Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Đôi bàn chân trần của Thảo co rúm lại trên mép ván sàn gãy nát, những ngón chân nhỏ nhắn cố sức bấu chặt vào gờ gỗ lim nham nhở để tìm chút điểm tựa thăng bằng giữa cơn hoảng loạn tột độ. Mắt cô trợn trừng, đăm đăm nhìn vào khoảng tối sâu hoắm vừa lộ ra ngay dưới gót chân mình. Khoảng trống ấy đen kịt, không một tia sáng nào lọt vào được, tựa cái miệng khổng lồ của lòng đất hoang vu đang chực chờ nuốt chửng lấy cô. Luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi đất mùn lâu năm đọng nước dưới nền và mùi gỗ mục nát dưới gầm sàn xộc thẳng vào mũi cô, làm những sợi lông tơ sau gáy dựng đứng lên. Cơn run rẩy bùng lên từ tận xương tủy khiến Thảo mất đi khả năng tự chủ. Cô bấu chặt hai tay vào bờ vai rộng rám nắng của Nam, móng tay ghì sâu vào da thịt anh như một chiếc cọc cứu mạng duy nhất giữa dòng nước xoáy. Cô lo sợ rằng chỉ cần Nam buông tay, cô sẽ rơi thẳng xuống lòng đất tối tăm, nơi những bí mật đen tối của dòng họ Lê đang bị chôn giấu suốt hàng chục năm qua. Khoảng không gian bao trùm vài nhịp thở dài đầy căng thẳng.

Căn phòng trùng tu dang dở này vốn dĩ đã chịu quá nhiều áp lực từ những đợt triều cường lấn sâu vào đất liền, làm ruỗng mục phần móng từ bên dưới mà cô không hề hay biết. Ngôi nhà ba gian này vốn được xây dựng trên một dải đất bồi ven sông, nền móng cắm sâu vào lớp đất sét xám đặc trưng của xứ Bến Tre. Mùa mưa kéo dài từ tháng trước đã làm mạch nước ngầm dâng cao, làm nhão lớp đất sét nâng đỡ hệ thống cột chịu lực. Thảo nhớ lại những câu chuyện bà Tư kể về những lần triều cường dâng cao ngập đến nửa cột nhà, khi dòng nước sông cổ mang theo phù sa bồi đắp nhưng cũng âm thầm làm mục ruỗng những thớ gỗ lim quý giá của dòng họ. Giờ đây, khi tấm ván sàn gãy rắc dưới chân, mọi nỗi sợ hãi về cấu trúc rỗng mục và những bóng ma từ lòng đất trỗi dậy đồng loạt bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Cô áp mặt vào lồng ngực vững chãi của Nam, cảm nhận hơi ấm nồng nàn từ làn da anh tỏa ra để xua đi cái lạnh lẽo của khoảng tối dưới chân.

Nam vẫn giữ nguyên cánh tay rắn rỏi ôm chặt lấy eo cô, nâng hẳn một bên hông Thảo lên để kéo sát thân hình mềm nhũn của cô vào lồng ngực vững chãi của mình. Anh đứng vững chãi trên tấm ván sàn chưa bị sụp, cúi xuống nhìn miệng hố sụt dài hơn nửa mét với gương mặt không chút biến sắc. Sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của anh tương phản hoàn toàn với cơn hoảng loạn đang cào xé tâm trí Thảo. Chỉ có đôi lông mày rậm của anh hơi nhíu lại khi anh quan sát những thớ gỗ lim bị mối mọt ăn rỗng ruột. Bàn tay to rộng của Nam bắt đầu vuốt ve dọc theo sống lưng trần còn đang nhơm nhớp mồ hôi của Thảo. Anh di chuyển từng nhịp vuốt chậm rãi nhưng dứt khoát, dùng lực nhấn vừa đủ dọc theo các đốt sống để áp chế cơn run rẩy đang truyền từ cơ thể cô sang.

"Nhìn tôi," Nam ra lệnh, giọng trầm thấp và uy lực dội thẳng vào tai Thảo, buộc cô phải thoát khỏi cái nhìn đờ đẫn vào bóng tối dưới sàn.

Thảo ngước khuôn mặt đẫm mồ hôi lên, đôi môi mỏng run rẩy không thốt nên lời. Đôi mắt to tròn của cô ướt sũng, phản chiếu ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu bão đặt ở góc phòng.

