Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Thảo ngồi co chân trên chiếc ghế trường kỷ gỗ trắc cũ kỹ, ngón tay run rẩy lật giở từng trang của cuốn sổ nợ bìa da đã sờn rách góc. Những con số màu mực đỏ nhạt nhòa hiện lên dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, tựa như những chiếc gông xiềng vô hình đang siết chặt lấy cổ cô. Từ ngày cha mẹ qua đời sau chuyến lật ghe trên sông lớn, toàn bộ gánh nặng bảo tồn ngôi nhà cổ ba gian của dòng họ Lê đều đổ ập lên đôi vai gầy guộc của cô gái hai mươi bốn tuổi. Các chủ nợ từ khắp nơi liên tục kéo đến, kẻ thì đòi xiết đất, người lại ngỏ ý mua đứt toàn bộ cấu trúc gỗ quý của ngôi nhà với giá rẻ mạt để rã ra bán cho các đại gia thành phố. Thảo đã phải dùng mọi cách, thậm chí là quỳ lạy van xin họ cho thêm thời gian để tìm cách trùng tu và giữ lại di sản của tổ tiên.

Khoản nợ năm trăm triệu đồng đối với một cô gái quê không nghề nghiệp ổn định như cô là một con số khổng lồ, không cách nào chi trả nổi. Mỗi ngày trôi qua đối với Thảo đều là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp. Cô luôn sống trong sợ hãi, lo sợ rằng ngày mai sẽ có một đám người xăm trổ mang búa tạ đến đập nát ngôi nhà này, hoặc tệ hơn là bắt cô đi để trừ nợ. Ngôi nhà cổ ba gian lợp ngói âm dương này là thứ duy nhất gắn kết cô với ký ức về cha mẹ, về dòng họ Lê từng một thời hiển hách bên dòng kênh Mỏ Cày Nam.

Tiếng ghe máy chạy rì rầm từ phía khúc sông lớn vọng lại, đều đặn rồi lịm dần vào cõi hư không, trả lại cho gian phòng khách một sự tĩnh mịch ngột ngạt. Thảo khép cuốn sổ lại, thở dài một tiếng mệt mỏi. Không khí trong nhà lúc này đặc quánh hương nhang trầm ẩm mốc pha lẫn mùi bùn đất sình lầy từ con kênh phía sau bốc lên. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc đen dài thẳng mượt xõa ngang lưng, lòng nặng trĩu những âu lo chưa có lối thoát.

Gót chân Thảo va mạnh vào góc tủ thờ bằng gỗ gụ kê sát vách khi bóng dáng cao lớn của Trần Quốc Nam choán hết khu vực cửa phòng khách. Cú va chạm mạnh khiến khớp xương đau nhói, cô giật nảy mình lùi lại phía sau, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo bà ba bằng lụa ngà đã sớm lấm tấm những vệt mồ hôi lạnh. Tiếng muỗi reo vo ve bên tai cô bỗng chốc im bặt dưới tiếng đế giày bốt của Nam nện lên thớ ván sàn ép khô giòn. Anh bước vào nhà với phong thái đĩnh đạc, bờ vai rộng và vóc dáng cao lớn vượt trội tạo nên một áp lực vô hình bao trùm khắp không gian phòng khách.

"Tôi làm cô sợ à?" Nam tháo chiếc ba lô kaki bụi bặm đặt xuống bàn dài, tiếng kim loại từ các móc khóa va vào mặt gỗ gõ đỏ nghe khô khốc. Đôi mắt đen sắc sảo của anh khóa chặt lấy gương mặt nhợt nhạt, không một giọt máu của Thảo.

"Không... chỉ là tôi không nghe tiếng xe của anh," Thảo cúi mặt, ngón tay bấu chặt vào da thịt nơi khuỷu tay để ngăn mình không run lên trước sự hiện diện đầy áp chế của anh. Cánh cửa gỗ ba gian mở toang phía sau lưng Nam để lộ khoảng tối thẫm của vườn dừa nước sát bờ kênh. Gió sông lùa vào mang theo hơi lạnh buốt của sương đêm và mùi hoa lài héo úa xộc thẳng vào trong nhà.

