Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nam dùng bàn tay to bản vuốt mạnh từ hông Thảo dọc xuống đùi, gạt đi lớp bùn nhão dính đầy trên da thịt cô. Tiếng thở dốc của anh vẫn còn khàn đục trong khoảng tối chật hẹp dưới lòng đất. Anh không vội cởi trói cho Thảo. Cô vẫn đang quỳ sụp, hai đầu gối lún vào bùn ẩm, hai tay ngoặt ra sau lưng bị siết chặt bởi những vòng dây đay thô nhám. Lồn cô mở rộng, từ bên trong, hỗn hợp tinh dịch đậm đặc và nước dâm liên tục rỉ ra, chảy dọc theo mép âm đạo rồi nhỏ giọt xuống vũng bùn dưới chân.

Sự lạnh lẽo của bùn đất dưới hầm ngầm đối lập hoàn toàn với hơi nóng hừng hực tỏa ra từ hai cơ thể trần trụi vừa trải qua một trận hoan lạc bạo liệt. Thảo khẽ rùng mình, những thớ thịt đùi run lên bần bật mỗi khi lòng bàn tay thô ráp của Nam miết qua da thịt cô. Cảm giác nhột nhạt xen lẫn đau rát nhẹ từ các vết xước nhỏ do vỏ cây và cát mịn cọ xát khiến cô vô thức thở gấp. Cô không dám nhúc nhích, chỉ cúi gục đầu để mái tóc đen dài che đi khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt. Da thịt cô đỏ hồng lên dưới những vệt bùn đen đúa, một sự tương phản đầy kích thích kích phát nhịp thở hỗn hển của người đàn ông đang đứng phía trên.

Nam quay sang gã Bảy đang bị xích chặt vào cây cột lim đối diện. Ánh sáng bình minh yếu ớt từ kẽ hở vách hầm hắt lên khuôn mặt gã đàn ông trung niên, làm lộ rõ những vệt mồ hôi trộn lẫn bụi đất bẩn thỉu. Gã co rúm người, miệng bị nhét giẻ chỉ phát ra những tiếng ú ớ run rẩy. Đôi mắt gã trợn ngược lên vì kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng trần trụi của cô chủ đất đang quỳ rạp dưới sự khống chế của Nam, nhưng gã không dám nhìn lâu, vội vã cụp mắt xuống đất. Khắp người gã Bảy toát ra mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi mồ hôi chua loét của kẻ chui lủi lâu ngày dưới lòng đất.

Nam tiến lại gần gã Bảy. Bước chân của anh nện xuống nền đất ẩm tạo ra những tiếng bành bục nặng nề. Anh cúi người, ngón tay cứng như gọng kìm giật phắt mảnh giẻ lau cũ ra khỏi miệng Bảy. Gã vừa được tự do liền ho sặc sụa, nước bọt lẫn đất cát văng ra sàn hầm. Gã thở dốc một hồi rồi vội vã van nài bằng giọng miền Tây đặc sệt, giọng điệu run bần bật từng chặng:

"Cậu Nam... cậu tha cho tôi... Tôi chỉ làm thuê kiếm cơm thôi... Có người thuê tôi giả ma dọa cô Thảo để cô ấy sợ mà bán rẻ cái đất này... Tôi không có ý hại mạng người... Tôi thề có trời đất chứng giám, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện giết người phóng hỏa gì hết trơn... Xin cậu rộng lượng tha cho mạng cùi của tôi..."

"Ai thuê?" Nam hỏi, giọng anh lạnh tanh như nước sông đêm chướng. Anh bước tới, dùng mũi giày kaki giẫm mạnh lên những ngón tay đang bấm chặt vào đất của gã. Anh không dùng toàn lực, nhưng sức nặng từ cơ thể cao lớn của anh truyền xuống chân đủ khiến gã Bảy đau đớn đến mức vặn vẹo cả người.

