Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Thảo giật phắt thanh chốt gỗ sang một bên. Tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, hai cánh cửa buồng hé mở ra hành lang tối mịt.

Trần Quốc Nam đứng vững chãi ngay trước mặt cô. Trên tay anh là chiếc đèn dầu bão bằng đồng cũ kỹ, ngọn lửa vàng vọt bên trong chụp thủy tinh khẽ lay động, hắt những vệt sáng sắc cạnh lên gương mặt góc cạnh. Gương mặt Nam hoàn toàn tĩnh lặng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào Thảo, không mang theo chút bất ngờ hay bối rối nào. Anh đứng đó như thể đã biết trước cô sẽ mở cửa, hoặc chính anh đang kiên nhẫn chờ đợi phản ứng hoảng loạn này từ cô để bắt đầu thiết lập một trật tự mới.

Sự hiện diện đột ngột của Nam khiến Thảo ngạt thở. Hơi ấm nam tính từ cơ thể anh phả qua khe cửa, xua tan phần nào luồng khí lạnh ẩm ướt đang luồn lách dọc hành lang. Thảo vô thức siết chặt hai cánh cửa buồng, cố gắng che đi phần cơ thể đang run rẩy dưới lớp áo bà ba lụa màu trắng ngà mỏng manh. Cô nhận ra ánh mắt Nam không nhìn vào mặt cô ngay, mà lướt nhanh từ bờ vai đang phập phồng xuống đến tận gấu quần satin đen, nơi chiếc lắc chân bằng bạc khẽ lay động, phát ra tiếng leng keng rất nhỏ. Ánh mắt đó lạnh lùng, mang theo áp lực của một người quen nắm quyền kiểm soát. Thảo cảm giác từng thớ thịt trên người mình bị bóc trần dưới cái nhìn soi mói đó. Cô vô thức co rút ngón chân, cố giấu chiếc lắc bạc vào gấu quần satin đen, nhưng ánh mắt Nam đã kịp quét xuống cổ chân cô rồi dừng lại ở đó một nhịp đầy ẩn ý.

"Nam... anh đi đâu giờ này?" Thảo thì thầm, giọng nói run rẩy phá vỡ sự im lặng bao trùm.

Nam không vội trả lời. Anh nâng cao ngọn đèn dầu, để ánh sáng vàng úa quét qua gương mặt nhợt nhạt và bờ vai đang căng cứng của cô. Sự im lặng của anh kéo dài, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên ngực Thảo. Cô cảm giác từng ý nghĩ tội lỗi, từng sự rạo rực thầm kín dưới lớp lụa mỏng đều bị đôi mắt đen sâu thẳm kia bóc trần. Cô nhớ lại cảm giác hưng phấn vụng trộm trong buồng ngủ trước khi tiếng bước chân của anh vang lên. Liệu anh có biết cô vừa tự vuốt ve mình dưới chăn? Ý nghĩ đó làm mặt cô nóng bừng lên giữa đêm lạnh.

"Có tiếng động ở gian thờ," Nam nói, giọng trầm thấp và chắc nịch. "Tôi ra ngoài kiểm tra cấu trúc cột. Em mộng du hay sao mà không ngủ?"

"Tôi nghe thấy... tiếng bước chân," Thảo lí nhí, hai bàn tay cô vô thức túm chặt lấy vạt áo bà ba, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa. "Nó nặng lắm. Ngay sát vách buồng của tôi. Không phải tiếng gió rít bình thường đâu. Nó giống như có ai đó đang đi lại, dò giẫm từng bước chân trên hành lang."

Nam khẽ nheo mắt. Sự hoài nghi hiển hiện trong ánh mắt anh, nhưng không phải nghi ngờ lời cô nói, mà là đang dò xét mức độ hoảng loạn trong tâm trí cô. Anh tiến thêm nửa bước, khoảng cách gần đến mức Thảo có thể ngửi thấy mùi gỗ ẩm và mùi dầu dừa thoang thoảng phát ra từ người anh. 

"Ngôi nhà này đã hơn trăm năm tuổi, các thớ gỗ đều đã rã nứt," Nam nói bằng giọng quả quyết, dập tắt ngay sự nghi ngờ của cô. "Gió sông lùa vào vách dừa làm gỗ co ngót thôi. Nếu em cứ để nỗi sợ hãi dẫn dắt, em sẽ còn nghe thấy nhiều thứ kinh khủng hơn thế nữa. Đi theo tôi."

