đôi mắt cô nhắm ghiền, hai tay ôm chặt lấy bả vai săn chắc có vết sẹo của A Sáng.
A Sáng nhổm người dậy một chút, dùng một tay dẫn lối cho dương vật cứng rắn của mình từ từ tiến vào âm đạo của cô. Đầu dương vật to nóng chạm vào cửa mình chật hẹp, vách thịt mềm mại co bóp kịch liệt như muốn đẩy vật thể lạ ra ngoài. A Sáng nhíu mày, dùng lực hông ép mạnh từ từ.
"Đau... A Sáng... đau quá..." Mây khẽ nấc lên, ngón tay cô cấu mạnh vào lưng anh đến mức bật máu.
Anh dừng lại, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt lăn dài bên khóe mắt cô, thì thầm dỗ dành: "Ngoan, một chút thôi là hết đau. Tao thương mày mà, Mây. Tao sẽ giữ mày thật chặt."
Anh kiên nhẫn đợi cho âm đạo của cô giãn ra, tiết thêm nhiều dịch nhờn để bôi trơn. Khi cảm thấy sự căng thẳng của cô dịu bớt, A Sáng thúc mạnh hông một phát dứt khoát. Dương vật dài rộng của anh đâm lút vào tận cùng âm đạo của cô, phá vỡ ranh giới mỏng manh cuối cùng.
Mây mở to mắt, lồng ngực cô thắt lại trước cảm giác căng đầy trọn vẹn và cơn đau rát ập đến. Nhưng ngay sau đó, sự ấm áp và khoái cảm bắt đầu lan tỏa. Cô chấp nhận dâng hiến trọn vẹn xác thịt lẫn linh hồn cho người đàn ông này, không còn giữ lại bất kỳ sự e dè nào.
A Sáng bắt đầu chuyển động. Anh nhấc hông lên rồi hạ xuống theo nhịp điệu chậm rãi nhưng sâu hoắm trong tư thế truyền thống. Mỗi lần anh đâm vào, tiếng da thịt va chạm vào nhau lại vang lên trong lán nương. Mây rên rỉ theo từng chuyển động của anh, âm thanh rên rỉ nhỏ nhẹ, đứt quãng của cô càng kích thích sự hoang dã trong người thợ săn. Nhịp điệu của A Sáng nhanh dần, mạnh bạo hơn. Anh thúc mạnh, liên tục găm sâu vào nơi sâu kín nhất của cô.
Cơn nóng từ bụng dưới lan ra toàn thân, Mây cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, mọi hủ tục, mọi nỗi sợ hãi về Ban hay ma nhà đều biến mất. Chỉ còn lại sự gắn kết thể xác cuồng nhiệt này.
A Sáng lật người cô lại, bắt cô nằm nghiêng đi rồi áp sát từ phía sau theo tư thế úp thìa. Anh nhấc một chân cô lên cao, luồn dương vật của mình vào từ phía sau âm đạo của cô. Góc độ này khiến anh đâm vào sâu hơn, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất bên trong cô. Bàn tay anh vươn ra phía trước, bóp mạnh bầu ngực Mây, ngón tay luồn vào tóc cô, kéo đầu cô ra sau để đặt những nụ hôn dồn dập lên hõm cổ cô.
"Mây... em chặt quá..." A Sáng gầm nhẹ trong cổ họng, nhịp hông của anh đẩy nhanh đến mức điên cuồng.
Mây thở dốc, hai tay bám chặt vào mép giường rơm. Mỗi cú thúc của anh khiến cơ thể cô nảy lên, khoái cảm dồn dập ập đến. Âm đạo của cô co bóp liên tục, ôm chặt lấy dương vật của anh.
Cả hai hòa vào nhau trong sự cuồng nhiệt tột đỉnh. A Sáng xoay người cô lại, ép hai chân cô sát vào ngực rồi thực hiện những cú thúc cuối cùng đầy mạnh mẽ. Mây ôm chặt lấy lưng anh, tiếng rên rỉ của cô chuyển thành tiếng khóc nghẹn ngào vì sung sướng. Dưới sự tấn công dồn dập của anh, cơ thể Mây co thắt kịch liệt, một luồng nước ấm nóng phun ra từ âm đạo của cô khi cô đạt đến cao trào thăng hoa. Cùng lúc đó, A Sáng gầm lên một tiếng dài, anh thúc mạnh dương vật vào sâu nhất có thể, bắn toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi vào tận đáy âm đạo của cô.
Họ nằm đè lên nhau, hơi thở dốc hắt ra nóng hổi hòa vào nhau trong bóng tối đang dần bao trùm lấy lán nương.
Mây nằm nghiêng trên giường rơm, tựa đầu vào lồng ngực vạm vỡ, đẫm mồ hôi của A Sáng. Tiếng nhịp tim dồn dập của anh vang lên rõ mồn một bên tai cô, đập mạnh mẽ như tiếng trống bản trong những đêm hội xuân. Ngón tay cô run run vươn ra, chạm nhẹ lên vết sẹo dài mờ trên vai trái của anh, cảm nhận sự thô ráp của da thịt anh dưới đầu ngón tay mình.
"Sau này, chúng ta đi thật sao anh?" Mây khẽ hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng qua vách nứa. "Bố em sẽ không tha cho em, cả bản này cũng sẽ tìm chúng ta."
A Sáng vòng cánh tay to rộng qua vai cô, kéo cô sát vào người mình, khẽ miết nhẹ lên làn da mềm mại trên cánh tay cô.
"Tao đã hứa với mày thì tao sẽ làm," A Sáng trả lời, giọng trầm xuống đầy kiên quyết. "Ma nhà họ Súa không giữ chân mày được nữa đâu. Đợi qua mùa hoa đào này, tao đưa mày xuống xuôi."
Không ai nói với ai thêm lời nào, nhưng trong không gian biệt lập và tĩnh lặng của lán nương, cả hai lờ mờ nhận ra họ đã chính thức bước qua ranh giới không thể quay đầu. Mùi da thịt, mùi tinh dịch và mùi rơm khô quện vào nhau nồng nặc, như một minh chứng rõ ràng cho tội lỗi đầy ngọt ngào mà họ vừa cùng nhau tạo ra. Mây nhắm mắt lại, áp mặt sát vào lồng ngực ấm nóng của anh, cố chấp giữ lấy khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi trước khi giông bão của bản làng đổ ập xuống đầu họ.