Nam nhìn cô một lượt từ đầu đến chân. Ánh mắt anh dừng lại một nhịp ở bờ vai trần mỏng manh ẩn sau lớp lụa bà ba ngà và chiếc lắc chân bằng bạc nhỏ nơi cổ chân cô, trước khi quay sang khảo sát ngôi nhà. Anh tiến lại gần một cây cột lim lớn ở giữa nhà, đưa tay gõ nhẹ vào thân gỗ đen bóng. "Nhà của cô bị lún nền phía sau mương dừa. Cấu trúc chịu lực bị lệch mộng gỗ khoảng ba phân, đó là lý do vách dừa bên hông bắt đầu có kẽ hở."

Thảo ngơ ngác nhìn theo từng động tác của anh. Nam lấy từ trong túi quần ra một chiếc thước cuộn và một cuốn sổ tay nhỏ bọc da. Anh bắt đầu đo đạc khoảng cách giữa các cột chịu lực, ghi chép tỉ mỉ từng thông số kỹ thuật. Thảo vô thức bước theo sau anh, cầm chiếc đèn bão soi sáng cho anh làm việc. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn bão, bóng của Nam đổ dài lên vách gỗ, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Thảo.

"Tôi đã xem qua hồ sơ bản vẽ cũ của ngôi nhà này," Nam vừa đo đạc vừa nói, giọng anh trầm ổn, đều đặn. "Nó được cất từ cuối thế kỷ mười chín. Gỗ lim và gỗ gụ ở đây thuộc hàng cực phẩm, nhưng nếu không được xử lý móng và chống mối mọt kịp thời, chỉ cần một trận triều cường lớn tràn bờ kênh là cả ngôi nhà sẽ đổ sập. Chi phí trùng tu toàn bộ cấu trúc chịu lực này không hề rẻ. Cô đã chuẩn bị đủ tài chính chưa?"

Câu hỏi của Nam chạm đúng vào nỗi đau lớn nhất của Thảo. Cô cắn chặt môi, hai tay run rẩy siết chặt tay cầm của chiếc đèn bão. "Tôi... tôi sẽ cố gắng xoay xở. Tôi muốn giữ lại ngôi nhà này bằng mọi giá."

Nam dừng động tác đo đạc, quay đầu lại nhìn thẳng vào cô. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên vẻ lạnh lùng: "Cố gắng xoay xở bằng cách nào? Bằng cuốn sổ nợ đỏ chót trên bàn kia sao? Thảo, cô nên thực tế một chút. Một cô gái một mình trốn chạy nợ nần ở cái xóm nghèo này thì lấy gì để trả tiền nhân công và vật liệu cho tôi?"

Sự thẳng thắn đến tàn nhẫn của Nam khiến Thảo cảm thấy như bị lột trần trước mặt anh. Cô cúi đầu thấp hơn, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Sự bất lực và nhục nhã khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô biết anh nói đúng, cô hoàn toàn không có khả năng tài chính để thực hiện dự án trùng tu này. Nhưng nếu không làm, ngôi nhà sẽ sụp đổ, và cô sẽ mất đi tất cả.

Bà Tư bưng ra khay trà bằng đất nung cũ kỹ từ gian buồng tối bên trong. Tiếng chân bà lẹt quẹt trên sàn ván ép, đi cùng tiếng lầm bầm khô khốc: "Khỏi nghe tiếng xe đâu cậu kỹ sư. Đất này kỵ tiếng động lạ. Cậu bước vô cửa, cái vía nhà đã động rồi. Người xưa cất nhà này có yểm bùa dưới móng gỗ để giữ đất, người ngoài bước vào không đúng giờ lành là nhà lên tiếng liền."

