Tiếng loa phóng thanh treo trên ngọn cây sao đầu lộ đầu xóm đã tắt lịm từ khi chập tối, trả lại cho không gian vẻ tĩnh mịch quen thuộc của vùng sông nước Miệt Thứ 11. Mùi rượu đế nồng nặc trộn lẫn với mùi mỡ heo, mùi nước mắm tỏi ớt của đám cưới miền quê rốt cuộc cũng chịu tan bớt theo làn gió sông thổi vào luồn qua kẽ lá. Ngôi nhà lá ba gian của nhà chồng nằm nép mình bên rặng dừa nước, chìm trong màn đêm đen đặc. Sau một ngày dài ồn ào đón khách khứa, gian nhà chính giờ đây chỉ còn lại những chiếc bàn gỗ xếp ngổn ngang và đống chén đĩa bẩn chưa kịp rửa chất đống ngoài sàn nước.
Mai đang ngồi bó gối ở mép giường tre mới mua. Cô vẫn mặc nguyên chiếc áo bà ba màu hồng phấn may bằng vải phin, chiếc quần satin đen bóng còn thơm mùi hồ vải mới. Hai tay cô đan chặt vào nhau, đặt trên đùi, các ngón tay liên tục bấu vào lớp vải satin trơn láng để cố ngăn chặn sự run rẩy chạy dọc sống lưng. Khuôn mặt tròn trịa của cô dâu mới ửng hồng dưới ánh sáng vàng vọt, quầng mắt hơi cụp xuống vì thẹn thùng và lo sợ.
Bên ngoài vách lá dừa nước mỏng manh, tiếng bước chân thô kệch trên nền đất nện nghe rõ mồn một. Tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng ở sàn nước sau nhà kèm theo tiếng cằn nhằn nhỏ của mẹ chồng cô:
“Ông nó coi, đám cưới gì mà rượu đế hao quá chừng. Mấy cái khạp cất dưới gầm sàn trơn lùi rồi nè.”
Ba chồng Mai ho húng hắng mấy tiếng, giọng ngà ngà say đáp lại cắt quãng:
“Thôi kệ tụi nó đi bà. Ngày vui của con trai mình mà. Lo dọn dẹp rồi vô ngủ đi.”
Mỗi lời nói, mỗi tiếng động nhỏ của ba mẹ chồng ở gian nhà ngoài đều như những nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực Mai. Tấm vách lá dừa ngăn giữa buồng cưới với nhà sau chỉ được dựng tạm bợ trước ngày cưới vài hôm. Những khe hở giữa các bẹ dừa khô vẫn còn để lọt những vệt sáng leo lét từ gian nhà ngoài vào. Mai thầm nghĩ, chỉ cần cô thở mạnh một chút hay làm dịch chuyển chiếc giường tre, âm thanh đó chắc chắn sẽ truyền thẳng tới tai ba mẹ chồng. Sự ngột ngạt và thiếu thốn không gian riêng tư của gia đình đông người dưới một mái nhà lá làm cô dâu mới cảm thấy vừa tủi thân, vừa lo sợ tột độ.
Lộc đứng trước tấm màn vải bông in hình hoa phượng đỏ treo bằng sợi dây kẽm hoen gỉ. Lồng ngực anh phập phồng, nhịp tim đập dồn dập mỗi lúc một nhanh khi nghe tiếng thở khẽ khàng của vợ bên trong. Cánh tay rám nắng run run giơ lên, anh khẽ vén mép màn rồi bước vào trong gian buồng cưới chật hẹp của hai vợ chồng. Căn buồng này thực chất chỉ là một góc nhỏ được ngăn ra từ gian nhà sau, không gian chật hẹp đến mức chỉ vừa đủ kê một chiếc giường tre mới mua còn thơm mùi tre cật và một cái rương gỗ đựng quần áo.
Lộc bước lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Mai. Chiếc giường tre khẽ rên lên một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ. Cả hai người giật mình, lập tức đứng hình, nín thở.
