Triệu Chí Kính đắc ý bước lên một bước, mũi kiếm sắt trong tay gã rung nhẹ, phát ra tiếng vo vo sắc lạnh rồi từ từ chĩa thẳng vào đan điền của Dương Quá đâm xuống. Gã đạo sĩ nghiến răng, cơ mặt co rúm vì hận thù tích tụ bao năm qua ở Toàn Chân Giáo:
"Nghịch đồ! Hôm nay ta phải phế đi cái đan điền dâm loạn này của ngươi, để xem ngươi còn dùng thứ võ công tà môn ngoại đạo này đi quyến rũ sư phụ ngươi thế nào được nữa!"
Doãn Chí Bình đứng bên cạnh mặt mày tái mét như xác chết. Gã muốn ngăn cản nhưng bàn tay nắm chuôi kiếm chỉ biết run lên bần bật, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía Tiểu Long Nữ đang bị gã đạo sĩ bên cạnh túm tóc giật ngược ra sau.
"A!"
Tiểu Long Nữ đau đớn kêu lên một tiếng nhỏ. Da đầu nàng bị kéo căng, gương mặt thanh tú vặn vẹo. Vạt áo sa y trắng rách nát lệch sang một bên, để lộ bờ vai thon trần trụi và một phần bầu ngực trắng ngần đang phập phồng hỗn loạn dưới ánh đuốc chập chờn của đại điện Lục Gia Trang.
Nhìn thấy dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ chân tóc của cô cô, nhìn thấy mũi kiếm của Triệu Chí Kính sắp sửa găm vào bụng mình, một luồng thú tính cuồng bạo đột ngột trỗi dậy từ sâu trong linh hồn Dương Quá. Dòng nghịch khí của Ngọc Nữ Tâm Kinh vốn đang cuộn xoáy hỗn loạn trong cơ thể y lập tức bùng nổ dữ dội.
Y gầm lên một tiếng như dã thú đứt xích. Luồng nội lực nghịch chuyển từ đan điền bùng phát ra xung quanh, tạo thành một cơn lốc khí kình đánh văng ba đệ tử Cái Bang đang đè trên người y ra ngoài. Những sợi xích sắt quấn quanh cổ và hai tay y bị kéo căng rồi đứt tung thành từng mảnh nhỏ, bắn ra xung quanh. Ba gã Cái Bang hộc máu ngã rạp xuống đất, không thể gượng dậy nổi.
Triệu Chí Kính kinh hoàng thu kiếm về phòng thủ, nhưng Dương Quá đã bật dậy nhanh như một bóng ma. Bất chấp những vết thương cũ trên lưng đang rách miệng chảy máu ròng rọc, y lao tới, tung một cú đá sấm sét vào ngực Triệu Chí Kính. Gã đạo sĩ bay thẳng vào vách tường gạch, ngã quỵ xuống đất, miệng phun đầy máu tươi, bất tỉnh nhân sự.
Y lao nhanh đến bên Tiểu Long Nữ, dùng bàn tay đầy máu giật đứt sợi dây thừng đang trói chặt cổ tay nàng.
"Đi!"
Dương Quá nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của nàng kéo phăng đi. Tiếng gào thét của quần hùng Cái Bang và Toàn Chân Giáo dội vang sau lưng. Ám khí phóng ra như mưa rào. Dương Quá vung thanh sắt gạt phăng một loạt tiêu độc, dùng chính tấm lưng đẫm máu của mình che chắn cho Tiểu Long Nữ phía sau. Họ lao qua cổng lớn Lục Gia Trang, chạy trốn vào rừng rậm tối tăm khi tiếng chó sủa và đuốc lửa bắt đầu đuổi sát phía sau.
Nhưng cuộc chạy trốn không hề dễ dàng. Vừa thoát ra khỏi tường bao Lục Gia Trang, tiếng chân dồn dập của đám đệ tử Cái Bang đã vang lên từ hai phía sườn đồi. Những bóng người cầm gậy, đuốc sáng rực quét qua các kẽ lá.
"Hai kẻ loạn luân chạy hướng kia rồi! Mau đuổi theo!" Tiếng hô hoán của một trưởng lão Cái Bang vang lên dội vào vách đá.
