Lòng bàn tay chai sạn của Kiệt vẫn ghì chặt lấy eo Vy, hơi nóng hầm hập từ da thịt anh phả qua lớp khăn tắm ẩm ướt, ép sát thân thể mềm nhũn của cô vào lồng ngực vạm vỡ. Dòng tinh dịch nóng ấm của anh vẫn còn rỉ ra từ kẽ đùi Vy, dính dấp và nhớt nháp, nhắc nhở cô về tội lỗi tày đình vừa diễn ra ngay trên nền xi măng phòng tắm. Cô muốn vùng ra, muốn dùng chút sức tàn để đẩy bờ vai to lớn của anh ra xa, nhưng từng thớ cơ trên người cô như đã rã rời sau trận hoan lạc thô bạo.
"Buông tui ra... anh Kiệt," Vy thì thầm, giọng cô yếu ớt, lẫn vào tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòi sen hỏng. "Lỡ Nam..."
"Nó đi biệt mấy ngày nữa mới về, em sợ cái gì?" Giọng Kiệt trầm đục, khàn khàn bên tai cô. Ngón tay anh miết nhẹ lên làn da nhạy cảm nơi eo cô, khiến cô rùng mình. "Nãy em còn rên lớn lắm mà."
Vy cắn chặt môi dưới, hai má nóng bừng lên vì xấu hổ. Sự nhục nhã xen lẫn kích thích chạy dọc sống lưng cô. Đúng vậy, cô đã phản bội Nam. Ngay tại căn nhà này, với anh trai của chồng mình.
Trong không gian chật hẹp đầy hơi nước của phòng tắm, Vy cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập dồn dập của Kiệt dội vào da thịt mình. Mùi mồ hôi nam tính nồng nồng trộn lẫn với mùi xà phòng bánh rẻ tiền tạo nên một thứ hương vị khó cưỡng, vây hãm lấy tâm trí cô. Vy nhớ đến Nam, người chồng danh chính ngôn thuận của mình. Mỗi lần Nam trở về nhà sau những chuyến xe dài ngày từ Bắc vào Nam, anh luôn mang theo vẻ mệt mỏi, uể oải. Những cuộc ân ái giữa cô và Nam luôn diễn ra một cách vội vã, hời hợt trên chiếc giường cưới cũ kỹ. Nam chưa bao giờ chú ý đến những khao khát thầm kín của cô, chưa bao giờ vuốt ve cô bằng sự đam mê mãnh liệt như thế này. Anh chỉ cần giải tỏa nhanh chóng rồi lăn ra ngủ, bỏ mặc cô nằm trằn trọc trong bóng tối với nỗi cô đơn cùng cực.
Sự lạnh nhạt kéo dài suốt hai năm hôn nhân đã biến cô thành một chiếc vỏ rỗng, luôn thèm khát được yêu thương, được chạm vào. Và rồi Kiệt xuất hiện, trầm lặng nhưng đầy nguy hiểm, đánh thức phần đàn bà hoang dại bị chôn giấu bấy lâu trong cô. Sự đầy đặn của Kiệt, bờ vai rộng gánh vác cả xưởng mộc, và cả ánh mắt đóng đinh mỗi lần nhìn cô phơi quần áo ngoài sân, tất cả đã len lỏi vào giấc mơ của Vy từ nhiều tháng qua. Để rồi đêm nay, dưới vòi sen hỏng, ranh giới ấy hoàn toàn sụp đổ.
Kiệt không buông cô ra ngay, anh khẽ xoay người cô lại đối diện với mình trong không gian chật hẹp đầy hơi nước. Ánh mắt một mí của anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bờ vai trần trắng muốt còn đọng những giọt nước của cô. Những ngón tay to lớn của anh chầm chậm lướt trên xương quai xanh của cô, cọ xát vào nốt ruồi đen nhỏ nằm bên trái. Cử chỉ ấy vừa như nâng niu, vừa như đánh dấu quyền sở hữu. Làn da Vy nhạy cảm đến mức mỗi lần đầu ngón tay ráp của Kiệt đi qua, cô lại run lên, hai đầu vú dưới lớp khăn tắm ẩm ướt co rút lại, nhô lên rõ rệt.
"Nam nó dặn em lấy cái hòm gỗ gia bảo đúng không?" Kiệt hỏi đột ngột, giọng trầm thấp.
