Lòng bàn tay thô ráp của Hùng vẫn siết chặt lấy miệng Út Út, cảm nhận rõ rệt từng đợt khí nóng hổi, hỗn loạn từ buồng phổi cô phả vào da thịt anh giữa bóng tối đặc quánh.
Ngay sát bên cạnh vạt tràm xù xì, tiếng giày đinh của đội tuần tra nện cành cạch lên lớp sỏi đá ẩm ướt, chậm rãi và đe dọa. Mỗi tiếng bước chân như một nhịp búa gõ thẳng vào lồng ngực đang căng lên vì nín thở của hai người. Út Út nhắm chặt mắt, tấm lưng trần tựa sát vào lớp vỏ tràm thô ráp, nhám bén cào nhẹ vào làn da mềm mại. Dưới khoảng cách không đầy một gang tay, cơ thể vạm vỡ, trần trụi của Hùng ép chặt lấy cô, dương vật của anh vẫn còn nóng hổi, căng cứng cọ xát vào đùi non của cô trong sự run rẩy vô thức. Sự kích thích tột cùng từ nỗi sợ hãi bị phát hiện quyện lẫn với dư âm dục vọng chưa được thỏa mãn khiến huyết quản của cả hai căng phồng lên.
Tiếng giày đinh nhỏ dần rồi chìm hẳn vào bóng đêm lạnh lẽo của rừng tràm. Hùng từ từ nới lỏng bàn tay đang áp trên môi Út Út. Anh không buông cô ra ngay, mà vẫn giữ tư thế áp sát, lồng ngực vạm vỡ ghì chặt lấy hai bầu ngực đang phập phồng dữ dội của cô. Hơi thở khàn đặc của anh phả bên vành tai nhạy cảm của cô gái trẻ, nóng hổi:
“Họ đi rồi.”
Út Út khẽ run lên, không phải chỉ vì cái lạnh của sương đêm bắt đầu ngấm vào da thịt trần trụi, mà còn vì sự trống trải đột ngột khi lòng bàn tay Hùng rời đi. Cô vội vã quờ quạng đôi bàn tay dưới lớp lá tràm mục nát, tìm kiếm chiếc áo bà ba đen xộc xệch và chiếc quần dài đã bị lột ra một nửa trước đó. Sự hoảng hốt khiến những ngón tay cô trở nên lóng ngóng, hai đầu ngón tay chạm vào lớp sỏi đá lạnh ngắt mà vẫn chưa tìm được tà áo. Cô không muốn Hùng nhìn thấy sự yếu đuối của mình, nhưng tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực cô quá lớn, dường như muốn tố cáo mọi sự bất an trong lòng.
Hùng cúi xuống, nhặt lấy chiếc áo bà ba đẫm mồ hôi của cô, khoác vội lên đôi vai thon thả đang co rúm lại. Đầu ngón tay anh vô tình lướt qua làn da mịn màng ở bả vai cô, khiến cả hai cùng khựng lại. Hùng nhanh chóng kéo lại chiếc quần quân nhu màu xanh lá sờn rách của mình, siết chặt khóa thắt lưng da bằng một động tác dứt khoát.
“Mặc vào đi Út, sương xuống lạnh lắm,” Hùng thì thầm, giọng anh trầm xuống, giấu đi sự dao động trong lòng.
Út Út đón lấy áo, vội vã xỏ tay vào ống tay áo ướt sũng. Lớp vải đen dính bết vào làn da ẩm ướt mồ hôi, mang lại cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô ngước mắt nhìn bóng hình vạm vỡ của Hùng trước mặt. Dưới ánh sáng mờ nhạt của những ngôi sao thưa thớt lọt qua kẽ lá tràm, gương mặt góc cạnh của người lính trinh sát hiện lên đầy suy tư.
Chưa kịp để cô cài xong chiếc cúc áo đầu tiên, một tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xé rách không gian yên tĩnh. Mây đen cuộn chặt lấy bầu trời Đồng Tháp Mười, rồi cơn mưa rừng xối xả ập xuống không báo trước. Từng hạt mưa nặng trịch, lạnh ngắt quật liên tiếp qua tán tràm, dội thẳng xuống cơ thể sũng nước của hai người.
