Cánh tay đặt hờ trên đống rơm khô giật nảy lên, quờ quạng trong vô vọng trước khi siết mạnh vào khoảng không lạnh ngắt. Hơi ấm mịn màng của vòng eo Tiểu Long Nữ đã biến mất. Dương Quá giật mình mở mắt, lồng ngực trần phập phồng thở dốc, hai mắt trợn trừng nhìn vào bóng tối bao trùm lấy ngôi miếu đổ nát. 

Dưới hạ bộ y, dương vật vẫn còn dính chút chất dịch khô ráp, bốc lên mùi hoan lạc nồng nàn pha lẫn hương hoa ngọc lan thanh khiết quen thuộc của sư tôn. Y chạm tay xuống bắp đùi mình, nơi những vệt nước nhờn từ lồn nàng tiết ra trong đêm hoan lạc đã khô lại thành một lớp màng mỏng, dính ráp và căng ra mỗi khi y cử động chân. Đầu khấc dương vật vẫn còn hơi ê ẩm do nhịp thúc dồn dập và liên tục bắn tinh vào sâu trong tử cung nàng. Y nhớ rõ tiếng rên rỉ nhỏ như tiếng mèo cào của nàng khi nhận lấy từng luồng tinh dịch nóng hổi. Mọi thứ chỉ mới xảy ra cách đây vài canh giờ. Nhưng lúc này, trên đống rơm chỉ còn lại một vũng ẩm ướt lờ mờ vết tinh dịch loãng và máu tươi của nàng đã thấm sâu vào đất cỏ, đang dần nguội lạnh dưới sương đêm rỉ qua mái ngói thủng.

Bóng tối tịch mịch bao trùm lấy không gian. Dương Quá quờ quạng xung quanh, hy vọng tìm kiếm một chút hơi tàn của nàng còn sót lại. Nhưng không có gì cả. Chỉ có đống rơm lạnh ngắt và những cơn gió rít qua khe cửa mục nát.

"Cô cô!"

Tiếng gọi khản đặc rống lên xé toạc màn đêm tịch mịch. Dương Quá bò rạp trên đống cỏ hoang, hai tay cào cấu điên cuồng vào mặt đất nơi Tiểu Long Nữ vừa nằm. Chỗ đất ấy vẫn còn hơi ẩm của dịch thủy và tinh dịch rỉ ra từ lồn nàng lúc trước, nhưng người đã đi không một dấu vết. Y phát điên, lao đầu vào bức tường gạch đổ nát của ngôi miếu. Dương Quá dùng tay đấm liên tiếp vào bệ thờ đầy mạng nhện, khiến những bức tượng đất sét vỡ vụn, mảnh gốm sắc nhọn cắm sâu vào da thịt làm máu tươi chảy ròng ròng trên các khớp ngón tay. Y nhặt một thanh sắt gỉ trên nền đất, quật điên cuồng vào cánh cửa gỗ mục nát, gầm rú như một con dã thú bị tước mất bạn tình. Cơn thèm khát da thịt nàng, nỗi đau đớn bị bỏ rơi trào dâng làm lồng ngực y nghẹn ứ, máu nóng từ cổ họng trào ra ngoài khóe môi.

Y khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má lấm lem bùn đất và máu tươi. Tại sao nàng lại bỏ đi? Tại sao sau một đêm ân ái mặn nồng, khi y đã dâng hiến tất cả sinh lực và tình yêu cho nàng, nàng lại lặng lẽ rời bỏ y? Có phải nàng ghê tởm y? Hay nàng sợ hãi trước những lời phán xét của giang hồ về mối quan hệ sư đồ loạn luân này? Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí Dương Quá, khiến y đau đớn như bị hàng vạn con dao đâm cào vào da thịt.

Y lao ra khỏi miếu hoang trong tình trạng y phục xộc xệch, nửa thân trên trần trụi gân guốc đầy những vết cào cấu của Tiểu Long Nữ trong đêm hoan lạc. Những vết móng tay đỏ ửng dọc theo bắp vai và tấm lưng rộng là minh chứng duy nhất cho thấy nàng đã từng ở đó, bấu chặt lấy y khi y dập mạnh dương vật vào sâu trong người nàng. Dương Quá chạy điên cuồng suốt ba ngày ba đêm qua các khu rừng rậm, dọc theo những con đường mòn dẫn lên núi, miệng liên tục gào thét tên nàng cho đến khi giọng nói chỉ còn là những tiếng khè khè đứt quãng.

