Sùng vung dao đi rừng chém đứt phăng sợi dây thừng buộc chiếc giỏ thồ sau chiếc Honda dẫn đầu, mở đường cho những khúc gậy tre đực của đám trai bản nghèo lao vào cuộc hỗn chiến với toán tay sai nhà Quang ngay giữa con dốc Cun dựng đứng. Tiếng gỗ đập vào da thịt, tiếng côn sắt va chạm với dao đi rừng vang lên chát chúa, chốc chốc lại bị lấn át bởi tiếng chửi thề tục tĩu của gã Thào cùng đám lâu la. Đất đỏ nhão ngoét dưới bánh xe máy trơn trượt bị hàng chục gót chân giẫm đạp tung tóe, văng lên những vạt áo chàm tối màu của đám trai bản và cả bộ váy cưới ren trắng lấm lem của Mây.
A Súa vung gậy tre đực vụt mạnh vào bả vai một gã tay sai đang định rút côn ba khúc, khiến gã này loạng choạng ngã nhào, đầu đập vào lốc máy xe Honda kêu cộp một tiếng khô khốc. Phía bên kia, A Páo nhặt một hòn đá hộc lớn ném thẳng vào ngực tên lâu la khác, ép hắn phải lùi lại để Sùng rảnh tay. Đám trai bản nghèo tuy không đông bằng quân nhà Quang, nhưng ai nấy đều mang lòng căm hận tích tụ từ lâu. Họ vung gậy, ném đá bằng sức mạnh hoang dã của những kẻ quanh năm leo dốc phạt nương.
"Giữ thằng Sùng lại! Đập chết mẹ nó cho tao!" Quang gầm lên từ phía sau đoàn xe, mặt gã đỏ gay vì tức giận khi thấy đội hình đón dâu bị xáo trộn hoàn toàn. Gã cố nhoài người ra phía trước, bàn tay to béo đeo nhẫn vàng lớn nắm chặt lấy cổ tay Mây, kéo giật cô trở lại yên xe Honda. Bản thân gã chưa từng nghĩ đám trai nghèo này lại dám cướp dâu ngay giữa ban ngày ban mặt, trên con đường độc đạo dẫn xuống phố huyện.
Mây hét lên một tiếng, hàm răng cô siết chặt, cắm phập vào mu bàn tay đầy thịt của gã chủ bản. Cô nghiến răng thật mạnh cho đến khi vị máu tanh mặn của gã thấm qua đầu lưỡi. Quang rú lên như lợn bị chọc tiết, buộc phải buông tay ra. Ngay khoảnh khắc đó, Sùng lao tới như một con thú hoang trúng tên. Con dao đi rừng trong tay phải anh vung một vòng rộng ép đám tay sai của Quang phải lùi lại, tay trái anh ôm lấy eo Mây, giật mạnh cô ra khỏi chiếc xe máy đang đổ nghiêng trên vách đất dựng đứng.
"Đi mau!" Sùng thét lớn bên tai Mây, kéo phăng cô vào lối mòn khuất sau rặng sa mộc rậm rạp.
Phía sau, gã Thào vác một thanh gậy sắt đuổi theo bén gót, miệng không ngừng chửi bới. A Súa và A Páo vội vã lao ra chặn đường, dùng những khúc gậy tre vụt mạnh vào ống chân gã Thào khiến gã ngã nhào xuống rãnh nước đục ngầu. Nhưng đoàn tay sai của Quang có đến chục đứa, chúng nhanh chóng nhặt đá hộc ném túi bụi, rượt theo bóng dáng hai người đang chạy trốn vào rừng sâu. Những viên đá bay vù vù cắm sầm vào thân cây sa mộc kêu bồm bộp, lá khô rụng xuống rào rào.