Bảy rú lên một tiếng đau đớn, mặt cắt không còn giọt máu, trán gã đập xuống nền đất ẩm, những ngón tay bị nghiến chặt dưới đế giày da kêu lên những tiếng răng rắc nhẹ:

"Là ông Tư Nghĩa ở bên chợ Lách... Ổng muốn gom đất dọc bờ kênh này để làm bến trung chuyển cát... Ổng bảo nhà này có tiếng đồn linh thiêng sẵn, chỉ cần giả bộ cộc cộc vài tiếng dưới ván sàn là cô Thảo tự động bỏ đi... Ổng hứa xong việc sẽ chia cho tôi một khúc đất nhỏ để dựng chòi bán tạp hóa... Cậu Nam ơi, tôi biết lỗi rồi, xin cậu tha cho... Tôi chỉ leo lên qua lối hầm này mỗi đêm, dùng gậy gõ vào đòn tay gỗ lim để tạo tiếng động chứ không dám phá phách gì thêm..."

Thảo quỳ bên cạnh nghe rõ từng lời. Đầu óc cô quay cuồng, những ký ức kinh hoàng suốt mấy tháng qua hiện về rõ mồn một. Hóa ra những đêm mất ngủ, những ảo giác kinh hoàng đẩy cô vào bờ vực điên loạn đều chỉ là màn kịch hèn hạ của những kẻ muốn cướp đoạt gia sản dòng họ. Những tiếng cộc cộc vang lên từ dưới sàn gỗ mỗi khi đêm muộn, những bóng đen chập chờn mà cô ngỡ là oan hồn của người xưa, tất cả chỉ là do gã đàn ông trung niên này dùng gậy gỗ gõ vào các đòn tay chịu lực dưới gầm sàn. 

Sự căm phẫn trộn lẫn với cảm giác nhục nhã ê chề khiến cơ thể trần trụi của cô run lên bần bật. Cô đang quỳ khỏa thân hoàn toàn ngay trước mặt một kẻ xa lạ bẩn thỉu. Từng tấc da thịt trắng ngần của cô bị phơi bày dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, lấm lem bùn nhão và in hằn những vết dấu của cuộc hoan lạc bạo liệt với Nam. Lồng ngực cô phập phồng, hai bầu ngực sữa rung rinh theo từng nhịp thở dồn dập. Cô biết gã Bảy đã nhìn thấy tất cả, nhìn thấy cô chủ đất kiêu hãnh của ngôi nhà này đang quỳ rạp như một con thú nhỏ bị thuần dưỡng, nhìn thấy dòng dịch thể trắng đục của người đàn ông khác đang rỉ ra từ cửa mình cô, nhớp nháp trên đùi. 

Nhưng kỳ lạ thay, sự nhục nhã ê chề ấy không hề dập tắt ham muốn trong cô. Ngược lại, nó giống như một chất kích thích cực mạnh dội thẳng vào thần kinh. Cảm giác bị phơi bày cơ thể khỏa thân bị trói buộc dưới sự kiểm soát của Nam trước mắt kẻ thù khiến lồn cô co thắt liên hồi. Một luồng nước dâm nóng hổi khác từ trong lồn lại trào ra nhiều hơn, chảy tràn qua kẽ mông lấm lem bùn đất, nhỏ giọt tí tách xuống vũng bùn. Cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn chết đi, nhưng cơ thể lại run rẩy vì một sự hưng phấn đen tối không thể kiểm soát. Cô ngước đôi mắt ướt át, lấm lem bùn đất nhìn Nam, khẽ gọi bằng giọng khản đặc:

"Nam... anh... hóa ra... tất cả chỉ là giả dối..."

Nam quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh không có sự thương hại, chỉ có một sự chiếm hữu lạnh lùng và vững chãi. Đối với anh, sự thật đã phơi bày không ngoài dự đoán. Anh quỳ xuống bên cạnh Thảo, đầu gối anh lún vào lớp bùn nhão ẩm ướt dưới lòng hầm. Anh đưa tay ra sau lưng cô, những ngón tay thô ráp luồn vào nút thắt đẫm mồ hôi của sợi dây đay, từ tốn gỡ ra từng vòng. Sợi dây đay thô ráp ma sát với làn da nhạy cảm của cô, chầm chậm nới lỏng rồi tuột xuống vũng bùn tối tăm. Làn da trắng sứ ở cổ tay cô xuất hiện những vệt lằn đỏ hồng, hằn sâu vết thừng siết.