Thảo mím môi, sự bướng bỉnh cuối cùng trỗi dậy trong cô: "Nhưng tôi nghe rất rõ. Nó phát ra ngay sát đầu giường tôi nằm. Anh là kỹ sư trùng tu, anh chỉ biết về gỗ đá, làm sao anh biết được trong bóng tối ngôi nhà này đang ẩn giấu thứ gì?"

Nam không giận, anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thấu suốt lạnh lùng: "Tôi biết nhiều hơn em nghĩ đấy, Thảo. Tôi biết cả việc em đang run rẩy không chỉ vì sợ hãi. Nỗi sợ của em là một thứ ngụy trang cho sự cô độc. Em sợ bóng tối vì em không có ai để bấu víu."

Lời nói của Nam đâm trúng tim đen của cô. Thảo im lặng. Sự yếu đuối bị phơi bày khiến cô cảm thấy bất lực. Không đợi Thảo đồng ý, Nam quay lưng đi dọc theo hành lang tối om hướng về phía gian thờ chính của ngôi nhà ba gian. Thảo chần chừ một nhịp. Phía sau lưng cô, bóng tối của căn buồng trống trải tựa như một vực sâu không đáy đang chực chờ nuốt chửng lấy cô. Nỗi sợ hãi tột cùng đẩy cô bước nhanh hơn để bám sát theo bóng lưng rộng bản của anh. Tiếng ván sàn gỗ trắc dưới chân hai người kêu lên những tiếng két, két đều đặn, vang vọng trong không gian vắng lặng.

Dưới ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bão trên tay Nam, những thớ gỗ trắc dưới chân họ hiện lên bóng loáng nhưng đầy những vết nứt nẻ của thời gian. Nam vừa đi vừa chậm rãi quan sát các góc tường. Bước chân anh vững chãi, không hề có một sự e dè nào trước bóng tối hay những lời đồn đại ma mị của bà Tư. Sự điềm tĩnh đó của anh giống như một thỏi nam châm, thu hút toàn bộ sự chú ý và lòng tin yếu ớt của Thảo. Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng rộng bản của anh, cảm thấy sự nhỏ bé của bản thân khi đi bên cạnh người đàn ông này. Cô là chủ nhân của ngôi nhà cổ này, là người thừa kế hợp pháp của dòng họ Lê danh giá một thời ở Mỏ Cày, nhưng hiện tại cô chẳng khác nào một kẻ đi lạc đang bấu víu vào người dẫn đường.

"Em có biết tại sao gỗ trắc ở hành lang này lại kêu không?" Nam đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm ấm phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. "Vì móng nhà phía đông đang bị sụt lún nhẹ do nước sông xâm thực. Khi cấu trúc bị lệch, mỗi bước chân đi qua sẽ tạo ra lực nén không đều lên các khớp mộng. Đó là khoa học, không có bóng ma nào ở đây cả."

Thảo nghe anh giải thích, lòng bớt đi phần nào sợ hãi nhưng lại tăng thêm sự thán phục ngầm dành cho anh. Anh luôn giải quyết mọi chuyện bằng sự lý tính tuyệt đối, thứ mà cô đang vô cùng thiếu thốn kể từ khi cha mẹ qua đời và đống nợ nần ập xuống đầu.

Khi cả hai bước vào gian thờ cổ, mùi nhang trầm cũ kỹ quyện với mùi ẩm mốc của những tấm vách gỗ lâu năm tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Nam đưa cao ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng quét qua bức hoành phi sơn son thếp vàng đã bong tróc, chiếu lên những hoa văn chạm trổ rồng phượng trên các cây cột gỗ to lớn. Những bóng đen dài ngoằn ngoèo đổ rạp trên nền sàn gỗ, lay động theo từng nhịp thở của ngọn lửa trong đèn.

Nam đi đến trước cây cột lim lớn ở trung tâm gian thờ. Anh đưa tay gõ nhẹ lên thân gỗ, lắng nghe âm thanh phát ra để đánh giá mức độ rỗng ruột của thân cột. Thảo đứng dịch ra phía sau, mắt liên tục nhìn dáo dác xung quanh. Trong bóng tối lập lòe, những bức tượng thờ trên bục gỗ trông như đang dán mắt nhìn vào cô, nghiêm khắc và phán xét.