Mây loạng choạng bước đi trên đôi hài thêu hoa của bộ váy cưới. Chiếc váy cưới đỏ rực, thêu ren lộng lẫy do Quang mua từ dưới xuôi quá dài và nặng, vạt váy quét trên nền đất đỏ ẩm ướt nhanh chóng thấm đẫm bùn nhão, vướng víu vào những bụi cây sa mộc đầy gai sắc nhọn. Cô vấp phải một rễ cây cổ thụ, suýt nữa đổ nhào xuống vực sâu phía bên tay phải nếu Sùng không kịp thời giữ chặt lấy bả vai cô.
Không thể chạy bộ bình thường được với bộ dạng này, Sùng cúi rạp người xuống trước mặt Mây.
"Trèo lên lưng anh! Mau lên!"
Mây không do dự, cô áp sát thân mình vào lưng Sùng, hai tay ôm ghì lấy bờ vai to bản, rắn chắc của anh. Sùng bế thốc hai đùi cô lên, siết chặt rồi dùng sức bật của đôi chân quen leo núi đá để chạy thục mạng qua những con dốc đá tai mèo trơn trượt. Tiếng bước chân anh nện huỳnh huỵch xuống nền đất đá, hơi thở khè ra từ lồng ngực vạm vỡ thành từng luồng sương trắng trong cái lạnh buốt của núi cao.
Đường mòn đá tai mèo ngoằn ngoèo, dốc đứng và trơn trượt do sương mù chưa tan hết. Mỗi bước chân Sùng đạp lên đá là một lần những góc cạnh sắc nhọn như dao của đá tai mèo đe dọa chém rách đôi giày vải mỏng. Vết bầm tím trên má anh từ trận đòn hôm trước bị gió rừng thổi buốt nhói, còn dẻ sườn trái bị thằng Thào đá gãy hôm qua bắt đầu co thắt dữ dội. Cứ mỗi nhịp thở dốc, một cơn đau nhói như kim châm găm thẳng vào buồng phổi làm mắt Sùng tối sầm lại.
Mồ hôi hòa cùng những vệt máu cũ bắt đầu rịn ra từ vầng trán anh, chảy dọc theo sống mũi rồi nhỏ xuống mặt đất. Mây nằm trên lưng Sùng, cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bắp trên vai anh căng lên như dây đàn. Mỗi lần anh nhảy qua một rãnh nước hay bám vào vách đá, cơ thể anh lại co rúm lại, lồng ngực phát ra tiếng thở khò khè đau đớn.
"Sùng ơi, anh đau lắm đúng không? Em ngửi thấy mùi máu khô trên cổ anh..." Mây thào thào bên tai anh, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn thương xót. Cô thấy rõ vầng trán anh nổi đầy gân xanh, mỗi lần anh nhảy qua một tảng đá là cơ thể anh lại co rúm lại vì đau đớn. "Hay bỏ em xuống đi, em tự chạy được..."
"Câm mồm! Đã bắt được em rồi, có chết anh cũng không buông tay đâu!" Sùng gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hai chân vẫn sải dài qua một con suối cạn đầy đá cuội trơn trượt. Anh biết chỉ cần chậm một nhịp, gã Quang sẽ dùng tiền và quyền lực của gã để biến Mây thành của riêng hắn mãi mãi. Hơn ai hết, anh thà gãy hết xương sườn, thà kiệt sức chết trên con dốc này chứ quyết không để mất cô một lần nữa.
Mây áp chặt mặt vào sau gáy Sùng. Cô ngửi thấy mùi mồ hôi nam tính nồng nặc quyện với mùi máu khô trên vết rách ở tai anh. Tiếng la hét đòi người của gã Quang và đám tay sai vẫn văng vẳng bên dưới thung lũng, vọng lại từ những vách đá xám xịt nhưng khoảng cách đang xa dần nhờ sự am hiểu đường rừng của Sùng. Anh liên tục rẽ vào những lối rẽ hiểm trở, chui qua những bụi nứa rậm rạp cào xước cả vạt áo chàm để cắt đuôi kẻ thù.