Mai ngước mắt nhìn chồng, đôi môi hồng mọng nước hơi mím lại, cô đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho anh đừng động đậy mạnh. Lộc nhìn vợ, cổ họng anh khô khốc. Mùi xà bông cô dùng lúc tắm sông chiều nay thoảng nhẹ trong gió, quyện với mùi dầu dừa dưỡng tóc ngọt lịm làm anh chếch choáng. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của vợ. Lòng bàn tay Lộc thô ráp, chai sần vì những mùa phát cỏ rẫy và chèo xuồng cấm câu, nhưng cái ấm áp của nó truyền qua da thịt Mai, phần nào làm dịu bớt sự căng thẳng trong lòng cô.
“Mệt lắm không em?” Lộc xích lại gần hơn, hơi thở phả vào bên tai cô, giọng anh trầm xuống, chỉ vừa đủ cho hai người nghe.
Mai khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Dạ, mệt thì ít mà sợ thì nhiều... Em nghe tiếng má rõ quá. Vách mỏng vầy, mình làm cái gì má cũng nghe thấy hết sao anh?”
Lộc cười khẽ, siết nhẹ bàn tay cô để trấn an: “Má dọn dẹp chút rồi ngủ hà. Ba cũng xỉn rồi, giờ chắc chuẩn bị đi ngủ đó. Em đừng lo quá, anh sẽ nhẹ nhàng.”
“Nhưng mà giường tre mới này nhạy lắm, chỉ cần nhúc nhích là kêu kẽo kẹt liền hà,” Mai thì thầm, hai má đỏ bừng lên dưới ánh đèn dầu. “Em... em mắc cỡ lắm. Lỡ má đi ngang qua lối đi này thì sao?”
Lộc đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc xõa bên tai Mai, luồn ngón tay vào làn tóc mềm mại thơm mùi dầu dừa: “Không sao đâu. Má biết tụi mình mới cưới mà. Anh sẽ giữ chặt giường, không để nó kêu lớn đâu. Tin anh nha.”
Bên ngoài, tiếng ba chồng vặn đài radio nghe cải lương vang lên rè rè. Vở tuồng cổ nghe phát ra từng chặp đứt quãng do sóng yếu của vùng sâu. Tiếng hát vọng cổ của nghệ sĩ cải lương vang lên trầm bổng, hòa cùng tiếng muỗi vo ve dưới gầm giường và tiếng côn trùng kêu rỉ rả ngoài bờ kênh. Sự hiện diện của ba mẹ chồng ngay bên kia vách lá giống như một sợi dây vô hình trói buộc, kìm hãm khao khát của đôi trẻ, nhưng đồng thời chính sự cấm kỵ và vụng trộm ấy lại thổi bùng lên ngọn lửa ham muốn rạo rực trong huyết quản của Lộc.
Lộc nhìn chằm chằm vào bờ vai thon thả của Mai dưới lớp vải phin mỏng. Ánh mắt anh nóng bỏng, tràn đầy khát khao chiếm hữu người con gái đã chính thức thuộc về mình. Anh đưa ngón tay chạm vào nút áo bà ba đầu tiên của cô dưới cổ. Chiếc áo màu hồng phấn ôm sát lấy vòng eo thon thả của Mai, phơi bày những đường cong thanh xuân rực rỡ.
“Để anh cởi ra cho mát nha em,” Lộc thì thầm, giọng anh đã khản đi vì kích thích.
Mai không đáp, cô khẽ nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng sang một bên như một sự ngầm đồng ý. Từng chiếc cúc áo bằng nhựa được Lộc cởi ra vô cùng chậm rãi và cẩn trọng. Dưới lớp vải phin, làn da của Mai dần lộ ra dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu. Làn da cô trắng mịn, mềm mại, hoàn toàn tương phản với cánh tay rám nắng đầy vết chai sần của Lộc.
Nốt ruồi duyên nhỏ nằm ngay dưới xương quai xanh bên trái của Mai phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của cô. Lộc cúi đầu xuống, đặt nụ hôn nhẹ lên xương quai xanh mềm mại đó. Mai khẽ run lên, hai tay cô tự động bám chặt lấy vai áo bà ba sờn cũ của chồng để tìm điểm tựa. Khi chiếc áo bà ba hoàn toàn mở rộng sang hai bên, hai bầu ngực tròn trịa, căng tràn sức sống của cô dâu mười chín tuổi hiện ra trước mắt Lộc. Đôi núm vú hồng hào, nhỏ nhắn bắt đầu săn lại vì khí lạnh ban đêm tràn qua kẽ vách và vì sự chạm vuốt đầy kích thích từ đôi bàn tay ấm nóng của Lộc.