"Nó... nó là cái gì vậy anh? Có phải dưới đó..." Cô nghẹn họng, không dám nhắc đến những lời đồn thổi về vong hồn của tổ tiên hay những hiện tượng ma quái mà bà Tư vẫn thường lầm bầm cúng bái vào mỗi buổi chiều tà.

"Chỉ là sàn gỗ lâu năm bị mục mọt phần chân đỡ, cộng với sức nặng của hai người lúc nãy," Nam thản nhiên ngắt lời cô, ngón tay cái của anh miết nhẹ lên gò má tái nhợt để cố định tiêu điểm của cô vào anh. "Đừng tự dọa mình. Dưới này chỉ có đất sét nhão và cột đỡ bị sụt lún do triều cường thôi. Cấu trúc ngôi nhà ba gian này vốn dĩ đã chịu quá nhiều lực nén của thời gian, việc sụt lún là chuyện bình thường của vật lý."

"Nhưng em nghe tiếng gió rít... giống tiếng người ta khóc dưới đó lắm," Thảo lí nhí, cả cơ thể trần trụi của cô áp sát vào lồng ngực ấm nóng của Nam để tìm kiếm hơi ấm. Nước dâm cùng tinh dịch từ cuộc làm tình bạo liệt trước đó vẫn đang chầm chậm chảy dọc xuống bắp đùi trong của cô, mang lại cảm giác ngứa ngáy và lạnh lẽo khi gió sông lùa qua khe sàn.

Nam không trả lời ngay. Anh cúi đầu nhìn lướt qua cơ thể Thảo, từ bầu ngực tròn trịa vẫn còn hằn những vết đỏ nhẹ do tay anh siết chặt, cho đến khe lồn đang khép hờ dính đầy chất dịch óng ánh dưới ánh đèn. Bản năng kiểm soát trong anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không muốn cô tiếp tục nhìn vào cái hố tối đen đó để rồi tự hủy hoại tinh thần bằng những ảo tưởng vô căn cứ. Sự hoảng loạn của cô phải được dập tắt bằng kỷ luật và sự phục tùng tuyệt đối.

"Đủ rồi. Đi về phòng," Nam nói dứt khoát. 

Trước khi Thảo kịp phản ứng, anh đã luồn tay xuống dưới khoeo chân cô, bế xốc cô lên. Thảo kêu khẽ một tiếng, hai tay vội vàng vòng qua cổ anh. Nam bước qua những mảnh gỗ gãy vụn một cách cẩn trọng, đôi bàn chân to khỏe của anh nện chắc chắn trên những tấm ván sàn còn nguyên vẹn, đưa cô rời khỏi gian phòng đang trùng tu dang dở. Từng bước đi của Nam rất vững chãi, khiến nỗi sợ hãi mơ hồ trong cô tạm thời bị đẩy lùi bởi cảm giác được bao bọc. Cánh buồng tối tăm của ngôi nhà cổ dường như dài hơn bình thường, mỗi bước chân của Nam vang lên tiếng cót két trầm đục của những thanh xà gồ cũ kỹ, càng làm tăng thêm sự tịch liêu của đêm miền Tây. Thảo nép mình vào lồng ngực anh, nghe rõ tiếng tim anh đập trầm ấm, đều đặn từng nhịp đối lập với sự dồn dập hỗn loạn của lồng ngực cô. Mùi gỗ mục từ căn phòng vừa sụt lún vẫn còn vương vấn trên da thịt hai người, nhưng dần bị lấn át bởi mùi da thịt nam tính nồng nàn của Nam.

Căn phòng ngủ chính đón họ bằng thứ bóng tối tĩnh mịch quen thuộc. Nam đặt Thảo xuống chiếc giường gỗ gụ cổ kính. Tấm nệm mềm phủ lớp ga trải giường bằng vải thô ráp dưới lưng giúp Thảo lấy lại chút cảm giác thực tại, nhưng cô vẫn nằm co chân lại, mắt dõi theo bóng dáng cao lớn của Nam đang di chuyển trong phòng. Anh châm ngọn đèn dầu trên bàn gỗ, vặn bấc đèn cho ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi những bóng tối ma mị đang rập rình ngoài cửa sổ. Ánh lửa vàng hắt lên những họa tiết chạm trổ mai điểu trên vách ngăn gỗ, tạo nên những bóng hình chuyển động kỳ ảo.

