← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 5 / 20

Mây cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị chát mặn tanh tao lập tức lan nhanh nơi đầu lưỡi khi tiếng đập tay bôm bốp của bố cô ngoài gian nhà chính dội thẳng qua vách gỗ mỏng. Giọng cười khùng khục dâm đãng của lão Quang vang lên sau đó, làm rung lên bần bật chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt sát góc buồng tối nơi cô đang bị giam cầm. Từng tiếng nói, tiếng cười của hai gã đàn ông như những nhát búa nện thẳng vào tai cô, khiến ruột gan cô cồn cào vì kinh tởm. Dưới sàn gỗ lạnh ngắt và bám đầy bụi bặm, Mây co quắp người, dùng những ngón tay run rẩy bám chặt lấy thớ dây lanh thô ráp đang siết chặt lấy cổ chân sưng tấy của mình.

Cô biết mình không còn thời gian nữa. Bố cô, ông Páo, đã ngà ngà say men rượu ngô, và lão Quang đã chốt cưới bằng năm mươi đồng bạc trắng cùng hai con trâu béo. Nếu cô không hành động ngay đêm nay, cuộc đời cô sẽ chìm vào tăm tối, phải làm vợ lẽ hầu hạ gã đàn ông già nua, béo múp có nụ cười nhớp nháp ấy. Ý nghĩ phải cởi trần nằm dưới thân hình nồng nặc mùi mồ hôi dầu của lão Quang khiến cô rùng mình, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự kinh tởm tột cùng biến thành một thứ sức mạnh liều lĩnh, lấn át cả nỗi sợ hãi bị bố đánh đập.

Mây ghì chặt gót chân xuống sàn gỗ, hai tay bấu vào nút thắt dây lanh cứng ngắc. Sợi dây lanh này vốn được bố cô phơi nắng nhiều ngày cho săn lại, vừa cứng vừa dai như rễ cây rừng. Mỗi lần cô dùng hết sức giật mạnh, những sợi xơ lanh sắc nhọn lại cứa sâu vào da thịt, lột đi từng mảng da mỏng ở cổ chân. Cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên đỉnh đầu làm thái dương cô giật liên hồi. Nước mắt nóng hổi ứa ra bên khóe mắt, nhưng cô không cho phép mình khóc thành tiếng. Cô mím chặt môi, dùng móng tay cái cậy mạnh vào kẽ thắt. Móng tay của cô lật ngược lên, máu tươi rỉ ra đau điếng, nhuộm đỏ cả sợi dây lanh xám xịt. 

Ngoài gian nhà ngoài, tiếng bát sành va vào nhau loảng xoảng, tiếng rượu ngô rót tràn ra mặt bàn gỗ kêu xèo xèo. Tiếng ông Páo lải nhải ca ngợi con gái khéo thêu váy hoa, chăm ngựa giỏi để làm vui lòng lão Quang càng thúc giục Mây nhanh hơn. Cô nghiến răng, dùng toàn bộ sức lực của hai bàn tay giật mạnh một phát thật dứt khoát. Nút thắt lanh thô ráp cuối cùng cũng chịu lỏng ra. Mây vội vàng rút chân khỏi vòng dây, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm ẩm ướt. Cổ chân cô lúc này đã hằn sâu một vệt đỏ thẫm, máu tươi lem nhem chảy xuống bám vào gấu quần chàm tối màu.

Mây không có thời gian để lau máu hay xoa dịu vết thương. Cô trườn bằng hai tay trên mặt sàn gỗ, chuyển động thật chậm để tấm ván gỗ sàn không phát ra tiếng động. Mây lách qua góc buồng tối tăm, nơi chất đầy những bó củi khô và mấy thúng đỗ tương ẩm mốc, tiến về phía cánh cửa sau hướng thẳng ra chuồng ngựa. Cánh cửa này vốn ít khi dùng đến, then cài bằng gỗ đã cũ kỹ và bám đầy mạng nhện. Mây nín thở, hai tay bám vào thanh gỗ, dùng hết sức bình sinh nâng nhẹ cánh cửa lên để giảm ma sát rồi đẩy ra. Bản lề gỗ cũ kỹ rên lên một tiếng nhỏ, khô khốc.