Hùng chộp lấy cổ tay Út Út, kéo mạnh cô chạy lội qua lớp bùn nhão nhớp nháp. Tiếng mưa rơi rầm rập trên lá tràm tạo thành một bức tường âm thanh vây kín xung quanh, nuốt chửng mọi tiếng động khác. Nước mưa tràn vào mắt, vào miệng họ, lạnh buốt nhưng không dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong cơ thể. Hùng thông thuộc địa hình này nhờ những chuyến trinh sát đêm, anh biết có một chiếc lán lá hoang dùng để chứa củi của dân chài nằm sâu trong vạt tràm phía trước.
Quá trình di chuyển trong cơn giông bão trở nên cực kỳ gian nan. Đất bùn Đồng Tháp Mười sau cơn mưa trơn trượt như bôi mỡ, dưới chân họ là những rễ tràm trồi sụt, chực chờ quật ngã kẻ lữ hành. Út Út trượt chân, người lao về phía trước. Hùng kịp thời xoay người, vòng tay qua eo cô nâng đỡ. Cả cơ thể ướt sũng của cô ập mạnh vào ngực anh. Qua lớp vải mỏng ướt sũng, Hùng cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của hai bầu ngực cô ép chặt vào những thớ cơ ngực săn chắc của mình. Hùng siết chặt vòng tay, kéo cô sát hơn, che chắn cho cô khỏi những cành tràm khô gãy đổ xuống do sức gió.
“Bám chặt lấy anh, Út!” Hùng hét lên giữa tiếng gió rít gào, hơi thở anh nóng hổi phả vào má cô.
Út Út vòng tay qua cổ Hùng, ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh. Sự tiếp xúc toàn bộ cơ thể trong tư thế di chuyển khó khăn khiến dục vọng vừa bị đè nén lại có dịp bùng lên. Mỗi bước đi của Hùng đều dứt khoát, cơ đùi anh cọ sát vào đùi cô qua lớp quần ướt sũng. Cơn mưa rừng càng dữ dội, lòng căm phẫn thiên nhiên và khát vọng sinh tồn lại càng đẩy hai người sát lại gần nhau hơn. Họ bò qua một con lạch nhỏ, nước ngập đến ngang hông, lạnh ngắt nhưng bên trong lồng ngực của cả hai, dòng máu nóng vẫn chảy râm ran.
Sau một hồi vật lộn với bùn sình và giông bão, Hùng đẩy mạnh cánh cửa lán lá hoang ọp ẹp. Cánh cửa tre kêu kẽo kẹt rồi đóng sập lại sau lưng họ, ngăn cách thế giới bên ngoài đầy giông bão và hiểm nguy.
Trong lán tối đen như mực, chỉ có ánh chớp lóe lên từ những kẽ lá thưa thớt trên mái thỉnh thoảng chiếu sáng khuôn mặt của hai người. Út Út đứng nép sát vào góc lán, người run bần bật vì cái lạnh của nước mưa ngấm sâu vào da thịt. Chiếc áo bà ba đen sũng nước dán chặt vào cơ thể mảnh mai, phơi bày trọn vẹn đường cong của bầu ngực căng tròn và hai núm vú nhô lên rõ rệt dưới lớp vải mỏng. Chiếc quần đen dính đầy bùn non ở gấu ôm sát lấy cặp đùi thon thả của cô.
Hùng nhìn cô dưới ánh sáng nhạt nhòa của tia chớp vừa qua. Đôi mắt anh rực lửa khao khát, mọi rào cản kỷ luật sắt của người chiến sĩ giải phóng quân trong phút chốc bị lung lay bởi bản năng sinh tồn nguyên thủy. Ngày mai anh phải đi tiên phong trong trận đánh sinh tử. Cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, và thân xác mềm mại của người con gái trước mặt chính là sợi dây duy nhất níu giữ anh lại với sự sống.
Hùng bước tới, bước chân nặng nề dứt khoát nện xuống nền đất ẩm. Anh không vội vã chiếm đoạt, mà nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô từ phía sau. Sự ấm áp từ cơ thể vạm vỡ của anh truyền qua lớp vải ướt sũng, sưởi ấm cho làn da lạnh ngắt của cô. Út Út khẽ tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, dồn dập của người lính trinh sát đang đập sát bên tai mình.
“Út... em có sợ không?” Hùng thì thầm, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một nỗi niềm u uẩn.
