Dương Quá luống cuống vớ lấy dải sa y rách nát trên nền đất ẩm, phủ vội lên cơ thể trần trụi đang run lên bần bật của Tiểu Long Nữ. Động tác của y cuống quýt, lóng ngóng trong bóng tối chập choạng. Dưới vạt áo lụa trắng không kịp che chắn hết, vệt dịch thủy đục mờ pha lẫn những vệt máu tươi đỏ hồng vẫn đang chầm chậm chảy dọc theo đùi non mịn màng của nàng, nhỏ giọt xuống đống rơm mục ẩm ướt. Lồn nàng vẫn còn mở rộng, co thắt liên hồi sau trận hoan lạc dang dở, rỉ ra những giọt nước nhờn lẫn lộn tinh dịch của y. Cu của y vẫn còn trần trụi, nhũn dần đi nhưng vẫn còn vương những vệt nước nhờn nóng hổi từ lồn nàng.
Cánh cửa gỗ mục của gian nhà hoang bị một lực đạo cực mạnh đá bay, vỡ nát thành nhiều mảnh găm thẳng vào bức vách đất ẩm mốc. Tiếng gỗ gãy râm ran hòa cùng tiếng bước chân hỗn loạn của đám người đang ập tới. Ánh đuốc từ bên ngoài tràn vào, rọi sáng rực góc tối tăm của gian nhà hoang. Triệu Chí Kính dẫn đầu nhóm đạo sĩ Toàn Chân Giáo và gia nhân Lục Gia Trang ập vào, mắt gã trợn trừng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Ánh mắt gã quét qua vạt sa y xộc xệch, đùi non đầy vệt nước nhờn pha máu của Tiểu Long Nữ, rồi dừng lại ở cu của Dương Quá.
"Gian phu dâm phụ!" Triệu Chí Kính hét lên, giọng điệu đê tiện chứa đầy sự đắc ý. "Sư đồ cấu kết làm chuyện đồi bại, bôi nhọ thanh danh môn phái! Mau bắt lấy chúng!"
Dương Quá phẫn nộ gầm lên một tiếng, định vận kình chống trả. Nhưng việc y rút cu ra quá đột ngột khi đang đạt cao trào khiến chân khí Ngọc Nữ Tâm Kinh trong cơ thể bị đứt đoạn, máu huyết nghịch chuyển. Một ngụm máu tươi nóng hổi trào ra khóe miệng y. Y ngã quỵ xuống đống rơm, lồng ngực phập phồng đau đớn.
Những lưỡi kiếm sáng loáng nhanh chóng chĩa thẳng vào cổ họng hai người. Mấy gã đạo sĩ thô bạo lôi tuột Dương Quá dậy, dùng dây thừng bản to trói chặt hai tay y ra sau lưng. Sợi dây thừng ráp ráp siết mạnh vào da thịt, làm bật máu nơi cổ tay y. Tiểu Long Nữ bị ép mặc lại y phục xộc xệch, dải lụa trắng buộc tay nàng bị giật phăng, thay bằng sợi xích sắt lạnh buốt. Nàng đứng không vững, phần dưới vẫn còn ê ẩm, đau rát từ cú thúc thô bạo của đồ đệ, dịch thủy và máu loãng thấm đẫm lót quần sa mỏng, dính dấp vào da thịt đầy khó chịu theo mỗi bước đi.
Bọn đạo sĩ đẩy hai người ra khỏi gian nhà hoang, ép họ bước vào lối mòn tăm tối của khu rừng. Con đường đất gồ ghề đầy đá dăm và rễ cây chắn ngang trở thành cực hình đối với Tiểu Long Nữ. Hai tay nàng bị xích sắt ghì chặt phía trước, mỗi nhịp bước đi là một lần kéo căng cơ thể nhức mỏi. Đùi non của nàng cọ xát vào nhau, kéo theo lớp chất lỏng nhớp nháp rỉ ra từ lồn non vừa bị xâm hại dữ dội. Lót quần mỏng manh dính chặt vào mép lồn sưng đỏ, cọ qua cọ lại lên làn da nhạy cảm bị chà xát đau điếng. Nàng khẽ cắn chặt môi dưới, cố gắng giữ thăng bằng trên đôi chân run rẩy, đầu cúi thấp để tránh những ánh mắt dòm ngó bẩn thỉu của đám người xung quanh.