Chân y rách bươm vì gai nhọn và đá sắc, máu chảy loang lổ trên mặt đất bụi bặm nhưng y không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm tháp gì so với cơn đói khát tình dục và sự trống trải tột cùng đang cào xé tâm can. Y thèm khát được chạm vào làn da trắng bệch như tuyết của nàng, thèm được ngửi mùi hương ngọc lan từ mái tóc dài mượt mà, và hơn cả là thèm được cắm khúc cu thô nóng của mình vào chiếc lồn mềm mại, ướt át của nàng để nghe nàng khóc nấc lên trong sung sướng. Cơn thèm khát ấy không chỉ là dục vọng tầm thường, mà là một sự bấu víu sinh mệnh. Y cần nàng để khẳng định rằng mình còn tồn tại, rằng y không phải là một kẻ bị ruồng bỏ bởi cả thế gian này.

Đi đến đâu y cũng hỏi dò, nhưng không một ai thấy bóng dáng một nữ tử mặc bạch sa y. Những người y gặp trên đường chỉ nhìn y bằng ánh mắt kinh hãi hoặc khinh bỉ. Một gã điên nửa thân trần trụi, máu me đầy mình, chạy dọc đường gào khóc tìm sư phụ. Sự tuyệt vọng dần chuyển hóa thành một cơn cuồng nộ đen tối. Y nhìn thế gian bằng đôi mắt oán hận. Hễ nghe thấy kẻ nào bàn tán về mối tình sư đồ loạn luân của mình, hoặc nghe gã giang hồ nào buông lời tục tĩu cợt nhả về nhan sắc thanh khiết của Tiểu Long Nữ, Dương Quá lập tức ra tay tàn độc. Y muốn dùng máu của kẻ khác để nhuộm đỏ sự u uất trong lòng mình.

Tại một tửu quán nhỏ ven đường, ba gã kiếm khách Toàn Chân Giáo đang say sưa chè chén, huênh hoang kể về chuyện Tiểu Long Nữ bị phơi bày vệt nước nhờn trên đùi ở đại hội anh hùng. Tiếng cười hô hố của bọn chúng vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp, đầy mùi rượu rẻ tiền và bụi bặm.

"Đạo cô phái Cổ Mộ trông thì thanh tao thoát tục, nhưng bên trong chắc gì đã đứng đắn." Một gã có bộ râu dê cười hô hố, đặt mạnh bầu rượu xuống bàn. "Lúc ở đại hội anh hùng, ta đứng gần đó nhìn rõ mồn một. Gấu quần trắng của nàng ta dính đầy vệt nước nhờn đục mờ chảy ra từ háng. Loại đàn bà đó, ngoài mặt lạnh lùng như băng, nhưng khi bị đàn ông đè ra chắc chắn sẽ rên rỉ dâm đãng vô cùng. Không biết thằng ranh Dương Quá kia đã được nếm mùi lồn của sư phụ nó chưa?"

"Chắc chắn là rồi!" Gã thứ hai phụ họa, mắt híp lại đầy dục vọng. "Bọn chúng ở chung dưới Cổ Mộ tối tăm bao nhiêu năm, khỏa thân luyện công sát da thịt. Dương Quá dù là đồ đệ nhưng cũng là nam nhân lực lưỡng, nhìn thấy cái lồn trắng mịn của sư phụ mình làm sao chịu nổi? Chắc chắn y đã thúc cu vào lồn nàng ta không biết bao nhiêu lần rồi. Có khi nàng ta bỏ đi là vì thằng Quá không làm nàng ta thỏa mãn nữa, hoặc là muốn tìm thêm nam nhân khác ngoài giang hồ để thưởng thức cái âm đạo dâm đãng kia."

Gã thứ ba cười hắc hắc: "Nếu là ta, ta cũng sẵn sàng đổi mạng để được cắm dương vật vào cái lồn tiên tử đó một lần. Nhìn mặt lạnh tanh thế kia mà lúc bị đút cu vào chắc là khóc lóc van xin thảm thiết lắm."