Cơn gió rừng thổi thốc vào mặt họ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đỉnh dốc Cun. Nhưng thân thể hai người dán chặt vào nhau lại nóng như hai hòn than đang cháy. Mây cảm nhận được cơ bắp lưng của Sùng cuồn cuộn chuyển động dưới lớp áo chàm mỏng, mỗi nhịp nhảy qua khe đá của anh là một lần bầu ngực căng tròn của cô ép mạnh vào lưng anh qua lớp vải váy cưới mỏng manh. Sự tiếp xúc cơ thể đầy khao khát này như một liều thuốc tê tạm thời, giúp Sùng quên đi cái đau đớn thể xác để tiếp tục lao đi.
Sau hơn một tiếng đồng hồ băng rừng vượt núi, căn nhà sàn tuềnh toàng của Sùng hiện ra dưới chân một rặng sa mộc cổ thụ rậm rạp. Căn nhà đứng cô độc giữa sườn đồi hoang vắng, vách gỗ đã chuyển sang màu xám xịt vì mưa nắng, mái lá khô xơ xác. Sùng cõng Mây lao thẳng lên những bậc thang gỗ đã mục mọt, đẩy mạnh cánh cửa gỗ lim thô ráp rồi bước vào trong.
Ngay khi cả hai đã ở bên trong, Sùng sập mạnh cửa lại. Anh bê thanh then gỗ dày gài chặt vào hai bên khấc cửa, khóa chặt mọi lối vào từ bên ngoài.
Căn buồng tối lập tức bao trùm lấy họ. Chỉ có những tia sáng yếu ớt cuối ngày lọt qua các khe liếp nứa nhỏ hẹp, rọi lên những hạt bụi đang bay lơ lửng trong không khí ẩm mốc. Sùng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội như một ống bễ lò rèn bị kéo căng quá mức. Mồ hôi từ trán anh chảy dọc xuống cằm, rơi xuống sàn gỗ thành những vệt sẫm màu. Mây đứng cách anh một bước chân, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo cưới đỏ rực, hơi thở dồn dập dội vào vách gỗ chật hẹp.
Bóng tối của căn buồng chật chội làm tăng thêm sự căng thẳng tột độ. Tiếng tim đập thình thịch của cả hai quyện vào nhau, to và rõ đến mức như đang gõ vào vách nứa. Nguy hiểm sinh tử vừa trải qua ngoài dốc Cun cùng nỗi sợ hãi gã Quang có thể dẫn người đuổi đến bất cứ lúc nào không làm họ chùn bước, ngược lại, nó như một chất kích thích cực mạnh thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đã bị kìm nén suốt bao tháng ngày qua. Họ nhìn nhau qua bóng tối lờ mờ, ánh mắt rực lên sự khát khao chiếm đoạt và thuộc về nhau. Đây có thể là đêm duy nhất họ được ở bên nhau trước khi giông bão ập xuống, và ý nghĩ đó khiến cả hai phát điên vì thèm khát đối phương.
Mây tiến lên một bước. Đôi mắt cô không còn sự sợ hãi nữa, chỉ còn lại sự quyết liệt của một đứa con gái miền núi đã chọn được người đàn ông của đời mình. Cô đưa tay lên cổ chiếc váy cưới đỏ lộng lẫy do Quang mua - thứ lễ vật tượng trưng cho sự trói buộc bằng tiền bạc. Mây cầm lấy mép vải ren, dùng hết sức lực xé mạnh một cái.
*Xoạc!*
Tiếng vải lụa đắt tiền rách toạc ra nghe khô khốc và dứt khoát giữa không gian im ắng. Mây tháo bỏ các nút thắt, trút bỏ lớp váy cưới đỏ rực xuống nền nhà sàn đầy bụi đất. Cô cởi nốt chiếc áo lót bên trong, phơi bày trọn vẹn cơ thể khỏa thân trắng mịn trước mắt Sùng.