Vy giật mình, nhớ lại cuộc gọi của Nam trước chuyến đi dài. Đúng vậy, Nam có dặn cô tìm chiếc chìa khóa số 5700 để lấy giấy tờ đất đai trong hòm gỗ cổ ở gian nhà chính. Nam bảo rằng chiếc hòm đó chứa những giấy tờ đất quan trọng mà anh cần để thế chấp ngân hàng, chuẩn bị hùn vốn mua thêm một chiếc xe tải mới. Lúc gọi điện, giọng Nam vẫn vô tư, hời hợt như mọi khi, hoàn toàn không biết rằng người vợ ở nhà đang phải chịu đựng sự dày vò thể xác lẫn tinh thần bên cạnh người anh trai vạm vỡ của mình.
"Phải... Ảnh bảo tui hỏi anh." Giọng Vy run rẩy, cô cố tránh ánh nhìn như thiêu như đốt của Kiệt.
"Chìa khóa tui cất ngoài xưởng mộc," Kiệt buông eo cô ra, nhưng ngón tay vẫn lướt nhẹ qua bầu ngực căng tròn của cô qua lớp khăn tắm một cách cố ý. "Đi theo tui ra ngoài đó lấy. Giờ này trong nhà tối thui, em tìm hổng ra đâu."
Vy nhìn xuống nền đất tắm ẩm ướt, nơi chiếc quần lót của cô đang nằm vắt vẻo bên cạnh vũng nước. Đầu óc cô rối bời. Đi ra xưởng mộc với Kiệt lúc nửa đêm? Trong tình trạng trần trụi dưới lớp khăn tắm mỏng này? Đó chẳng khác nào một lời mời gọi tự sát. Nhưng nếu không lấy được chìa khóa, Nam về hỏi cô biết trả lời sao? Sự tò mò và một khao khát cấm kỵ sâu kín trong lòng Vy lại trỗi dậy, lấn át đi chút lý trí ít ỏi còn sót lại. Cô tự nhủ rằng mình chỉ đi lấy chìa khóa rồi sẽ vào nhà ngay, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa. Nhưng cô biết đó chỉ là lời ngụy biện hèn nhát để che giấu sự thèm khát đang cuộn trào trong bụng dưới, nơi lồn cô vẫn đang co bóp nhịp nhàng, nuốt lấy những giọt tinh dịch cuối cùng của Kiệt.
Cô khẽ gật đầu, đồng ý đi cùng anh.
Kiệt quay người bước ra trước. Vy vội vàng quấn chặt chiếc khăn tắm quanh ngực, những ngón tay run rẩy thắt nút khăn ngay trên khe ngực đầy đặn. Cô bước đi lóng ngóng, đôi bàn chân trần chạm vào nền đất lạnh của khoảng sân nhỏ nối giữa nhà bếp và xưởng mộc.
Trời nửa đêm tối đen như mực. Gió chướng từ sông Nhà Bè thổi vào mang theo hơi ẩm lạnh ngắt, mơn trớn lên đôi vai trần và cặp đùi trắng ngần của Vy. Cô co vai lại, đi sát sau bóng lưng to lớn, vững chãi của Kiệt. Tấm lưng trần của anh lấp loáng dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng non bị mây che khuất. Mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi dầu bóng gỗ từ người anh phả ra, quẩn quanh mũi cô, kích thích khứu giác vốn đang cực kỳ nhạy cảm sau trận ân ái vừa rồi.
Từng bước chân trần của Vy chạm lên nền đất ẩm lạnh khiến cô run rẩy. Cô cố tình giữ khoảng cách với Kiệt, nhưng bóng lưng rộng lớn của anh luôn thu hút ánh nhìn của cô. Kiệt bước đi vững vàng, không hề có sự do dự. Anh làm chủ không gian này, làm chủ cả bóng tối đang bao trùm lấy hai người. Sự tương phản giữa tấm lưng ngăm đen, săn chắc của anh và thân hình nhỏ nhắn, trắng trẻo của Vy hiện rõ dưới ánh trăng mờ.
Vy bước hụt vào một cái hố nhỏ trên sân đất, suýt chút nữa ngã nhào. Kiệt như có mắt sau lưng, anh quay lại, chụp nhanh lấy cổ tay cô. Bàn tay anh ấm nóng, thô ráp, bóp chặt lấy xương cổ tay mảnh khảnh của cô.
"Đi đứng cho cẩn thận," Kiệt nói nhỏ, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền. Anh không buông tay cô ra nữa mà dắt cô đi thẳng vào xưởng mộc.