Mây lập tức đứng khựng lại, toàn thân cứng đờ dưới tư thế cúi gập người, tim trong lồng ngực nện liên hồi như muốn vỡ tung da thịt. Cô dỏng tai lắng nghe. May mắn thay, ngoài kia tiếng nâng chén chạm sành thô kệch lại vang lên, át đi tiếng động nhỏ cô vừa gây ra. Con ngựa tía trong chuồng khẽ hí nhẹ một tiếng ngắn rồi gõ móng xuống đất. Mây nín thở đợi thêm một lát, khi chắc chắn bố cô và lão Quang vẫn đang mải mê hò hét uống rượu, cô mới khẽ lách người qua khe cửa hẹp.

Mây nhẹ nhàng bước đến bên con ngựa tía, đưa bàn tay run rẩy vuốt ve cái bờm mềm mại của nó. Con vật ngửi thấy mùi quen thuộc, khẽ khịt mũi rồi đứng yên. Mây cúi thấp người, lách qua hàng rào chuồng ngựa, hướng ra khoảng không lạnh ngắt phía sau nhà. Bàn chân trần của cô chạm vào bực gỗ sàn ngoài hiên. Hơi lạnh ban đêm ập vào da thịt lập tức khiến cô rùng mình. Dưới hiên nhà sàn là bãi đất mềm sũng nước tiểu gia súc và sương đêm. Mây buông mình nhảy xuống. Cú chạm đất khiến cổ chân bị trói ban nãy nhói lên đau đớn, cô suýt nữa thì quỵ ngã. Cô nghiến chặt răng, nuốt ngược tiếng kêu đau đớn vào trong, rồi bắt đầu chạy nhào ra phía bóng tối của những rặng sa mộc.

Đường dốc từ nhà cô xuống thung lũng đá dựng đứng và hiểm trở vô cùng. Đêm nay trăng non lu mờ, chỉ có thứ ánh sáng nhạt nhòa phản chiếu từ những vách đá vôi xám xịt. Tiếng khèn của Sùng đã tắt từ lúc nào, không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió ngàn rít qua kẽ lá sa mộc lạnh buốt. Mây chạy điên cuồng. Đôi bàn chân trần của cô bám chặt lấy những mô đất ẩm, rồi lại va phải những cạnh đá tai mèo nhọn hoắt. Mỗi bước chạy là một lần da thịt dưới lòng bàn chân bị cào rách, máu rỉ ra hòa vào bùn đất sương đêm, tê dại đi dưới cái lạnh buốt giá. Chiếc váy thổ cẩm nặng trịch đập liên tiếp vào hai bắp đùi cô, cản trở nhịp chạy.

Trong đầu Mây lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải chạy, chạy thật xa khỏi căn nhà sàn đầy mùi rượu ngô và những tiếng cười dâm đãng kia. Nếu bị bắt lại, cô sẽ không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời tự do nữa. Bố cô sẽ dùng xích sắt khóa chân cô vào cột nhà, còn mẹ cô sẽ nhổ nước bọt vào mặt cô mà nguyền rủa là đứa con bất hiếu. Và rồi, cuối tháng, cô sẽ bị quấn chăn đỏ, tống lên kiệu hoa về nhà lão Quang. Cô nghĩ đến những người đàn bà làm lẽ trong bản, những người cả đời câm lặng như cái bóng bên hiên nhà, chỉ biết đẻ con và đi làm nương như một con trâu. Nỗi sợ hãi ấy bóp nghẹt lồng ngực cô, làm cô quên đi cơn đau buốt từ những vết rách dưới lòng bàn chân. Cô thà chết trên dốc đá tai mèo lạnh lẽo này còn hơn phải sống cuộc đời chết mòn bên cạnh gã đàn ông già nua ấy.

Mây vấp phải một rễ cây thông nằm ngang đường, cả người đổ sụp xuống đất. Đầu gối cô đập mạnh vào cạnh đá tai mèo buốt nhói, máu tuôn ra ướt đẫm một bên chân. Cô nằm im dưới đất, ngực phập phồng thở dốc, nước mắt trào ra vì đau đớn và bất lực. Xung quanh cô chỉ có bóng tối âm u của rừng sa mộc và tiếng xào xạc của lá cây hoang dại. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, gương mặt đầy nếp nhăn và nụ cười nhớp nháp của lão Quang lại hiện lên trong tâm trí cô. Nỗi sợ hãi bị xích chân trở lại cột nhà sàn, nỗi sợ phải làm vợ lẽ cho gã đàn ông giàu có đã biến thành một động lực liều lĩnh, đẩy cô gồng mình bò dậy. Cô bậm môi, tiếp tục chạy lao xuống dốc đá như một con thú hoang trốn chạy khỏi họng súng của thợ săn. Cô cứ cắm đầu chạy, hướng về phía đồi hoa tam giác mạch mờ ảo dưới ánh trăng non phía thung lũng xa xôi.