Nam đi vào góc phòng, múc nước ấm từ chiếc lu sành vào một chiếc chậu đồng nhỏ, mang theo một chiếc khăn vải thô sạch sẽ. Làn hơi nước bốc lên mang theo chút ấm áp xua tan cái lạnh lẽo của đêm chướng đang len lỏi qua các khe cửa sổ. Anh đặt chậu nước cạnh giường, quỳ một gối xuống sàn, ngang tầm với Thảo.

"Nằm ngửa ra," anh ra lệnh, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô không rời.

Thảo khẽ cắn môi, chậm rãi duỗi thẳng hai chân. Sự phơi bày cơ thể trần trụi trước ánh sáng đèn dầu luôn làm cô thấy xấu hổ, nhưng uy lực từ ánh mắt của Nam khiến cô không cách nào từ chối. Cô dang nhẹ hai chân, để lộ phần dưới nhạy cảm vẫn còn ướt dẫm.

Nam nhúng chiếc khăn vào nước ấm, vắt ráo rồi áp nhẹ lên đùi trong của Thảo. Hơi nóng từ chiếc khăn đột ngột tiếp xúc với làn da nhạy cảm làm Thảo run bắn người, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra khỏi bờ môi mỏng.

"Ngoan nào, để tôi lau sạch," giọng Nam dịu đi một chút nhưng vẫn đầy tính áp đặt. 

Anh dùng khăn chậm rãi lau đi những vệt tinh dịch màu trắng đục dính trên làn da trắng ngần của cô. Chiếc khăn thô ráp cọ xát vào đùi, rồi trượt dần lên phía trên, chạm vào mép lồn nhạy cảm. Thảo vô thức khép đùi lại vì quá kích thích, nhưng Nam đã dùng bàn tay trái siết chặt lấy đầu gối cô, đẩy rộng ra hai bên.

"Đã bảo là đứng im. Em quên quy tắc rồi sao?" Nam nhướng mày, giọng nói mang theo sự đe dọa lạnh lùng.

"Em... em xin lỗi," Thảo thút thít, hai tay níu chặt lấy ga giường. "Tại nó... ấm quá."

Nam không đáp lời. Anh kiên nhẫn lau sạch từng nếp gấp trên môi âm hộ của cô, dùng ngón tay bọc trong lớp khăn ấm miết nhẹ qua hạt ngọc đang sưng đỏ. Mỗi lần ngón tay anh ấn nhẹ, cơ thể Thảo lại khẽ nảy lên, nước dâm trong lồn lại rỉ ra, hòa vào nước ấm trên khăn. Sự chăm sóc tỉ mỉ nhưng đầy tính chiếm hữu này làm Thảo cảm thấy mọi nỗi sợ hãi về ngôi nhà cổ dần biến mất, thay vào đó là sự lệ thuộc hoàn toàn vào từng cử động của người đàn ông trước mặt.

Sau khi lau sạch cơ thể cô, Nam vắt khô khăn, đổ chậu nước ra ngoài cửa sổ bên hông nhà rồi quay lại giường. Anh cầm theo một chai thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt, hơi đặc sánh. Mùi dầu d��a Mỏ Cày thơm nồng, ngậy béo lập tức tỏa ra, lấp đầy khoang mũi của hai người. Thứ dầu dừa này được nấu thủ công bằng phương pháp ép lạnh truyền thống từ những trái dừa gia nua rám vỏ của xứ Bến Tre, mang hương thơm đặc trưng, khi thoa lên da sẽ giữ được độ ấm lâu dài và làm mềm các thớ cơ một cách hoàn hảo.

"Xoay người lại, nằm sấp xuống," Nam đặt chai dầu dừa lên đầu giường, ra lệnh.

Thảo ngoan ngoãn úp mặt xuống chiếc gối bông, để lộ tấm lưng trần mảnh mai cùng cặp mông tròn trịa trắng muốt. Trên da cô vẫn còn hằn vài dấu vết màu hồng nhạt của những ngón tay Nam từ lần làm tình trước.