Xưởng mộc của Kiệt là một gian nhà rộng, lợp mái tôn lụp xụp, nằm tách biệt ở góc vườn. Khi bước qua cánh cửa gỗ ép lỏng lẻo, mùi gỗ thông mới cưa, mùi mạt cưa khô khốc và mùi dầu bóng nồng hắc lập tức sộc vào mũi Vy, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nóng bức. Đây là lãnh địa của Kiệt, nơi cô chưa bao giờ dám tự ý đặt chân vào nếu không có sự cho phép của anh. Những khúc gỗ lớn thô nhám nằm ngổn ngang dưới đất, những chiếc cưa, rìu, đục treo lủng lẳng trên vách gỗ ép, tất cả đều mang một vẻ thô bạo, sắc lạnh giống hệt như chủ nhân của chúng.
Gian xưởng tối tăm, chỉ có vệt sáng trăng yếu ớt lọt qua khe liếp cửa sổ chỉ đủ để Vy nhìn thấy những hình thù góc cạnh của những khúc gỗ lớn xếp chồng chất bên vách tường, và chiếc phản gỗ lớn nằm sừng sững ở giữa xưởng. Chiếc phản gỗ này được làm từ gỗ gụ dày dặn, mặt phản bóng loáng vì được lau chùi thường xuyên. Vy nhìn chiếc phản gỗ gụ ấy, lòng dâng lên một cảm giác bất an tột cùng. Cô biết chiếc phản này là nơi Kiệt thường nằm nghỉ trưa, nằm uống trà sau những giờ lao động vất vả. Mặt gỗ nhẵn nhụi của nó dưới ánh trăng mờ trông như một cái bẫy đang chờ đón cô.
Kiệt thả tay Vy ra, bước về phía chiếc kệ gỗ cũ kỹ chứa đầy hộp đựng đinh và dụng cụ đục đẽo. Anh lục lọi một hồi, tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Vy đứng nép bên cạnh chiếc phản gỗ, hai cánh tay khoanh lại trước ngực để che đi sự run rẩy của cơ thể. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể trần trụi của hai người bắt đầu tích tụ trong không gian chật hẹp, khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô nghe thấy nhịp tim mình đập dồn dập, lấn át cả tiếng dế kêu rỉ rả bên ngoài vườn chuối. Mỗi tiếng kim loại chạm nhau của Kiệt như một chiếc búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng thẳng của cô.
"Đây," Kiệt quay lại, trên tay cầm một chiếc chìa khóa đồng cổ, xỉn màu. Trên thân chìa khóa có khắc một dãy số chìm: 5700.
Vy bước tới một bước, đưa tay ra định nhận lấy chìa khóa.
"Cảm ơn anh Kiệt. Tui đem vào nhà cất..."
Nhưng khi những ngón tay của cô vừa chạm vào mặt đồng lạnh ngắt của chiếc chìa khóa, Kiệt không buông tay. Anh siết chặt lấy các ngón tay cô, kéo mạnh một cái. Vy mất đà, cả cơ thể áp sát vào vòm ngực rộng lớn, vạm vỡ của anh.
"Anh Kiệt... đừng..." Vy thốt lên, giọng điệu yếu ớt phản kháng.
"Em nói xạo dở lắm, Vy," Kiệt cúi đầu xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả thẳng vào mặt cô. Anh dùng bàn tay còn lại bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn vào đôi mắt một mí sắc sảo của mình trong bóng tối. "Nếu em thực sự muốn cất chìa khóa, em đã hổng đi theo tui ra đây lúc nửa đêm. Em thèm tui đúng hông?"
Lời nói thẳng thừng của Kiệt như một nhát dao đâm toạc lớp vỏ bọc đạo đức cuối cùng của Vy. Cô cứng đờ người. Đúng vậy, cô thèm khát anh. Sự vô tâm, lạnh nhạt của Nam suốt hai năm hôn nhân đã biến cô thành một cái xác không hồn trên chiếc giường cưới lạnh lẽo. Còn Kiệt, sự mạnh mẽ thô ráp, ánh nhìn đóng đinh và những đụng chạm đầy dục vọng của anh đã đánh thức con thú hoang trong cơ thể cô. Sự cấm kỵ giống như một chất kích thích cực mạnh, càng sợ hãi, cô lại càng cảm thấy hưng phấn. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Kiệt, thấy trong đó phản chiếu sự thèm khát điên cuồng của chính mình.
"Tui... tui hổng có..." Vy lắp bắp, nhưng đôi mắt cô đã ngập tràn sương nước, bờ môi đỏ mọng run rẩy đầy mời gọi.
Kiệt cười gằn một tiếng nhỏ trong cổ họng. Anh không để cô thanh minh thêm một lời nào. Bàn tay đang bóp cằm cô di chuyển xuống gáy, thô bạo ấn đầu cô về phía trước, chiếm đoạt lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn ngấu nghiến.