Dưới ánh sáng mờ ảo của buồng tối, thân hình Mây hiện lên như một bức tượng tạc từ cùi dừa rừng trắng muốt. Hai bầu ngực căng tròn, đứng bóng với hai đầu vú hồng hào khẽ săn lại vì khí lạnh tràn vào phòng qua khe liếp. Vòng eo thon nhỏ uốn cong mềm mại xuống phần hông quả táo nở nang. Nơi ngã ba đùi của cô, âm hộ non nớt được bao phủ bởi những sợi lông tơ mềm mại đang khẽ động đậy, nước mật dịch ấm áp từ bên trong đã bắt đầu rỉ ra, làm ướt đẫm hai mép lồn hồng hào.
Sùng nhìn chằm chằm vào cơ thể trần truồng của Mây, đôi mắt anh đỏ ngầu lên vì ham muốn hoang dại. Dương vật anh dưới lớp quần chàm rộng đã cương cứng đến cực điểm từ lúc cõng cô trên lưng chạy trốn. Anh nhanh chóng lột bỏ chiếc áo chàm đẫm mồ hôi và máu, rồi tuột chiếc quần chàm xuống chân. Dương vật to dài, gân guốc của Sùng bật ra ngoài, dựng đứng hướng thẳng lên trên, đỏ ửng và nóng hổi như một khúc củi nung trong lò than. Quy đầu to tròn, tím sẫm khẽ giật mạnh mỗi khi anh thở dốc.
Mây không đợi Sùng kéo, cô chủ động bước tới chiếc giường gỗ thô ráp kê góc buồng, nơi tấm chăn thổ cẩm cũ kỹ đang tỏa mùi ngai ngái của sợi lanh. Cô leo lên giường, rồi dạng rộng hai đùi ra, quỳ trên người Sùng theo tư thế Nữ trên.
Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Mây đưa xuống dưới, nắm lấy thân dương vật to lớn, gân guốc của Sùng. Quy đầu dương vật đỏ rực, căng bóng đập nhè nhẹ vào mép lồn ướt át của cô. Mây tự mình dẫn lối cho dương vật của Sùng cắm vào âm đạo của mình. Cô nghiến răng, từ từ hạ hông xuống, nuốt trọn chiều dài nóng hổi của anh vào sâu bên trong.
"Ư... ưm... Sùng ơi... to quá... chật quá..." Mây rên rỉ lên một tiếng khản đặc, hai mắt nhắm nghiền khi cảm nhận được sự căng chật trong âm đạo khi dương vật Sùng lách qua những nếp gấp thịt mềm để cắm ngập vào tận đáy lồn.
Khi dương vật đã lút cán, Mây bắt đầu nhấc hông lên rồi hạ xuống liên hồi. Tư thế cưỡi ngựa chủ động giúp cô xua tan đi nỗi sợ hãi bị bắt giữ. Cô nhấp hông mỗi lúc một nhanh, nước lồn chảy ra nhầy nhụa làm trơn trượt cả gốc cu của Sùng, tạo ra những tiếng "bạch, bạch" ẩm ướt vang lên đều đặn trong căn buồng tối. Hai bầu ngực căng tròn của cô lắc lư mạnh mẽ theo từng nhịp nhấp, đầu vú cọ xát vào vòm ngực săn chắc, đầy vết sẹo của Sùng.
Sùng nằm bên dưới, hai tay to bản bấu chặt lấy hai bên hông tròn trịa của Mây, nâng đỡ cho cô nhấp. Anh ngửa cổ ra sau, tận hưởng sự bao bọc khít khao, nóng ấm từ âm đạo của cô. Sự co bóp điên cuồng của các thớ thịt trong lồn Mây như muốn vắt kiệt dương vật anh. Sùng vươn người lên, ngậm lấy một bên bầu ngực căng tròn của Mây, mút mạnh đầu vú cô vào trong khoang miệng nóng ấm của mình, tay còn lại bóp mạnh bên ngực kia khiến bầu vú biến dạng qua các khe ngón tay chai sạn của anh.