Nam đổ một lượng dầu dừa vừa đủ vào lòng bàn tay. Anh xoa mạnh hai tay vào nhau cho đến khi nghe tiếng sột soạt và cảm nhận được sức nóng từ ma sát tỏa ra, lúc đó mới áp hai lòng bàn tay ấm nóng lên bả vai Thảo.

"Ưm..." Thảo thở dài một tiếng mãn nguyện khi hơi ấm và sự trơn láng của dầu dừa thấm vào da thịt.

Bàn tay Nam di chuyển dọc theo xương sống của cô, nhấn mạnh vào các huyệt đạo ở thắt lưng để giải tỏa sự căng thẳng. Dầu dừa làm cho làn da của cô trở nên bóng bẩy, lấp lánh dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ. Anh vuốt ve từ gáy xuống tận khe mông, miết mạnh dọc hai bên đùi. Sự đụng chạm này không mang tính bạo lực như những đòn roi mây, nhưng nó lại có sức tàn phá tâm lý cực mạnh, làm cho Thảo cảm thấy mình tựa như món đồ chơi đang được chủ nhân lau chùi và bôi trơn để chuẩn bị cho một cuộc chơi mới. Cảm giác ấm nóng từ các ngón tay anh len lỏi qua từng thớ thịt, làm dịu đi những cơn co thắt do sợ hãi ban nãy.

"Đã thấy dễ chịu hơn chưa?" Nam thì thầm, cúi người xuống sát tai cô, hơi thở ấm nóng của anh trộn lẫn với mùi dầu dừa nồng nàn.

"Rồi... dễ chịu lắm anh," Thảo trả lời, giọng cô đã mềm nhũn, không còn chút kháng cự nào. "Anh vuốt tiếp đi... đừng dừng lại."

"Muốn tôi tiếp tục thì em phải ngoan ngoãn phục tùng," Nam miết nhẹ ngón tay vào khe mông cô, chạm đến mép lồn phía dưới vốn đã trơn ướt trở lại. "Đêm nay gió chướng thổi mạnh lắm, tôi sẽ trói em lại để em không chạy lung tung khi mơ sảng."

Thảo khẽ gật đầu vào gối. Cô biết mình không có quyền từ chối, và sâu trong thâm tâm, cô thèm khát cảm giác bị trói buộc đó. Khi hai tay bị khóa chặt, cô sẽ không phải lo lắng về những ảo giác hay những tiếng động lạ ngoài vách nhà nữa. Mọi trách nhiệm về sự an toàn của cô đã được chuyển giao hoàn toàn cho Nam.

Nam đứng dậy, đi đến góc phòng lấy cuộn dây đay thô ráp màu nâu đất. Sợi dây này mềm hơn dây thừng thông thường vì đã được xử lý qua nước ấm và phơi sương, nhưng độ bám của nó cực kỳ chắc chắn.

"Lật người lại," Nam nói.

Thảo quay người nằm ngửa, đôi mắt ướt át nhìn cuộn dây trong tay Nam. Sự lo sợ và hưng phấn đan xen làm nhịp thở của cô dồn dập, hai bầu ngực tròn căng phập phồng liên tục.

Nam bắt đầu nghi thức trói Shibari. Anh kéo hai tay Thảo ra phía sau lưng, dùng một sợi dây đay quấn quanh cổ tay cô, thắt những nút khóa đầu tiên một cách gọn gàng. Tiếng dây thừng cọ xát sột soạt vào da thịt nghe thật rõ ràng giữa tiếng gió chướng bắt đầu gầm rú ngoài vách lá dừa. Nam luồn sợi dây đay qua cổ tay Thảo, quấn ba vòng chặt chẽ rồi thắt nút khóa đầu tiên. Đây là kỹ thuật trói Shibari đòi hỏi sự chuẩn xác cao để không làm nghẽn mạch máu của cô mà vẫn đảm bảo độ cố định tuyệt đối.

