Hùng lách bả vai vạm vỡ qua nắp hầm chật hẹp, va thẳng vào khuôn ngực căng phồng của Út Út đang nép sát vách đất ẩm. Út Út nấc nhẹ một tiếng khẽ, tấm lưng mảnh mai dán chặt vào lớp bùn nhão mát lạnh phía sau. Mùi da thịt đàn ông khét nắng quyện với nước mưa ẩm ướt ập vào mũi cô, nồng nặc và bức bối. Căn hầm chữ U đào khoét sâu dưới rễ một gốc tràm cổ thụ, lòng hầm chỉ vừa đủ cho hai người ngồi bó gối. Hùng quăng khẩu AK sang bên vách, tiếng sắt thép va chạm với rễ cây khô phát ra tiếng cộp khô khốc. Cả thân hình hộ pháp của anh đổ sụp xuống khoảng trống duy nhất cạnh cô. Anh dạn dày sương gió, bả vai rộng bản gồ lên dưới lớp vải ướt đẫm bùn. Anh dùng khuỷu tay đẩy mạnh nắp hầm bện cỏ tranh sụp xuống, khóa chặt hai cơ thể trong bóng tối đặc quánh của lòng đất.
Những giọt bùn nhão từ miệng hầm rơi xuống, trượt dọc theo gò má Út Út rồi thấm vào cổ áo bà ba. Cô nín thở, hai tay co rúm trước ngực, cố tạo ra một ranh giới mỏng manh giữa mình và người đàn ông xa lạ. Nhưng vòm ngực Hùng quá rộng, mỗi nhịp thở dốc của anh lại ép sát vào cánh tay cô, truyền sang một luồng nhiệt hầm hập. Không gian tối tăm đến mức không thể nhìn thấy ngón tay của chính mình, nhưng Út Út cảm nhận rất rõ từng thớ cơ trên người Hùng đang giật lên liên hồi vì mệt mỏi và lạnh. Thành đất chật hẹp của căn hầm bí mật bao bọc lấy họ, mùi đất sét ẩm ướt pha lẫn mùi rễ tràm mục ruỗng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tù túng.
“Kẹt súng không anh?” Út Út thì thầm, giọng cô run lên nhè nhẹ trong không gian chật hẹp, âm thanh dội lại từ vách đất nghe âm u như dưới lòng huyệt.
“Không sao,” Hùng khàn giọng đáp, bắp tay cuồn cuộn của anh vô tình quẹt qua gò ngực Út Út khi anh cố thu xếp khẩu súng. Anh xoay xở đặt khẩu AK nằm dọc theo vách hầm, tránh để bùn nhão bít kín nòng. “Hầm sâu bao nhiêu mét?”
“Hơn thước rưỡi. Chỉ có đoạn chữ U này là khoét sâu dưới rễ tràm cổ thụ. Đợt càn trước tụi ngụy dùng xe lội nước bò qua đây, nhờ có bộ rễ tràm giữ đất nên hầm không bị sập. Em đào mất nửa tháng trời mới xong cái ngách này đó. Một mình em vác từng gùi đất đổ ra rạch.”
Hùng khẽ ừ một tiếng trầm đục trong cổ họng. Trong bóng tối tuyệt đối, mọi giác quan của hai người nhạy bén lên một cách bất thường. Anh có thể cảm nhận thấy hơi thở nóng hổi của Út Út phả vào hõm cổ mình, mang theo mùi bồ kết thoang thoảng lẫn trong vị bùn. Cô gái giao liên đang cố thu nhỏ bờ vai mảnh mai hết mức, tấm lưng dán chặt vào vách đất đến mức da thịt run lên bần bật. Hùng cởi phắt chiếc áo quân phục sũng nước mưa đang dính chặt lấy cơ thể. Tiếng vải ướt bóc khỏi da thịt nghe sột soạt, kéo theo những giọt nước mưa còn đọng trên lông ngực anh bắn vào mặt Út Út. Anh vắt chiếc áo lên một nhánh rễ tràm nhô ra bên trên, để trần nửa thân trên hộ pháp, ngồn ngộn những thớ cơ săn chắc của người lính trinh sát dạn dày sương gió.
“Ướt hết cả rồi,” Hùng lầm bầm, tay vuốt ngược mái tóc sũng nước ra sau. “Mưa Đồng Tháp Mười dai dẳng quá, nước rạch dâng lên mấp mé miệng hầm. Cứ đà này thì đêm nay hầm ngập mất. Nước dâng tới chân rồi đây.”
