Ngay khi ngón tay thô ráp của Nam vừa chạm vào mép tấm rèm vải bố mốc meo, một dải sáng mờ từ gian nhà ngoài vừa kịp lọt vào bóng tối ẩm thấp, Kiệt đã nhanh như chớp giật phắt tấm rèm trở lại.
Vy giật nảy mình, toàn thân co rúm vào góc tường tối tăm, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng. Lưng cô ép chặt vào bức vách gỗ ráp, những dằm gỗ li ti đâm vào làn da trần trụi đau rát nhưng cô không dám cựa quậy dù chỉ một phân. Cô dùng cả hai tay bịt chặt lấy miệng mình, lồng ngực phập phồng kịch liệt dưới sức ép của nỗi kinh hoàng. Dưới kẽ đùi cô, dòng tinh dịch đặc quánh, ấm nóng của Kiệt vẫn đang chầm chậm chảy dọc xuống, dính dấp và nhớt nháp trên làn da mịn màng. Cảm giác nhục dục đê mê của cuộc hoan lạc vụng trộm vừa dứt chưa lâu trên chiếc phản gỗ giờ đây đã biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Vy nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng bước chân lẹp xẹp của chồng cô ngay bên ngoài bức màn mỏng. Cô cảm giác như chỉ cần mình khẽ thở mạnh một nhịp, lớp vải bố cũ kỹ kia sẽ lay động và phơi bày toàn bộ thân thể trần truồng đầy dấu vết hoan lạc của cô trước mắt Nam.
Kiệt lách nửa người ra ngoài, dùng bả vai rộng bản che kín kẽ hở, đồng thời bàn tay to khỏe của anh đưa thẳng ra trước mặt Nam. Kẹp giữa hai ngón tay thô ráp, bám đầy bụi cưa của anh là chiếc chìa khóa đồng số 5700.
Nam giật nảy mình, lùi lại một bước, hai mắt trợn tròn nhìn anh trai rồi nhìn xuống vật kim loại xỉn màu đang đung đưa trước mặt.
"Ủa, anh Kiệt? Làm em hết hồn." Nam gãi đầu, cười xuề xòa. "Anh ở trong phòng nãy giờ hả? Sao em gọi thiết tha ngoài nhà mà không nghe ai thưa gởi gì hết trơn."
Kiệt không hề thả lỏng cơ mặt, giọng anh trầm đặc và thản nhiên đến mức đáng sợ:
"Tao đang dọn lại đống củi vụn phía sau. Nghe mày lục lọi rổn xoảng nên mới vào. Chìa khóa mày dặn Vy lấy đây, tao cất trong hộc riêng chứ để ngoài bụi bặm nó rỉ sét hết."
Sau tấm rèm mỏng, Vy nghe rõ mồn một từng lời đối thoại. Lồng ngực cô thắt chặt lại đến đau đớn. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến da gà nổi lên khắp hai cánh tay trần. Cô liếc nhìn xuống sàn đất nện tối tăm, nơi chiếc quần lanh và áo thun mỏng của cô vẫn nằm cuộn tròn một góc, chỉ cách mũi giày vải bám bùn của Nam chưa đầy nửa mét. Chỉ cần Nam bước tới một bước, chỉ cần anh tò mò ngó đầu qua vai Kiệt, toàn bộ thế giới giả tạo mà cô đang cố che chở sẽ sụp đổ tan tành. Cô cảm nhận được vòm ngực trần đẫm mồ hôi của Kiệt vẫn đang tỏa ra hơi nóng rực hầm hập sau lưng cô, át đi cái se lạnh của buổi sớm mai. Sự đụng chạm thể xác ngột ngạt này, giữa lúc chồng cô đang đứng ngay bên kia tấm rèm, tạo ra một luồng xung kích tê dại chạy dọc sống lưng Vy, khiến vùng kín của cô co thắt lại trong vô thức.