Những cành gai rừng hoang dại gạt qua mặt, qua vai, làm rách những đường dài trên cánh tay Mây. Nhưng cô không hề ngoảnh lại. Nỗi nhớ Sùng và khát vọng tự do cháy bỏng trong lồng ngực như ngọn lửa thiêu rụi mọi đau đớn thể xác. 

Đồi hoa tam giác mạch hiện ra phía trước, mờ ảo dưới màn sương đêm đang buông dày đặc. Những tán hoa màu hồng nhạt sũng sương lay động nhẹ nhàng trong gió như một tấm thảm mềm mại đón đợi cô. Mây thở hồng hộc, hai lá phổi bỏng rát như lửa đốt, cổ họng khô khốc. Cô lảo đảo bước vào giữa những luống hoa cao ngang hông, chân đứng không vững nữa.

Từ trong bóng tối của rặng hoa, một bóng người cao lớn, vạm vỡ đột ngột lao ra. Sùng dang rộng hai cánh tay săn chắc, đón trọn lấy thân thể đang run rẩy, lảo đảo của Mây vào lòng. Cú va chạm mạnh mẽ khiến cả hai hơi lùi lại phía sau, nhưng vòng tay của Sùng lập tức siết chặt, ôm ghì lấy cô như sợ chỉ cần nới lỏng một chút là cô sẽ biến mất.

"Mây! Em đây rồi! Sao người em toàn máu thế này?" Sùng thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc, chứa đựng sự lo lắng tột cùng.

Bàn tay to bản, chai sạn của anh miết mạnh lên tấm lưng đẫm mồ hôi của cô qua lớp áo chàm ẩm ướt, rồi nhanh chóng vuốt xuống bắp chân, nơi máu vẫn đang rỉ ra từ cổ chân bị dây lanh cứa nát và đầu gối bị đá tai mèo cào rách. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua da thịt khiến cô run lên.

Mây ghì chặt lấy cổ Sùng, mặt áp sát vào vòm ngực trần ấm nóng của anh. Hơi ấm từ da thịt anh, mùi mồ hôi khỏe mạnh quyện lẫn mùi lá rừng của người đàn ông cô yêu lập tức bao bọc lấy cô, xua tan đi cái lạnh lẽo của màn sương đêm. Cô khóc nấc lên, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức và sợ hãi:

"Sùng... Bố em... Bố em chốt cưới với lão Quang rồi. Lão mang tiền, mang trâu đến dạm ngõ... Cuối tháng này gã sẽ mang bạc đến đón em đi... Em không muốn về nhà lão đâu, Sùng ơi... Em sợ lắm, thà em đâm đầu xuống vực đá còn hơn phải ngủ chung giường với lão."

Nghe đến đó, cơ thể Sùng bỗng cứng đờ lại. Cơ bắp ở bắp tay anh gồng lên cuồn cuộn dưới ánh trăng nhạt, vết sẹo dài đi rừng nổi rõ lên đầy dữ tợn. Anh nghiến chặt răng, ánh mắt lóe lên ngọn lửa giận dữ và bất lực trước tục lệ thách cưới tàn nhẫn của bản làng.

"Lão Quang... gã khốn nạn cậy tiền ép người!" Sùng gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hai bàn tay nắm chặt lấy bả vai Mây. "Nhà anh nghèo, không có nhiều bạc trắng như lão, nhưng anh không bao giờ để lão đút cu vào người em đâu. Con ma nhà anh chỉ nhận em làm vợ thôi! Anh sẽ cướp em đi, đưa em trốn thật xa."

"Nhưng bố em canh phòng em nghiêm lắm..." Mây nấc lên, nước mắt giàn giụa làm ướt đẫm ngực áo Sùng. "Hôm nay em phải cậy dây lanh trói chân mới trốn được ra đây. Nếu ngày mai bố phát hiện ra, bố sẽ đánh chết em mất. Em không muốn quay lại căn buồng tối đó nữa."

"Mây, nghe anh nói." Sùng cúi xuống, hai bàn tay to bản nâng khuôn mặt cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình dưới ánh trăng mờ. "Không ai được bắt em đi hết. Kể cả bố em hay lão Quang. Đêm nay, anh sẽ giữ em lại. Dù có phải cướp vợ trước mắt cả bản, anh cũng làm. Em có tin anh không?"