Bà Tư đặt khay trà xuống bàn, rót ra hai chén nước trà lài đặc sánh. Bà ngước đôi mắt đục ngầu nhìn Nam, giọng nói thì thào đầy bí hiểm: "Hồi đó, ông cố của con Thảo cất cái nhà này có chôn một cái hũ bùa trấn trạch dưới nền đất để cầu tài lộc và giữ đất khỏi bị người ngoài chiếm đoạt. Nhưng bùa chú thì phải đi kèm với mạng người. Nghe nói hồi đó có một người làm công bị sụt chân xuống hố móng rồi bị chôn sống luôn dưới đó. Từ đó tới nay, vong linh người đó vẫn lẩn khuất dưới gầm sàn gỗ này."

"Bà Tư, bà đừng nói bậy bạ nữa," Thảo run rẩy ngắt lời, gương mặt cô càng thêm nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu.

Nam bật cười nhạt, anh bước lại bàn trà, cầm chén nước lên uống một ngụm. "Bùa chú chỉ là trò lừa bịp của người xưa để hù dọa nhau thôi. Tiếng động dưới sàn nhà này chỉ là do sự co giãn của các thớ gỗ chịu lực khi nhiệt độ ban đêm xuống thấp kết hợp với độ ẩm từ lòng đất bốc lên. Không có vong linh nào ở đây cả."

Bà Tư lắc đầu, thu dọn bình trà rồi đi vào bóng tối phía sau nhà bếp, để lại một câu nói đầy đe dọa: "Cậu kỹ sư trẻ người non dạ nên không tin tâm linh. Nhưng đêm nay có nghe thấy tiếng động gì ngoài hành lang thì hai đứa cũng ráng nằm im trong mùng, đừng có bước chân ra ngoài. Đất này thiêng lắm, bước bậy bạ là mất hồn như chơi."

Gió chướng từ ngoài sông bất chợt lùa mạnh qua vách dừa nước bên hông nhà, làm ngọn đèn dầu trên bàn thờ dòng họ Lê rung rinh, tỏa ra vệt khói đen ám muội. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa leo lét chực tắt, từ sâu dưới nền ván sàn gỗ nơi Thảo đang đứng phát ra những tiếng động lạ.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Tiếng gõ đều đặn, khô khốc vang lên từ bóng tối dưới gầm sàn gỗ. Âm thanh ấy rõ ràng như có ai dùng đốt ngón tay gõ ngược từ dưới lòng đất lên ván vách, nhịp điệu chậm rãi nhưng chứa đựng một sự đe dọa vô hình. Thảo run bắn người, nhảy dựng sang bên cạnh, găm chặt ánh mắt đầy sợ hãi xuống khe hở đen ngỏm giữa hai tấm ván sàn đang rung lên nhè nhẹ dưới chân cô.

"Nó lại gõ... Anh nghe thấy không? Nó lại gõ rồi!" Giọng cô lạc đi, hai vai co rúm, đầu gối run rẩy muốn khuỵu xuống. "Tôi đã nói với anh từ trước rồi, có cái gì đó ở dưới sàn. Mỗi lần gió sông lên là nó lại gõ liên tục như vậy."

Cơn run rẩy của Thảo bắt đầu lan từ bắp chân lên đến ngực, nhịp thở của cô trở nên dồn dập, đứt quãng dưới lớp lụa bà ba mỏng manh. Sức ép từ tiếng gõ ma quái dưới sàn và những lời nói đầy ám ảnh của bà Tư khiến cô như muốn nghẹt thở. Thảo chực bước lùi thêm nữa để chạy trốn vào gian buồng tối tăm phía sau, tìm kiếm một sự che chở vô vọng. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân, một bàn tay to lớn, nóng hổi đã vươn ra, khóa chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô.