Bỗng nhiên, từ góc tối bên phải gian thờ, phía sau ban thờ hương án, vang lên một tiếng sột soạt nhẹ, giống như tiếng vải cọ sát vào gỗ.

Thảo giật mình nấp sát sau lưng Nam, hai tay nắm chặt lấy vạt áo kaki màu tro của anh. Cô có thể cảm nhận được cơ bắp săn chắc của anh căng lên dưới lớp vải kaki. Nam không hề né tránh, cơ thể anh cứng như đá trước phản ứng hoảng hốt của cô. Anh chầm chậm bước về phía góc tối, kéo theo Thảo đang run rẩy phía sau. 

Ánh đèn dầu rọi thẳng vào một góc khuất sát vách gỗ. Ở đó, bên dưới gầm một chiếc bàn nghiêng cũ kỹ, có một chiếc rương gỗ cổ cỡ trung bình, bên ngoài phủ một lớp bụi dày xám xịt. Khóa đồng của chiếc rương đã gỉ sét, nhưng chốt khóa lại không cài chặt mà chỉ móc hờ.

Nam đặt chiếc đèn dầu xuống sàn gỗ, ngồi xổm trước chiếc rương. Anh đưa tay phủi nhẹ lớp bụi trên nắp rương, để lộ những đường vân gỗ gõ đỏ uốn lượn như những thớ thịt. Thảo tò mò nhìn qua vai anh, hơi thở của cô phả nhẹ lên gáy anh.

Nam dùng ngón tay trỏ có vết sẹo nhỏ cạy nhẹ chốt đồng. Chiếc nắp rương mở ra với một tiếng ken két khô khốc. Bên trong rương không có vàng bạc hay gia phả gì của dòng họ Lê. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, Thảo nhìn thấy những cuộn dây thừng đay màu nâu nhạt, được cuốn tròn gọn gàng. Những sợi dây đay này có đường kính trung bình, bề mặt thô ráp nhưng khi Nam chạm vào, cô thấy chúng mềm mại một cách kỳ lạ, dường như đã được xử lý bằng dầu hoặc sáp từ trước để tăng độ bền và độ bám. Nằm bên cạnh những cuộn dây thừng là một chiếc roi mây cũ kỹ dài khoảng sáu tấc, thân roi nhẵn bóng và ngả màu cánh gián do thời gian.

Nam cầm chiếc roi mây lên, dùng ngón tay miết dọc theo thân roi nhẵn thín. Anh khẽ quất nhẹ vào không khí, tạo ra một tiếng vút khô khốc làm Thảo giật bắn mình.

"Đây là roi mây bánh tẻ," Nam nói, giọng anh bình thản nhưng chứa đựng một uy lực vô hình. "Người xưa dùng những thứ này để dạy dỗ gia nhân, hoặc để giữ người mộng du không chạy bậy ra sông. Dây đay mềm dùng để trói. Chúng rất chắc, càng giãy giụa sẽ càng siết chặt. Em có muốn thử chạm vào không?"

Thảo nhìn sợi dây đay trong tay anh, ngập ngừng đưa tay ra. Khi những đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt sợi dây, cô cảm nhận được sự thô ráp nhưng lại vô cùng mềm dẻo. Lớp sáp mỏng phủ bên ngoài khiến sợi dây có một độ ẩm nhẹ, khi miết qua da tạo ra một cảm giác râm ran khó tả. Cô vô thức thu tay lại, lồng ngực phập phồng dữ dội hơn.

"Đồ cũ của ông nội em để lại," Nam nói tiếp, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô. "Dòng họ Lê của em từng rất nghiêm khắc. Những thứ này được cất giữ ở đây không phải là ngẫu nhiên. Nó đại diện cho sự kỷ luật và trật tự."