“Anh ngồi xích qua góc bên kia,” Út Út thì thầm, bàn tay cô chạm vào phần đùi Hùng để đẩy nhẹ anh ra. Nhưng ngón tay cô vừa chạm vào đã cảm nhận thấy thớ cơ đùi săn chắc của anh qua lớp vải quần ướt nhẹp. Hùng không nhúc nhích, anh hạ thấp người xuống sát bên cô, bắp đùi to khỏe chen thẳng vào khoảng trống giữa hai chân cô gái, ép đùi cô phải mở rộng ra đôi chút để nhường chỗ.
Cảm giác da thịt trần trụi của Hùng cọ xát vào lớp áo bà ba đen mỏng manh của Út Út khiến cô nghẹt thở. Lớp vải lụa đen ướt sũng dính chặt vào da thịt, làm nổi rõ hai đầu nhũ hoa đang căng cứng vì lạnh và vì sự sợ hãi. Mỗi lần Hùng hít thở, vòm ngực trần đầy bùn đất của anh lại miết nhẹ qua hai bầu ngực đang nhấp nhô của cô. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp từ cơ thể thanh niên bốc lên hừng hực, xua tan cái lạnh thấu xương của nước mưa đang thấm qua đất.
“Chật quá, Út à,” Hùng thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô. “Anh có muốn nhích ra cũng không có chỗ. Em chịu khó nép vào anh một chút cho ấm. Cứ co ro thế kia, lát nữa cảm lạnh thì làm sao dẫn anh qua rạch.”
Út Út không đáp, cô tựa đầu vào vách đất, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình. Sự đụng chạm này quá đỗi trần trụi. Cô là giao liên dẫn đường, từng tiếp xúc với bao nhiêu đoàn quân, nhưng chưa bao giờ phải chung hầm với một người đàn ông lột trần nửa người thế này. Lòng hầm tối tăm như một chiếc kén cô lập họ khỏi thế giới đầy đạn bom ngoài kia, chỉ còn lại nhịp tim đập liên hồi của hai kẻ xa lạ đang bị cuốn vào nhau bởi lực hút thể xác mãnh liệt.
Út Út cúi đầu, trán cô chạm vào bờ vai trần ấm áp của anh. Hơi nóng từ da thịt Hùng bốc lên hập hập, xua đi cái lạnh lẽo của nước mưa rừng đang ngấm qua lớp đất. Út Út nhắm chặt mắt, cảm nhận từng tấc da thịt nóng hổi của người lính chủ lực đang ép sát vào mình. Trong bóng tối đặc quánh của lòng đất, mọi giác quan của cô được phóng đại lên gấp bội. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, tiếng nước mưa rỉ rả thấm qua những kẽ rễ tràm trên đỉnh đầu, và cả tiếng thở khò khè đầy mệt nhọc của người đàn ông bên cạnh. Cô cố gắng giữ cho hơi thở thật nhẹ nhàng, nhưng sự đụng chạm quá đỗi gần gũi khiến lồng ngực cô không ngừng phập phồng. Lớp vải bà ba đen mỏng manh ướt sũng dính chặt lấy làn da, không thể che giấu được sự săn cứng của hai đầu nhũ hoa đang cọ xát vào vòm ngực trần đầy bùn đất của Hùng. Cô cảm thấy một dòng điện ấm áp lan tỏa từ điểm tiếp xúc đó, chạy dọc khắp các mạch máu và làm tê dại cả sống lưng.
Nỗi sợ hãi và sự ngượng ngùng đan xen vào nhau trong tâm trí cô gái trẻ. Út Út tự nhắc nhở bản thân về những quy tắc nghiêm ngặt của trạm giao liên. Cô là một du kích địa phương, nhiệm vụ của cô là dẫn đường và bảo vệ các chiến sĩ chủ lực, chứ không phải ở trong một căn hầm chật hẹp thế này và để cho một người đàn ông xa lạ chạm vào thân thể mình. Nhưng cái lạnh buốt của nước mưa rừng thấm qua da thịt nãy giờ khiến cô không thể cưỡng lại sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể Hùng. Thân hình to lớn của anh giống như một bức tường vững chãi che chở cho cô khỏi cái lạnh lẽo của lòng đất ẩm ướt. Cô khẽ động đậy bả vai, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn nhưng hành động đó chỉ khiến ngực cô cọ xát mạnh hơn vào người anh.