Mây nhìn sâu vào đôi mắt đen rực lửa của Sùng. Dưới ánh trăng nhạt, đôi gò má anh xương xẩu nhưng kiên định. Cô gật đầu, giọng run rẩy:

"Em tin Sùng. Em chỉ muốn làm vợ Sùng thôi. Có chết em cũng chịu."

Nỗi xót xa và dục vọng chiếm đoạt bùng lên mạnh mẽ trong lòng chàng trai trẻ. Anh không muốn nghĩ đến ngày mai, không muốn nghĩ đến những luật lệ phạt vạ của bản làng nữa. Lúc này, anh chỉ muốn khảm cô gái này vào xương tủy của mình, muốn biến cô thành người của mình một cách trọn vẹn nhất. Anh cúi xuống, tìm kiếm bờ môi cô mà hôn ngấu nghiến.

Nụ hôn thô bạo, vồ vập mang theo cả vị rượu ngô cay nồng từ hơi thở của Sùng và sự khao khát thể xác dồn nén suốt những ngày Mây bị giam cầm. Sùng dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào bên trong khoang miệng ấm áp, càn quét khắp nơi như muốn hút cạn sinh lực của cô gái. Mây hé môi đón nhận sự chiếm đoạt của anh, hai tay bấu chặt vào bờ vai rộng, rắn chắc của Sùng. Sự đụng chạm thể xác làm bùng lên ngọn lửa dục vọng đã bị kiềmén bấy lâu nay. Hai cơ thể nóng rực ép sát vào nhau giữa đồi hoa tam giác mạch lạnh ngắt.

Sùng buông môi cô ra, hơi thở dồn dập phả vào mặt Mây. Anh không chờ đợi được nữa. Bàn tay to bản của anh giật phăng chiếc thắt lưng vải chàm của Mây. Lớp váy thổ cẩm dày cộp, nặng trịch sũng sương đêm bị anh lột bỏ, vứt đại xuống thảm hoa tam giác mạch bên cạnh. Chiếc áo chàm mỏng manh cũng bị anh xé nhẹ sang hai bên, để lộ ra toàn bộ phần thân trên trắng ngần của cô gái dưới ánh trăng non.

Mây cũng cuồng nhiệt không kém. Cô luồn đôi bàn tay còn vương vết máu vào cạp quần đùi đen của Sùng, dùng hết sức kéo phăng nó xuống đất.

Hai cơ thể trần trụi hoàn toàn phơi bày giữa đồi hoa tam giác mạch sũng sương. Dưới ánh trăng lạnh, làn da Mây trắng nõn nà, nổi bật giữa những cánh hoa màu hồng nhạt. Hai bầu ngực cô tròn trịa, căng nhức, nhô cao theo từng nhịp thở dồn dập. Đầu vú đỏ hồng dựng đứng lên vì cái lạnh của sương đêm và vì sự kích thích tột độ đang chạy rần rần dưới da. Sùng nhìn ngắm cơ thể cô gái với ánh mắt thèm khát hoang dại. Lưng cô cong nhẹ, để lộ vòng eo thon nhỏ và cặp đùi trắng muốt đang khép hờ. Giữa hai đùi cô, âm đạo hồng hào, đẫm ướt nước nhờn lấp lánh dưới ánh trăng, khe lồn nhỏ khép chặt nhưng đã bắt đầu rỉ dịch.

Dưới bụng Sùng, dương vật to dài, gân guốc màu nâu sẫm đã cương cứng từ bao giờ, quy đầu đỏ hửng, căng mọng rỉ ra thứ nước nhờn trong suốt, cạ sát vào làn da đùi non mềm mại của Mây. Cây cu lớn dài gần gang tay của anh giật mạnh liên hồi theo từng nhịp thở gấp gáp.

Sùng đè cô nằm ngửa xuống thảm hoa mềm mại. Anh cúi xuống, áp môi vào bầu ngực căng tròn của Mây, ngậm chặt lấy một bên đầu vú đỏ hồng mà mút mạnh. Đầu lưỡi anh ráp nhẹ, day đi day lại xung quanh quầng vú khiến Mây ưỡn cong người lên, hai tay đan chặt vào mái tóc đen cắt ngắn của anh. Cảm giác ngứa ngáy, đê mê từ đầu vú truyền thẳng xuống vùng bụng dưới, làm âm đạo cô co thắt kịch liệt, dịch lỏng tuôn ra xối xả làm ướt đẫm hai bên mép lồn.