Út Út xoay người lại trong vòng tay anh, hai bàn tay cô áp lên khuôn mặt góc cạnh đẫm nước mưa của Hùng. Đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh chớp, ướt át và tràn đầy tình cảm:
“Em không sợ. Có anh ở đây, em không sợ gì hết.”
Hùng thở dài, một cái thở dài chứa đựng sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Anh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, áp sát vào lồng ngực mình, nơi vết thương cũ vẫn còn âm ỉ đau mỗi khi trái gió trở trời:
“Ngày mai anh đi rồi. Trận này ác liệt lắm. Anh là lính tiên phong, không biết có ngày trở về để nhìn thấy em nữa không...”
“Đừng nói gở, Hùng!” Út Út vội vã dùng những ngón tay mềm mại chặn môi anh lại. Nước mắt cô trào ra, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn sót lại trên má. “Anh phải về. Anh đã hứa với em rồi mà.”
Hùng nhìn sâu vào mắt cô, nỗi buồn và sự khao khát đan xen trong ánh mắt anh. Anh biết ranh giới giữa sự sống và cái chết ở chiến trường Đồng Tháp Mười mong manh như sợi chỉ. Đêm nay có thể là đêm cuối cùng anh được ở bên cô, được cảm nhận hơi ấm của một con người thực sự trước khi bước vào làn đạn pháo.
“Út, nếu ngày mai anh không về...” Hùng ngập ngừng, giọng anh run lên. “Anh muốn đêm nay... anh muốn em thuộc về anh trọn vẹn.”
Út Út không trả lời bằng lời nói. Sự chủ động dâng hiến của cô thể hiện qua hành động dứt khoát. Cô kiễng chân lên, chủ động áp đôi môi mềm mại, ấm nóng của mình vào môi anh. Nụ hôn của cô ngọt ngào nhưng cũng đầy mãnh liệt, như muốn dùng toàn bộ sinh lực của tuổi trẻ để xua đi nỗi ám ảnh về cái chết đang rình rập người yêu. Hùng ngẩn người ra một giây, rồi bản năng của người đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Anh ôm chặt lấy eo cô, kéo sát cô vào lòng và đáp lại nụ hôn của cô bằng sự cuồng nhiệt gấp bội.
Hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau, trao nhau vị ngọt của tình yêu và sự sống giữa không gian dột nát đầy tiếng mưa rừng gào thét. Hùng thô bạo tóm lấy cổ áo bà ba của Út Út, giật mạnh sang hai bên. Tiếng vải rách xoành xoạch vang lên cùng tiếng sấm rền ngoài kia. Những chiếc cúc áo đứt tung, rơi lách tách xuống nền đất ẩm. Áo bà ba bị xé rách hoàn toàn, để lộ ra khuôn ngực trắng ngần, căng đầy và nốt ruồi son nhỏ màu đỏ dưới xương quai xanh bên phải của cô đang phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp.
Út Út khẽ kêu lên một tiếng bên tai anh, nhưng cô không hề né tránh. Cô ưỡn ngực đón nhận bàn tay thô ráp của Hùng. Hùng áp hai lòng bàn tay ấm nóng lên bầu ngực trần của cô, điên cuồng xoa nắn. Làn da mịn màng của cô tương phản mạnh mẽ với những vết chai sần trên tay người lính trinh sát. Anh bóp mạnh, khiến bầu ngực cô biến dạng giữa những kẽ ngón tay anh, rồi cúi đầu xuống, ngậm chặt lấy một bên đầu vú hồng hào, dùng lưỡi liếm láp và mút mát điên cuồng.
“Ưm... Hùng...” Út Út rên rỉ, hai tay luồn vào mái tóc đen ngắn đẫm nước mưa của anh, ghì chặt đầu anh vào ngực mình.
Cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể khiến hai chân cô run rẩy không đứng vững. Hùng một tay đỡ lấy hông cô, tay kia luồn xuống dưới, kéo tuột chiếc quần đen dính bùn cùng chiếc quần lót mỏng manh của cô xuống tận gối, bắt cô phải bước ra khỏi lớp vải vướng víu. Giờ đây, Út Út hoàn toàn khỏa thân dưới thân anh, cơ thể trắng ngần nổi bật trong bóng tối của căn lán lá hoang.