Hùng đang phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh tựa đầu vào vách đất ẩm, mắt nhìn trừng trừng vào khoảng tối trước mặt. Cơn mưa rừng ập xuống bất ngờ khi anh đang trên đường trinh sát bờ rạch, buộc anh phải tìm kiếm nơi trú ẩn gần nhất. Anh không ngờ lại chạm trán Út Út ở đây. Trong mắt anh, cô gái giao liên này luôn là một người kiên cường, ít nói nhưng có một sức hút kỳ lạ với đôi mắt lá răm thẳm sâu. Giờ đây, khi cô ở ngay sát bên anh, chỉ cách một hơi thở, anh mới nhận ra cô nhỏ bé và mảnh mai đến thế nào. Mùi hương mộc mạc từ mái tóc ướt của cô, mùi của bùn non và lá tràm khô quyện lại tạo thành một thứ chất xúc tác kích thích mạnh mẽ các giác quan của anh.
Anh biết rõ kỷ luật quân đội nghiêm khắc thế nào. Sự gần gũi nam nữ trong thời chiến là điều cấm kỵ, có thể dẫn đến những hình phạt nặng nề và sự chỉ trích từ đồng đội. Nhưng khi đối mặt với lằn ranh sinh tử mỗi ngày, khi tiếng bom đạn luôn rình rập trên đầu, những quy tắc đó bỗng trở nên thật xa vời. Bản năng sinh tồn của một người đàn ông tuổi hai mươi tư trỗi dậy, đòi hỏi sự kết nối, sự vuốt ve để chứng minh rằng anh vẫn còn sống, rằng anh chưa bị cát bụi chiến trường chôn vùi. Hùng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh nghe thấy tiếng thở run rẩy của Út Út, cảm nhận được sự căng cứng của bầu ngực cô đang ép sát vào ngực mình. Anh muốn dang tay ôm lấy cô, muốn dìm mình vào sự mềm mại ấm áp kia để tìm kiếm một chút bình yên giữa cuộc chiến khốc liệt.
“Út... em có sao không?” Giọng Hùng khàn đặc, trầm đục trong không gian ngột ngạt.
“Em không sao. Anh xích ra một chút...” Cô thì thầm, giọng run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự đụng chạm quá đỗi trần trụi này.
Hùng khẽ nhúc nhích bả vai, cố gắng nghiêng người sang một bên để giảm bớt lực ép lên người cô gái:
“Hầm chật quá, Út à. Anh có muốn nhích ra cũng không có chỗ. Em chịu khó nép vào anh một chút cho ấm. Cơ thể em lạnh ngắt thế này, không khéo sốt lên thì phiền phức.”
Út Út khẽ lắc đầu, mái tóc ướt của cô quẹt qua cằm Hùng, để lại những sợi nước mát lạnh:
“Anh đi trinh sát từ lúc nào? Đơn vị của anh có ai bị lạc nữa không?”
“Chỉ có mình anh thôi,” Hùng thì thầm sát tai cô, hơi thở nóng hổi của anh làm vành tai cô đỏ ửng. “Đại đội đang ém quân ở phía bờ rạch bên kia. Anh được phân công đi tiền trạm để nắm tình hình bốt giặc. Gặp trận mưa lớn quá, nước dâng nhanh nên anh phải tạt vào đây.”
Cô gái giao liên khẽ thở dài, hơi thở của cô nhẹ như gió thoảng:
“Vùng này nhiều bưng biền, kênh rạch chằng chit, người lạ dễ lạc lắm. Nếu không có người dẫn đường, nội trong đêm nay anh bò quanh mấy bụi tràm cũng không ra được lộ lớn.”
“Bởi vậy anh mới cần em,” Hùng nói, giọng anh có chút đùa cợt nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc trong bóng tối. “Nếu không có Út đón, chắc anh chết rét ngoài kia rồi.”
“Anh đừng nói bậy,” Út Út khẽ mắng, giọng cô dịu đi. “Bộ đội cụ Hồ mà sợ lạnh sao?”