Dương Quá xuất hiện từ bóng tối góc quán như một ác quỷ. Gương mặt y xám ngoét, tóc tai rũ rượi, nửa thân trên quấn dải băng đẫm máu. Y không dùng kiếm. Y bước tới, từng bước đi nặng nề như tiếng chuông gọi hồn. Mùi máu khô và mùi đất cát từ cơ thể y tỏa ra khiến không khí trong quán đột ngột chùng xuống.

Gã râu dê giật mình quay lại, chưa kịp thốt lên lời nào thì bàn tay hộ pháp của Dương Quá đã lao tới như một gọng kìm thép, bóp chặt lấy cổ họng gã. Kình lực mạnh mẽ từ ngón tay Dương Quá cắm sâu vào da thịt gã đạo sĩ, khiến gã trợn ngược mắt, miệng há hốc không ra hơi. Những ngón tay của Dương Quá siết chặt, bóp nát thanh quản của đối phương, phát ra những tiếng xương gãy vụn nhỏ vụn.

"Mày dám nói về nàng? Mày dám nghĩ về nàng?" Dương Quá gầm lên, giọng nói khàn đặc như từ dưới âm ty vọng lên.

Y nhấc bổng gã đạo sĩ lên, đập mạnh đầu gã xuống chiếc bàn gỗ dày. Chiếc bàn nát bét, những mảnh gỗ nhọn hoắt đâm nát mặt gã đạo sĩ, máu tươi bắn tung tóe lên mặt Dương Quá. Y không dừng lại, tiếp tục dùng tay đấm liên tiếp vào lồng ngực gã cho đến khi xương sườn gã gãy vụn, cắm sâu vào tim phổi. Tiếng thụi thô bạo vang lên liên hồi cùng với những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của kẻ sắp chết. Máu tươi nhuộm đỏ cả nắm tay của Dương Quá, nhưng y như mất đi cảm giác, chỉ biết trút cơn giận điên cuồng vào xác thịt của kẻ tội đồ.

Hai gã đồng bọn kinh hoàng rút kiếm đâm tới. Nhưng Dương Quá bất chấp lưỡi kiếm sắc bén sượt qua bắp tay, máu rỉ ra nhuộm đỏ cả dải băng quấn. Y không hề né tránh, để mặc cho mũi kiếm rạch một đường dài trên da thịt. Y xoay người, chân trái quét ngang một cú cực mạnh vào hạ bộ gã đạo sĩ thứ hai, khiến trứng dái gã vỡ nát dưới đế giày cỏ của y. Gã này rú lên một tiếng đau đớn thấu trời rồi đổ gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đũng quần đẫm máu, co giật liên hồi trên mặt đất.

Dương Quá giật lấy thanh kiếm sắt của gã, vung tay chém bay đầu gã đạo sĩ thứ ba khi gã đang định bỏ chạy ra cửa. Chiếc đầu lăn lốc trên nền đất, vũng máu loang lổ nhuộm đỏ cả góc tửu quán. Những người khách khác trong quán kinh hoàng thét lên, xô đẩy nhau chạy trốn khỏi con dã thú khát máu. Tiếng bàn ghế đổ vỡ, tiếng bước chân chạy loạn tạo nên một khung cảnh hỗn độn.

Dương Quá đứng giữa vũng máu, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng. Y nhìn những xác chết co giật dưới chân, trong lòng không hề có cảm giác thỏa mãn, chỉ có một nỗi trống rỗng vô tận. Máu tươi của kẻ thù bắn đầy trên mặt y, nóng hổi, nhưng lòng y thì lạnh ngắt. Y thèm khát hơi ấm từ da thịt Tiểu Long Nữ, thèm được nghe tiếng rên rỉ dịu dàng của nàng thay vì những tiếng gào thét thảm thiết của những kẻ này. Y quỳ sụp xuống bên cạnh vũng máu, hai tay ôm mặt, những giọt máu trên tay hòa lẫn với nước mắt chảy dài xuống cằm.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, sự trống trải lại gặm nhấm tâm can y. Trong một hang đá lạnh lẽo dọc đường đi, Dương Quá nằm co quắp trên nền đất đá cứng nhắc. Gió đêm lùa qua khe đá lạnh buốt, nhưng bên trong cơ thể y, một ngọn lửa dục vọng điên cuồng đang bùng cháy dữ dội.