Tiếp theo, anh luồn sợi dây qua nách cô, quấn chéo qua ngực. Sợi dây đay thô ráp màu nâu tương phản mạnh mẽ với làn da trắng nõn nà, bóng loáng dầu dừa của Thảo. Nam siết chặt sợi dây ở giữa khe ngực, ép hai bầu vú của cô nhô cao lên, làm hai đầu vú đỏ hồng bị cọ xát đến mức căng cứng, dựng đứng lên đầy khiêu khích. Anh dùng một sợi dây đay thứ hai, luồn qua nách cô, quấn chéo qua bờ vai trần mảnh mai rồi vắt ngang qua bầu ngực tròn đầy. Sợi dây thô ráp miết chặt vào làn da nhạy cảm dính đầy dầu dừa, ép hai bầu ngực của cô nhô cao lên ở giữa. Hai đầu vú đỏ hồng bị sợi dây đay cọ xát đến mức dựng đứng lên đầy khiêu khích.

Thảo khẽ rên rỉ khi sợi dây thô nhám cạ vào da thịt nhạy cảm: "Nam... hơi chặt..."

"Im lặng. Để tôi làm," Nam lạnh lùng nhắc nhở. Anh không hề nương tay, tiếp tục dùng một sợi dây khác quấn quanh eo cô, khóa chặt cấu trúc trói ở phần thân trên. 

Sau đó, anh yêu cầu Thảo co hai đầu gối lại. Nam luồn dây qua khoeo chân cô, kéo ngược hai cổ chân về phía hông rồi cố định chúng vào sợi dây quấn quanh eo. Tư thế này bắt buộc hai chân Thảo phải dang rộng ra hai bên một cách tối đa, gập cong lại, để lộ hoàn toàn vùng kín trước tầm mắt của Nam. Cửa âm đạo của cô đang mở hờ, mép lồn hồng hào ướt đẫm dầu dừa quyện với nước dâm óng ánh, run rẩy theo từng nhịp thở của cô. Nam luồn dây qua khoeo chân, kéo ngược hai cổ chân về phía hông, khóa chặt chúng vào vòng dây ở eo bằng một nút thắt kép. Tư thế này bắt buộc Thảo phải nằm dang rộng hai chân tối đa, gập cong đầu gối và phơi bày hoàn toàn vùng tam giác nhạy cảm trước ánh sáng đèn dầu vàng ấm.

Thảo cảm thấy mình hoàn toàn bất lực. Cô không thể khép chân lại, không thể cử động tay, chỉ có thể nằm im chịu sự phán xét của người đàn ông đang đứng ở cuối giường. Làn da trần dưới lớp dây trói căng lên, cảm giác rát nhẹ từ các nút thắt đay thô ráp hòa lẫn với sự mát rượi của dầu dừa tạo nên một hỗn hợp kích thích kỳ lạ chạy thẳng vào trung khu thần kinh của cô.

Nam nhìn tác phẩm của mình với vẻ hài lòng. Anh quỳ xuống giữa hai chân đang dang rộng của Thảo. Ngón tay trỏ của anh chạm vào hạt ngọc đang nhô ra giữa những sợi lông mu đen mướt dính đầy dầu dừa. Anh khẽ xoay ngón tay, kích thích nhẹ nhàng làm Thảo ưỡn người lên, tiếng rên rỉ của cô vang vọng khắp gian phòng ngủ tối tăm.

"Ưm... Nam... anh... đút vào đi... em khó chịu quá..." Thảo cầu xin, ánh mắt cô đờ đẫn vì dục vọng.

Nam đứng dậy, cởi chiếc quần túi hộp của mình ra. Dương vật của anh đã cương cứng hoàn toàn, to dài và nổi đầy những đường gân lớn dọc theo thân dương vật đỏ hồng. Anh cầm lấy dương vật của mình, miết nhẹ phần quy đầu lên mép lồn của Thảo, bôi đều chất dịch nhờn lên đầu dương vật để việc xâm nhập dễ dàng hơn.

"Kẹp chặt lấy tôi," Nam ra lệnh rồi chậm rãi ấn hông xuống.

Quy đầu to lớn từ từ tách hai mép lồn của Thảo ra, tiến vào bên trong âm đạo chật hẹp, nóng hổi và trơn tuột nhờ dầu dừa và nước dâm. Thảo ngửa cổ ra sau, miệng há hốc đón nhận từng tấc thịt của anh đang lấp đầy khoảng trống bên trong mình. Sự căng tức từ tư thế trói Shibari làm cho cảm giác xâm nhập trở nên rõ ràng và bạo liệt hơn gấp bội.