Nam đưa tay nhận lấy chiếc chìa khóa đồng, miệng lầm bầm:
"Hèn chi. Em tìm khắp mấy cái hộc tủ ngoài gian giữa mà chẳng thấy đâu. Vy nó cũng đoảng thiệt, dặn có cái chìa khóa cũng để đâu mất. Mà Vy đâu rồi anh? Xe em đậu đầu hẻm, đi bộ vào nhà cũng mười lăm phút rồi mà chưa thấy bóng dáng vợ đâu."
Kiệt khẽ dịch người, che khuất hoàn toàn khe hở dưới chân rèm, nơi quần áo của Vy vẫn còn nằm vung vãi trên nền đất chưa kịp nhặt.
"Chắc nó ra sau vườn hái mướp hái rau gì đó. Mày mới chạy xe đường dài về, mặt mũi bám đầy bụi đường kia kìa, ra bể nước rửa mặt đi cho tỉnh táo. Để tao gọi nó."
Nam nhìn anh trai, rồi cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ nhựa đen trên tay.
"Dạ, vậy để em ra bể nước sau nhà dội xô nước cho mát. Đi chuyến này bụi bặm ghê quá, đường xá gì mà ổ gà ổ voi không hà."
Tiếng bước chân của Nam xa dần, hướng về phía lối cửa hông dẫn ra bể chứa nước mưa. Tiếng xô nhựa va vào thành bể xi măng nghe khô khốc, theo sau đó là tiếng gáo dừa múc nước sột soạt. Khi tiếng bước chân hoàn toàn chìm vào tiếng nước chảy xối xả ngoài sân, Kiệt mới quay người lại, vén tấm rèm bước vào trong góc tối.
Ánh mắt anh tối sẫm, khóa chặt lấy thân thể trần truồng đang run rẩy của Vy. Anh không nói một câu nào, chỉ cúi xuống nhanh nhẹn nhặt chiếc quần lanh và chiếc áo cổ tròn của cô dưới đất lên, nhét vào tay cô. Bàn tay thô ráp của Kiệt lướt qua làn da hông của Vy, khẽ bóp mạnh một cái như một lời ra lệnh ngầm. Sự đụng chạm đột ngột ấy khiến Vy khẽ run lên, một luồng điện chạy dọc sống lưng làm lồn cô co thắt lại, ép thêm một dòng tinh dịch ấm nóng chảy ra ngoài.
Vy nhận lấy quần áo, đầu óc quay cuồng. Cô không kịp mặc đồ tử tế, chỉ vội vã quấn tấm vải lanh ngang người, ôm đống quần áo cũ vào lòng rồi lách qua cánh cửa sau nhỏ hẹp trong phòng Kiệt, chạy như bay về phía phòng tắm ẩm ướt nằm tách biệt ở góc sân sau.
Cánh cửa gỗ phòng tắm khép lại, Vy cài chốt sắt rỉ sét bằng đôi bàn tay run bần bật. Cô tựa lưng vào cửa, thở dốc thành tiếng. Không khí trong phòng tắm nồng mùi rêu ẩm và nước đọng lâu ngày. Cô cúi đầu nhìn xuống chân mình. Dòng tinh dịch màu trắng đục của anh chồng đã chảy dài xuống tận cổ chân cô, bắt đầu khô đi và kéo căng làn da mịn màng.
Mỗi giọt chất lỏng dính dấp trên đùi như một vết mực đen đúa, ghi dấu cuộc hoan lạc tội lỗi vừa diễn ra. Vy run rẩy múc một gáo nước từ chiếc lu sành lớn. Nước mưa mát lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, làm cô rùng mình. Dòng nước dội đi hơi nóng của dục vọng, nhưng không thể gột rửa được nỗi ê chề đang dâng đầy lồng ngực. Cô vội vã dùng tay xoa mạnh lên đùi, lên hông, cố tẩy sạch những vệt nước nhớt nháp đang tố cáo tội lỗi của mình. Cô thọc hai ngón tay vào sâu bên trong âm đạo, cào nhẹ để lôi ra những luồng dịch ấm nóng còn sót lại mà Kiệt đã phun vào sâu bên trong cô.