Dương vật của y cương cứng lên đầy đau đớn dưới lớp quần vải thô. Khúc thịt thô dài trướng căng, đầu khấc tím đỏ rỉ ra những giọt dịch nhờn trong suốt làm ướt đẫm một mảng quần. Y thèm khát sự ôm ấp ấm áp của âm đạo Tiểu Long Nữ. Y nhớ như in cảm giác mỗi lần thúc cu vào lồn nàng, nhớ sự co bóp kịch liệt của những thớ thịt mềm mại chí âm dán chặt lấy dương vật nóng bỏng của y. Sự đói khát thể xác này như một loại độc dược tra tấn tinh thần y từng giây từng phút. Càng cố quên, hình ảnh cơ thể trần trụi của nàng dưới ánh trăng đêm đó lại càng hiện lên rõ rệt.

Y vươn tay luồn vào trong quần, thô bạo nắm lấy dương vật của mình. Y bắt đầu tự vuốt ve, tuốt mạnh lớp da quy đầu lên xuống trên thân cu nóng rực. Sự thô ráp của lòng bàn tay chai sần cọ xát vào lớp da nhạy cảm mang lại một cảm giác kích thích đau đớn.

"Cô cô... Lồn của người... cho con... con thèm lồn của người..." Dương Quá nghiến răng thì thầm, hai mắt nhắm nghiền trong bóng tối.

Y tưởng tượng đến bầu ngực căng tròn trắng muốt của sư tôn đang áp sát vào lồng ngực y, nhớ bờ môi mềm mọng luôn khẽ rên rỉ mỗi khi y dập mạnh. Y nhớ cái lồn hồng hào, đầy đặn của nàng, nhớ dòng nước nhờn ngọt ngào tuôn ra xối xả làm bôi trơn cho mỗi nhịp thúc của y. Tay y chuyển động nhanh hơn, các ngón tay siết chặt lấy gốc cu, chà xát mạnh mẽ vào đầu khấc đang nhạy cảm tột độ. Nhịp hông y đưa nhẹ lên theo bản năng, bắt chước tư thế giao hợp úp thìa từ phía sau mà họ đã làm trong ngôi miếu hoang. Y như nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của nàng bên tai: "Quá nhi... bắn vào trong ta..."

Cơn cực khoái ập đến dữ dội nhưng đầy đau đớn. Dương Quá gầm lên một tiếng nghẹn ngào, tinh dịch nóng hổi phun trào mạnh mẽ ra khỏi đầu khấc, bắn đầy lên bụng và những phiến đá lạnh lẽo xung quanh. Từng luồng tinh dịch đặc quánh bắn ra như trút bỏ mọi sự đè nén, nhưng ngay sau khi những luồng tinh dịch cuối cùng phun ra, sự thỏa mãn nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho một nỗi cô độc và trống rỗng đến cùng cực.

Y nhìn chất dịch màu trắng đục dính trên tay mình dưới ánh trăng mờ nhạt rọi qua khe đá, cảm thấy bản thân dơ bẩn và tội lỗi. Y không muốn tự thỏa mãn thế này, y muốn nàng. Sự đói khát này chỉ có thể được lấp đầy bằng cơ thể của Tiểu Long Nữ. Y nằm vật ra đất, co rúm người lại, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má. Sự tự sỉ vả và nỗi nhớ mong biến thành một vòng lặp vô tận, bào mòn tinh thần y mỗi đêm.

Sự hung tàn của Dương Quá nhanh chóng thu hút sự chú ý của các đệ tử Toàn Chân Giáo đang truy sát y để trả thù cho đồng môn. Tin tức về một kẻ điên cuồng tàn sát đệ tử Toàn Chân Giáo lan truyền nhanh chóng. Tại một thung lũng đá hẹp, nơi những vách đá dựng đứng chắn lối đi, Dương Quá bị mười mấy tay kiếm tinh anh của phái Toàn Chân bao vây.