"Nhìn kìa, đây là vị chưởng môn nhân thanh cao của phái Cổ Mộ đấy sao?" Một gã đạo sĩ trẻ tuổi đi bên cạnh cười khẩy, giọng đầy châm biếm. "Gương mặt thì băng thanh ngọc khiết, hóa ra bên dưới lại lẳng lơ đến thế. Quần sa ướt đẫm thế kia, không biết đã bị đồ đệ thúc bao nhiêu lần rồi."
"Đúng là trò cười cho thiên hạ!" Kẻ khác phụ họa, tay cầm đuốc gí sát vào sườn Tiểu Long Nữ. "Sư đồ thông dâm, đúng là chuyện đồi bại xưa nay chưa từng thấy. Nhìn cái dáng đi khập khiễng của nàng ta kìa, chắc hẳn thằng ranh kia khỏe lắm. Để cho đệ tử cắm cu vào lồn mà không biết xấu hổ."
Triệu Chí Kính đi phía trước, nghe đám đệ tử bàn tán thì không ngăn cản, ngược lại còn cười lớn đầy đắc ý. Gã quay đầu nhìn Dương Quá, lớn tiếng giễu cợt: "Dương Quá, ngươi ngày thường ngông cuồng, không coi quy củ Toàn Chân Giáo ra gì. Hóa ra là để về phái Cổ Mộ bú vú sư phụ, chui đầu vào lồn của ả ta mà tận hưởng cực lạc. Môn quy Cổ Mộ dạy ngươi cách làm tình với sư phụ như thế nào? Có phải dạy ngươi cách đẩy cu vào lồn nàng mỗi đêm không?"
Dương Quá nghe thấy những lời nhục mạ ấy, mắt y đỏ ngầu như thú dữ bị dồn vào đường cùng. Y điên cuồng giãy giụa, sợi dây thừng siết sâu vào cổ tay làm máu tươi chảy thành dòng. Y hét lớn: "Triệu Chí Kính! Tên súc sinh đê tiện! Có giỏi thì nhắm vào ta đây này! Cấm các người mở miệng xúc phạm cô cô! Ta sẽ băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh!"
"Bốp!"
Gã gia nhân Lục Gia Trang đi phía sau thẳng tay giáng cán cuốc vào lưng Dương Quá, khiến y loạng choạng suýt ngã sấp mặt xuống đất đá. "Câm miệng đi, tên nghịch tử! Đến nước này còn dám mở miệng sủa càn? Lát nữa về đến Lục Gia Trang, để xem Quách đại hiệp xử lý các ngươi thế nào!"
Lưng Dương Quá bỏng rát, vết thương cũ chưa lành cộng thêm đòn đánh mới khiến y thở dốc đau đớn. Nhưng y không màng đến thân thể mình, đôi mắt hoang dại chỉ đăm đăm nhìn về phía Tiểu Long Nữ. Dưới ánh đuốc chập chờn, bóng lưng nàng mỏng manh, đơn độc bước đi giữa vòng vây của đám đàn ông xa lạ. Vạt áo trắng của nàng lấm lem bùn đất và những vệt dịch thể khô cứng. Mép quần sa mỏng dính sát vào kẽ đùi, nơi những giọt tinh dịch của y vẫn đang rỉ ra từ lồn nàng, thấm đẫm tấm vải trắng.