Dương Quá nghiến răng, y cúi người, cõng lấy Tiểu Long Nữ trên lưng. Cơ thể nàng lạnh ngắt, nhẹ bẫng như một làn khói. Lồng ngực nàng áp chặt vào tấm lưng đẫm máu của y, khiến y cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của nàng. Y dùng hết chân lực dồn vào hai chân, thi triển khinh công phóng vút đi trên những ngọn cỏ tranh cao quá đầu người. Nhưng vết thương trên lưng y bị sức nặng của nàng đè lên, rách toác rộng hơn, máu tươi chảy ra ướt đẫm cả y phục của hai người.
"Quá nhi... bỏ ta xuống..." Tiểu Long Nữ thì thầm bên tai y, hơi thở yếu ớt phả vào cổ y. "Ngươi chạy một mình mới có thể thoát..."
"Không! Con chết cũng phải chết cùng người!" Dương Quá gầm lên qua kẽ răng. Y không chút do dự, chân đạp lên một thân cây thông lớn, mượn lực phóng thẳng qua một khe núi sâu hoắm.
Đúng lúc đó, ba đệ tử Cái Bang từ trong bụi rậm lao ra, Đả Cẩu Bổng trong tay quét ngang chân y. Dương Quá không thể né tránh, y xoay người giữa không trung, dùng thanh sắt đen giáng một đòn cực mạnh xuống. Một tiếng động lớn vang lên, ba cây bổng tre gãy vụn, ba gã đệ tử Cái Bang bị chấn lực hất văng xuống khe vực sâu hoắm bên dưới, tiếng thét dài mất hút trong bóng đêm.
Y tiếp đất bằng một chân, loạng choạng suýt ngã nhưng vẫn ôm chặt lấy đùi Tiểu Long Nữ để giữ nàng thăng bằng trên lưng. Những cành gai nhọn hoắt của rừng rậm miền Nam cào rách da mặt, da tay y, nhưng y không hề cảm thấy đau đớn. Trong đầu y lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu cô cô, phải đưa nàng đến một nơi không ai có thể tìm thấy.
Họ chạy trốn suốt nửa canh giờ qua những con dốc đá dựng đứng trơn trượt. Tiếng chó săn săn đuổi của Cái Bang dần thưa thớt rồi tắt hẳn khi họ vượt qua một con suối đá lớn, dòng nước lạnh chảy xiết đã xóa sạch mùi máu và vết chân của hai người. Dương Quá kiệt sức, y bước đi lảo đảo, đôi mắt hoa lên vì mất máu quá nhiều.
Trước mắt họ hiện ra một ngôi miếu hoang đổ nát, mái ngói sụt lún một nửa, cỏ dại mọc um tùm che kín lối vào. Dương Quá dắt Tiểu Long Nữ bước qua bực cửa đá sứt sẹo. Vừa vào đến bên trong, đầu gối y rã rời, y ngã quỵ xuống đất, hơi thở đứt quãng đầy đau đớn.
Tiểu Long Nữ hoảng hốt quỳ xuống bên cạnh, hai tay nâng lấy khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của y. Nước mắt nàng rơi lã chã xuống đôi má nóng hổi của đồ đệ:
"Quá nhi! Ngươi làm sao vậy? Đừng dọa ta... Vết thương của ngươi chảy nhiều máu quá..."
Dương Quá đột ngột vươn hai tay nắm lấy cổ tay Tiểu Long Nữ, dùng sức mạnh hoang dại đè nghiến nàng xuống tấm nệm cỏ khô ở góc miếu. Thân hình to khỏe của y đè nặng lên người nàng, hơi thở nóng hực phả thẳng vào mặt nàng. Đôi mắt y đỏ ngầu, ngập tràn sự điên cuồng và sợ hãi:
"Cô cô! Người muốn bỏ con đi đúng không? Bọn họ nói chúng ta loạn luân, bọn họ muốn phế võ công của con, người cũng sợ hãi rồi đúng không? Người muốn rời bỏ con để quay về Cổ Mộ một mình sao?"
Tiểu Long Nữ nằm dưới thân y, hai cổ tay bị y bóp chặt đến mức hằn lên những vết đỏ. Nàng không giãy giụa, chỉ đăm đăm nhìn vào đôi mắt đang run rẩy vì hoảng loạn của y. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập điên cuồng của Dương Quá dội vào lồng ngực mình, và cả thứ chất lỏng ấm nóng từ lưng y đang thấm qua lớp sa y mỏng, dính bết vào da thịt nàng. Đó là máu của y. Y đã vì nàng mà đối đầu với cả giang hồ, vì nàng mà chịu nhục hình, chịu những vết thương chí mạng này.