"Mây... lồn em chặt quá... anh chịu không nổi nữa rồi..." Sùng thở dốc, giọng nói khàn đục đầy dục vọng.
Mây cúi xuống, ghé sát tai Sùng rên rỉ dồn dập: "Cứ để em nhấp... hôm nay em muốn tự dâng hiến cho anh... Nhìn em đi Sùng..."
Không để Mây làm chủ cuộc chơi quá lâu, Sùng gầm nhẹ một tiếng rồi dùng sức mạnh thể xác của gã trai bản lật người một cái dứt khoát. Anh đè ngửa Mây xuống chiếc giường gỗ thô ráp, tách rộng hai chân cô ra gác lên vai mình, chuyển sang tư thế Truyền thống.
Dương vật to dài của anh một lần nữa cắm ngập vào âm đạo ướt đẫm của Mây. Lần này, với lợi thế thể hình, Sùng thúc mạnh mẽ dồn dập. Mỗi cú thúc của anh đều dứt khoát và lút cán, đầu dương vật va chạm mạnh vào cổ tử cung của Mây khiến cô ưỡn cong người lên, miệng phát ra những tiếng kêu rên rỉ sung sướng đến tột cùng.
"A... Sùng... thúc mạnh thế... ư... rách lồn em mất... nhưng sướng quá... thúc nữa đi anh... mạnh nữa đi!" Mây cào cấu móng tay vào bả vai Sùng, trên da thịt anh xuất hiện những vệt đỏ rướm máu.
Vết thương trên dẻ sườn trái của Sùng đau nhói lên theo mỗi cú thúc hông, nhưng khoái cảm rực cháy từ âm đạo nóng ấm của Mây đã lấn át tất cả. Anh giã cu liên tục, không màng đến những giọt mồ hôi mặn chát đang chảy vào mắt, hay cái đau đớn xé thịt ở mạn sườn. Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch, bạch, bạch" vang lên liên hồi, lấn át cả tiếng gió hú ngoài khe cửa. Mây run rẩy dưới thân anh, hai tay bám chặt vào bả vai rộng của Sùng, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại sự khoái lạc hoang dại trào dâng trong từng thớ thịt.
Sùng ghé sát tai cô, vừa thở dốc vừa thầm thì bằng giọng khàn đặc: "Mây, em có đau không? Trả lời anh..."
"Không đau... sướng lắm... Sùng ơi... đâm chết em đi..." Mây vừa rên rỉ vừa lắc đầu liên tục trên gối.
Sùng rút dương vật ra gần hết, chỉ chừa lại phần quy đầu nóng hổi cọ xát ngoài mép lồn đầy mật dịch, rồi anh đột ngột lật người Mây lại. Cô quỳ gối, chống hai tay xuống giường, mông chổng cao về phía anh theo tư thế Từ phía sau. Sùng cúi người xuống sát lưng cô, một tay luồn xuống dưới nâng đùi cô lên, tay kia hướng đầu dương vật gân guốc cắm mạnh vào từ phía sau.
"Á...!" Mây rú lên một tiếng tê dại khi dương vật của Sùng xuyên qua khe mông, đi lút sâu vào trong lồn cô từ một góc độ hoàn toàn khác. Cảm giác chật khít và căng đầy từ phía sau khiến cô phải cong ngược lưng lên, hai bầu ngực cọ xát xuống chiếu cói thô ráp.
Sùng siết chặt hai tay vào eo Mây, bắt đầu nhấp mạnh. Mỗi lần anh thúc hông găm sâu vào trong cô, dẻ sườn gãy lại co rút, gửi một luồng đau buốt dọc sống lưng. Nhưng anh mặc kệ. Sự tự nguyện dâng hiến của Mây, sự mềm mại và nóng bỏng của lồn cô đã biến thành liều thuốc độc ngọt ngào khiến anh phát điên. Anh thúc nhanh hơn, mạnh hơn, lồng ngực vạm vỡ nện bôm bốp vào mông cô. Nước lồn hòa quyện cùng mật dịch chảy ra nhầy nhụa dọc theo đùi non của Mây, tạo nên tiếng nẹp nhẹp ẩm ướt đầy dâm mỹ.