Thảo run lên trước cái nhìn của anh. Sự hiện diện của những sợi dây thừng và chiếc roi mây trong gian thờ cổ kính làm cô cảm thấy một sự căng thẳng kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Ký ức tuổi thơ về người ông nội độc đoán, gia trưởng đột ngột ùa về trong tâm trí cô. Ông nội cô từng là người nắm giữ mọi quyền lực trong gia đình này, luôn dùng những quy củ nghiêm khắc nhất để trị gia. Sự ngột ngạt của những quy tắc xưa cũ vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong từng thớ gỗ của ngôi nhà này. Và giờ đây, Nam - người đàn ông xa lạ này - lại đang cầm trên tay những thứ dụng cụ đó, với một ánh mắt nhìn cô đầy chiếm đoạt. Ý nghĩ về việc bị trói buộc bằng những sợi dây này đột ngột hiện lên trong đầu cô, khơi dậy một nỗi sợ hãi xen lẫn sự hưng phấn thầm kín mà chính cô cũng không dám thừa nhận.

Nam đứng bật dậy. Chiều cao vượt trội của anh hoàn toàn áp đảo Thảo trong không gian chật hẹp của gian thờ. Anh bước một bước dài về phía cô, dồn cô lùi lại cho đến khi tấm lưng mỏng manh của Thảo chạm phải thân cột gỗ lim to lớn ở giữa gian thờ. Cột gỗ lim lạnh ngắt áp sát qua lớp áo bà ba lụa mỏng, tạo nên sự tương phản rõ rệt với hơi ấm nóng hổi từ lồng ngực Nam đang ép sát phía trước.

"Đứng nghiêm cạnh cột nhà," Nam ra lệnh. Giọng anh thấp xuống, nhưng vô cùng đanh thép, không để lộ một sự dung túng nào. "Hai tay buông thõng sát hông. Cấm em nhích ngón chân hay dịch chuyển dù chỉ một chút. Cho đến khi tôi cho phép."

Thảo tròn mắt nhìn Nam. Nhịp tim cô tăng tốc dữ dội, đập liên hồi vào lồng ngực. Lý trí của một cô chủ nhà bảo cô phải phản kháng, phải từ chối mệnh lệnh kỳ quặc này của một người kỹ sư trùng tu. Cô nên đẩy anh ra, quát mắng anh vì đã vượt quá giới hạn. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt đen thẳm, lạnh lùng và đầy tính chiếm hữu của Nam, toàn bộ sức phản kháng của cô hoàn toàn tiêu tan. 

Nam tiến lại gần hơn, khoảng cách gần đến mức mũi họ gần như chạm vào nhau. Anh không lập tức chạm vào cô, mà chỉ dùng ánh mắt sắc lẹm ấy khóa chặt lấy gương mặt đang run rẩy của cô.

"Em sợ điều gì hơn, Thảo?" Nam trầm giọng hỏi, tiếng nói của anh vang vọng nhẹ trong gian thờ tĩnh mịch. "Sợ những bóng ma không có thật ngoài kia, hay sợ chính sự yếu đuối trong lòng mình?"

Thảo cắn chặt môi, không dám trả lời. Nước mắt sinh lý chực trào ra nơi khóe mắt. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị dồn vào góc lồng, hoàn toàn không có lối thoát.

"Em đang trốn tránh," Nam tiếp tục, giọng nói của anh như một chiếc dao mổ rạch thẳng vào tâm can cô. "Em gánh vác ngôi nhà này, gánh vác những khoản nợ của gia đình, và em nghĩ mình phải mạnh mẽ. Nhưng thực chất em đang kiệt sức. Em hoảng loạn vì em không có điểm tựa. Em muốn có một ai đó đứng ra kiểm soát mọi thứ thay em, đúng không? Em muốn được đầu hàng."

Lời nói của Nam khiến Thảo chấn động. Sự kiêu hãnh cuối cùng của cô bị anh đập tan một cách không thương tiếc. Cô nhận ra anh đã đọc vị được toàn bộ tâm lý của cô. Đúng vậy, cô đã quá mệt mỏi với việc phải tỏ ra cứng rắn trước những chủ nợ, trước những lời đồn đại của dân làng. Cô muốn có một bờ vai mạnh mẽ để dựa dẫm, dù bờ vai đó mang đến sự áp chế và trói buộc. Sự sợ hãi bóng ma bên ngoài kết hợp với uy lực từ ánh mắt và giọng nói của Nam lại khơi dậy một dòng nước ấm áp, âm thầm chảy dọc từ thắt lưng xuống dưới của cô. Đôi chân cô như đông cứng lại trên nền ván sàn gỗ trắc. Cô tuân phục một cách vô điều kiện. Cô đứng thẳng lưng, áp sát gáy và mông vào thân cột gỗ lạnh lẽo, hai tay buông xuôi, mười ngón tay khẽ run run nhưng tuyệt đối không dám dịch chuyển.