"Con hận bọn họ! Con hận Quách Tĩnh, hận Hoàng Dung, hận cả cái đám giang hồ đạo đức giả kia!" Dương Quá gào lên, giọng y khàn đặc đi vì phẫn uất. "Bọn họ tự xưng là hiệp nghĩa, nhưng lại nhìn người bằng ánh mắt dâm tà đó, lại muốn chia lìa chúng ta! Cô cô, người có phải cũng nghĩ chúng ta sai rồi không? Người có phải muốn nghe lời bọn họ, muốn bỏ con lại một mình?"
Nước mắt Dương Quá rơi xuống, nóng hổi trên gò má của Tiểu Long Nữ.
Nhìn đồ đệ điên cuồng và yếu đuối trước mặt, lòng Tiểu Long Nữ như thắt lại. Nàng hiểu rõ y hơn ai hết. Thiếu niên này ngoài mặt thì phản nghịch, ngông cuồng, nhưng bên trong lại yếu ớt, sợ hãi bị bỏ rơi. Từ nhỏ y đã mồ côi, bị người đời hắt hủi, chỉ có nàng là người thân duy nhất che chở cho y trong Cổ Mộ lạnh lẽo. Giờ đây, khi y vì tình yêu dành cho nàng mà bị cả thế gian phán xét, y như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, xù lông tự vệ nhưng lòng đầy thương tích.
Nỗi đau đớn và yêu thương dâng lên ngập tràn trong lòng Tiểu Long Nữ. Nàng biết, nếu cả hai cứ tiếp tục dây dưa thế này, giang hồ sẽ không bao giờ để y yên. Danh môn chính phái sẽ truy sát y đến chân trời góc bể. Y là một thiếu niên đầy hoài bão, y không thể bị hủy hoại bởi một người sư phụ như nàng. Nàng cần phải ra đi để y được sống, để thế gian buông tha cho y. Nhưng trước khi rời đi, nàng muốn dâng hiến tất cả những gì thanh khiết nhất của mình cho nam nhân duy nhất nàng yêu.
"Quá nhi, buông tay ra đi." Giọng nàng dịu dàng, không còn vẻ thanh lãnh thường ngày. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của y, ánh mắt chứa đựng sự bao dung và tình yêu vô bờ bến. "Ta chưa bao giờ nghĩ chúng ta sai. Thế gian này có thể coi thường chúng ta, nhưng ta chỉ cần có ngươi. Nhưng Quá nhi, nếu ta ở bên ngươi, bọn họ sẽ tìm mọi cách giết ngươi. Ngươi có hiểu không?"
"Con không sợ!" Dương Quá hét lên. "Con chỉ sợ không có người!"
"Ta biết." Tiểu Long Nữ khẽ mỉm cười, một nụ cười đượm buồn nhưng tuyệt đẹp dưới ánh trăng. Nàng đưa bàn tay thon gầy vuốt ve những sợi tóc bết máu của y. "Quá nhi, hôm nay ta là của ngươi. Trọn vẹn là của ngươi."
Dương Quá run rẩy, từ từ nới lỏng các ngón tay. Y chống hai tay hai bên sườn nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và đau đớn.
Tiểu Long Nữ ngồi dậy trên nệm cỏ. Nàng đưa tay lên đầu, nhẹ nhàng rút dải lụa trắng buộc tóc ra. Mái tóc đen dài như thác đổ xõa xuống, che nửa khuôn mặt thanh tú đẫm nước mắt. Nàng nhìn thẳng vào mắt y, bàn tay thon thả di chuyển lên cổ áo, chủ động cởi bỏ chiếc cúc sa y đầu tiên.
Từng lớp vải lụa trắng rách nát tuột khỏi vai nàng, để lộ bờ vai thon gầy, xương quai xanh tinh tế và hai bầu ngực trắng ngần, tròn trịa hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua mái miếu đổ nát. Đầu vú hồng hào se lại vì gió lạnh lùa vào khe cửa. Nàng tiếp tục đẩy chiếc quần sa y mỏng xuống qua hông, phơi bày cặp đùi non mịn màng và vùng tam giác rậm rạp cỏ đen che giấu âm đạo hồng hào đang ướt át nhẹ bởi thứ dịch thủy hoan lạc chưa kịp khô từ lúc ở Lục Gia Trang.
"Quá nhi, cởi áo ra." Nàng thì thầm, bàn tay vươn lên tự tay cởi bỏ chiếc áo xám rách nát của y, để lộ vòm ngực săn chắc đầy vết xước và tấm lưng loang lổ máu tươi.