Cảm giác đau rát từ cửa mình bị sưng đỏ do những cú thúc thô bạo của Kiệt đêm qua làm Vy khẽ nhăn mặt. Lưng cô tựa vào vách xi măng lạnh ngắt, hai chân khuỵu xuống khi những ký ức nhục dục ùa về. Mỗi cái chạm đều gợi lại hình ảnh tấm lưng trần đẫm mồ hôi của anh chồng vạm vỡ ghì chặt lấy cô trên chiếc phản gỗ, những cú nện lút cán làm rung chuyển cả xưởng mộc tối tăm. Khi ấy, cô đã rên rỉ dưới thân anh, quên mất rằng mình là vợ của Nam, người đàn ông hiền lành đang ngày đêm ôm vô lăng trên những cung đường hiểm trở để kiếm tiền gửi về nhà. Giờ đây, chỉ cách cô một bức tường gạch đổ nát, tiếng Nam dội nước sột soạt ngoài bể vẫn vang lên đều đặn. Sự đối lập tàn nhẫn ấy bóp nghẹt lấy hơi thở của cô.
Cô rửa đi rửa lại nhiều lần, chà xát da thịt cho đến khi đỏ ửng lên mới thôi. Vy nhanh chóng tròng vào người bộ đồ lanh mới màu xanh nhạt nhẽo, cài lại chiếc kẹp tóc bằng gỗ lỏng lẻo. Nhìn vào mảnh gương ố vàng treo trên vách gạch, Vy thấy đôi môi mình sưng mọng, đỏ tấy vì những nụ hôn ngấu nghiến của Kiệt. Trên cổ cô, một vết hằn đỏ sậm nằm khuất dưới cổ áo thun tròn. Vy hoảng hốt dùng ngón tay day mạnh lên môi để làm giảm bớt vết sưng, cố kéo chiếc cổ áo dịch lên cao hơn để che đi dấu vết của anh chồng. Cô hít thở thật sâu, cố tạo ra vẻ mặt bình thản nhất của một người vợ vừa thức giấc, cố xua đi sự hoang mang tột cùng trong ánh mắt mình trước khi mở cửa bước ra.
Khi cô bước ra gian nhà giữa, Nam đã tắm xong, đang ngồi lau tóc trên chiếc ghế gỗ dài. Trên bàn gỗ đã bày sẵn ba bát mì gói bốc khói nghi ngút mà Kiệt đã chuẩn bị từ lúc nào. Mùi nước súp mì ăn liền rẻ tiền trộn lẫn với mùi hành lá và dầu mỡ tạm thời át đi mùi gỗ thông ẩm ướt của căn nhà.
Nam ngẩng đầu lên, thấy Vy thì cười hớn hở:
"Vy! Sáng giờ đi đâu vậy em? Làm anh tìm quá trời."
Vy cố nặn ra một nụ cười dịu dàng, bước đến bên cạnh chồng, nhận lấy chiếc khăn lau tóc từ tay anh.
"Em ra vườn sau hái ít hành lá bỏ vào mì cho anh. Anh chạy xe đêm có mệt lắm không?"
Giọng cô run run, nhưng Nam không nhận ra. Anh kéo Vy ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bàn tay to bản, thô ráp bóp nhẹ vai cô.
"Mệt chứ em. Đi chuyến này đường quốc lộ sửa liên tục, kẹt xe ở Bình Thuận cả buổi trời. Mà thôi, có tiền đem về là hết mệt hà. Lát ăn xong anh đưa tiền chuyến này cho em cất."
Bàn tay Nam bóp nhẹ trên bả vai cô, mang theo sự ấm áp chân thật của người chồng lâu ngày gặp vợ. Nhưng cảm giác ấy chỉ khiến Vy thêm đau đớn. Bàn tay này, cũng thô ráp và bám đầy chai sạn, nhưng không mang lại cho cô thứ khoái cảm điên cuồng, ngột ngạt như bàn tay của Kiệt. Sự dịu dàng, vô tư của Nam giống như một chiếc roi da vô hình quất thẳng vào lòng tự trọng của Vy. Cô khẽ rụt vai lại, cố lảng tránh cái chạm của chồng dưới cái nhìn thâm trầm của Kiệt.
