Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng buông lỏng ngón tay khỏi thắt lưng bà ba sũng nước của Út Út khi chiếc xuồng ổn định sát bờ đất. Cú va chạm nhẹ vào bờ đất làm thân xuồng ba lá lắc lư thêm vài nhịp rồi đứng im dưới bóng những tán tràm rậm rạp. Cả hai bước lên trong sự im lặng căng thẳng. Lớp bùn nhão dưới chân nuốt chửng gấu quần đen của Út Út, lạnh buốt và nhớp nháp, nhưng hơi nóng từ lòng bàn tay Hùng đang ghì chặt bên hông cô lại như muốn thiêu đốt lớp vải ướt sũng. Họ dìu nhau đi qua lối mòn nhỏ, tránh những cành tràm gai góc quệt vào người, hướng thẳng về căn nhà lá dựng tạm làm trạm y tế dã chiến bên rìa rạch.

Gian chòi lá dột nát chỉ kê độc một chiếc chõng tre ọp ẹp và chiếc bàn gỗ nhỏ đầy vết dao khắc. Mùi cồn sát trùng, mùi bông băng ẩm mốc quyện với mùi lá tràm mục tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Hùng ngồi sụp xuống cạnh chõng, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội. Anh cởi phăng chiếc áo quân phục giải phóng sũng nước quăng xuống đất, trơ ra khuôn ngực rám nắng rộng bản và bả vai trái đang có vệt máu đỏ tươi rỉ ra, len qua vết sẹo cũ do mảnh bom găm lại từ trận càn năm ngoái.

Út Út bước đến góc phòng, đôi tay run rẩy châm ngọn nến dầu phụng đặt trên chiếc đĩa sành cạn. Ánh lửa vàng vọt, tù mù lập lòe cháy, kéo theo cái bóng đổ to lớn của Hùng in lên vách lá rách nát. Cô bưng chậu nước ấm đã chuẩn bị sẵn từ chiều, vắt khô chiếc khăn vải mùng cũ kỹ. Khi tiến lại gần anh, đầu gối cô suýt khuỵu xuống vì sức ép từ ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn ngập dục vọng của người lính trinh sát đang hướng thẳng về phía mình.

Út Út ấn nhẹ ngón tay run rẩy lên bả vai trần rỉ máu của Hùng để lau rửa vết thương. Lớp khăn mỏng vừa chạm vào da thịt, cô giật mình vì làn da anh nóng như lửa đốt. Cơn sốt nhẹ từ vết xước nhiễm nước rạch ban nãy làm cơ thể Hùng hâm hấp nóng. Đầu ngón tay Út Út miết nhẹ quanh miệng vết thương, cố gắng lau đi vệt bùn đất bám ngoài da. Thớ cơ vai của Hùng cứng đờ dưới sự đụng chạm của cô. Anh ngồi im phăng phắc, nhưng hơi thở mỗi lúc một nặng nề hơn, phả thẳng vào khoảng không gian chật hẹp ngăn cách giữa hai người. 

Máu ấm từ vai anh tiếp tục rỉ ra, thấm đỏ một góc chiếc khăn mùng. Út Út cố ghìm cơn run rẩy của bàn tay, nhưng hơi nóng từ lồng ngực trần của Hùng cứ tỏa ra hầm hập, hun nóng cả gương mặt đang cúi xuống của cô. Nốt ruồi son dưới xương quai xanh của Út Út phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Cô biết mình đang làm một việc vượt quá giới hạn của một giao liên và một người lính. Kỷ luật thép của đơn vị, những lời răn đe của chính trị viên về tác phong sinh hoạt, tất cả đều hiển hiện trong đầu cô lúc này. Nhưng tiếng súng đạn ngoài kia, nỗi sợ hãi về cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào trong ngày mai đã thổi bùng lên thứ bản năng sinh tồn điên cuồng nhất.

Hùng bất ngờ quay đầu lại giật phắt lấy cổ tay Út Út. Sức mạnh từ bàn tay thô ráp đầy vết chai của anh khiến chiếc khăn mùng tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất phát ra một tiếng "bạch" khẽ khàng. Hùng kéo mạnh, ép sát khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô vào khuôn ngực trần vạm vỡ của mình. 

Cú kéo đột ngột làm Út Út ngã nhào vào lòng anh. Hai bầu ngực cô ép chặt vào những múi cơ ngực săn chắc của Hùng qua lớp vải bà ba đen ướt nhẹp. Hơi thở Hùng khàn đục, nóng rực phả vào bên tai cô:

"Út... đừng run."

Út Út không né tránh. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt đen láu ướt át chứa đựng cả sự sợ hãi lẫn khát khao sở hữu tột cùng. Cô cúi đầu, ghé sát môi vào bả vai đang rỉ máu của Hùng, dùng lưỡi liếm nhẹ vệt máu rỉ bên vai anh. Vị sắt tanh nồng của máu tươi quyện lẫn vị mặn chát của mồ hôi trên da thịt anh tràn vào khoang miệng cô. Động tác đầy táo bạo và hoang dại ấy lập tức đánh sập chút lý trí cuối cùng của người lính trinh sát. Dục vọng và bản năng nguyên thủy bùng cháy dữ dội giữa căn phòng dột nát, thiêu rụi mọi rào cản đạo đức quân kỷ.

Hùng thở dốc, một tay ghì chặt gáy cô ép sâu vào vai mình, tay kia luồn xuống dưới tà áo bà ba đen của Út Út. Lớp vải ướt lạnh bị vén cao lên sát nách, để lộ ra vòng eo thon gọn và bầu ngực trần căng tròn đang phập phồng dữ dội dưới ánh nến tù mù. Hùng thô bạo xoa nắn bầu ngực trần của cô. Lòng bàn tay thô ráp, nứt nẻ của anh chà xát lên làn da mịn màng, làm hai đầu vú cô săn cứng lại giữa những kẽ ngón tay ấm nóng. Út Út ưỡn cong người lên đón nhận sự ve vuốt đầy dục tính, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua khe lá vách chòi. Anh siết chặt eo cô, ghì chặt cả cơ thể cô vào lòng mình, thèm khát sự sống, thèm khát thứ xác thịt ấm áp này trước khi phải đối mặt với làn đạn quân thù vào ngày mai.

Tiếng bước chân dồn dập của chính trị viên vang lên sát ngoài hiên khiến Hùng vội buông tay khỏi ngực Út Út. Tiếng đế giày đinh nện xuống lối đi đầy bùn loãng và cành khô rôm rốp mỗi lúc một gần. Út Út cuống cuồng giật tà áo bà ba xuống, mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn đứt quãng dồn dập. Hùng nhanh chóng vớ lấy chiếc áo quân phục ướt khoác hờ lên vai để che đi vết thương và khuôn ngực trần còn vương dấu vết của cuộc đụng chạm. 

Trong bóng tối nhập nhoạng của góc chòi, mặc dù hai cơ thể đã tách ra, mắt Hùng vẫn khóa chặt vào đôi môi đang thở dốc, ướt át của Út Út như một lời hứa hẹn đầy cấm kỵ chưa kịp thành lời.