Tiểu Long Nữ nhìn thấy Dương Quá bị đánh, lòng đau như thắt. Nàng muốn vận công giúp y nhưng kinh mạch trong người đang rối loạn, đan điền trống rỗng không một chút nội lực. Chất dịch nóng hổi của y vẫn còn đọng lại sâu trong lồn nàng, chầm chậm chảy ra ngoài, nhắc nhở nàng về sự gắn kết điên cuồng và tội lỗi trong nhà hoang vừa rồi. Nàng chỉ biết nhìn y bằng ánh mắt bất lực, nước mắt chực trào nơi khóe mắt.
Đoàn người áp giải đi dọc theo lối mòn ven đồi, tiếng xì xào bàn tán của đám đạo sĩ và gia nhân không ngớt. Họ không giấu nổi sự tò mò và thèm khát khi nhìn vào bóng lưng thon thả, bầu ngực phập phồng sau làn sa y mỏng của Tiểu Long Nữ. Ánh lửa từ những bó đuốc soi rõ những vệt nước ố sẫm màu nơi hạ bộ nàng, vẽ nên một bức tranh dung tục cho đám đàn ông thô thiển thỏa sức tưởng tượng. Sự tủi nhục cứ thế tích tụ theo từng bước đi dài dặc, đè nặng lên bờ vai của người con gái chưa từng biết đến sự nhơ nhuốc của hồng trần.
"Cô cô..." Dương Quá cố gắng bước nhanh hơn để tiến sát bên nàng, giọng y khàn đặc. "Đừng sợ. Có con ở đây. Con sẽ bảo vệ người."
Tiểu Long Nữ khẽ ngẩng đầu nhìn y, đôi môi nhợt nhạt mấp máy: "Quá nhi... Ta không sợ. Chỉ cần có ngươi bên cạnh..."
"Hừ, còn dám ở đó tình tự!" Triệu Chí Kính bước giật lùi lại, giơ tay tát mạnh vào mặt Dương Quá một cái tát nảy lửa. "Đồ súc sinh không biết xấu hổ! Đi mau!"
Cú tát khiến khóe môi Dương Quá rách thêm, máu tươi rỉ ra. Y trừng mắt nhìn Triệu Chí Kính với sự căm hận tột cùng, hàm răng nghiến chặt đến phát ra tiếng ken két. Nhưng y biết lúc này mình bị trói chặt, kinh mạch chấn động, phản kháng chỉ chuốc thêm nhục nhã cho cô cô. Y đành cúi đầu chịu đựng, bước đi lảo đảo trên con đường đá nhọn.
Khi đoàn người áp giải về đến Lục Gia Trang, bóng đêm đã dày đặc. Ngôi trang viện rộng lớn được thắp sáng trưng bởi hàng trăm ngọn đuốc và đèn lồng đỏ. Tiếng ồn ào náo nhiệt của hàng trăm cao thủ võ lâm đang đàm đạo trong đại điện lập tức ngưng bặt khi Triệu Chí Kính dẫn đầu đoàn người đẩy mạnh Dương Quá và Tiểu Long Nữ vào giữa sảnh.
Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía cửa. Ánh sáng của hàng chục ngọn nến lớn trên các cây cột đồng chiếu rõ mồn một bộ dạng nhếch nhác của họ. Đầu tóc Dương Quá bù xù, vạt áo xám rách tả tơi lộ ra lồng ngực đầy vết cào đỏ hằn. Tiểu Long Nữ đi bên cạnh, gương mặt thanh tú trắng bệch không một giọt máu, bước chân nàng khập khiễng lộ rõ sự bất ổn nơi hạ bộ. Vạt sa y trắng của nàng nhăn nhúm, ẩn hiện những vết ố sẫm màu ở phần đùi mà bất kỳ kẻ từng trải nào cũng hiểu là thứ gì.
Quách Tĩnh ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt nghiêm nghị chợt biến sắc. Y đứng bật dậy, sải bước dài đi xuống bậc tam cấp, đôi mắt trợn to đầy kinh ngạc và tức giận nhìn Dương Quá. Hoàng Dung đi ngay phía sau, khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét dừng lại trên cơ thể Tiểu Long Nữ rồi chuyển sang nét mặt bướng bỉnh của Dương Quá.