Lộc không thể rời mắt khỏi đôi gò bồng đảo tuyệt đẹp của vợ. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên đầu vú của cô, nhẹ nhàng mút mát. Cảm giác ấm áp và ướt át từ khoang miệng Lộc làm Mai ưỡn nhẹ lồng ngực, cô muốn rên lên một tiếng nhưng sực nhớ ra ba mẹ chồng đang ở sát vách, liền vội vã lấy tay che miệng, cắn chặt môi dưới để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.
Lộc đưa tay xuống hông Mai, nhẹ nhàng kéo chiếc quần satin đen của cô xuống. Lớp vải trơn tuột đi rất nhanh, để lộ đôi chân dài trắng nõn và cặp đùi thon thả. Cơ thể khỏa thân hoàn toàn của Mai phơi bày trọn vẹn trên chiếc chiếu bông mới. Vòng hông nở nang của cô làm nổi bật vùng lông đen mềm mại bao phủ lấy phần lồn còn non nớt ở nơi ngã ba đùi. Cánh lồn khép chặt, có màu hồng nhạt của tuổi đôi mươi, trông vô cùng sạch sẽ và khêu gợi dưới ánh đèn leo lét.
Lộc cũng nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo bà ba nâu của mình. Thân hình săn chắc, vạm vỡ của chàng trai miền sông nước lộ ra dưới ánh đèn với những múi cơ khỏe khoắn. Dương vật của anh đã cương cứng từ lâu, thẳng đứng và thon dài, nổi rõ những đường gân dọc theo thân. Quy đầu trơn nhẵn, màu hồng sẫm, rỉ ra một chút dịch trong suốt ở đầu khấc.
Anh nằm đè lên người Mai, cảm nhận sự mềm mại từ cơ thể cô áp sát vào vòm ngực săn chắc của mình. Vết sẹo nhỏ trên bắp tay phải của Lộc cọ xát vào làn da mềm mại của Mai tạo nên một cảm giác vừa thô ráp vừa ấm áp.
“Mai... em đẹp quá,” Lộc thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô.
“Anh... tắt đèn đi anh. Em mắc cỡ lắm,” Mai ngượng ngùng nói, hai tay cô đặt lên ngực Lộc, khẽ đẩy nhẹ nhưng không thực sự muốn đẩy ra.
“Để đèn vậy đi em, anh muốn nhìn thấy em rõ hơn,” Lộc từ chối khéo, anh cúi xuống hôn lên môi cô để chặn lại những lời từ chối tiếp theo.
Nụ hôn đầu tiên ngượng ngùng nhanh chóng trở nên nồng nhiệt. Lưỡi Lộc luồn vào trong miệng Mai, quấn quýt lấy lưỡi cô, hút lấy vị ngọt ngào. Bàn tay anh vuốt ve từ sườn eo thon nhỏ xuống đến cặp mông tròn trịa, rồi len lỏi vào giữa hai đùi cô. Ngón tay Lộc chạm vào mép lồn ấm nóng, khẽ mơn trớn vùng nhạy cảm nhất.
Mai khẽ ngửa đầu ra sau, nước nhờn từ lồn cô bắt đầu rỉ ra, ướt át bám vào ngón tay Lộc. Lộc di chuyển nụ hôn xuống cổ cô, rồi tiếp tục trượt dài xuống vùng bụng dưới phẳng lì. Đầu mũi anh chạm vào lớp lông tơ mềm mại của lồn cô, ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nồng đượm trộn lẫn với mùi nước sông mát rượi. Lộc đưa lưỡi liếm nhẹ lên mép lồn của Mai. Đầu lưỡi ấm nóng, ẩm ướt lách qua kẽ lồn, kích thích trực tiếp vào hạt mầm nhạy cảm của cô.
“Á... anh Lộc... đừng... chỗ đó dơ lắm,” Mai giật nảy mình, hai đùi khép chặt lại vì quá nhạy cảm và ngượng ngùng.