Nam đứng đối diện cô, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay. Hơi ấm từ cơ thể đàn ông lực lưỡng của anh phả thẳng vào mặt cô. Nam chậm rãi giơ cuộn dây đay lên. Anh không trói cô ngay. Anh dùng một đầu sợi dây đay mềm mại, thô ráp rà nhẹ từ xương quai xanh bên trái của Thảo, ngay sát nốt ruồi nhỏ quyến quyến rũ của cô.

Thảo nín thở. Làn da nhạy cảm nơi cổ cô co rúm lại dưới sự cọ xát thô ráp của sợi dây đay. Những sợi tơ đay nhỏ li ti đâm nhẹ vào da thịt, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, kích thích tột độ. Cô muốn nghiêng đầu tránh né, muốn thở dốc để giải tỏa lồng ngực đang căng nghẹn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của Nam đang giám sát từng cử động nhỏ nhất trên gương mặt cô.

"Đã nói là không được nhúc nhích," Nam thì thầm bên tai cô, giọng trầm ấm nhưng lạnh lùng. "Hít thở sâu vào."

Thảo cố gắng giữ cho cơ thể mình đứng im như tượng gỗ. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực Nam khi anh luồn sợi dây đay qua sau lưng cô, luồn qua eo để đo kích thước cơ thể cô. Sợi dây đay cọ xát nhẹ nhàng qua lớp áo bà ba lụa mỏng màu trắng ngà. Mỗi lần sợi dây di chuyển, nó lại kéo căng lớp vải lụa bám sát vào những đường cong của cơ thể cô, làm nổi bật khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng theo từng hơi thở đứt quãng của Thảo. Hai đầu vú cô đã cương cứng lên dưới lớp vải mỏng, cọ sát vào sợi dây đay mỗi khi Nam kéo nhẹ.

Nam vòng sợi dây qua eo cô lần thứ hai. Cử chỉ của anh rất chậm rãi, tỉ mỉ như thể đang đo đạc một công trình kiến trúc quan trọng nhất đời mình. Anh miết nhẹ đầu ngón tay dọc theo sợi dây, cảm nhận độ căng của da thịt cô bên dưới lớp vải lụa. Sự đụng chạm vật lý nhẹ nhàng này mang theo một áp lực tâm lý cực lớn. Thảo cảm giác mình giống như một con mồi đã hoàn toàn nằm trong lưới, không thể và cũng không muốn chạy trốn. Sự trói buộc chưa thực sự bắt đầu, nhưng tâm trí cô đã bị giam cầm trong uy lực của anh.

"Cơ thể em đang phản ứng rất trung thực," Nam thì thầm, ngón tay anh khẽ lướt qua mạn sườn cô, nơi lớp vải áo bà ba đang bị sợi dây đay siết nhẹ. "Nhịp tim của em đập nhanh lắm. Em đang sợ tôi, hay đang mong đợi điều gì?"

Thảo nhắm chặt mắt, hơi thở đứt quãng. Cô không thể phủ nhận sự kích thích đang lan tỏa khắp cơ thể. Mỗi một cử động của Nam, mỗi một câu hỏi trầm thấp của anh đều như một ngọn lửa nhỏ đốt cháy sự phòng vệ cuối cùng của cô.

Nam tiến sát hơn nữa, đùi anh khẽ chạm vào đùi cô qua lớp quần satin đen mềm mại của Thảo. Anh buông một đầu dây đay ra, rồi chầm chậm luồn bàn tay thô ráp của mình dưới lớp áo bà ba mỏng của cô, chạm vào bờ vai trần mềm mại.

Thảo khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, nhưng lập tức ngậm chặt môi lại khi nhớ đến mệnh lệnh "cấm dịch chuyển" của anh.

