Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Út Út miết mạnh chiếc khuy áo nhựa màu xanh lá sứt góc vào lòng bàn tay, cố tìm lại cảm giác đau nhức của những mảnh dằm gỗ cắm vào da thịt giữa trận bom bên bến rạch năm xưa. Vết nhựa sứt mẻ, gồ ghề cạ vào lớp da chai sần nơi lòng bàn tay, khơi dậy cảm giác nhức nhối quen thuộc của đêm cô quỳ sụp giữa dòng bùn nhão ngập quá hông bên bờ rạch Xẻo Bít, mắt bất lực nhìn theo chiếc cáng thương khuất dần sau làn khói đạn mù mịt. 

Suốt mười mấy năm ròng rã, ký ức thể xác ấy vẫn chưa một ngày nguôi ngoai. Cô nín thở, lắng tai nghe tiếng sóng vỗ oàm oạp đều đặn vào những chân cột cầu tre bến đò cũ. Không còn tiếng súng đại liên nổ ran trên đầu làm gãy răng rắc những cành tràm, cũng không còn mùi khói thuốc súng khét lẹt trùm lên da thịt trần trụi đẫm máu của Hùng ngày đó. Chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua rặng dừa nước bên kia sông và tiếng kẽo kẹt của sợi dây thừng buộc chiếc xuồng ba lá vào gốc cây tràm già xù xì. 

Hơi ẩm hầm hập của nắng chiều muộn phả thẳng vào vai cô. Mồ hôi rịn ra ở hõm cổ, làm vạt áo bà ba đen dính chặt vào làn da nơi ngực trái. Ngay dưới lớp vải mỏng phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, chiếc khuy áo sứt góc vẫn nằm yên vị trong lòng tay như một mảnh xương thịt không thể tách rời. Mỗi lần nhắm mắt lại trên chiếc phản tre kẽo kẹt mỗi đêm, cô vẫn nghe thấy tiếng thở dốc nồng nàn của Hùng, cảm nhận được cái nóng bỏng rẫy của dương vật anh đâm mạnh vào âm đạo cô dưới lán hoang dột nát năm nào. Những ký ức thể xác nóng bỏng, tiếng da thịt cọ xát chan chát dưới làn mưa rừng dữ dội ấy chính là thứ duy nhất giữ cho cô lòng tin rằng anh vẫn còn sống, ở một góc nào đó trên thế gian này.

Phía xa khúc quanh sông, tiếng máy đuôi tôm nổ tành tạch nhỏ dần rồi lại rộ lên theo đà rẽ sóng. Út Út nheo mắt nhìn về phía chiếc đò ngang đang chậm rãi rẽ dòng nước đỏ nặng phù sa lướt tới. Đôi bàn tay cô run rẩy, các ngón tay siết chặt lấy nhau đến mức các khớp xương trắng bệch. Lồng ngực cô thắt lại trước mỗi mét nước mà chiếc đò rút ngắn khoảng cách. 

Chiếc đò ngang cập bến với tiếng động cơ lịm dần rồi tắt hẳn. Tiếng nước va vào mạn thuyền sùng sục nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều quê hương. Tấm ván gỗ dày được người lái đò đẩy ra, gác cạch một tiếng nặng nề lên bờ đất bồi ẩm ướt.

Út Út vẫn đứng im lìm dưới bóng gốc tràm già. Cô không vội lao ra. Hai bàn chân cô như bị đóng chặt vào lớp bùn non mát lạnh dưới dép cao su. Tai cô thu hẹp lại, lọc bỏ mọi tạp âm của buổi chiều, chỉ còn nghe tiếng bước chân người bước xuống tấm ván gỗ. 

*Cộc... cộc... cộc...*

Mỗi tiếng bước chân nện xuống thanh gỗ đều nặng nề, bên thấp bên cao đầy nhọc nhằn. Đó là một nhịp điệu khập khiễng, kéo lê đầy đau đớn của một cơ thể không còn nguyên vẹn. Người đàn ông bước xuống đò mặc chiếc áo quân phục cũ đã sờn rách một bên vai, chiếc quần bám vệt phèn xám xịt đã bạc màu. Ánh nắng chiều xiên khoai chiếu thẳng vào gương mặt anh, làm lộ rõ những vết sẹo chằng chịt chạy dọc từ khóe mắt xuống gò má rám nắng. 

Tim Út Út co thắt mạnh. Cô ngừng thở hoàn toàn. Chiếc khuy áo nhựa màu xanh lá trượt khỏi những ngón tay run rẩy, rơi nhẹ xuống bãi bùn dưới chân. Cô đứng sững, mắt đăm đăm nhìn vào ống tay áo bên trái trống rỗng của anh, được ghim gọn gàng lên bả vai bằng một chiếc kim băng hoen gỉ. Cánh tay cụt ấy khẽ giật mạnh dưới lớp vải sờn cũ khi mắt anh chạm vào cô. 

Hùng dừng lại cách cô vài gang tay. Khoảng cách giữa hai người nóng lên bởi hơi thở dồn dập của cả hai, mang theo mùi nắng cũ, mùi bùn sông và mùi của những năm tháng chia lìa. Dưới ánh nắng chiều vàng vọt, cổ áo bà ba đen của Út Út hơi trễ xuống, để lộ nốt ruồi son đỏ tươi như một giọt máu ngưng đọng dưới xương quai xanh bên phải. Nốt ruồi son ấy, biểu tượng của sự dâng hiến thầm kín năm xưa, giờ đây như một ký hiệu thể xác đánh thức mọi khao khát ngủ quên suốt mười mấy năm qua trong lòng người lính trở về.