“Sợ chứ,” Hùng khẽ cười, tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực trần của anh. “Anh cũng là con người bằng xương bằng thịt, biết lạnh, biết đau, và cũng biết... sợ nữa. Nhiều lúc nằm dưới giao thông hào nghe tiếng pháo dập sát bên tai, anh chỉ ước mình có cánh để bay về nhà. Ở ngoài Bắc giờ này chắc đang vào vụ cấy. Mưa phùn gió bấc lạnh buốt ruột gan, nhưng ở nhà có bếp lửa hồng của mẹ.”
Út Út im lặng một lát. Câu nói của Hùng chạm đến góc khuất sâu thẳm trong lòng cô. Những người lính giải phóng từ miền Bắc vào đây chiến đấu, họ dũng cảm là thế, nhưng đằng sau lớp áo quân phục sờn rách kia là những tâm hồn trẻ tuổi đầy lo âu và nhớ nhà. Cô khẽ hỏi:
“Anh quê ở đâu ngoài Bắc? Nhà còn những ai?”
“Anh ở Hà Nam,” Hùng thì thầm, ánh mắt anh như đang trôi về một vùng quê xa xôi. “Nhà anh nghèo lắm, chỉ có mấy sào ruộng chiêm trũng với mẹ gia và hai đứa em nhỏ. Cha anh mất sớm trong trận lụt năm năm tư. Anh đi lính từ năm sáu lăm, hành quân dọc đường Trường Sơn ròng rã mấy tháng trời rồi vào Nam chiến đấu suốt mấy năm nay. Chưa một lần được về thăm nhà. Nhiều đêm nằm dưới công sự nhìn lên trời, anh chỉ nhớ mùi cơm mới của mẹ nấu trong cái gian bếp ám đầy khói rơm khô. Anh nhớ cái vị cá kho tương gừng mẹ làm mỗi dịp Tết, nhớ tiếng sáo diều trên đê thả buổi chiều lộng gió khi hoàng hôn buông xuống. Những ngày lũ lụt, nước ngập trắng băng cả cánh đồng, anh phải lội nước ngập ngang hông để vớt củi, vớt lúa giúp mẹ. Em biết không, ngoài quê anh mùa đông lạnh lắm, cái lạnh cắt da cắt thịt chứ không giống cái lạnh ẩm ướt của mưa rừng trong này.”
“Mẹ anh chắc trông anh nhiều lắm,” Út Út nói, giọng cô nghẹn lại.
“Mẹ anh chiều nào cũng ra đầu ngõ ngóng tin,” Hùng thở dài, một bàn tay anh vô thức bấu chặt vào vách đất ẩm để kiềm chế cảm xúc. “Có những người đi cùng đợt với anh đã nằm lại dọc đường hoặc hy sinh ở chiến trường sông Bé, Tây Ninh. Mẹ họ ở quê nhà nhận giấy báo tử mà khóc cạn cả nước mắt. Anh may mắn còn sống đến giờ này để chui vào cái hầm này với em. Còn em? Ba má em đâu mà lại đi làm giao liên ở cái vùng nước độc này một mình? Con gái con lứa đêm hôm lặn lội ngoài bưng biền không sợ biệt kích sao?”
Út Út cúi đầu, trán cô chạm vào bờ vai trần ấm áp của anh, giọng cô chùng xuống:
“Ba má em mất hết rồi. Trận càn năm sáu bảy, tụi ngụy đổ quân xuống đốt sạch nhà cửa ở xóm ngoài, ba má em không chạy kịp vào rừng tràm. Chị hai em khi đó làm giao liên, chuyên dẫn đường cho tiểu đoàn chủ lực qua sông. Có một đêm chị ấy dẫn xuồng qua sông Vàm Cỏ thì bị trực thăng địch phát hiện. Tụi nó bắn xối xả xuống xuồng bằng súng máy liên thanh. Chị ấy trúng đạn hy sinh khi mới mười chín tuổi. Hôm người ta tìm thấy xác chị ấy vớt lên từ dưới rạch, trên người chị vẫn còn mặc chiếc áo bà ba đen rách nát, hai tay vẫn nắm chặt mái chèo. Em tiếp bước chị hai, bám trụ lại mảnh đất này để làm nhiệm vụ. Em không còn nhà để về nữa, Hùng à. Mảnh đất đồng bưng này chính là nhà của em. Mỗi khúc rạch, mỗi bụi tràm đều có dấu chân của em và chị hai. Nhiều đêm nằm nghe tiếng nước vỗ vào vách đất ẩm, em cứ ngỡ chị hai vẫn đang chèo xuồng quay về gọi cửa. Em sợ chứ, sợ tụi biệt kích lùng sục, sợ những đêm tối đen như mực một mình đối mặt với tiếng máy bay gầm rú. Nhưng nếu em bỏ đi, ai sẽ dẫn các anh qua rạch? Ai sẽ chỉ đường cho những chuyến xuồng chuyển thương trong đêm?”