"Ah... sâu quá... Nam..." Thảo nấc lên, hai dòng nước mắt sinh lý chảy dài xuống thái dương.

Nam từ từ đẩy toàn bộ chiều dài dương vật vào sâu tận cùng âm đạo cô, cho đến khi hai xương mu chạm sát vào nhau với một tiếng *bạch* khô khốc. Anh giữ nguyên tư thế đó trong vài giây để cô thích nghi với kích thước của mình, bàn tay to lớn vuốt ve dọc bên hông cô, cảm nhận làn da mềm mại đang run rẩy dưới lớp dầu dừa.

Để tăng thêm sự gần gũi, Nam điều chỉnh tư thế của hai người. Anh kéo cơ thể bị trói của Thảo nằm nghiêng sang một bên, rồi anh cũng nằm nghiêng theo từ phía sau, thực hiện tư thế úp thìa đầy chiếm hữu. Dù thay đổi tư thế, dương vật của anh vẫn cắm ngập bên trong lồn cô không hề rời ra. Cánh tay Nam vòng qua eo Thảo, giữ chặt lấy cơ thể cô sát vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Nam bắt đầu thúc hông. Nhịp độ ban đầu rất chậm rãi, mỗi lần rút ra gần hết rồi lại đâm mạnh vào tận đáy tử cung cô. Tiếng da thịt va chạm *bạch... bạch...* đều đặn và ẩm ướt vang lên giữa tiếng gió chướng rít liên hồi ngoài vách dừa. 

Thảo hoàn toàn đắm chìm trong sự thống trị của Nam. Cô không còn nghĩ đến cái hố sụt dưới sàn nhà, không còn nghĩ đến những âm thanh kỳ quái của bóng ma. Tất cả những gì cô cảm nhận được lúc này là sự nóng bỏng từ dương vật của Nam đang liên tục chà xát vào thành âm đạo nhạy cảm, mùi dầu dừa nồng nàn bao bọc lấy khứu giác, và sợi dây đay đang siết chặt lấy da thịt cô như một lời nhắc nhở về sự phục tùng tuyệt đối.

Tư thế úp thìa từ phía sau là một trong những tư thế mang tính chiếm hữu cao nhất. Nam nằm nghiêng bên cạnh cô, ép sát lồng ngực rắn sỏi của mình vào tấm lưng trần loáng thoáng dầu dừa của Thảo. Dương vật anh cắm ngập sâu bên trong âm đạo cô, lấp đầy từng khoảng trống nhỏ hẹp. Thảo không thể cử động tay chân, chỉ có thể cảm nhận từng nhịp hông của anh đẩy từ phía sau. Mỗi lần anh thúc hông, tấm thân trần của cô lại nảy lên, sợi dây đay trên ngực cọ xát vào hai đầu vú đang căng cứng, tạo nên một cảm giác kích thích kép đau đớn và sướng ngột ngạt.

"Em có thích bị trói như thế này không?" Nam hỏi, giọng anh khàn đục vì dục vọng, nhịp thúc hông bắt đầu nhanh hơn.

"Thích... em thích lắm... Nam ơi..." Thảo rên rỉ, hai đùi cô co giật liên hồi dưới sợi dây trói. "Trói em chặt hơn nữa... đâm mạnh nữa đi anh..."

Nam gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Lời cầu xin của Thảo kích thích bản năng thú tính trong anh. Anh siết chặt eo cô hơn, những cú thúc hông trở nên bạo liệt và dồn dập hơn. Mỗi lần anh đâm sâu vào bên trong, mông cô lại nện chặt vào bụng dưới của anh, tạo nên thứ âm thanh ẩm ướt đầy kích thích. Thảo nấc lên từng hồi, đầu ngửa ra sau tựa vào vai anh, đón nhận những luồng khoái cảm cuồng nhiệt đang cào xé tế bào cảm giác. 

Ở tư thế úp thìa từ phía sau, sự ma sát giữa dương vật lớn gân guốc và thành âm đạo ấm nóng càng lúc càng trở nên chặt khít. Những sợi dây đay thô ráp cọ xát vào làn da nhạy cảm phủ đầy dầu dừa bóng loáng, để lại những vệt lằn đỏ rát nhẹ, nhưng chính cảm giác bị khóa chặt chi tiết từ cổ tay, ngực đến đùi lại khiến Thảo rạo rực khôn nguôi. Cô không thể nhúc nhích để trốn tránh, chỉ có thể dang rộng đón nhận những cú đâm lút cán của Nam. 