Dương Quá nhìn trân trân vào cơ thể trần trụi của sư phụ. Sự thèm khát và tình yêu điên cuồng quét sạch mọi lý trí trong đầu y. Dương vật của y dưới chiếc quần thô đã cương cứng đến mức đau nhức. Y nhanh chóng lột bỏ chút vải cuối cùng trên người. Cu y thô dài, đỏ ửng, nổi đầy những gân máu lớn, đầu khấc to tròn đã rỉ ra những giọt dịch trong suốt.
Tiểu Long Nữ nằm nghiêng người trên nệm cỏ khô, quay lưng về phía y, hai đầu gối khẽ co lại. Đây là tư thế Úp thìa từ phía sau, một tư thế giúp nàng có thể đón nhận y mà không làm động đến những vết thương nghiêm trọng trên lưng y.
Dương Quá lập tức áp sát từ phía sau. Cơ thể nóng hổi như lửa của y dán chặt vào tấm lưng mát lạnh của nàng. Một cánh tay của y vòng qua dưới nách nàng, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy một bên bầu ngực tròn trịa, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại dưới lòng bàn tay. Y dùng các ngón tay mân mê đầu vú hồng hào đang dựng đứng lên vì lạnh, cảm thấy cơ thể nàng khẽ run lên mỗi lần y miết nhẹ qua. Tay còn lại của y vòng xuống dưới, giữ chặt lấy hông nàng, kéo mông nàng sát vào vùng bụng dưới của mình.
Đầu cu thô nóng của y cọ xát trực tiếp vào khe lồn ướt đẫm của Tiểu Long Nữ. Làn da nhạy cảm nơi mép lồn nàng lập tức co rút lại vì kích thích, tiết ra thêm một dòng dịch thủy ấm áp để chào đón y. Dương Quá dùng ngón tay thọc nhẹ vào giữa hai cánh môi lồn mềm mại, cảm nhận sự ẩm ướt và chật chội bên trong. Nước nhờn chảy ra dính bết vào ngón tay y, tạo thành những sợi tơ trong suốt.
"Cô cô... con yêu người... con thực sự yêu người..." Dương Quá khóc nghẹn bên tai nàng, môi y áp vào gáy nàng, cắn nhẹ lên làn da cổ mịn màng, để lại những vệt hằn đỏ hồng.
"Ta biết..." Tiểu Long Nữ khẽ nhắm mắt, hai tay đưa ra sau bấu chặt lấy bờ vai loang lổ máu của y. "Quá nhi, tiến vào đi..."
Dương Quá dùng tay dẫn lối cho dương vật của mình, áp sát đầu khấc to tròn vào cửa lồn đang mở rộng của nàng, rồi từ từ thúc hông đẩy mạnh vào trong âm đạo.
"Ưm... a..."
Tiểu Long Nữ rên rỉ một tiếng lớn, cơ thể nàng cong lên vì kích thích đột ngột. Âm đạo của nàng co thắt kịch liệt, ôm khít lấy thân cu thô ráp đang tiến vào. Sự chật chội và nóng bỏng từ bên trong lồn nàng khiến Dương Quá run lên vì sung sướng. Khúc thịt thô dài của y từng chút một đâm sâu vào, phá vỡ mọi sự ngăn cách, trượt qua lớp niêm mạc nhạy cảm để tiến thẳng vào sâu tận tử cung nàng.
Cảm giác lấp đầy khiến cả hai đều thở dốc. Dương Quá bắt đầu nhấp hông. Y thúc cu vào lồn nàng mỗi lúc một nhanh và mạnh mẽ hơn. Tiếng thịt cọ xát vào nhau chan chát nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của ngôi miếu hoang.
Mỗi lần y rút dương vật ra gần hết rồi lại thô bạo thúc mạnh vào trong, Tiểu Long Nữ lại run lên bần bật. Nước nhờn từ âm đạo phối hợp với dòng máu rỉ ra từ vết thương trên đùi non tạo thành một chất bôi trơn nhớp nháp, chảy dọc xuống tấm nệm cỏ. Nàng vừa đau đớn vừa ngập tràn khoái cảm. Nàng chủ động đưa hông ra sau, phối hợp với từng nhịp thúc đầy tuyệt vọng của đồ đệ.
"A... Quá nhi... sâu quá... ưm..." Tiểu Long Nữ rên rỉ, đầu nàng ngửa ra sau, tựa vào vai y. Mái tóc đen dài xõa tung trên nệm cỏ khô, quấn lấy hai cơ thể đang giao hòa làm một.