Triệu Chí Kính bước lên trước, chắp tay lớn tiếng: "Quách đại hiệp, Toàn Chân Giáo chúng ta bắt quả tang hai kẻ này đang hành dâm trong gian nhà hoang. Sư đồ tư thông, loạn luân bại hoại, xin Quách đại hiệp chủ trì công đạo cho võ lâm!"
Một tiếng xầm xì như ong vỡ tổ bùng lên khắp đại điện. Những cái chỉ tay, những ánh mắt khinh bỉ, tò mò ném thẳng vào hai người đứng giữa điện.
"Chuyện này là thế nào?" Quách Tĩnh run giọng hỏi. "Quá nhi, chuyện này... chuyện này có thật không? Ngươi và sư phụ ngươi... hai người thực sự đã..."
Dương Quá ngẩng cao đầu, ánh mắt hoang dại không chút sợ hãi nhìn thẳng vào Quách Tĩnh. Y lớn tiếng, giọng vang vọng khắp gian điện rộng lớn: "Phải! Con và cô cô đã thề nguyền bên nhau. Con muốn lấy sư phụ làm vợ! Ai cấm được con?"
"Chát!"
Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Bạt tai của Quách Tĩnh giáng xuống mặt Dương Quá mạnh đến mức y ngã chúi xuống nền gạch xanh, khóe miệng rách toác, máu tươi chảy dài xuống cằm. Quách Tĩnh mặt đỏ gay vì giận dữ, bàn tay to bản run bần bật trong không khí.
"Nghịch tử!" Quách Tĩnh gầm lên. "Ngươi có biết mình đang nói gì không? Sư đồ như phụ tử, thế gian này làm gì có đạo lý đồ đệ lấy sư phụ? Ngươi muốn bôi tro trát trấu vào mặt cha ngươi dưới suối vàng sao? Bản thân ngươi từ nhỏ đã không cha không mẹ, ta đưa ngươi lên Toàn Chân Giáo học đạo là mong ngươi thành người chính trực, ngờ đâu ngươi lại đi học cái thói dâm ô đồi bại này!"
Dương Quá lết người ngồi dậy, dùng mu bàn tay bị trói quẹt đi vệt máu trên môi, cười gằn: "Cha con chết sớm, con chỉ biết cô cô đối tốt với con. Người của Toàn Chân Giáo đối xử với con thế nào, Quách bá bá có biết không? Họ đánh đập con, sỉ nhục con! Chỉ có cô cô cho con cơm ăn, dạy con võ công, bảo bọc con từ lúc con còn là đứa trẻ rách rưới! Con không cần nhân luân của các người! Con chỉ cần nàng! Nàng là nữ nhân của con, lồn nàng đã chứa cu của con, cả đời này con chỉ lấy nàng!"
Quần hùng nghe thấy những lời trần trụi ấy thì xôn xao phẫn nộ. Nhiều kẻ đứng bật dậy, chửi bới om sòm.
"Đúng là tên súc sinh vô giáo dục!" Một trưởng lão phái Cái Bang đập bàn quát lớn. "Tên tiểu tử này điên rồi! Sư đồ thông dâm mà còn dám nói ra những lời tục tĩu như thế giữa đại hội anh hùng!"
Quách Tĩnh tức đến mức toàn thân run rẩy, y chỉ tay vào mặt Dương Quá: "Ngươi... ngươi còn dám cãi bướng? Ngươi coi trời đất này không có luật pháp, coi luân lý cương thường của thánh hiền là thứ bỏ đi sao? Sư đồ lấy nhau là tội loạn luân, là nghịch thiên hại địa! Ngươi có chết mười lần cũng không rửa sạch tội lỗi này! Mau quỳ xuống nhận tội!"