"Ưm... Sùng... nóng quá... ướt hết rồi..." Mây rên rỉ thành tiếng, hai chân vô thức mở rộng ra để đón nhận anh.

Lưỡi Sùng trượt dần từ bầu ngực xuống chiếc bụng phẳng lì, rồi dừng lại giữa hai đùi đang mở rộng của cô. Bàn tay thô ráp của anh tách hai mép lồn hồng hào, đầy đặn của Mây ra. Cánh hoa lồn của cô lúc này đã ướt đẫm dịch thủy, bóng nhẫy và mềm mại dưới sự kích thích của nụ hôn lúc nãy. Sùng áp sát khuôn mặt góc cạnh vào khe lồn ướt át của cô, dùng đầu lưỡi dài, ráp liếm láp dọc khe lồn, rồi luồn sâu vào âm đạo đang co thắt liên hồi. 

"A... Sùng... đừng liếm ở đó... buồn lắm..." Mây rên rỉ lớn hơn, hông cô vô thức nhấc lên, cọ xát hạt mầm nhạy cảm vào môi, vào mũi Sùng để tìm kiếm sự thỏa mãn. Cảm giác ấm nóng, tê dại từ đầu lưỡi Sùng truyền đến khiến cô gái vùng cao run rẩy co quắp cả ngón chân trần vào những thân hoa.

Sùng quỳ hai gối giữa hai đùi mở rộng của Mây. Anh nắm lấy dương vật to dài, gân guốc của mình, chĩa đầu khấc đỏ hửng sũng nước nhờn vào ngay cửa âm đạo đang phập phồng của cô. Đầu cu nóng hổi vừa chạm vào mép lồn ướt át đã khiến Mây run bắn lên, hai tay cô bám chặt lấy hai bả vai săn chắc của anh.

"Mây, em sẽ là người của anh," Sùng gầm nhẹ, rồi dùng hông thúc mạnh một phát dứt khoát.

"Á... Sùng!" Mây hét lên một tiếng đau đớn, hai tay cấu chặt vào lưng Sùng đến mức cào ra những vệt đỏ.

Dương vật to lớn của Sùng đâm rách màng trinh của cô gái, nong rộng âm đạo chật hẹp, nóng hổi và cắm ngập vào sâu tận bên trong. Cảm giác căng chật, đau đớn dữ dội ở vùng nhạy cảm khiến Mây co rúm người lại, nước mắt nóng hổi trào ra. Sùng nằm im trên người cô, ghì chặt vòm ngực trần lồng lộng mồ hôi của mình vào hai bầu ngực đang phập phồng của cô. Anh hôn lên mắt, lên gò má và đôi môi đang run rẩy của cô gái để vỗ về.

"Đau không em? Anh xin lỗi... Ngoan nào, một lát là hết đau thôi..." Sùng thì thầm, giọng nói khàn đục đầy dục vọng dồn nén.

"Đau... nhưng em chịu được..." Mây nghẹn ngào, hai tay vòng qua ôm lấy tấm lưng trần bóng nhẫy mồ hôi của anh. "Anh đừng rút ra... Cứ để như thế..."

Sùng nín thở đợi một lúc cho Mây thích nghi với kích thước thô bạo của cây cu mình. Khi cảm nhận thấy âm đạo chật hẹp của cô bắt đầu co thắt liên tục, nuốt trọn lấy thân dương vật của anh và tiết ra thêm nhiều nước nhờn trơn ướt, anh mới bắt đầu chuyển động hông. Sùng đẩy nhẹ nhàng rồi tăng dần tốc độ theo tư thế Truyền thống.

Mỗi nhịp đẩy của Sùng đều mạnh mẽ và sâu hoắm. Dương vật anh chà xát mạnh vào những nếp gấp nhạy cảm bên trong âm đạo Mây, mang theo khoái cảm tê dại xua tan dần cơn đau ban đầu. Tiếng thịt va vào nhau bành bạch vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh lặng của đồi hoa. Mây bắt đầu rên rỉ thành tiếng, hông cô vô thức nhấc lên đón nhận từng cú thúc của Sùng.

"Ưm... Sùng... Sùng ơi... Sướng quá... Cu to quá... đâm sâu quá..." Mây mê sảng rên rỉ, hai bầu ngực cô nảy lên theo từng nhịp thúc thô bạo của anh.