Kiệt từ buồng trong bước ra, anh đã thay chiếc áo ba lỗ bám đầy bụi cưa bằng một chiếc áo sơ mi cộc tay sờn vai. Anh ngồi xuống đối diện với vợ chồng Nam, im lặng cầm đũa lên.
Bữa ăn sáng bắt đầu trong sự vô tư của Nam. Anh vừa ăn vừa kể chuyện hăng say, giọng vang vang khắp gian nhà gỗ ba gian mỏng vách.
"Anh Kiệt, chuyến này em đi gặp mấy mối hàng mới ở ngoài Nha Trang. Họ chịu ăn hàng của mình lâu dài đó. Để đợt tới em coi có mối nào ngon hơn thì gom tiền mua thêm cái thùng xe mới."
Kiệt chỉ gật đầu nhẹ, chậm rãi gắp những sợi mì đưa vào miệng. Ánh mắt anh không hề nhìn về phía Nam mà thỉnh thoảng lại lướt qua khuôn mặt cúi gằm của Vy.
Vy ngồi bên cạnh chồng, cố nuốt từng sợi mì dai nhách. Cổ họng cô đắng ngắt. Cô cảm giác như mùi mồ hôi của Kiệt, mùi của xưởng gỗ và mùi dục vọng đêm qua vẫn còn phảng phất trên da thịt mình, dù cô đã tắm rửa kỹ lưỡng. Sự hiện diện của hai người đàn ông dưới một mái nhà cũ kỹ này tạo nên một áp lực đè nặng lên ngực cô. Một bên là người chồng vô tư, thật thà đang cặm cụi kiếm tiền nuôi gia đình; một bên là người anh chồng trầm lặng, kẻ đã chiếm đoạt cô cả thể xác lẫn linh hồn bằng những đêm nồng nhiệt cấm kỵ.
Mỗi khi Nam cười lớn, vỗ đùi bôm bốp kể về những chuyện dọc đường, Vy lại giật thót mình. Cô sợ Nam sẽ nhận ra vết cắn đỏ sậm trên cổ cô, sợ anh sẽ phát hiện ra mùi hương lạ lùng trên cơ thể vợ. Cô nhìn xuống bát mì đang bốc khói, thấy hình bóng mình nhạt nhòa phản chiếu trong nước súp mỡ màng, một người đàn bà dối trá đang ngồi cạnh người chồng hiền lành, trong khi kẻ vừa mới đè nghiến cô trên chiếc phản gỗ lại đang ngồi ngay đối diện.
Dưới gầm bàn gỗ chật hẹp, không gian tối tăm và ngột ngạt.
Vy đang cúi đầu ăn thì chợt cảm thấy một luồng hơi ấm chạm vào mắt cá chân trần của mình. Cô giật mình, suýt nữa làm rơi đôi đũa tre xuống đất.
Bàn chân to lớn, đầy chai sạn và còn vương chút bụi gỗ của Kiệt từ từ lướt qua bắp chân cô. Vy cứng đờ người, hai đầu gối khép chặt lại dưới lớp quần lanh mỏng. Cô ngước mắt lên nhìn Kiệt.
Gương mặt Kiệt vẫn hoàn toàn bình thản. Anh đang lắng nghe Nam nói chuyện về giá xăng dầu, đôi mắt một mí sắc sảo hơi nheo lại, tay vẫn đều đặn vành bát mì. Không một biểu cảm nào trên mặt anh cho thấy anh đang làm một hành động táo tợn ngay trước mắt em trai mình.