Thảo khẽ rên rỉ, đưa hai tay ra phía trước. Khớp vai cô mỏi nhừ, cổ tay hằn lên hai vòng đỏ tấy, da thịt rướm chút máu do sức căng của cuộc làm tình bạo liệt vừa rồi dưới hầm ngầm. Nam nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của cô, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên những vết hằn. Hơi ấm từ tay anh truyền qua, xoa dịu cảm giác đau rát. Cử chỉ ấy vừa thô bạo vừa dịu dàng, khiến Thảo chỉ biết run rẩy đón nhận, đầu tựa sát vào bờ vai rộng lớn của anh.

"Đứng lên nổi không?" Nam hỏi, mắt anh quét qua cặp đùi trần còn dính đầy dịch trắng và bùn của cô.

Thảo khẽ lắc đầu, mắt cô vẫn đờ đẫn nhìn xuống đùi mình, nơi hỗn hợp tinh dịch và bùn đất đang khô lại thành những vệt xám trắng nham nhở. Cơ thể cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để tự đứng vững trên nền đất trơn trượt của căn hầm ngầm tối tăm này. Cô dựa hoàn toàn vào ngực anh khi Nam luồn tay dưới đùi cô, nâng cơ thể lấm lem bùn đất lên. Nam bế cô đặt ngồi tạm lên một hòm gỗ cũ không bị bẩn dưới hầm, hơi lạnh của nắp hòm gỗ làm cô khẽ rùng mình, hai chân khép chặt để che đi cửa lồn đang sưng đỏ sau trận hoan lạc.

Nam quay sang gã Bảy. Anh nhấc bổng gã dậy bằng một tay bấu chặt vào cổ áo kaki cũ nát của gã, tay kia dùng sợi dây đay vừa tháo khỏi người Thảo để trói ngoặt hai tay gã ra sau lưng. Nam giật mạnh nút thắt, khiến gã Bảy hét lên một tiếng đau đớn rồi ngoan ngoãn cúi đầu. Khớp xương của gã kêu răng rắc dưới bàn tay thép của kỹ sư trùng tu nhà cổ. Nam đẩy gã đi trước hướng về phía lối lên hầm.

"Thảo, bám sát tôi," Nam ra lệnh, giọng nói trầm thấp của anh không cho phép cô chần chừ.

Cô lật đật đứng dậy, bám lấy chéo áo kaki đẫm mồ hôi của Nam. Cả ba người chầm chậm bước lên những bậc thang đất dẫn lên sàn nhà gỗ. Lối đi hẹp và dốc, Thảo phải bám chặt vào chéo áo của anh, cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai rộng của người đàn ông phía trước. Cơ thể khỏa thân của cô thỉnh thoảng lại cọ xát vào lưng Nam mỗi khi bước chân cô trượt nhẹ trên bậc đất ẩm. Cảm giác trần trụi giữa ánh sáng đang ngày một tỏ rạng khiến cô xấu hổ đến mức chỉ biết cắm cúi bước đi.

Ngay khi bước ra khỏi khoảng tối của căn hầm qua tấm ván sàn bị sụt, ánh sáng ban mai của sông nước Mỏ Cày chiếu thẳng vào mắt họ. Thảo khẽ nheo mắt, cảm giác choáng váng ập đến. Sự nhẹ nhõm khi biết hung thủ lộ diện xen lẫn sự hoang mang tột độ về tương lai khiến cô bước đi không vững. Nam không để kẻ đột nhập có cơ hội phản kháng. Anh dùng dây đay trói chặt tay gã vào chiếc cột hiên nhà, nút thắt siết mạnh đến mức gã Bảy chỉ biết rên rỉ cầu xin trong vô vọng. Nam quay lại nhìn Thảo, chỉ tay về phía phòng tắm phía sau:

"Vào tắm rửa đi. Thay đồ rồi ra đây."