Hùng lặng đi trước những lời tâm sự của cô gái trẻ. Anh nhận ra đằng sau vẻ ngoài kiên cường, gai góc của cô giao liên là một tâm hồn chịu nhiều tổn thương và cô độc. Anh xích lại gần hơn, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng phân. Trong bóng tối đặc quánh, hơi thở nóng hổi của Hùng phả vào má cô, mang theo sự nam tính mạnh mẽ làm tim cô đập loạn nhịp. Anh vòng cánh tay vạm vỡ qua vai Út Út, kéo nhẹ cô vào lòng ngực trần ấm áp của mình.
“Để anh ôm em một chút,” Hùng thì thầm, giọng trầm ấm và đầy che chở. “Chỉ một chút thôi, cho đỡ lạnh.”
Út Út không đẩy anh ra nữa. Cô khẽ tựa cằm vào vai anh, cảm nhận làn da trần sần sùi những vết sẹo chiến tranh nhưng vô cùng ấm áp. Thân hình hộ pháp của Hùng bao bọc lấy cô gái nhỏ nhắn, che chắn cho cô khỏi những giọt nước mưa lạnh ngắt đang rỉ rả thấm qua kẽ rễ tràm trên đỉnh đầu. Bóng tối bao trùm lấy họ, cách biệt hoàn toàn với thế giới bom đạn tàn khốc bên ngoài. Chỉ còn lại hai nhịp tim đập dồn dập như muốn hòa vào làm một, và luồng nhiệt lượng ấm nóng lan tỏa giữa hai cơ thể đang dán chặt vào nhau.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi không dứt, nước bắt đầu ngấm qua lớp đất sét, chảy thành những vệt dài mát lạnh trên vai hai người. Nhưng sự chú ý của họ đã hoàn toàn bị hút vào đối phương. Trong không gian chật hẹp chỉ chừng một mét vuông, từng tấc da thịt chạm vào nhau đều như có lửa đốt. Hùng cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của cơ thể Út Út dưới lớp áo bà ba đen ướt sũng. Bầu ngực căng tròn của cô ép sát vào lồng ngực săn chắc của anh, đầu nhũ hoa cứng ngắc cọ xát qua lớp vải mỏng mỗi khi cô thở dốc. Hơi thở của Út Út ngày càng nhanh và ngắn, cô có thể nghe thấy tiếng tim Hùng đập thình thịch bên tai mình, mạnh mẽ và dồn dập.
Cái lạnh lẽo của hầm ngầm dường như bị đẩy lùi bởi ngọn lửa dục vọng âm ỉ cháy giữa hai người trẻ tuổi. Hùng không kiềm chế được bản năng đàn ông trỗi dậy mãnh liệt. Bắp đùi to khỏe của anh chen sâu hơn vào giữa hai chân Út Út, ép đùi cô phải mở rộng ra. Lớp quần đen ướt sũng của cô dán chặt vào làn da đùi mịn màng, ma sát với lớp quần kaki lính của Hùng. Qua hai lớp vải ướt nhẹp, Út Út cảm nhận được một vật thể cứng nóng và to lớn đang trỗi dậy, đè chặt lên vùng nhạy cảm nhất của cô. Sự cứng cáp của dương vật Hùng ép sát vào cửa mình âm đạo của cô, khiến cô gái trẻ run lên một cái. Cô cố gắng thu người lại nhưng vách đất phía sau đã chặn đứng mọi lối thoát, buộc cô phải hứng chịu sự đè nén đầy dục vọng của anh.
“Út...” Hùng khàn giọng gọi, âm thanh trầm đục chứa đựng sự khao khát tột cùng. Bàn tay to bản, thô ráp của anh vuốt dọc theo tấm lưng mảnh mai của cô, cảm nhận làn da mịn màng dưới lớp vải lụa ướt. Ngón tay anh vô thức siết chặt lấy eo cô, kéo cơ thể cô ép sát vào người mình hơn nữa.