Dương Quá áp chặt ngực vào lưng nàng, hai tay vươn ra ôm trọn lấy cả hai bầu ngực căng tròn, bóp mạnh theo từng nhịp nhấp hông điên cuồng. Vết thương trên lưng y rách miệng rộng hơn, máu tươi chảy dọc xuống, hòa cùng mồ hôi của y và nước nhờn nơi cửa lồn nàng, bôi trơn cho khúc thịt thô dài liên tục ra vào. Mỗi nhịp thúc của y mang theo tất cả sự phẫn uất, tình yêu và nỗi sợ hãi tột cùng của một thiếu niên bị dồn vào đường cùng. Y muốn dùng thân thể này để khắc sâu hình bóng nàng vào tận xương tủy.
Nước mắt của hai người hòa vào nhau trên bờ vai trần của nàng. Dương Quá nhấp liên tục hàng trăm cái, tiếng thở dốc của y ngày càng dồn dập, cơ bắp trên người gồng cứng. Y biết đây là lần cuối cùng y được ôm lấy thân xác này, được cắm cu vào lồn nàng một cách trọn vẹn thế này. Nỗi sợ hãi mất đi nàng biến thành sức mạnh hoang dã, khiến y dập mạnh liên tiếp vào sâu trong âm đạo nàng.
"Cô cô... đừng bỏ con... con xin người..." Dương Quá khóc nấc lên, giọng y khàn đặc. Y nhấp hông liên tục, tiếng thịt va chạm chan chát vang lên dồn dập.
"Ta không bỏ ngươi... Quá nhi... bắn vào trong đi... cho ta..." Tiểu Long Nữ quay đầu lại khóc nấc lên, môi nàng tìm kiếm môi y trong một nụ hôn nồng nàn vị mặn của nước mắt. Nàng chủ động co chân cao hơn, tạo điều kiện cho dương vật của y cắm sâu hơn vào âm đạo mình.
Nàng muốn giữ lại giọt máu này. Nàng muốn âm đạo của mình ghi nhớ mãi dòng tinh dịch nóng bỏng của y, muốn giữ lại một sinh mệnh nhỏ bé trong bụng để làm minh chứng cho tình yêu cấm kỵ của hai người trước khi nàng biến mất.
Dương Quá gầm lên một tiếng như thú dữ chịu thương. Y thúc một cú cực mạnh, dương vật cắm sâu lút cán vào tử cung nàng. Toàn thân y căng cứng, từ đầu khấc phun trào ra những luồng tinh dịch đậm đặc, nóng hổi lấp đầy khoang âm đạo của Tiểu Long Nữ.
"A... Quá nhi!"
Tiểu Long Nữ co thắt phần dưới liên tục, cố gắng ép chặt lấy dương vật của y, giữ không cho một giọt tinh dịch nào tràn ra ngoài. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội dưới làn tinh dịch nóng hổi đang phun trào từng đợt bên trong tử cung. Cả hai ôm chặt lấy nhau trong tư thế gắn kết đỉnh điểm, tiếng thở dốc nghẹn lại khi khoái cảm cuộn trào tột cùng.
Sau cơn hoan lạc điên cuồng, Dương Quá kiệt sức hoàn toàn do vết thương mất máu nhiều và xuất tinh liên tục. Y từ từ rút cu ra khỏi lồn nàng. Tinh dịch màu trắng đục trộn lẫn chút dịch thủy hồng nhạt rỉ ra từ cửa lồn Tiểu Long Nữ, chảy dọc theo đùi non mịn màng của nàng.
Dương Quá nằm vật ra bên cạnh nàng, đôi mắt trĩu nặng rồi nhắm nghiền lại, chìm vào giấc ngủ mê mệt do kiệt sức. Cánh tay y vẫn đặt hờ trên eo nàng như một bản năng bảo vệ.
Tiểu Long Nữ lặng lẽ nằm im nhìn gương mặt tiều tụy đầy vết xước của đồ đệ dưới ánh trăng nhạt. Nàng đưa ngón tay run rẩy vuốt nhẹ lên hàng lông mày đang nhíu chặt của y, rồi khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi còn vương vệt máu khô.
Nàng khẽ gỡ tay y ra, ngồi dậy mặc lại bộ bạch sa y đã rách nát. Nàng đứng dậy, quay đầu nhìn y một lần cuối trong nước mắt, rồi lặng lẽ bước ra ngoài cửa miếu, biến mất vào màn đêm lạnh lẽo của khu rừng hoang vắng.