Nam kéo mạnh cô lại. Anh không cho cô cơ hội né tránh, trực tiếp bước tới một bước dài, dồn cơ thể mảnh mai, mềm yếu của cô sát vào mép chiếc bàn thờ cổ bằng gỗ gụ. Khoảng cách gần đến mức Thảo ngửi thấy mùi dầu máy pha lẫn hương thảo mộc nam tính tỏa ra từ ngực áo anh. Sự hiện diện đầy tính áp chế của anh bao trùm lên cô, khiến mọi suy nghĩ hoảng loạn về ma quỷ trong đầu cô bỗng chốc đông cứng lại.

"Thảo. Nhìn thẳng vào tôi."

Giọng anh trầm, thấp nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối từ. Thảo cố tình cúi đầu, hai mí mắt sụp xuống vì sợ hãi, bấu chặt mười đầu ngón chân xuống nền gỗ mát lạnh. Nhưng Nam không để cô trốn chạy. Anh đưa bàn tay còn lại lên, những ngón tay thô ráp, chai sạn bóp nhẹ cằm cô, dùng lực ép cô phải ngửa cổ lên, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc lẹm của anh.

"Nhìn vào mắt tôi," Nam nhắc lại, lực tay siết nhẹ quanh xương quai hàm cô, tạo ra một cơn đau âm ỉ nhưng đầy kích thích. "Tôi là kỹ sư trùng tu. Tôi đã khám phá hàng trăm ngôi nhà cổ khắp Nam Kỳ lục tỉnh này. Dưới sàn nhà cô chỉ có bùn đất, cột chịu lực và những thớ gỗ đang giãn nở vì độ ẩm sông nước. Không có người chết nào dưới đó hết. Cô nghe tôi nói rõ chưa?"

Nam di chuyển những ngón tay thô ráp của mình từ cằm cô trượt nhẹ xuống vùng cổ thon thả, rồi dừng lại ngay xương quai xanh bên trái, nơi có một nốt ruồi nhỏ quyến rũ. Lực ngón tay cái của anh miết nhẹ lên làn da trắng mịn của cô, tạo ra một vệt đỏ hồng đầy kích thích. Thảo run lên bần bật, không phải vì sợ hãi ma quỷ nữa, mà vì sự đụng chạm vật lý đầy chiếm hữu của người đàn ông trước mặt.

"Từ bây giờ, ở trong ngôi nhà này, cô phải nghe theo lời tôi," Nam ghé sát tai cô thì thầm, hơi thở nóng hổi của anh phả lên vành tai nhạy cảm của cô. "Mọi nỗi sợ hãi của cô, mọi ảo giác của cô đều phải được dập tắt dưới sự kiểm soát của tôi. Cô có chấp nhận điều đó không?"

Dưới cái nhìn áp đảo và bàn tay thô ráp đang ghì chặt gương mặt mình, lồng ngực Thảo phập phồng dữ dội. Sự sợ hãi ma quỷ ban nãy đột ngột bị thay thế bằng một cảm giác ngột ngạt, nóng bỏng khác chạy dọc sống lưng. Đôi mắt tròn ướt át của cô run rẩy nhìn vào mắt anh, tìm kiếm sự bảo bọc trong chính sự áp chế thô bạo ấy. Nhịp thở của cô dần ổn định theo nhịp thở đều đặn từ vòm ngực rộng của Nam.

Sự đụng chạm vật lý từ bàn tay to lớn của Nam làm nảy sinh một luồng nhiệt chạy thẳng xuống bụng dưới của Thảo. Cô cảm nhận rõ ràng sự cứng cáp, mạnh mẽ từ cơ thể người đàn ông đang dồn ép mình. Dưới lớp quần satin đen mỏng manh, một dòng nước ấm áp, rạo rực vô thức rỉ ra, làm ướt đẫm đáy quần lót mỏng. Cô run rẩy bấu chặt lấy gờ gỗ của bàn thờ phía sau để không ngã quỵ.