“Hùng... đừng...” Út Út thì thầm, giọng nói run rẩy chứa đựng sự cầu khẩn yếu ớt. Cô biết điều này là sai trái, biết rằng kỷ luật quân ngũ không cho phép những đụng chạm thân mật thế này. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng ngược lại với lý trí. Sự ấm áp và sức mạnh từ Hùng như một chất gây nghiện, khiến toàn thân cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để đẩy anh ra. Vùng nhạy cảm giữa hai đùi cô bắt đầu ẩm ướt, chất dịch nhờn tự nhiên tiết ra khi âm đạo bị đè chặt bởi dương vật nóng hổi của người đàn ông qua lớp vải mỏng.
Đúng lúc sự căng thẳng dục vọng đang dâng lên đỉnh điểm, một âm thanh khó chịu cất lên phá vỡ sự im lặng của căn hầm. Tiếng muỗi rừng bắt đầu vo ve bên tai họ. Những con muỗi đói từ các ngách tối của lòng đất ngửi thấy hơi người liền bay ra, bu kín xung quanh. Tiếng cánh đập phần phật nhỏ xíu nhưng dày đặc tạo nên một thứ âm thanh u uẩn, khó chịu. Út Út rùng mình khi cảm nhận thấy vài con muỗi đậu lên vùng cổ và bờ vai trần của mình. Cô muốn đưa tay lên đập nhưng không gian quá chật hẹp, mỗi cử động nhỏ đều khiến ngực cô cọ xát mạnh vào lồng ngực trần của Hùng, kích thích cả hai nhiều hơn.
“Để anh,” Hùng thì thầm sát tai cô. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt qua cổ Út Út, xua đi những con muỗi đang chực chờ đốt vào làn da mịn màng. Lòng bàn tay nóng hổi của anh cọ xát vào vùng da nhạy cảm dưới tai cô, truyền sang một luồng điện ấm áp làm cô rùng mình. Hùng không dừng lại ở đó. Ngón tay anh lướt nhẹ xuống xương quai xanh, chạm vào chiếc khăn rằn đẫm nước mưa rồi khẽ gạt nó sang một bên. Bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của người lính trinh sát từ từ trượt vào bên trong cổ áo bà ba của Út Út, chạm trực tiếp vào làn da trần ấm nóng của cô.
Út Út khẽ thở hắt ra một tiếng, hai tay cô nắm chặt lấy bả vai trần của Hùng để làm điểm tựa. Bàn tay Hùng áp sát vào bầu ngực căng tròn của cô, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi của da thịt con gái tuổi đôi mươi. Anh khẽ bóp nhẹ, khiến Út Út ưỡn cong người lên, ngực cô áp chặt hơn vào lòng bàn tay anh. Đầu nhũ hoa nhô cao được ngón tay anh vân vê, kích thích một luồng khoái cảm chạy thẳng xuống vùng bụng dưới của cô gái trẻ. Sự đụng chạm da thịt trần trụi trong bóng tối làm tăng thêm tính cấm kỵ và sự kích thích tột cùng.
“Hùng... có tiếng gì...” Út Út đột ngột cứng đờ người, giọng cô thảng thốt cắt ngang bầu không khí nóng bỏng.
Hùng lập tức bất động. Đôi tai dạn dày chiến trận của người lính trinh sát lập tức phân tích âm thanh lạ vừa xuất hiện. Từ phía trên nắp hầm bện cỏ tranh, vượt qua tiếng mưa rơi rả rích trên những tán lá tràm, một tiếng động cơ phản lực trầm đục đang lớn dần. Tiếng gầm rú của máy bay địch dội xuống lòng đất, làm rung chuyển cả những sợi rễ cây tràm cổ thụ xung quanh họ. Bụi đất sét khô từ trần hầm rơi lả tả xuống tóc và vai hai người.
“Máy bay đầm giặc,” Hùng thì thầm sát tai cô, giọng anh đanh lại, không còn chút đùa cợt nào. “Nó đang bay tầm thấp để dò tìm mục tiêu.”
Tiếng máy bay gầm rú ngày càng gần, âm thanh xé rách không gian ẩm ướt của đêm tối Đồng Tháp Mười. Sức ép từ tiếng động cơ phản lực đè nặng lên màng nhĩ họ. Sự nguy hiểm cận kề của cái chết lập tức dội một gáo nước lạnh vào ngọn lửa dục vọng vừa nhen nhóm, nhưng đồng thời lại đẩy bản năng sinh tồn của họ lên mức cao nhất. Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nỗi sợ hãi không làm họ xa nhau mà trái lại, ép chặt hai cơ thể vào nhau hơn nữa.