Lòng bàn tay Nam ấm nóng, hơi ráp do những vết chai sạn của công việc trùng tu, di chuyển chậm rãi từ khớp vai trần trắng mịn của cô xuống dọc theo xương quai xanh. Da thịt Thảo nổi lên một lớp da gà mịn màng dưới sự vuốt ve đầy chiếm hữu của anh. Bàn tay anh tiếp tục trượt xuống dưới, lướt qua bầu ngực tròn trịa đang căng cứng đầu vú qua lớp lụa mỏng, rồi dừng lại ở phần bụng dưới phẳng lì của cô. Sự đụng chạm của anh thô bạo nhưng đầy kỹ thuật, khiến cơ thể cô không ngừng run rẩy.

"Em đang sợ hãi, hay là đang kích thích?" Nam trầm giọng hỏi, ngón tay anh khẽ ấn nhẹ vào bụng dưới của cô.

Thảo không dám trả lời, cô chỉ biết nhắm chặt mắt, đầu tựa sát vào cột gỗ phía sau. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời trung thực nhất.

Nam trượt bàn tay của mình xuống thấp hơn, luồn qua cạp quần satin đen mềm mại của Thảo. Những ngón tay ấm nóng của anh xâm nhập vào bên trong vách da thịt mềm mại, vuốt ve vùng tam giác mật. Ngay khi ngón tay anh chạm vào các nếp gấp của âm đạo Thảo, anh liền nhận ra sự ẩm ướt rạo rực của cô. Nước dâm nóng hổi, nhớt nháp đã thấm đẫm cả lông tơ và vách ngoài âm đạo cô, chảy tràn ra cả kẽ mông. Khi bị áp thế vật lý dưới mệnh lệnh của Nam, cơ thể Thảo đã phản ứng một cách trung thực nhất. Lồn cô mềm nhũn, ẩm ướt và nóng bỏng, thèm khát sự xâm nhập.

Nam đưa hai ngón tay thọc nhẹ vào giữa hai mép âm đạo của cô, xoa nắn hạt ngọc đang sưng mọng lên vì hưng phấn. Sự ẩm ướt dồi dào của cô bao bọc lấy những ngón tay ráp của anh, tạo ra tiếng nhóp nhép đầy gợi dục trong không gian tĩnh mịch của gian thờ. Thảo run rẩy, hai đầu gối cô suýt nữa khuỵu xuống nếu Nam không dùng một tay giữ chặt lấy hông cô, ép chặt cô vào cột gỗ.

"Ưm... Nam... anh..." Thảo rên rỉ, nước mắt sinh lý chực trào ra nơi khóe mắt. Cô không thể chịu đựng nổi sự kích thích kép giữa nỗi sợ ma quái bên ngoài và sự khoái cảm bạo liệt đang cào xé bên trong âm đạo.

"Đứng thẳng lên," Nam ra lệnh, ngón tay anh hơi siết nhẹ bên trong âm đạo cô rồi rút ra, mang theo một vệt nước nhờn óng ánh dưới ánh đèn dầu. "Em rất nhạy cảm khi bị bắt phục tùng, đúng không?"

Thảo gật đầu một cách yếu ớt, hoàn toàn thừa nhận sự bất lực và khát khao của mình trước sự thống trị của người đàn ông trước mặt. Cô không còn muốn che giấu ham muốn đê tiện của mình nữa. Cô muốn anh trói cô lại, muốn anh dùng những sợi dây đay kia để giữ chặt cô khỏi những ảo giác đang hành hạ tâm trí cô hằng đêm.

Nam rút tay ra khỏi quần cô. Anh quay lại chiếc rương gỗ, đóng nắp rương lại rồi khóa chặt chiếc khóa đồng bằng một tiếng cạch dứt khoát. Anh siết nhẹ cuộn dây đay trong tay, đứng thẳng người lên và bước lại sát bên Thảo.

Anh ghé sát đôi môi ấm nóng vào tai Thảo, hơi thở của anh phả vào vành tai nhạy cảm của cô khiến cô khẽ rùng mình.

"Ngôi nhà này có những thứ không sạch sẽ, và tâm trí em cũng đang quá hỗn loạn," Nam thì thầm, giọng nói mang theo một sức hấp dẫn ma mị đầy quyến rũ. "Để tôi giúp em xua tan nỗi sợ ma quái đó. Nhưng từ giờ trở đi, em phải tuân theo quy tắc và sự trói buộc của tôi. Em có đồng ý không?"