“Không dơ đâu em, thơm lắm,” Lộc thì thầm, anh dùng hai tay nhẹ nhàng tách rộng đùi cô ra. “Để anh thương em, ngoan nào.”
Lộc tiếp tục dùng lưỡi liếm láp, mút mát cánh lồn hồng hào của vợ. Sự kích thích bằng miệng quá đỗi mãnh liệt làm Mai vặn vẹo người trên chiếu, nước nhờn trong lồn tuôn ra xối xả, nhuộm ướt cả ngón tay Lộc và vùng da đùi trong của cô.
Để tránh làm giường tre phát ra tiếng kêu lớn khi lâm trận, Lộc dịch chuyển người, thì thầm sát tai Mai: “Nằm im nha em. Anh sẽ nhẹ nhàng đi vào.”
Anh chọn tư thế truyền thống nhưng hạ thấp người tối đa, hai tay chống chặt xuống sàn giường tre để gánh bớt trọng lượng cơ thể, tránh tạo ra bất kỳ dao động mạnh nào. Lộc hướng đầu dương vật của mình vào miệng lồn đang ướt đẫm của Mai. Đầu khấc trơn nhẵn chà xát vào các nếp gấp thịt mềm trước khi từ từ lún sâu vào bên trong lồn cô.
Mai nhắm nghiền mắt, toàn thân căng cứng. Cảm giác đau đớn của lần đầu tiên khi dương vật to lớn của Lộc nong rộng miệng lồn khiến nước mắt cô ứa ra ở khóe mi. Lồn cô co thắt chặt lấy dương vật của anh, tạo ra một áp lực bóp nghẹt lấy thân dương vật nóng hổi. Lộc cảm thấy sự cản trở rõ rệt từ màng trinh mỏng manh, anh dừng lại, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt trên má cô, thì thầm vỗ về:
“Anh đây em, chịu khó xíu nha vợ. Qua cái đau này là hết hà.”
Anh chờ cho cơ thể cô thích nghi với sự hiện diện của dương vật trong lồn cô, rồi mới bắt đầu chuyển động nhẹ nhàng. Nhịp điệu diễn ra vô cùng chậm rãi và cẩn trọng. Lộc thúc hông từng chút một, mỗi lần đi vào đều kéo dài và sâu hoắm. Mai lấy tay bấu chặt vào lưng Lộc, những móng tay cắm sâu vào da thịt anh. Cô phải cắn chặt một góc chiếc gối bông mới để không phát ra tiếng động. Tiếng thịt chạm vào nhau "bạch, bạch" nhỏ và tiếng nước dịch bôi trơn ma sát trong lồn vang lên lép nhép.
Sự kìm nén âm thanh càng làm tăng thêm sự nhạy cảm của các giác quan. Mỗi cái đẩy nhẹ của Lộc đều khiến Mai cảm nhận rõ sự cọ xát của dương vật nóng hổi luồn lách qua từng kẽ thịt bên trong lồn mình. Sự đau đớn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể cô gái trẻ.
Bên ngoài vách, tiếng bước chân mẹ chồng đi ngang qua lối đi nhỏ để vào buồng ngủ của ông bà vang lên. Tiếng vách lá dừa khẽ rung lên nhè nhẹ khi bà đi qua. Mai giật mình thót lại, lồn cô co rút kịch liệt, bóp chặt lấy dương vật của Lộc. Lộc cũng giật mình đứng khựng lại, toàn thân anh gồng cứng để giữ cho chiếc giường tre không phát ra tiếng động nào. Cả hai người nằm bất động trên giường, nghe thấy rõ tiếng tim đập thình thịch của đối phương.
Đợi đến khi tiếng bước chân của mẹ chồng tắt hẳn trong buồng bên kia và tiếng ngáy của ba chồng bắt đầu cất lên đều đặn, Lộc mới thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi xuống hôn lên bờ môi đang run rẩy của Mai:
“Mẹ đi ngủ rồi em. Đừng sợ.”