Nam liên tục thay đổi nhịp độ, từ những cú thúc chậm sâu cắm ngập tận cổ tử cung đến những nhịp đâm nhanh, liên hoàn chà xát mạnh mẽ lên hạt ngọc sưng cứng. Tay anh vòng ra phía trước, bóp mạnh lấy một bên bầu ngực bị ép chặt bởi dây trói, miết mạnh lên đầu vú căng cứng của cô. Thảo nấc nghẹn, dịch thủy từ lồn rỉ ra ướt đẫm cả phần nệm bên dưới đùi hai người.

Để tăng thêm dung lượng và làm sâu sắc cảm xúc, Nam ghé sát mặt vào mái tóc đẫm hương dầu dừa của Thảo, hít hà mùi hương quen thuộc của vùng quê nghèo. Đùi anh tì mạnh lên bắp chân cô, ép cơ thể cô cong gập thêm một chút nữa dưới lực đâm thọc liên tục. Mông Thảo nâng cao, da thịt ma sát phát ra tiếng động giòn giã. Trong bóng tối của căn phòng ngủ cổ kính, hai cơ thể hòa vào nhau thành một khối duy nhất, nhịp nhàng di chuyển theo tiếng rít gào của gió chướng miền Tây sông nước bên ngoài vách gỗ.

"Nhớ kỹ cảm giác này," Nam gằn giọng, mồ hôi từ trán anh nhỏ giọt xuống tấm lưng trần óng ánh của cô. "Khi em bị trói, em không có lựa chọn nào ngoài việc thuộc về tôi. Những bóng ma hay ảo giác dưới sàn nhà đó sẽ không chạm được vào em, chừng nào em còn nằm dưới thân tôi."

"Em... em nhớ... em nhớ rồi..." Thảo nấc lên, những ngón tay bị trói sau lưng co quắp lại, bấu chặt vào khoảng không vô định. Căng thẳng thể xác đạt đến giới hạn khi lồn cô liên tục co bóp xung quanh thân dương vật to lớn của anh. Cảm giác đau rát nhẹ của những vết hằn đan xen với sự sung sướng đến tê liệt thần trí làm cô khóc nấc.

Nam siết chặt hông cô hơn, nhịp thúc bắt đầu dồn dập đến nghẹt thở. Cả hai đều ướt đẫm mồ hôi, da thịt họ cọ xát vào nhau bóng loáng chất bôi trơn. Dương vật của anh liên tục đập mạnh vào thành âm đạo nhạy cảm, tạo ra những đợt rung chấn kịch liệt chạy dọc sống lưng Thảo. 

"Nam... em... em ra mất... anh ơi..." Thảo rên rỉ điên cuồng, đầu cô ngửa ra sau chạm vào vai Nam, miệng thở dốc hổn hển.

"Ra đi," Nam gầm khàn, cú thúc cuối cùng cắm lút tận đáy. Anh ôm chặt lấy Thảo, cơ thể run lên bần bật khi luồng tinh dịch nóng hổi phun trào mạnh mẽ bên trong lồn cô. 

Cả hai nằm yên trong tư thế úp thìa, tiếng thở dốc dồn dập của họ vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, lấn át cả tiếng gió ngoài kia. Dư âm của trận mây mưa bạo liệt vẫn đang run rẩy truyền qua hai cơ thể dính chặt vào nhau. Nam áp trán mình vào lưng cô, giữ nguyên dương vật vẫn còn bán cương nằm sâu trong âm đạo nóng ẩm của Thảo để duy trì sự gắn kết thân xác tối đa. Hơi ấm của hai người tỏa ra, hòa quyện với mùi dầu dừa béo ngậy tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy chiếm hữu.

*RẦM! RẦM! RẦM!*

Một chuỗi âm thanh đập cửa dữ dội đột ngột bùng nổ từ dưới nền đất ngay dưới căn phòng ngủ, làm rung chuyển cả những tấm ván gỗ cổ và chân giường gỗ gụ. Tiếng thở dốc của hai người ngưng bặt giữa chừng.