Thảo vội vàng đi vào phòng tắm phía sau nhà. Cô đóng chặt cánh cửa tre ghép tạm, ngăn cách bản thân với sự náo động bên ngoài. Trong không gian chật hẹp, tối mờ của buồng tắm, cô đứng trước chiếc khạp da bò to lớn chứa đầy nước mưa mát lạnh. Mùi xi măng ẩm ướt quyện với mùi lá dừa mục thoang thoảng. Thảo nhìn xuống cơ thể mình. Bùn đất xám xịt bám đầy trên đùi, hông, và cả bầu ngực tròn trịa. Giữa hai đùi cô, tinh dịch của Nam đã bắt đầu khô lại, tạo thành những mảng bám trắng đục dính chặt vào các sợi lông tơ xung quanh mép âm đạo sưng tấy.

Cô cầm chiếc gáo dừa, múc một gáo nước đầy rồi dội từ trên đỉnh đầu xuống. Dòng nước mát lạnh đột ngột dội thẳng vào da thịt khiến cô rùng mình co rúm người lại, miệng phát ra tiếng hít hà nhỏ. Cô bắt đầu dùng tay miết mạnh lên da thịt để gột rửa đi lớp bùn đất. Nước mưa cuốn trôi những vệt bùn đen ngòm trên ngực cô, để lộ làn da trắng ngần hằn lên những dấu tay đỏ hồng của Nam từ cuộc làm tình dưới lòng đất. Bầu ngực cô nhô cao, hai núm vú se lại, nhô cứng dưới làn nước lạnh buốt.

Cô quỳ xuống bên khạp nước, múc thêm vài gáo dội trực tiếp vào vùng đùi trong. Thảo luồn những ngón tay thon dài của mình vào giữa hai kẽ đùi, chạm vào cửa lồn đang sưng nhẹ và đau rát. Cảm giác da thịt nhạy cảm tiếp xúc với nước lạnh khiến cô rùng mình. Cô miết nhẹ hai mép âm đạo, chọc ngón tay vào bên trong để móc ra những cặn tinh dịch đậm đặc còn sót lại của Nam. Dịch trắng đục hòa cùng nước mưa chảy tuột xuống theo kẽ chân, loang lổ trên nền xi măng xám xịt của phòng tắm. 

Mỗi lần ngón tay cô chạm vào hạt ngọc đang sưng tấy, dư âm của những cú thúc bạo liệt lại dội về, khiến cô khẽ thở dốc. Cô rửa đi rửa lại nhiều lần, cho đến khi cảm thấy vùng kín hoàn toàn sạch sẽ, không còn cảm giác nhớp nháp của tinh dịch nữa. Dòng nước lạnh không chỉ gột rửa cơ thể cô mà còn làm dịu đi sự căng thẳng, nhục nhã đang đè nặng lên tâm trí. Cô lau khô người bằng chiếc khăn bông cũ, rồi mặc vào bộ đồ bà ba bằng lụa màu xanh nhạt mềm mại, chải lại mái tóc đen dài còn đọng những hạt nước li ti.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Nam đã áp giải kẻ đột nhập ra ngoài đường lộ. Anh nắm chặt dây thừng kéo gã đi như dắt một con thú hoang. Thảo đứng tựa cửa hiên nhìn theo bóng dáng cao lớn của Nam khuất dần sau rặng dừa nước đang lay động trong gió sớm. Gió sông từ bờ kênh thổi vào mát rượi, xua tan đi mùi ẩm mốc cuối cùng còn sót lại trong gian nhà cổ. Lòng cô lúc này mới thực sự trút bỏ được tảng đá đè nặng suốt nhiều tháng qua. Những tiếng động ma quái, những bóng đen chập chờn giờ đây đã có lời giải thích trần trụi nhất.