Để giảm thiểu tiếng động của giường tre khi bắt đầu tăng tốc độ, Lộc đỡ Mai dậy, chuyển sang tư thế úp thìa. Cả hai nằm nghiêng về một bên. Lộc áp sát lưng Mai vào ngực mình, một tay vòng qua ôm lấy eo cô, kéo mông cô áp chặt vào bụng mình, tay kia nâng một chân của cô lên cao. Từ phía sau, anh hướng dương vật đâm mạnh vào trong lồn cô một lần nữa. Ở tư thế này, sự tiếp xúc trở nên sâu sắc và dễ kiểm soát tiếng động của giường tre hơn rất nhiều.
Lộc đưa tay lên vuốt ve và bóp nhẹ bầu ngực đang phập phồng của vợ, vừa nhịp nhàng đưa hông từ phía sau. Mai đưa tay ra sau gáy, luồn ngón tay vào tóc Lộc. Đầu dương vật đâm mạnh vào sâu bên trong lồn cô, chạm đến tận tử cung, khiến cô run bắn người. Mỗi lần anh rút ra rồi đâm vào, tiếng nước nhờn lại kêu lên lép nhép. Mai chỉ biết úp mặt vào chiếc gối, thở dốc những hơi ngắn và nóng hổi.
Cảm xúc dâng trào làm Lộc muốn trải nghiệm cảm giác mạnh mẽ hơn. Anh xoay người Mai nằm ngửa ra, kéo hai chân cô gác lên vai mình. Tư thế vắt chân lên vai giúp dương vật đâm vào lồn ở góc độ thẳng đứng và sâu nhất. Lộc dùng hai tay giữ chặt lấy hông Mai, ghìm chặt cơ thể cô xuống giường để triệt tiêu mọi dao động làm giường kêu kẽo kẹt.
Từ trên cao, Lộc nhìn thẳng vào lồn cô đang mở rộng bám chặt lấy gốc dương vật của mình. Từng cú thúc của anh dồn dập, mạnh mẽ hơn. Đầu dương vật cọ xát vào điểm G bên trong lồn Mai khiến cô oằn người, hai tay bấu chặt lấy chiếu tre. Cô phải cắn chặt cánh tay mình để không bật ra tiếng rên rỉ đầy sung sướng trước những cú thúc sâu hoắm của chồng.
Bên ngoài, tiếng đài radio đã tắt từ lâu. Không gian tĩnh mịch của đêm quê chỉ còn lại tiếng côn trùng kêu rỉ rả dưới gầm sàn và tiếng xạc xào của những lá dừa nước va vào nhau ngoài bờ kênh theo cơn gió chướng. Sự yên ắng của ngôi nhà càng làm cho cuộc ân ái của đôi vợ chồng trẻ trở nên căng thẳng tột độ. Họ vừa chìm đắm trong sự khoái lạc thể xác lần đầu tiên được trải nghiệm, vừa nơm nớp lo sợ ba mẹ chồng ngoài kia tỉnh giấc.
Nhịp hông của Lộc nhanh dần khi sự kích thích đạt đến giới hạn. Anh cảm nhận được các cơ trong lồn Mai co bóp liên tục, ôm khít lấy dương vật anh. Mai oằn người, phần dưới của cô giật mạnh. Cô đã đạt đến cao trào nhưng chỉ dám phát ra một tiếng rên rầm rì nghẹn lại trong cổ họng. Lộc cũng thúc mạnh thêm vài cái sâu hoắm rồi bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong lồn cô.
Cả hai nằm dính lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại làm da thịt họ dính bết vào nhau. Lộc vẫn giữ nguyên dương vật trong lồn Mai một lúc lâu, tận hưởng dư âm của sự co thắt ấm áp của cơ thể vợ.
Lúc này, ngọn đèn dầu trên bàn bỗng phụt tắt sau một tiếng nổ nhỏ của tim đèn cháy hết bấc. Bóng tối dày đặc lập tức bao trùm lấy gian buồng cưới.
Lộc rút dương vật ra ngoài, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người hai vợ chồng. Trong bóng đêm tĩnh mịch, hơi ấm từ cuộc ân ái vẫn còn nóng hổi, nhưng sự kìm nén tột cùng khiến cả hai vẫn có cảm giác thèm khát chưa thực sự trọn vẹn. Nỗi ám ảnh về sự vụng trộm đầy rạo rực này đọng lại trong tâm trí họ, gieo vào lòng đôi trẻ một sự háo hức khó tả cho những ngày lao động tiếp theo trên sông nước.