Nụ hôn của Kiệt đầy tính chiếm đoạt. Lưỡi anh luồn sâu vào khoang miệng cô, quấn chặt lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt. Vy rên rỉ một tiếng nhỏ, chiếc chìa khóa đồng số 5700 vẫn bị kẹp chặt giữa những ngón tay cô khi cô vô thức ôm lấy bờ vai rộng lớn của anh để giữ thăng bằng. Vị đắng nhẹ của nước bọt và mùi mạt cưa vương trên môi Kiệt khiến Vy say đắm. Cô không còn nghĩ đến Nam, không còn nghĩ đến tội lỗi nữa. Lúc này, thế giới của cô thu nhỏ lại bằng khoảng không gian ngột ngạt giữa lồng ngực Kiệt và cơ thể trần trụi của cô.
Kiệt một tay ôm ghì lấy hông Vy, tay kia thô bạo giật phăng chiếc nút thắt khăn tắm trên ngực cô. Chiếc khăn lanh mỏng tuột xuống, để lộ ra thân thể khỏa thân trắng ngần của người đàn bà hai mươi bốn tuổi. Hai bầu ngực căng tròn, hồng hào của cô nảy lên trong bóng tối, hai đầu vú săn cứng cọ xát vào lớp da rám nắng lồng ngực Kiệt. Làn da Vy mịn màng, trắng phát sáng dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe liếp, đối lập hoàn toàn với làn da ngăm đen, gân guốc của Kiệt.
Kiệt bế thốc Vy lên. Đùi cô dang rộng, quắp chặt lấy hông anh. Anh bước hai bước rồi đặt cô nằm ngửa lên chiếc phản gỗ lớn giữa xưởng. Mặt phản gỗ mát lạnh tiếp xúc với tấm lưng trần của Vy làm cô khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, cơ thể nóng hổi của Kiệt đè sụp xuống, bao phủ lấy cô.
"Anh Kiệt... đau..." Vy khẽ rên khi lưng cô cạ vào những hạt mạt cưa còn sót lại trên phản.
Kiệt không nói gì, anh cúi xuống cắn mút bầu ngực trái của cô. Đầu lưỡi thô ráp của anh liên tục liếm lấp, day nhẹ quanh núm vú hồng hào, rồi há miệng ngậm chặt lấy cả bầu ngực cô mà mút mạnh. Cảm giác tê dại chạy thẳng xuống bụng dưới, Vy ưỡn cong người lên, hai đùi tự động mở rộng hơn. Bàn tay to bản của anh lướt qua eo, miết mạnh dọc hông cô, để lại những vết đỏ rực trên làn da trắng tuyết.
Bàn tay to lớn của Kiệt lần mò xuống dưới đùi cô. Những ngón tay đầy vết chai của người thợ mộc luồn vào giữa hai chân cô, chạm vào vùng lông mu đen rậm rạp đã ẩm ướt từ trước. Ngón tay anh tìm đến khe lồn đang sưng mọng, lướt nhẹ trên hạt trân châu nhạy cảm.
"Ưm... anh Kiệt... nhẹ thôi..." Vy rên rỉ, hai tay cô ghì chặt lấy bắp tay cuồn cuộn cơ bắp của anh. Chiếc chìa khóa đồng số 5700 vẫn nằm trong lòng bàn tay phải của cô, các góc cạnh của nó đâm vào da thịt gây ra cảm giác đau nhẹ, nhưng cô không dám buông ra. Sự đau đớn nhẹ ở lòng bàn tay hòa lẫn với khoái cảm điên cuồng ở vùng nhạy cảm tạo nên một loại cảm giác kỳ lạ, kích thích Vy đến tột độ.
Kiệt đưa hai ngón tay vào sâu trong âm đạo cô. Lồn Vy co bóp liên hồi, tiết ra dòng dịch nhờn ướt át bao bọc lấy ngón tay anh. Kiệt miết mạnh ngón tay vào sâu thêm, xoay tròn tìm kiếm điểm G nhạy cảm của cô, làm tiếng nước ẩm ướt vang lên rạo rực trong không gian xưởng mộc. Vy ưỡn cong người, đầu ngửa ra sau, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng khi ngón tay thô ráp của anh liên tục chà xát vào vách âm đạo ấm nóng.
Kiệt rút ngón tay đầy dịch nhờn ra, cúi đầu xuống ngửi rồi đưa lưỡi liếm sạch. Ánh mắt anh tối sầm dưới ánh trăng non, tay kia vội vã kéo phăng chiếc quần đùi của mình xuống chân. Dương vật của anh giải phóng khỏi lớp vải lập tức bật nảy lên, thô dài, gân guốc và đen kịt, đầu khấc to tròn đã rỉ ra những giọt dịch trong suốt đầu tiên.