Tiếng kiếm reo vang dội, những đường kiếm quang chằng chịt bọc lấy thân hình đơn độc của y. Những đạo sĩ trẻ tuổi với ánh mắt đầy căm hận, kiếm chiêu sắc bén vây khốn y vào giữa trận đồ.

"Nghịch đồ Dương Quá! Hôm nay ngươi không đường chạy thoát!" Gã đạo sĩ thủ lĩnh hét lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào mặt y. "Ngươi đã tàn sát đệ tử Toàn Chân Giáo ta, lại dám có hành vi loạn luân với sư phụ. Hôm nay ta phải thay trời hành đạo, tiêu diệt kẻ bại hoại nhân luân này!"

Dương Quá ngước khuôn mặt đầy những vết sẹo và vết máu khô lên nhìn bọn chúng. Đôi mắt y đỏ ngầu, trống rỗng và dại đi vì thiếu ngủ, vì những đêm dài gào khóc tìm nàng và vì cơn đói khát thể xác không được thỏa mãn. Y không thèm tranh biện, cũng chẳng thèm giải thích. Đối với y, thế gian này đã không còn ý nghĩa gì từ giây phút chiếc lồn ẩm ướt của nàng rời xa dương vật y. Những kẻ trước mặt chỉ là những bia thịt để y trút cơn cuồng nộ.

Y cười, tiếng cười khàn khàn rợn người phát ra từ lồng ngực phập phồng: "Chém giết? Các ngươi xứng sao? Muốn lấy mạng ta thì nhào vô!"

Dương Quá vung thanh kiếm sắt vừa cướp được, lao thẳng vào giữa đám đệ tử Toàn Chân. Y không dùng bất cứ chiêu thức phòng thủ nào, hoàn toàn là lối đánh lấy mạng đổi mạng. Mũi kiếm của đối phương đâm tới, y chỉ khẽ nghiêng người để tránh né những phần chí mạng, rồi vung kiếm chém đứt cổ họng của kẻ tấn công. Máu tươi phụt ra, bắn đầy lên khuôn mặt hung tợn của y.

"Giết hắn!" Gã đạo sĩ cầm đầu gầm lên, trận thế lập tức biến đổi.

Mười mấy thanh kiếm tạo thành một tấm lưới thép khổng lồ, liên tiếp chém và đâm từ mọi hướng. Dương Quá như một con dã thú điên cuồng bị dồn vào góc tường. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang động cả thung lũng đá. Bờ vai y bị một mũi kiếm đâm xuyên qua, máu chảy xối xả làm ướt đẫm lớp băng gạc cũ. Y không hề biến sắc, cánh tay trái vẫn vung kiếm cực mạnh, chém gãy đôi thanh kiếm của kẻ vừa đâm mình, đồng thời lưỡi kiếm bén ngọt phạt ngang qua ngực gã kia, để lộ cả xương sườn trắng hếu.

Nhưng số lượng kẻ thù quá đông, lại có sự phối hợp ăn ý của kiếm trận Toàn Chân. Dương Quá càng đánh càng kiệt sức. Đầu khấc dương vật của y dưới lớp quần vải thô ráp cọ xát theo từng nhịp di chuyển mạnh mẽ, đau nhói lên, gợi lại cảm giác đê mê khi được bao bọc bởi những thớ thịt âm đạo ấm áp của Tiểu Long Nữ. Cơn đau thể xác và sự thèm khát điên cuồng làm y phân tâm. Một đường kiếm sắc lẹm xẹt qua đùi y, cắt đứt một mảng thịt lớn. Y quỵ chân xuống, máu chảy dài xuống mắt cá chân.

Kiếm trận lập tức thu hẹp lại. Những mũi kiếm nhọn hoắt chĩa thẳng vào các đại huyệt trên người y từ khoảng cách chỉ vài gang tay. Dương Quá chống kiếm quỳ một gối trên nền đất đầy đá dăm, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng khò khè. Máu từ trên đầu chảy xuống, làm nhòa đi tầm nhìn của y, chỉ còn thấy một màu đỏ lòm của máu và những bóng người đang vây chặt xung quanh. Y đã thực sự rơi vào hiểm cảnh, không còn đường lui.