Nhờ sự phối hợp của chính quyền địa phương, toàn bộ đường dây lừa đảo chiếm đất của băng nhóm đứng sau gã Bảy nhanh chóng bị phanh phui. Ông Tư Nghĩa ở chợ Lách bị công an xã triệu tập ngay trong ngày hôm đó để làm rõ hành vi hủy hoại tài sản và đe dọa người khác. Ngôi nhà cổ không còn tiếng gõ cộc cộc kỳ lạ mỗi đêm nữa. Nam bắt tay vào việc dọn dẹp căn hầm ngầm, lấp kín những lối đi bí mật mà kẻ xấu đã đào thông từ bờ kênh vào lòng đất. 

Trong suốt nhiều tuần sau đó, ngôi nhà cổ Bến Tre chìm trong không khí bận rộn của cuộc đại trùng tu. Nam tự mình chỉ huy nhóm thợ địa phương thực hiện các công việc sửa chữa từ móng nhà lên đến mái ngói. Hằng ngày, Thảo đứng bên cạnh để phụ giúp anh. Cô không chỉ lo liệu giấy tờ, cơm nước cho nhóm thợ mà còn dành phần lớn thời gian để ngắm nhìn Nam làm việc.

Nam thể hiện bản lĩnh của một kỹ sư trùng tu lão luyện. Anh tự tay kiểm tra từng cây cột lim, dùng rìu đẽo đi những phần gỗ mục nát, rồi khéo léo chèn vào những miếng gỗ mới bằng kỹ thuật ghép mộng truyền thống không dùng đinh sắt. Động tác của anh dứt khoát và đầy lực lưỡng. Khi anh cầm chiếc búa nặng nện chan chát vào các chốt mộng gỗ, cơ bắp trên lưng và cánh tay rám nắng của anh nổi lên cuồn cuộn dưới lớp áo thun đẫm mồ hôi. 

Thảo thường đứng nép bên hiên nhà, ôm khay nước trà ấm, mắt đăm đăm nhìn theo từng chuyển động của anh. Sự tập trung cao độ và phong thái nghiêm nghị của Nam có một sức hút kỳ lạ đối với cô. Cô thích nhìn cảnh anh trộn vữa, khuân gạch để bịt kín lối vào hầm ngầm dưới sàn nhà. Anh quỳ trên nền đất, trét từng lớp xi măng dày lên miệng hầm, đảm bảo không còn một khe hở nào có thể xâm nhập từ phía dưới. Những nhát bay nện vữa chan chát của anh như đang đập tan đi những ký ức đen tối, lạnh lẽo từng bủa vây cô suốt nhiều tháng qua.

Đôi khi, Nam dừng tay, đứng thẳng người dậy và lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán. Anh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của cô. Ánh nhìn của Nam lạnh lùng, dò xét nhưng chứa đựng một sự chiếm hữu thầm lặng. Thảo luôn là người cúi đầu tránh đi trước, tim đập liên hồi sau lớp áo bà ba mỏng. Sự tương phản giữa ban ngày và ban đêm bắt đầu hình thành một cách rõ rệt. Ban ngày, trước mặt những người thợ và bà con lối xóm, hai người duy trì một khoảng cách chuẩn mực, khách khí. Nam chỉ nói những chuyện liên quan đến kỹ thuật sửa nhà, giọng nghiêm nghị, xưng hô "cô - tôi" đầy khoảng cách. Thảo cũng chỉ đáp lời ngắn gọn, lo liệu thanh toán tiền công đúng hạn. Không ai có thể ngờ rằng, đằng sau sự khách sáo đó là những bí mật thể xác đen tối và bạo liệt nhất dưới căn hầm ngầm ẩm ướt.