Hùng quỳ xuống nền đất ẩm. Anh tách rộng hai chân Út Út ra, đặt hai đùi thon thả của cô lên hai vai mình. Trước mắt anh, âm đạo của Út Út phơi bày trọn vẹn, hồng hào và đang rỉ ra những giọt mật ngọt tự nhiên trộn lẫn với nước mưa còn sót lại trên da thịt. Hùng không ngần ngại áp mặt vào giữa hai đùi cô, dùng chiếc lưỡi nóng hổi vuốt ve từ ngoài vào trong.
Anh liếm dọc theo mép âm đạo, rồi ngậm lấy hạt mầm nhạy cảm bên trên mà day nhẹ. Út Út rú lên một tiếng nghẹn ngào, tấm lưng cô ưỡn cong lên khỏi vách lá, ngón tay bấu chặt vào vai áo quân phục sờn rách của Hùng. Cánh hoa âm đạo của cô co giật liên hồi dưới sự tấn công dồn dập của chiếc lưỡi điêu luyện. Hùng mút mạnh, nuốt trọn những dòng nước dâm thủy ngọt lịm đang tuôn ra ào ạt từ sâu bên trong âm đạo cô. Sự kích thích thể xác tột độ này khiến cô giao liên trẻ tuổi hoàn toàn mất đi lý trí, cô chỉ biết rên rỉ và gọi tên anh trong vô vọng.
Sau những cái liếm láp điên cuồng, Hùng đứng bật dậy. Anh nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần quân nhu sờn rách của mình, để lộ ra dương vật gân guốc, căng cứng và đỏ hồng, to lớn đến mức đáng sợ. Đầu dương vật đã rỉ ra một giọt dịch trong suốt, sẵn sàng cho sự thâm nhập.
Hùng bế xốc Út Út lên, đặt cô nằm xuống một tấm phản tre cũ nát phủ đầy lá tràm khô ở góc lán. Tấm phản tre kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của hai cơ thể. Hùng nằm đè lên người cô, cảm nhận toàn bộ sự mềm mại của cơ thể cô ép sát vào vòm ngực săn chắc đầy vết sẹo của mình. Anh cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi mềm mại của cô, chặn đứng những tiếng rên rỉ nhỏ vụn.
Dương vật nóng hổi của Hùng bắt đầu tìm kiếm lối vào âm đạo ấm áp, khít khao của Út Út. Anh dùng đầu khấc cọ xát bên ngoài cửa âm đạo vài lần, khiến chất dịch bôi trơn lan đều, rồi từ từ nhấn mạnh hông xuống.
“A...” Út Út nấc lên một tiếng, hai tay ôm chặt lấy lưng Hùng khi cảm nhận được sự thâm nhập thô bạo.
Dương vật của Hùng quá to lớn, từ từ tách mở những thớ thịt co giãn bên trong âm đạo cô, lấp đầy mọi khoảng trống. Cảm giác căng tức và đau đớn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một luồng điện ấm áp chạy khắp sống lưng. Hùng dừng lại một chút để cô thích nghi, rồi anh bắt đầu chuyển động hông theo tư thế truyền thống.
Mỗi lần Hùng thúc sâu, dương vật anh lại chạm vào tận cùng âm đạo cô, mang theo sự sống mãnh liệt thách thức cái chết cận kề ngoài kia. Nhịp thúc của anh nhanh dần, mạnh mẽ và dứt khoát. Tiếng da thịt va chạm chan chát vang lên đều đặn, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi xối xả trên mái lá hoang. Tấm phản tre ọp ẹp dưới lưng Út Út rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt theo từng nhịp chuyển động của họ.
Út Út hoàn toàn buông xuôi theo bản năng. Cô vòng cả hai chân qua hông anh, siết chặt lấy thắt lưng anh để cảm nhận sự thâm nhập sâu hơn. Sự co bóp của âm đạo cô mỗi lúc một chặt hơn, ôm khít lấy dương vật gân guốc của Hùng, kích thích anh đến mức cực hạn. Hùng thở dốc, mồ hôi từ trán anh nhỏ từng giọt xuống bầu ngực phập phồng của cô, nóng hổi và mặn chát.
“Út... anh yêu em...” Hùng thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc đầy thú tính nhưng cũng chứa đựng sự nâng niu trân trọng tột cùng.