"Con không quỳ!" Dương Quá hét lớn, ánh mắt đầy sự phản nghịch. "Con không làm gì sai! Con yêu cô cô, cô cô yêu con, thế thì có gì sai? Các người nói đạo lý thánh hiền, nhưng các người có biết thế nào là tình yêu không? Các người chỉ biết dùng những thứ giáo điều thối nát đó để ép buộc người khác!"
Hoàng Dung bước lên một bước, giữ lấy vai Quách Tĩnh để trấn an trượng phu. Nàng nhìn Dương Quá với ánh mắt lạnh lùng, rồi quay sang Tiểu Long Nữ, giọng nói sắc sảo vang lên: "Tiểu Long Nữ cô nương, cô là sư phụ của y, lại là chưởng môn nhân của phái Cổ Mộ. Cô hẳn phải hiểu rõ thế nào là đạo nghĩa giang hồ, thế nào là tôn ti trật tự. Cô để mặc cho đồ đệ làm càn, hay chính cô là người dụ dỗ y vào con đường lầm lỗi này? Hãy nhìn lại bộ dạng của hai người bây giờ xem, có khác nào phường dâm phụ đê tiện? Quần sa của cô ướt đẫm tinh dịch của đồ đệ, lồn non rỉ máu hoan lạc vẫn còn rỉ ra trên đùi, cô đối diện thế nào với tổ sư bà bà của cô?"
Tiểu Long Nữ đứng chịu trận giữa đại điện. Làn da tuyết trắng của nàng giờ đây tái nhợt đi vì hổ thẹn. Nàng sống trong Cổ Mộ từ nhỏ, chưa từng đối mặt với sự hiểm ác và dung tục của lòng người đến mức này. Những vết tích hoan lạc thầm kín nhất, những dòng dịch thủy từ lồn nàng, những tiếng rên rỉ ái ân vốn chỉ thuộc về hai người, giờ đây bị đám đông mang ra phơi bày, giẫm đạp trước bàn dân thiên hạ. Nàng cảm thấy mình như đang khỏa thân hoàn toàn trước trăm ngàn ánh mắt bẩn thỉu kia. Cơ thể nàng run lên bần bật, hàm răng cắn chặt vào môi đến mức rớm máu để ngăn mình không gục ngã.
"Hoàng bang chủ..." Tiểu Long Nữ lên tiếng, giọng nàng run rẩy nhưng cố giữ chút tôn nghiêm cuối cùng của người đứng đầu một phái. "Ta và Quá nhi... chúng ta không làm hại ai. Chúng ta ở trong Cổ Mộ, không liên can đến giang hồ các người. Việc ta yêu y, muốn trọn đời bên y, có gì là sai trái?"
"Có gì sai trái sao?" Hoàng Dung cười lạnh, bước thêm một bước áp sát Tiểu Long Nữ. Ánh mắt nàng ta sắc như dao cau quét qua từ cổ áo xộc xệch xuống tận kẽ đùi dính dấp của nàng. "Cô bảo không liên can đến giang hồ? Dương Quá là đệ tử Toàn Chân Giáo truyền thừa, là con cháu của cố nhân. Cô nhận y làm đồ đệ, dạy y võ công, rồi lại dẫn dụ y lên giường, đem thân xác băng thanh ngọc khiết của mình dâng hiến cho y. Cô nhìn xem, chất lỏng tanh nồng của y vẫn còn chảy ra từ lồn cô kia kìa! Cô có biết thế nào là liêm sỉ không? Hay ở phái Cổ Mộ, chưởng môn nhân truyền công cũng phải dang chân cho đồ đệ cắm cu vào?"
Tiếng cười rộ lên từ các góc đại điện. Những gã giang hồ thô lỗ bắt đầu bàn tán xôn xao, những đôi mắt hấp háy dòm ngó phần dưới y phục của Tiểu Long Nữ.