Nhiều tuần trôi qua, công trình trùng tu ngôi nhà gỗ ba gian hoàn thành khang trang. Mùi sơn ta và gỗ mới thơm nồng thay thế hoàn toàn cho mùi ẩm mốc cũ kỹ của những kèo cột mục nát. Những tấm ván sàn lim được đánh bóng láng coong, phản chiếu ánh nắng lấp lanh qua những khung cửa sổ mở rộng hướng ra rặng dừa nước xanh ngắt. Mái ngói âm dương được lợp lại ngay ngắn, ngăn hoàn toàn những giọt nước mưa dột nát của mùa trước. Ngôi nhà cổ kính như sống lại dưới bàn tay chăm chút của Nam.

Trong khoảng thời gian này, mối quan hệ giữa Nam và Thảo cũng chuyển dịch sang một trật tự rõ ràng hơn bao giờ hết. Khi bóng tối buông xuống bờ kênh và những tiếng ếch nhái bắt đầu kêu ran bên rặng dừa nước, sự phục tùng của Thảo đối với Nam càng trở nên sâu sắc. Cô hiểu rằng, chỉ có dưới sự che chở và những quy tắc nghiêm khắc của anh, cô mới tìm thấy sự bình yên.

Dưới ánh nắng trưa ấm áp rọi qua khung cửa sổ gỗ gụ, Thảo nằm lười biếng trên chiếc giường cổ, tựa đầu vào ngực trần của Nam. Cả hai đều khỏa thân sau một cuộc ân ái nhẹ nhàng đón mừng ngôi nhà hoàn thiện. Làn da trắng mịn của cô cọ xát vào vòm ngực rám nắng khỏe khoắn của anh, mang lại cảm giác ấm áp và tin cậy tuyệt đối. Nam đưa ngón tay luồn vào tóc cô, chậm rãi vuốt ve từ đỉnh đầu xuống tận gáy, khiến cô ngoan ngoãn nằm nép vào lòng anh.

Nam xoay người ngồi dậy, kéo chiếc tủ nhỏ bên đầu giường. Anh lấy ra một tờ giấy bản dày, bên trên có những dòng chữ được soạn thảo chi tiết bằng mực đỏ tươi. Anh đặt tờ giấy lên chiếc bàn gỗ cổ cạnh giường, trao cho cô một cây bút lông nhỏ đã thấm đẫm mực đen.

"Ký đi," Nam nói, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối của một kẻ thống trị.

Thảo ngồi dậy, kéo chiếc chăn mỏng che hờ ngang hông, để lộ bầu ngực trần trắng mịn còn in dấu tay đỏ nhạt của Nam. Cô đón lấy tờ giấy, lướt mắt qua những dòng chữ đỏ tươi viết bằng nét chữ sắc sảo của anh. Đầu đề ghi rõ: *Bản Thỏa Thuận Phục Tùng*.

Cô khẽ cắn môi, đọc to từng điều khoản theo yêu cầu của Nam:

"Điều một: Quyền kiểm soát tuyệt đối về thể xác. Người phục tùng tự nguyện giao toàn bộ quyền kiểm soát thân thể của mình cho người thống trị. Mọi hoạt động liên quan đến việc khỏa thân, mặc trang phục, và các tư thế quan hệ tình dục đều phải tuân theo mệnh lệnh của người thống trị."

Thảo dừng lại, ngước mắt nhìn Nam. Ánh mắt anh không chút dao động, anh khoanh tay trước ngực, lặng lẽ chờ đợi. Cô lại cúi xuống đọc tiếp, giọng cô run rẩy hơn trước những từ ngữ trần trụi:

"Điều hai: Quyền kỷ luật và trừng phạt. Trong trường hợp người phục tùng có hành vi phản kháng, không tuân thủ kỷ luật hoặc rơi vào trạng thái hoảng loạn tâm thần tự hủy hoại, người thống trị có toàn quyền áp dụng các hình phạt thể xác bao gồm trói bằng dây đay hoặc phạt bằng roi mây. Người phục tùng không được phép kháng cự hoặc oán hận."

"Anh... anh thực sự viết chi tiết như vậy sao?" Thảo khẽ hỏi, ngón tay cô siết chặt mép tờ giấy bản dày.