“Hùng... ôm em chặt nữa đi...” Út Út khóc nghẹn, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi trên má. Cô ôm lấy bờ vai vạm vỡ của anh, cảm nhận vết sẹo dài do mảnh bom ở bả vai trái của anh dưới lòng bàn tay mình. Vết sẹo đó là minh chứng cho những hiểm nguy anh đã trải qua, và đêm nay, cô muốn dùng cả cơ thể mình để xoa dịu những đau đớn ấy.
Để kéo dài sự gần gũi và tìm kiếm thêm những cảm giác mới lạ, Hùng thay đổi tư thế. Anh lật người Út Út lại, bắt cô quỳ gối trên tấm phản tre cũ, mông cong lên hướng về phía anh. Út Út ngoan ngoãn làm theo, hai tay bám chặt vào mép phản gỗ run rẩy. Hùng quỳ phía sau cô, nhìn ngắm bờ mông tròn trịa, trắng ngần nổi bật trong bóng tối. Anh vuốt ve dọc theo sống lưng cô, từ những đốt xương cổ thanh mảnh xuống đến rãnh mông sâu thẳm.
Hùng đưa tay xuống dưới, tìm kiếm hạt mầm nhạy cảm của cô, dùng ngón tay xoa nắn để kích thích thêm chất dịch bôi trơn. Khi cảm nhận được âm đạo cô đã ướt đẫm và co bóp liên hồi, Hùng áp dương vật nóng hổi của mình vào cửa mình cô và thúc mạnh từ phía sau.
“Ôi... Hùng... sâu quá...” Út Út hét lên một tiếng nghẹn ngào, đầu cô cúi gập xuống phản tre, mông rướn cao đón nhận sự xâm nhập thô bạo.
Ở tư thế này, dương vật của Hùng đi vào sâu hơn, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất trong lòng âm đạo cô. Mỗi nhịp thúc của anh đều mang lại một cảm giác căng tức tột độ, khiến Út Út vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại. Hùng bám chặt lấy hai bên hông cô, liên tục giật mạnh hông, đưa dương vật ra vào nhịp nhàng. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng mưa rơi rầm rập bên ngoài lán.
Không dừng lại ở đó, Út Út muốn được nắm quyền chủ động, muốn được nhìn rõ khuôn mặt người yêu trong khoảnh khắc thăng hoa. Cô khẽ cựa quậy, ra hiệu cho Hùng. Hiểu ý cô, Hùng nằm ngửa ra tấm phản tre, kéo Út Út ngồi lên người mình theo tư thế nữ trên.
Út Út chống hai tay lên ngực vạm vỡ của Hùng, từ từ hạ hông xuống, nuốt trọn dương vật to lớn của anh vào sâu trong âm đạo mình. Cô khẽ rên rỉ khi cảm nhận được sự lấp đầy tuyệt đối. Bắt đầu bằng những chuyển động nhịp nhàng, Út Út nhấc hông lên rồi lại hạ xuống, tự điều khiển độ sâu và nhịp độ của cuộc giao hoan. Mái tóc đen dài trượt khỏi vai cô, xòa xuống mặt Hùng, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của bồ kết hòa quyện cùng mùi mồ hôi nồng nặc.
Hùng nằm bên dưới, hai tay nâng lấy cặp mông căng tròn của cô, hỗ trợ cô trong từng chuyển động. Anh ngước nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi của Út Út, đôi mắt cô nhắm nghiền, môi hé mở phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng đầy mê hoặc. Dưới ánh sáng chập chờn của những tia chớp ngoài trời, cơ thể khỏa thân của cô hiện lên như một bức tượng thần vệ nữ bằng ngọc ngà, lấp lánh nước mưa và mồ hôi.
“Út... em tuyệt quá...” Hùng rên rỉ, hai tay anh bóp mạnh vào mông cô, để lại những vết hằn đỏ rõ rệt.
Sự chủ động của Út Út khiến Hùng không thể kiềm chế được lâu hơn. Anh nhổm người dậy, ôm chặt lấy eo cô và lật nghiêng hai người sang tư thế úp thìa từ phía sau để tăng thêm sự tiếp xúc da thịt. Anh kéo một chân cô lên cao rồi áp sát từ phía sau. Trong tư thế úp thìa này, dương vật của anh cắm sâu vào âm đạo cô từ góc độ hẹp hơn, tạo ra một ma sát nóng bỏng đến mức muốn bốc cháy. Bàn tay thô ráp của anh luồn ra phía trước, bóp chặt lấy bầu ngực trần của cô, kéo cơ thể cô dính sát vào lồng ngực mình.