Sùng cúi xuống ngậm lấy một bên đầu vú của cô mà day nghiến, trong khi đôi tay anh luồn xuống dưới mông cô, nâng cao hông cô lên để dương vật có thể đâm sâu hơn nữa. Mỗi lần anh thúc lút cán, quy đầu lại chạm vào cổ tử cung của cô, làm Mây run rẩy co giật nhẹ. Sự hòa quyện thể xác hoang dại khiến cả hai quên đi mọi hiểm họa ngoài kia.

Làm tình tư thế Truyền thống một lúc, Sùng khẽ lật người Mây nằm nghiêng lại. Anh kéo một chân cô vắt lên hông mình, ép sát cơ thể từ phía sau theo tư thế Úp thìa. Trong tư thế này, dương vật của anh từ đằng sau đâm chéo vào âm đạo cô, mang lại một cảm giác kích thích hoàn toàn khác biệt. Sùng ôm trọn lấy tấm lưng trần đẫm sương đêm của Mây vào ngực mình, một tay anh vòng qua phía trước xoa bóp bầu ngực căng tròn, tay kia luồn xuống dưới gẩy nhẹ vào hạt mầm nhạy cảm đang sưng đỏ giữa hai mép lồn cô.

"A... Sùng... đâm từ đằng sau sướng quá... Nhịp nhanh lên anh..." Mây rên rỉ, tiếng rên của cô bay cao, hòa vào tiếng gió ngàn rít qua những tán sa mộc phía xa.

Sùng nghiến răng, đẩy hông liên tục. Nhịp cu đâm lút vào âm đạo ướt át vang lên những tiếng nhóp nhép nồng nhiệt. Gió đêm thung lũng thổi qua làn da trần sũng mồ hôi của hai người, nhưng hơi nóng tỏa ra từ chỗ giao hợp giữa hai đùi lại nóng bỏng như lửa đốt. Mây oằn người, mông cô chủ động đẩy lùi ra sau để nuốt sâu hơn cây cu to dài của Sùng. Cô cảm nhận rõ rệt từng thớ gân guốc trên dương vật anh đang cọ xát vào vách âm đạo mình.

Khoái cảm dâng lên cuồn cuộn như thác lũ. Cả hai đều đã đến giới hạn của sự chịu đựng. Âm đạo Mây co bóp điên cuồng, kẹp chặt lấy dương vật Sùng như muốn vắt cạn từng giọt tinh túy.

"Mây... anh ra đây... anh bắn vào trong nhé..." Sùng thở dốc, giọng nói khản đặc hoàn toàn.

"Bắn vào đi... Sùng... bắn hết vào lồn em đi..." Mây hét lên trong cơn cực khoái đang ập đến.

Sùng thúc mạnh vài cú dứt khoát rồi ghì chặt hông mình sát sạt vào mông Mây. Dương vật anh giật mạnh liên hồi, bắn từng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu tận đáy âm đạo cô. Cùng lúc đó, cơ thể Mây co giật dữ dội, cô rên rên run rẩy rồi lả đi trong vòng tay anh, dòng mật dịch trong âm đạo phun ra xối xả quyện lẫn với tinh dịch của Sùng chảy tràn ra ngoài mép lồn.

Sau cơn cực khoái điên cuồng, không gian đồi hoa tam giác mạch trở lại với tiếng gió ngàn xào xạc. Hai cơ thể đẫm mồ hôi và sương đêm nằm áp sát vào nhau trên thảm hoa dập nát. Sùng ôm chặt lấy Mây đang run rẩy nhẹ trong lòng mình. Anh kéo chiếc áo chàm tối màu đắp lên bờ vai trần lạnh buốt của cô, rồi hôn nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi của người yêu.

"Mây, từ giờ em là vợ anh rồi," Sùng thì thầm bên tai cô, vòng tay siết chặt như một lời thề độc dưới ánh trăng non. "Dù bố em có mang xích sắt đến, dù lão Quang có mang cả trăm con trâu đến, anh cũng sẽ bắt em làm vợ bằng mọi giá. Con ma nhà anh đã nhận em, anh không bao giờ buông tay đâu."

Mây không đáp, cô chỉ rúc sâu đầu vào vòm ngực ấm áp của Sùng, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo chàm của anh như tìm kiếm một chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời đầy giông bão phía trước.