"Viết rõ ràng để em biết giới hạn của mình," Nam trả lời điềm tĩnh. "Tiếp tục đi."

Thảo hít một hơi sâu, ngực sữa phập phồng co rút dưới làn gió trưa mát mẻ thổi qua cửa sổ:

"Điều ba: Quy tắc an toàn và từ khóa giới hạn. Để đảm bảo an toàn tính mạng và sức khỏe lâu dài, hai bên thống nhất sử dụng từ khóa 'Dừng lại' khi giới hạn thể xác vượt quá khả năng chịu đựng tối đa. Khi từ khóa này được phát ra, người thống trị phải ngay lập tức dừng mọi hình phạt hoặc hành vi thân mật để kiểm tra tình trạng của người phục tùng."

Cô khựng lại ở điều khoản này. "Từ khóa này... em có quyền dùng bất cứ lúc nào sao?"

Nam cúi xuống, ngón tay thô ráp của anh miết nhẹ lên môi cô, cảm nhận sự run rẩy của cô chủ đất. "Chỉ khi em thực sự không thể chịu đựng nổi về mặt thể xác. Đừng dùng nó như một trò đùa để trốn tránh kỷ luật. Nếu tôi phát hiện em lạm dụng từ khóa, hình phạt sau đó sẽ tăng lên gấp đôi."

Thảo run lên, âm đạo cô vô thức co thắt lại, rỉ ra một chút nước dâm ẩm ướt trên mặt chiếu cói của chiếc giường gụ. Sự nghiêm khắc của anh không làm cô sợ hãi bỏ chạy, mà ngược lại, nó mang đến một cảm giác an toàn vững chãi mà cô chưa từng có. Cô đọc điều khoản cuối cùng:

"Điều bốn: Quy tắc chuông đồng. Khi tiếng chuông đồng vang lên, người phục tùng phải ngay lập tức buông bỏ mọi công việc đang làm, quỳ xuống chân người thống trị và sẵn sàng đón nhận mọi mệnh lệnh hoặc hình phạt không điều kiện."

Giọng Thảo nhỏ dần, cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bản thỏa thuận này là một sợi xích vô hình nhưng cực kỳ chặt chẽ, trói buộc cô vào vị trí một người phục tùng trọn đời dưới tay anh. Sự nhục nhã khi phải thừa nhận bản thân muốn làm một nô lệ tình dục và tinh thần cho người đàn ông này hòa quyện cùng sự kích thích dục vọng mãnh liệt đang dâng trào trong huyết quản.

Nam đưa cây bút lông sát vào tay cô. "Ký đi, Thảo. Ký để em thuộc về tôi hoàn toàn, không còn đường lui."

Thảo mỉm cười, một nụ cười quy phục và đầy mãn nguyện. Cô đặt tờ giấy lên đùi mình, dùng cây bút lông viết nắn nót ba chữ *Lê Thị Thảo* ở góc dưới tờ bản thảo bằng mực đen, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những dòng chữ màu đỏ tươi.

Nam đón lấy tờ giấy, kiểm tra chữ ký rồi cẩn thận cất vào tủ gỗ. Anh quay lại, đè Thảo xuống giường, đặt một nụ hôn thô bạo nhưng đầy chiếm hữu lên môi cô, đánh dấu sự bắt đầu của một trật tự mới.

Đêm hôm đó, bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà ba gian bên dòng kênh Mỏ Cày. Gió sông thổi xào xạc qua rặng dừa nước. Trong phòng ngủ chính khang trang thơm mùi gỗ mới, Nam đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc chuông đồng nhỏ. Anh lắc nhẹ cổ tay.

*Keng... Keng... Keng...*

Tiếng chuông lắc ngân vang lần cuối trong đêm tĩnh mịch, đánh dấu trật tự ngọt ngào và vĩnh cửu. Từ trong bóng tối, Thảo lập tức quỳ xuống chân anh, sẵn sàng cho một chương mới của sự quy phục.