"Sùng... mạnh quá... anh đâm lút hết rồi... ư... ư... sâu quá..." Mây nấc lên từng tiếng, hai bàn tay bấu chặt lấy thành giường gỗ để giữ thăng bằng trước sức mạnh hoang dã của người đàn ông.
Cơn đau thể xác của Sùng hòa quyện cùng khoái cảm thể xác đỉnh điểm khiến anh thở hồng hộc như dã thú. Anh giữ chặt hông cô, chuyển sang tư thế Úp thìa để giảm bớt áp lực lên dẻ sườn. Anh nằm nghiêng sau lưng cô, một chân gác qua đùi cô, kéo sát cơ thể Mây vào lòng mình. Ở tư thế này, dương vật anh vẫn cắm ngập trong lồn cô, ấm nóng và cứng ngắc. Sùng thong thả đưa đẩy, quy đầu cọ xát vào những điểm nhạy cảm nhất bên trong âm đạo Mây, khiến cô run lên bần bật trong vòng tay anh.
Mây thở dốc, áp sát lưng vào vòm ngực đẫm mồ hôi của Sùng. Cô cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập như đánh trống của anh bên tai, ngửi thấy mùi da thịt đàn ông nồng nàn quyện cùng mùi máu tanh nhè nhẹ. Nỗi sợ hãi gã Quang biến mất, nhường chỗ cho sự gắn kết thiêng liêng và hoang dại của hai kẻ vừa chạy trốn khỏi cõi chết.
"Sùng... ôm em chặt vào... bắn vào trong em đi... làm cho em có con của anh đi..." Mây khóc nấc lên vì sung sướng, âm đạo co bóp kịch liệt, siết chặt lấy dương vật Sùng như muốn ép ra những giọt tinh túy cuối cùng.
"Mây... vợ của anh..." Sùng gầm lên một tiếng đầy nghẹn ngào. Anh thúc mạnh liên tiếp năm, sáu cú dứt khoát, ép sát cơ thể mình vào mông cô. Dương vật to dài của anh giật mạnh liên hồi trong âm đạo khít khao của Mây, phun ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi thẳng vào tử cung cô.
Mây ưỡn người, hai chân co rúm lại khi luồng tinh nóng ấm của Sùng ngập tràn trong cơ thể cô. Cả hai cùng đạt cực khoái cùng một lúc. Mây run rẩy lả đi trong vòng tay Sùng, hơi thở dồn dập của cô dần trở nên đứt quãng, dòng mật dịch trong âm hộ cô vẫn phun ra xối xả quyện lẫn với tinh trùng chảy tràn ra ngoài mép lồn, ướt đẫm cả một khoảng chiếu giường.
Họ nằm im, hai cơ thể mướt mồ hôi ôm chặt lấy nhau trong bóng tối tĩnh mịch của căn buồng gỗ. Tiếng thở dốc của Sùng dịu lại, anh hôn nhẹ lên bờ vai trần đẫm mồ hôi của Mây, vòng tay to bản siết chặt lấy eo cô như thể sợ cô biến mất.
Nhưng khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy đột ngột bị đập tan.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa thô bạo dồn dập vang lên từ phía cửa chính nhà sàn. Thanh then gỗ dày rung lên bần bật dưới sức ép từ bên ngoài. Tiếp theo đó là tiếng chửi bới oang oang của gã Quang và tiếng quát tháo của đám tay sai nhà gã.
"Thằng Sùng! Mở cửa ra! Mày trốn ở trong đấy đúng không? Thả con Mây ra ngay không tao đốt nhà mày!" Giọng gã Quang khàn đặc, đầy sát khí vang lên giữa màn đêm yên tĩnh của sườn đồi hoang vắng.