Hùng ghì chặt Út Út vào lòng ngực mình, dùng toàn bộ thân hình to lớn của mình làm tấm lá chắn che chở cho cô. Tấm lưng trần của anh áp sát vào vách đất ẩm ướt để nhường khoảng không gian ít ỏi còn lại cho cô gái. Út Út nhắm chặt mắt, hai tay ôm lấy cổ Hùng, mặt dán chặt vào hõm vai anh. Cô ngửi thấy mùi mồ hôi nam tính quyện với mùi bùn non và mùi thuốc bồi sực lên từ người lính. Sự đụng chạm thể xác lúc này không còn thuần túy là ham muốn dục vọng, mà đã trở thành điểm tựa sinh mệnh duy nhất của họ giữa cơn bão đạn bom ngoài kia.
Dương vật của Hùng vẫn cứng ngắc dưới lớp quần, ép chặt vào vùng kín của Út Út qua lớp lụa ướt. Mỗi nhịp thở dồn dập của cả hai do nỗi sợ hãi và sự căng thẳng lại khiến vùng nhạy cảm của họ cọ xát vào nhau. Cơn co thắt nhẹ từ âm đạo của Út Út rỉ nước làm Hùng nghiến chặt răng để kiềm chế bản năng muốn đâm lút vào cơ thể mềm mại dưới thân mình. Anh cảm nhận được từng đợt run rẩy từ cơ thể cô gái giao liên, sự yếu ớt của cô đánh thức bản năng chiếm hữu và bảo vệ của người đàn ông. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai ướt sũng của cô, thì thầm những lời trấn an đứt quãng.
“Không sao... có anh đây rồi... hầm đào dưới gốc tràm cổ thụ này chắc chắn lắm...”
Tiếng máy bay địch gầm rú ngay trên đỉnh đầu, tiếng động cơ rền vang như muốn xé toạc căn hầm bí mật. Đất đá trên trần hầm tiếp tục rơi xuống, một tảng đất nhỏ rơi trúng lưng Hùng làm anh khẽ rùng mình nhưng cánh tay vẫn siết chặt lấy eo Út Út không buông. Trong bóng tối đặc quánh, họ chỉ có thể dựa vào xúc giác để cảm nhận sự tồn tại của nhau. Từng hơi thở nóng hổi, từng nhịp tim đập liên hồi của đối phương là minh chứng duy nhất cho thấy họ vẫn còn sống.
Út Út ôm chặt lấy bả vai Hùng, những ngón tay cô bấu sâu vào da thịt anh. Cô cảm nhận được sự săn chắc của những thớ cơ vai, sự vững chãi của lồng ngực trần đầy bùn đất đang ép sát vào khuôn ngực căng phồng của mình. Cái nóng từ cơ thể Hùng tỏa ra hầm hập, sưởi ấm cho cô gái đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Nỗi cô đơn tích tụ suốt nhiều năm kể từ khi ba má và chị hai hy sinh dường như tan biến trong cái ôm siết chặt của người lính trinh sát xa lạ này. Cô nhận ra mình không còn cô độc trên mảnh đất đồng bưng lạnh lẽo này nữa.
Tiếng máy bay địch bắt đầu nhỏ dần rồi xa dần về phía bên kia bờ rạch. Không gian trong hầm ngầm trở lại với sự im lặng tù túng, chỉ còn tiếng mưa rơi rỉ rả và tiếng muỗi vo ve không dứt. Cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy nhau, hơi thở vẫn chưa kịp ổn định sau khoảnh khắc đối mặt với tử thần. Hùng khẽ nới lỏng vòng tay, nhưng khuôn mặt anh vẫn ghé sát vào mặt Út Út. Anh có thể cảm nhận được đôi môi mềm mại của cô chỉ cách môi mình vài milimet.
“Út...” Hùng thì thầm, giọng anh khàn đặc và run rẩy bởi một thứ cảm xúc phức tạp khó tả. “Đêm nay... nếu anh không...”
Hùng ghé sát tai Út Út định nói điều gì đó thì tiếng còi báo động xé rách màn đêm.