"Lồn em ướt nhẹp rồi Vy. Đêm nay tui cho em biết thế nào là đàn ông thực sự," Kiệt khàn giọng nói, đầu gối anh chen vào giữa hai đùi đang run rẩy của cô, ép chúng mở rộng ra tối đa.
Vy nhìn thấy kích thước khổng lồ của cu Kiệt trong bóng tối liền hoảng sợ co rúm người lại, nhưng phần dưới của cô lại co thắt liên hồi, thèm khát sự lấp đầy. Cô cố ghì chặt chiếc chìa khóa số 5700 trong lòng bàn tay phải, các góc cạnh của nó găm sâu vào da thịt như một thứ neo giữ chút lý trí cuối cùng.
Kiệt không chần chừ thêm. Anh nắm lấy hai đùi cô bẻ rộng sang hai bên, quy đầu thô ráp áp sát vào cửa mình đỏ mọng đang hé mở. Anh ấn mạnh hông xuống.
"A... anh Kiệt... to quá... tui đau..." Vy hét khẽ, hai tay bấu chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của Kiệt.
Đầu khấc to lớn của anh nong rộng từng nếp gấp thịt mềm mại của âm đạo, lách sâu vào bên trong. Lồn Vy chật khít, ôm chặt lấy thân dương vật gân guốc khiến Kiệt cũng phải gầm lên một tiếng vì sung sướng. Anh thúc mạnh một cú lút cán, đưa toàn bộ chiều dài của cu cắm sâu vào tử cung cô. Dịch nhờn dồi dào của Vy hoạt động như chất bôi trơn, tạo ra những tiếng bạch bạch ẩm ướt dồn dập khi Kiệt bắt đầu nhấp hông liên tục.
Anh không dừng lại ở tư thế truyền thống. Nhịp thúc của Kiệt mỗi lúc một nhanh và mạnh bạo hơn, tấm phản gỗ gụ dưới thân hai người bắt đầu phát ra những tiếng kêu két két đều đặn theo từng cú nện. Vy bị đẩy lên đẩy xuống trên mặt phản ráp đầy mạt cưa, cảm giác đau rát ở lưng hòa lẫn với sự sung sướng tột cùng dưới âm hộ khiến cô hoàn toàn mất kiểm soát. Cô không còn nghĩ được gì ngoài việc đón nhận những cú thúc mãnh liệt của anh chồng.
"Vy... lồn em khít quá... mút chặt cu tui rồi..." Kiệt thở hồng hộc bên tai cô, mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống mặt cô nóng hổi.
Anh lật người cô lại, ép cô quỳ sấp trên phản gỗ ở tư thế từ phía sau. Mông Vy chổng cao, hai bầu ngực căng tròn thòng xuống đung đưa theo từng chuyển động. Kiệt đứng phía sau, một tay ghì chặt eo cô, tay kia vỗ mạnh vào mông cô phát ra tiếng chát giòn giã trước khi đâm lút cu vào lồn cô từ góc độ này. Tư thế này cho phép anh đi vào sâu hơn nữa, mỗi cú thúc của anh đều chạm đến điểm sâu nhất trong âm đạo Vy, khiến cô run bắn người, nước lồn bắn ra ướt đẫm cả đùi trong của cả hai.
Vy há miệng thở dốc, hai tay cô chống xuống phản gỗ để đỡ lấy cơ thể đang nhũn ra. Chiếc chìa khóa số 5700 vẫn bị kẹp giữa những ngón tay cô, nhưng lực giữ của cô đã yếu dần theo từng cơn sóng khoái cảm đang liên tục đánh vào đại não.
Kiệt gầm lên một tiếng hoang dại, anh thúc liên tục vài chục cái cuối cùng với tốc độ chóng mặt. Vy rên rỉ dữ dội, lồn cô co bóp điên cuồng, nuốt chặt lấy dương vật của Kiệt. Đến giới hạn, Kiệt thúc một cú cực mạnh, giữ nguyên hông áp sát vào mông cô và phun trào dòng tinh dịch nóng ấm, đặc quánh vào tận sâu bên trong âm đạo cô. Cùng lúc đó, Vy co giật liên hồi, toàn thân mềm nhũn ra và đổ sụp xuống mặt phản gỗ gụ.
Bàn tay phải của cô buông lỏng hoàn toàn. Chiếc chìa khóa đồng khắc số 5700 tuột khỏi lòng bàn tay ướt mồ hôi của cô, rơi thẳng xuống sàn gỗ đầy bụi cưa phía dưới, phát ra một tiếng keng nhỏ rồi nằm im lìm trong bóng tối ngột ngạt.