"Út... anh về rồi..." Giọng Hùng khàn đặc, nghẹn ngào nơi cổ họng như tiếng gỗ mục cọ sát vào nhau.

Út Út không trả lời bằng lời. Cô bước tới, chậm rãi giơ bàn tay chai sần lên chạm nhẹ vào khuôn mặt đầy sẹo của anh. Làn da anh thô ráp, ấm nóng như lửa đốt. Ngón tay cô run rẩy trượt xuống bả vai trái cụt ngủn của anh, cảm nhận mỏm cụt xương thịt cứng cáp đang giật mạnh dưới lớp vải quân phục sờn cũ. Hùng thở dốc, cánh tay duy nhất còn lại vòng qua eo cô, ghì chặt lồng ngực mình vào khuôn ngực săn chắc đầy những vết sẹo lồi lõm của anh. 

Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua da thịt cô rực nóng, xua đi cái lạnh lẽo của những năm tháng chờ đợi đơn độc. Không có tiếng khóc vội vã, chỉ có tiếng thở dài đầy nghẹn ngào của hai con người đã đi qua cõi chết để tìm lại nhau.

Hùng cúi xuống, dùng bàn tay duy nhất nhặt chiếc khuy áo nhựa màu xanh lá dưới bùn lên. Anh dùng vạt áo quân phục sờn cũ lau sạch lớp bùn bám trước khi đặt nó vào lòng bàn tay cô. Hai bàn tay họ chạm nhau, truyền đi thứ xúc cảm nóng bỏng của da thịt mà bom đạn không thể hủy diệt.

Họ dắt nhau xuống chiếc xuồng ba lá neo bên bờ rạch. Hùng dùng một tay cầm chèo, nhịp nhàng khua nước đưa chiếc xuồng lướt nhẹ về phía căn nhà lá nhỏ khuất sau rặng dừa nước.

Trong căn buồng tối mát lạnh mùi lá dừa nước phơi khô, không gian chật hẹp chỉ vừa đủ đặt một chiếc phản tre cũ kẽo kẹt. Hùng đứng đối diện với Út Út, hơi thở của anh phả ra nóng hổi và hỗn loạn. Cánh tay duy nhất của anh đưa lên, run rẩy luồn vào cổ áo bà ba của cô, ngón tay thô ráp chạm vào nốt ruồi son dưới xương quai xanh rồi trượt xuống tháo từng chiếc khuy áo bà ba đen.

Lớp vải bà ba tuột xuống, để lộ bầu ngực trần căng tròn, trắng ngần dưới ánh chiều tà lọt qua khe vách lá. Hai đầu vú cô săn cứng lại trước luồng khí mát của căn buồng và ánh mắt rực lửa của người đàn ông. Hùng thở dốc, anh cởi bỏ chiếc áo quân phục cũ sờn cùng chiếc quần bám phèn, để lộ thân hình vạm vỡ nhưng đầy vết sẹo chiến tranh lồi lõm và một bên cánh tay trái cụt ngủn. Dưới hông anh, dương vật đã dựng đứng, to dài và nóng hổi, dựng ngược lên chạm sát vào bụng dưới của cô.

Hùng quỳ xuống trên chiếc phản tre kẽo kẹt, dùng bàn tay còn lại tách rộng hai chân Út Út. Anh ghé sát đầu vào đùi non mịn màng của cô, dùng lưỡi vuốt ve dọc theo mép âm đạo đang rỉ nước mật ngọt ướt đẫm. Đầu lưỡi anh ấm nóng mút mát lấy cánh hoa âm đạo nhạy cảm, làm Út Út ưỡn cong người lên, hai tay bấu chặt vào bả vai cụt thô ráp của anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt chửng bởi tiếng gió sông ngoài vách lá.

"Hùng... anh ơi..." Cô thì thầm trong vô vọng, khao khát được lấp đầy sau bao năm tháng cô đơn.

Hùng nhoài người lên, nằm đè lên cơ thể mềm mại của cô. Anh dùng một tay nâng một bên chân cô lên vai mình, hướng đầu dương vật nóng rực vào cửa mình đang mở rộng. Anh thúc mạnh một cú lút cán vào sâu bên trong âm đạo cô.

"Ưm..." Út Út rên rỉ lớn, âm đạo cô co bóp chặt chẽ xung quanh dương vật to lớn của anh như muốn nuốt chửng lấy nó. 

Cảm giác da thịt cọ xát chan chát vang lên đều đặn trong căn buồng chật hẹp. Hùng chuyển sang tư thế úp thìa nghiêng, từ phía sau ôm chặt lấy cô bằng cánh tay duy nhất của mình, ngón tay ghì chặt vào bầu ngực trần đang phập phồng của Út Út. Từng nhịp thúc của anh dồn dập, mạnh mẽ nhưng đầy trân trọng, đưa cả hai chìm sâu vào khoảnh khắc thăng hoa thể xác, xua tan mọi nỗi đau chia ly của chiến tranh. 

Luồng tinh dịch ấm nóng từ dương vật Hùng bắn sâu vào tận cùng âm đạo cô, mang theo lời thề nguyền gắn kết trọn đời của hai số phận đã đi qua bom đạn. Út Út run lên, siết chặt lấy anh, cảm nhận hơi ấm nồng nàn lan tỏa khắp cơ thể.

Họ nằm ôm nhau im lặng dưới bóng tối dần buông của buổi chiều muộn. Trên chiếc bàn gỗ cũ bên cạnh phản tre, chiếc khuy áo nhựa màu xanh lá đã bạc màu nằm yên vị dưới ánh hoàng hôn tắt dần, ghi dấu một tình yêu đã hóa thành sẹo ấm trên dòng nước Xẻo Bít bình yên.