"Đúng thế! Băng thanh ngọc khiết cái nỗi gì! Nhìn quần sa ướt đẫm thế kia, chắc chắn là thèm khát cu đàn ông lắm rồi!"
"Sư phụ mà dâm loàn như vậy, hèn gì dạy ra đứa đệ tử phản nghịch!"
"Nghe nói Ngọc Nữ Tâm Kinh phải khỏa thân mà luyện, hèn chi hai cô trò rủ nhau cởi hết đồ ra mà làm tình!"
Những lời nhục mạ bẩn thỉu bay tới tấp như những nhát dao đâm vào da thịt Tiểu Long Nữ. Đầu óc nàng quay cuồng. Nàng nhớ lại những lúc hai người khỏa thân đối diện nhau trong thạch thất, những ngón tay ấm áp của Dương Quá vuốt ve lồn nàng, và cả cú thúc mãnh liệt của y trong gian nhà hoang. Những ký ức vốn dĩ ngọt ngào, thiêng liêng và đầy cấm kỵ ấy, giờ đây bị phơi bày thô bạo dưới ánh đuốc, bị đám đàn ông giang hồ dùng những từ ngữ dơ bẩn nhất để bôi nhọ.
Nàng khẽ lùi lại một bước, hai tay siết chặt sợi xích sắt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn quanh, chỉ thấy những gương mặt đầy vẻ khinh bỉ, chế giễu và cả những ánh nhìn thèm khát dâm đãng hướng vào cơ thể mình. Cảm giác tủi nhục dâng trào bóp nghẹt lồng ngực nàng. Nàng muốn bay đi, muốn trốn chạy về với bóng tối lạnh lẽo của Cổ Mộ, nhưng xích sắt nặng nề ghì chặt chân nàng, và đan điền trống rỗng không một chút nội lực khiến nàng hoàn toàn bất lực.
"Cô cô!" Dương Quá hét lên, y cố vùng vẫy để bò về phía nàng nhưng hai gã đạo sĩ Toàn Chân Giáo đã đè chặt bả vai y xuống nền gạch. "Hoàng Dung! Mụ đàn bà độc ác kia! Mụ câm miệng lại cho ta! Chính ta đã ép buộc cô cô! Chính ta thèm khát lồn của nàng, chính ta đã đẩy cu vào lồn nàng! Nàng không có lỗi gì cả! Các người có giỏi thì giết ta đi, đừng làm nhục cô cô!"
"Dương Quá!" Quách Tĩnh quát lớn, mặt giận đến tím tái. "Đến nước này ngươi vẫn còn dám lớn tiếng bênh vực cho ả? Ngươi bị ma quỷ ám ảnh rồi sao? Hoàng Dung nói không đúng sao? Nhìn bộ dạng hai người lúc này, dâm dịch tinh trùng bám đầy người, còn ra thể thống gì nữa?"
Quách Tĩnh quay sang nhìn Tiểu Long Nữ, giọng nói tràn đầy sự thất vọng và phẫn nộ: "Tiểu Long Nữ cô nương, ta vốn kính trọng sư tổ của cô là người thanh cao. Không ngờ cô lại dung túng đồ đệ, cùng y làm ra chuyện bại hoại luân thường thế này. Nếu hôm nay ta không thay mặt giang hồ trừng trị các người, làm sao có thể giữ vững đạo lý cương thường?"
Tiểu Long Nữ nhắm chặt mắt lại. Một giọt nước mắt lạnh buốt rốt cuộc không ngăn nổi đã trượt dài trên gò má trắng bệch, rơi xuống vạt áo trắng đầy vết bẩn. Giọng nàng nhỏ nhưng lạnh buốt như băng tuyết dưới đáy vực sâu: "Quách đại hiệp, các người muốn trừng trị thế nào? Giết ta sao? Hay là bắt ta phải rời bỏ Quá nhi? Ta nói cho các người biết, cho dù các người có băm vằm ta ra làm trăm mảnh, ta cũng chỉ có một lòng với y. Cu của y đã ở trong lồn ta, ta đã là nữ nhân của y, điều đó không gì thay đổi được."