Bàn chân của Kiệt không dừng lại. Anh luồn ngón chân vào giữa hai bắp chân của Vy, từ từ miết ngược lên đùi trong của cô. Sự cọ xát thô ráp của làn da chai sạn làm dấy lên một luồng điện chạy dọc sống lưng Vy, khiến lồn cô co thắt mạnh mẽ. Dấu vết của cuộc hoan lạc đêm qua vẫn còn đó, và giờ đây, sự đụng chạm lén lút này lại khơi dậy ngọn lửa ham muốn âm ỉ trong lòng người đàn bà phản bội.
Vy cắn chặt môi trong để ngăn một tiếng thở dốc thoát ra ngoài. Những ngón chân của Kiệt đầy uy lực, miết mạnh qua lớp vải mỏng, ấn sâu vào phần thịt mềm nhạy cảm nơi đùi trong. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, dường như tiếng đập ấy lớn đến mức Nam cũng có thể nghe thấy. Cô nhìn chồng mình, người đàn ông đang vô tư húp súp mì sột soạt, hoàn toàn không hay biết gì về bàn chân của anh trai đang mơn trớn đùi vợ mình dưới gầm bàn. Sự căng thẳng giữa nỗi sợ hãi bị phát hiện và khoái cảm tội lỗi khiến Vy run rẩy. Cô muốn rút chân lại, nhưng sự khao khát thể xác đối với Kiệt lại giữ cô ngồi yên.
Cái nóng ấm từ bàn chân Kiệt như thiêu đốt lý trí cuối cùng của Vy. Nam vẫn tiếp tục luyên thuyên:
"... rồi cái thằng chạy xe ôm ở bến xe miền Đông nó cứ lách qua đầu xe em. Anh tính coi, lúc đó mà em không đạp phanh kịp là tiêu rồi..."
Vy cúi đầu sâu hơn, tóc xõa xuống che đi hai bên má đang nóng bừng. Dưới gầm bàn, cô từ từ mở rộng hai chân mình ra một chút, để bàn chân của Kiệt đi sâu hơn. Cô cúi đầu, bàn tay cầm đũa siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự đồng lõa này khiến cô vừa cảm thấy nhục nhã ê chề, vừa cảm nhận được một luồng khoái cảm rần rần chạy khắp huyết quản. Bàn chân của Kiệt đã luồn lên đến sát bẹn cô, ngón chân cái thô ráp ấn nhẹ vào vùng nhạy cảm qua lớp quần lanh ẩm ướt. Lồn cô run rẩy, nước nhờn lại rỉ ra dính dấp.
Thay vì né tránh, Vy chủ động đưa bàn chân trần của mình lên, dùng những ngón chân thon nhỏ siết chặt lấy mu bàn chân đầy bụi gỗ của Kiệt.
Hai bàn chân quấn quýt lấy nhau trong bóng tối chật hẹp, ma sát và ghì chặt lấy nhau đầy khao khát. Kiệt khẽ dừng đũa một nhịp rất nhỏ, mắt anh liếc nhanh qua Vy, góc môi hơi nhúc nhích như một nụ cười thầm kín trước khi quay lại tiếp tục ăn mì.
Sự đồng lõa câm lặng đã được thiết lập giữa ba người dưới mái nhà cũ kỹ này. Một người chồng vô tâm không biết gì, một người vợ sa ngã và một người anh chồng đầy chiếm hữu, tất cả cùng ngồi chung một bàn ăn, chia nhau bữa sáng trong bầu không khí ngột ngạt của mùa mưa Nam Bộ. Vy biết, kể từ khoảnh khắc cô không rút chân lại dưới gầm bàn này, cô đã hoàn toàn bước qua ranh giới, tự trói buộc mình vào một cuộc sống hai mặt đầy tội lỗi và kích thích.
Ngoài trời, một tiếng sấm rền vang từ phía cửa sông Nhà Bè dội về, rung chuyển những tấm tôn rỉ sét trên gác mái. Những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói cũ, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống, khóa chặt bí mật tội lỗi của bọn họ vào bóng tối ẩm ướt của căn nhà gỗ.