"Tôi... tôi nghe rồi," cô thì thầm, đầu ngón chân vô thức bấu chặt xuống sàn gỗ, đầu lưỡi tê dại.

Nam không buông cô ra ngay lập tức. Đôi mắt anh tối sầm lại khi nhìn chăm chú vào đôi môi mỏng đang run rẩy của cô. Ngón tay cái thô ráp của anh miết nhẹ lên làn môi mềm mại ẩm ướt ấy, chậm rãi từ khóe môi sang bên kia, cảm nhận dòng điện run rẩy chạy dọc cơ thể cô gái nhỏ trước khi từ từ buông tay ra.

"Đêm nay tôi sẽ ở lại phòng đông của ngôi nhà," Nam thản nhiên nói, quay sang nhìn những hàng cột gỗ đen bóng bị mối mọt đục khoét một phần. "Cấu trúc gỗ của gian nhà này rất nhạy cảm với nhiệt độ và độ ẩm ban đêm. Tôi cần trực tiếp đo đạc tần số âm thanh từ những thớ gỗ khi gió sông lùa vào để đưa ra phương án gia cố."

Sau khi bà Tư đã lẹt quẹt đi ra sau nhà bếp để dọn dẹp và chuẩn bị mùng mền cho phòng đông, không gian phòng khách chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn dầu leo lét. Nam đứng tựa lưng vào cây cột lim lớn, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng dò xét từng cử chỉ nhỏ nhặt của Thảo.

"Ngôi nhà này hoang vắng quá," Nam lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Cô sống một mình ở đây không thấy sợ sao?"

Thảo bối rối vuốt lại vạt áo bà ba, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Lúc đầu thì sợ, nhưng lâu dần cũng quen. Chỉ có những đêm gió sông chướng lên mạnh thế này, tiếng gõ dưới sàn mới làm tôi không tài nào ngủ được."

Nam bước lại gần cô thêm một bước, khoảng cách gần đến mức cô lại ngửi thấy mùi hương nam tính đầy áp đảo từ anh. "Nỗi sợ chỉ tồn tại khi cô cho phép tâm trí mình rảnh rỗi để tưởng tượng. Từ hôm nay, tôi sẽ cho cô thấy thế nào là sự kỷ luật để chế ngự nỗi sợ."

Anh đưa tay gõ nhẹ lên trán cô, một cái gõ nhẹ nhưng đủ khiến cô giật mình. "Đi chuẩn bị phòng cho tôi đi."

Thảo vội vàng cúi đầu, lí nhí vâng dạ rồi bước nhanh về phía buồng trong. Đi ngang qua dãy hành lang tối tăm nối liền phòng khách với phòng đông, cô cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt vô hình từ những khe nứt của vách gỗ đang dõi theo từng bước đi của mình. Lưng áo bà ba của cô đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào làn da mịn màng, làm nổi bật lên đường cong thon thả của bờ vai và chiếc eo nhỏ nhắn.

Căn phòng đông nằm ở góc khuất của ngôi nhà, nơi đón nhiều gió sông nhất. Thảo bắt tay vào quét dọn vội vàng, giũ sạch bụi bặm trên chiếc giường tre cũ rồi trải lên đó một chiếc chiếu cói mới. Nam bước vào sau đó không lâu, mang theo chiếc đèn bão đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ ở đầu giường. Anh không nói gì, chỉ đứng lặng nhìn Thảo đang cúi người chỉnh lại các góc chiếu. Từ góc độ của Nam, chiếc cổ trắng ngần của cô lộ ra dưới ánh đèn, làn da mịn màng phản chiếu ánh sáng vàng nhạt, trông mong manh như một bông hoa huệ đêm.

"Xong rồi thưa anh Nam," Thảo đứng thẳng dậy, vội vàng tránh né ánh mắt dò xét của anh. Cô cảm thấy lồng ngực mình lại bắt đầu phập phồng dữ dội trước sự im lặng của người đàn ông này.