Cả đại điện xôn xao. Không ai ngờ một nữ tử trông thanh khiết như tiên tử lại có thể phát ngôn những lời trần trụi, kiên định đến thế trước mặt quần hùng.
Hoàng Dung khẽ nhíu mày. Nàng biết nếu cứ tiếp tục tranh cãi thế này, danh tiếng của Lục Gia Trang và đại hội anh hùng sẽ bị ảnh hưởng, và Dương Quá – đứa con của Dương Khang – sẽ hoàn toàn đi vào con đường tà đạo không thể cứu vãn. Nàng quay sang nói với Quách Tĩnh: "Tĩnh ca, hai kẻ này đã bị dục vọng làm mờ mắt, có nói lý lẽ cũng vô dụng. Chi bằng giam giữ họ lại, đợi sau khi đại hội anh hùng kết thúc, chúng ta sẽ giao cho Toàn Chân Giáo xử lý theo môn quy. Sư đồ thông dâm, theo luật của Toàn Chân Giáo là phải phế bỏ võ công, trục xuất khỏi giang hồ."
"Không được!" Dương Quá điên cuồng hét lên. Y dùng hết chút sức tàn, gầm lên một tiếng vang dội đại điện. Y cố đứng dậy, đầu y húc mạnh vào bụng gã đạo sĩ đang giữ mình, khiến gã ngã nhào ra sau. Nhưng ngay lập tức, ba bốn cao thủ Cái Bang đã lao vào, đè nghiến y xuống sàn. Mặt y dán chặt vào nền gạch lạnh lẽo, máu từ khóe môi nhuộm đỏ một khoảng gạch xanh. Y nhìn thấy chân của Tiểu Long Nữ ngay gần đó. Dưới gấu quần sa y trắng mỏng, mép lồn nàng vẫn đang run rẩy, những giọt dịch thủy pha máu loãng vẫn chầm chậm rỉ ra, thấm vào gạch đá.
Y cảm thấy tim mình như bị ai cào xé. Y bất lực. Y là một nam nhân, y đã chiếm đoạt cơ thể nàng, đã làm tình với nàng trong nhà hoang, đã thề sẽ bảo vệ nàng trọn đời. Vậy mà giờ đây, y chỉ có thể nằm đây nhìn nàng chịu đựng sự sỉ nhục công cộng của hàng trăm con người. Nàng đứng đó, cô độc, mong manh dưới ánh đuốc rực rỡ, cơ thể run lên vì lạnh và vì nhục nhã.
Những lời chửi rủa, những tiếng cười cợt bẩn thỉu vẫn tiếp tục vang lên xung quanh. Cả giang hồ rộng lớn, đầy rẫy những danh môn chính phái, những hiệp khách trượng nghĩa, hóa ra lại là một lũ đạo đức giả, dùng những giáo điều thối nát để dồn ép hai kẻ yêu nhau vào đường cùng. Y nhận ra, thế gian này không có chỗ cho họ. Những con người này sẽ không bao giờ dung thứ cho việc cu y cắm vào lồn sư phụ mình. Họ coi đó là tội ác tày trời, cần phải bị tiêu diệt và bôi nhọ.
"Cô cô..." Dương Quá khóc nghẹn, giọng y khàn đặc, lẫn lộn giữa máu và nước mắt. "Con xin lỗi... Con không bảo vệ được người..."
Tiểu Long Nữ khẽ cúi đầu nhìn y. Dưới ánh đuốc chập chờn, đôi mắt trong suốt của nàng đầy sự u uất và bất lực. Nàng không nói gì, chỉ để mặc cho giọt nước mắt thứ hai lăn dài trên má. Nàng biết, từ giây phút này trở đi, họ đã trở thành kẻ thù của cả thế gian.