Tiếng mưa rừng ngoài kia vẫn gào thét dữ dội, gió rít qua những kẽ lá của căn lán hoang làm lạnh buốt không gian, nhưng bên trong chiếc lán này, nhiệt độ từ hai cơ thể trần trụi đang bốc lên hầm hập. Sự tiếp xúc toàn bộ da thịt dưới bầu trời đêm đồng bưng khiến họ cảm nhận được từng nhịp đập của mạch máu, từng hơi thở gấp gáp của nhau.
Hùng liên tục thúc mạnh, từng nhịp hông dứt khoát đưa dương vật đâm lút vào trong âm đạo ẩm ướt của cô. Sự co thắt của âm đạo Út Út đạt đến mức cực hạn, cô liên tục co giật, báo hiệu cơn cực khoái đang đến gần. Hùng cũng cảm nhận được sự căng thẳng dâng cao ở thắt lưng, dương vật anh giật mạnh liên hồi trong lòng âm đạo cô.
Cơn lốc dục vọng cuốn phăng họ đi. Trong khoảnh khắc thăng hoa tột cùng, Hùng run lên bắn luồng tinh dịch nóng ấm vào sâu bên trong âm đạo cô đúng lúc tiếng gà rừng gáy sáng cất lên từ phía xa.
Luồng tinh dịch nóng hổi phóng ra từng đợt, lấp đầy âm đạo cô, mang theo tất cả sinh lực và khát vọng sống mãnh liệt của người lính trinh sát trước giờ ra trận. Út Út ôm chặt lấy cánh tay Hùng, cơ thể cô run rẩy co thắt theo từng đợt xuất tinh của anh, đón nhận trọn vẹn dòng nhựa sống ấy vào sâu trong cơ thể mình.
Hùng nằm đè lên cô thêm vài nhịp thở dài, hơi thở của cả hai dần ổn định lại sau trận cuồng phong thể xác. Anh khẽ rút dương vật ra khỏi âm đạo cô, chất dịch hỗn hợp giữa tinh dịch và dâm thủy chảy tràn ra đùi non của Út Út, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh đang hé rạng.
Ngoài trời, cơn mưa rừng đã bắt đầu ngớt hạt, chỉ còn lại những giọt nước nhỏ giọt từ mái lá xuống nền đất ẩm. Tiếng gà rừng gáy sáng lần thứ hai vang lên từ phía bên kia bờ rạch, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, và cũng là lúc Hùng phải trở về đơn vị để chuẩn bị cho trận đánh lớn.
Hùng ngồi dậy, lặng lẽ nhặt chiếc áo quân phục rách khuy của mình lên khoác vào vai. Ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào khoảng ngực hở khuy, nơi chiếc khuy áo thứ hai đã bị giật đứt trong lúc họ cuồng nhiệt va chạm. Anh đưa mắt tìm kiếm xung quanh nền đất ẩm ướt đầy lá tràm khô của căn lán hoang, nhưng ánh sáng mờ tối của buổi sớm chưa đủ để tìm thấy chiếc khuy áo nhỏ bé ấy.
Út Út khẽ cựa mình trên tấm phản tre kẽo kẹt. Cô kéo chiếc áo bà ba đen rách nát che hờ lấy bầu ngực trần vẫn còn vương những vết cắn đỏ ửng của Hùng. Đôi mắt cô ướt át nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của anh dưới ánh sáng nhập nhoạng. Cả hai đều biết, sau cánh cửa lán hoang này, họ sẽ phải trở lại làm những người đồng chí, giữ đúng kỷ luật thép của quân đội, giấu kín mối tình vụng trộm đầy dục vọng này vào sâu trong bóng tối của rừng tràm Đồng Tháp Mười.
Hùng quay đầu lại, nhìn cô một lần cuối, ánh mắt sâu thẳm đầy cảnh giác nhưng vẫn rực lửa khao khát như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào tâm trí trước khi bước vào làn ranh sinh tử. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đẩy cửa lán bước ra ngoài màn sương sớm đang giăng đầy trên những ngọn tràm.