"Cô về phòng mình đi," Nam ra lệnh, giọng nói không chút ấm áp. "Và nhớ lời tôi nói. Đêm nay dù có nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, cũng phải nằm im trong mùng. Không được tự ý bước ra ngoài."

Thảo gật đầu quay bước đi. Khi đã về đến phòng mình ở gian tây, cô lập tức đóng chặt cửa gỗ lại, cài then chốt kỹ càng. Căn phòng của cô nhỏ hẹp, chỉ kê vừa một chiếc giường gỗ đơn và một chiếc tủ quần áo bằng ván ép rẻ tiền. Cô cởi chiếc áo bà ba lụa ngà đã đẫm mồ hôi ra, để lộ cơ thể trần trụi thon thả dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu đặt ở góc phòng. Làn da cô trắng mịn, hai bầu ngực nhỏ nhắn căng tròn với núm vú hồng hào khẽ săn lại vì cái lạnh của sương đêm lùa qua khe cửa.

Thảo lấy chiếc quần satin đen ra, để lộ cặp đùi thon dài và vùng tam giác mật được bao bọc bởi chiếc quần lót mỏng. Dưới đáy quần lót lúc này vẫn còn lưu lại một vệt ẩm ướt lớn, bằng chứng của sự rạo rực ban nãy khi cô bị Nam bóp cằm ép sát vào bàn thờ. Sự đụng chạm bạo liệt của anh không những không làm cô ghét bỏ, trái lại còn khơi dậy một khát khao thầm kín mà chính cô cũng không dám thừa nhận. Cô thèm khát cảm giác bị áp chế, thèm khát cái uy lực mạnh mẽ từ bàn tay thô ráp của anh có thể che chở cô khỏi những bóng ma đang rình rập ngoài kia.

Thảo leo lên giường, buông tấm mùng tuyn màu trắng xuống để ngăn muỗi. Cô nằm co người dưới tấm chăn mỏng, tai lắng nghe tiếng gió sông rít liên hồi qua các kẽ hở của vách dừa nước. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến mức cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Sự cô độc và nỗi sợ hãi bắt đầu gặm nhấm tâm trí cô khi đêm càng về khuya.

Bất chợt, tiếng sàn gỗ ngoài hành lang kêu lên một tiếng nặng nề, phá tan sự tĩnh lặng.

*Két.*

Đó không phải là tiếng co ngót bình thường của gỗ cổ. Âm thanh ấy rõ ràng mang theo trọng lượng của một cơ thể người. Thảo giật mình rút tay ra khỏi quần, toàn thân cứng đờ dưới tấm chăn mỏng.

*Cộp... cộp... cộp...*

Tiếng bước chân chậm rãi, nặng trịch nện thẳng xuống nền ván sàn. Tiếng động phát ra từ phía phòng đông, nơi Nam đang ở, rồi di chuyển dọc theo hành lang tối tăm hướng thẳng về phía phòng cô. Mỗi bước chân đi qua đều kéo theo một tiếng rung nhẹ của những cột gỗ xung quanh, như thể cấu trúc ngôi nhà đang oằn mình gánh chịu một sức nặng vô hình.

Thảo kéo chiếc chăn mỏng đắp lên đến tận cằm, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Chiếc lắc chân bằng bạc nơi cổ chân cô khẽ va nhẹ tạo ra tiếng leng keng rất khẽ, đơn độc và run rẩy khi cô cố gắng co chân lại sát vào người để tìm kiếm chút cảm giác an toàn. Nhưng tiếng bước chân ấy không dừng lại. Nó đều đặn, lạnh lùng tiến sát đến trước cửa phòng cô rồi dừng hẳn.

Bóng tối bên ngoài cửa phòng tĩnh mịch đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa gỗ, xen lẫn tiếng thở trầm ấm nhưng đầy áp lực của người đứng bên ngoài.

Tiếng chốt cửa gỗ khẽ rung lên trong bóng tối tĩnh mịch.