Mây ghì chặt lồng ngực vào những song gỗ lạnh buốt của ô cửa sổ, hai bàn tay cấu chặt vào thanh chắn đến mức đầu ngón tay trắng bệch ra. Cô cố rướn cổ nhìn qua khe hở hẹp, nhưng chiếc xe khách màu xanh úa chở Sùng đã hoàn toàn biến mất sau khúc cua ngập sương. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má bám đầy bụi đất, trượt xuống cằm rồi thấm vào vạt áo chàm rách nát còn dính những vệt máu khô của anh. Lồng ngực cô thắt lại, đau đớn như bị ai đó dùng dao cứa từng nhát vào da thịt. Cô muốn hét lên, muốn gọi tên anh thật to giữa khoảng trời u uất này, nhưng cổ họng nghẹn đắng không thốt lên lời.
Cánh cửa buồng giam bằng gỗ nghiến dày cộp bị gót giày da của Quang đạp tung ra. Bản lề sắt rỉ sét rít lên ken két rồi gãy gập, để lại tiếng động khô khốc dội vào vách tường đá. Quang lừng lững bước vào, hơi rượu ngô nồng nặc lập tức phả ra khắp căn buồng chật hẹp, át cả mùi ẩm mốc của nệm tre cũ. Gã mặc chiếc áo khoác da bóng lộn, khuôn mặt bạnh ra nhiều thịt hằn lên những vệt đỏ gay vì cồn. Đôi mắt ti hí của gã quét từ đầu đến chân Mây, dừng lại ở vạt áo chàm rách nát còn loang lổ vết máu khô sẫm của Sùng trên bầu ngực phập phồng của cô.
Quang cười gằn, bước những bước nặng nề tiến lại gần. Gã thò bàn tay to bè, thô ráp giật phăng bím tóc tết của Mây, kéo giật đầu cô ngửa ra sau. Da đầu Mây đau điếng, cô thét nhẹ một tiếng, đôi mắt đẫm lệ buộc phải nhìn thẳng vào khuôn mặt phị đầy sát khí của gã.
"Còn nhìn cái gì? Thằng nghèo kiết xác ấy đi rồi," Quang nghiến răng, dí sát mặt vào mặt cô, hơi thở hôi hám mùi rượu phả thẳng vào mũi cô. "Giờ này chắc nó đang chui rúc ở gầm cầu nào dưới phố huyện thôi. Mây có khóc sưng mắt lên thì nó cũng chẳng quay lại cứu mày được đâu. Lau nước mắt đi rồi ra dọn dẹp đống đổ nát ngoài sân cho tao. Nhà này không nuôi không kẻ ăn bám."
Gã buông tay ra làm Mây loạng choạng đập mạnh người vào thành giường tre. Cơn đau từ bắp đùi sưng húp do bị phạt quỳ trên đá nhọn hôm trước dội lên làm cô tê dại. Quang chỉ tay xuống sàn nhà đầy bụi bẩn, giọng gằn lên đầy đe dọa:
"Bố mày nợ tiền tao, thằng chồng hờ của mày nợ tao cả mạng sống. Mây ở đây làm việc trừ nợ, khôn hồn thì ngoan ngoãn nghe lời tao. Nếu mày còn tơ tưởng đến nó, tao sẽ cho người xuống phố huyện bẻ gãy hai chân thằng Sùng, ném xác nó xuống vực sâu cho quạ mổ."
Mây cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng lan ra trong khoang miệng. Cô nén đau, cố ngăn tiếng khóc nấc đang chực trào ra. Cô lết thân thể rã rời bước ra ngoài sân.
Dinh thự nhà Quang là ngôi nhà sàn gỗ lớn nhất bản dưới, xung quanh xây tường đá hộc cao ngất ngưởng như pháo đài cô độc giữa thung lũng. Nơi đây lạnh lẽo và đầy áp bức. Mây phải còng lưng xách những xô nước giếng lạnh ngắt từ dưới hố sâu lên để cọ rửa thềm đá trơn trượt. Đôi bàn tay vốn chỉ quen thêu thùa những đường kim mũi chỉ mềm mại giờ đây sưng tấy, đỏ ửng và nứt nẻ vì ngâm nước lạnh quá lâu. Cô dùng chiếc bàn chải tre chà sát những vết bẩn trên sàn gỗ lim, bắp đùi sưng húp đau nhói mỗi lần cô cúi gập người xuống. Cơn đau truyền thẳng lên thắt lưng, khiến cô nhiều lần phải dừng lại, tựa người vào cột gỗ thở dốc.
Sự cô độc ở dinh thự đá này bao trùm lấy cô. Không một ai trong nhà Quang nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Đám gia nhân lầm lũi làm việc của họ, còn tay sai của Quang thì luôn rình rập quanh sân, sẵn sàng quát mắng nếu cô lơ là. Mây cảm thấy mình tựa như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng sắt, xung quanh chỉ có những bức tường đá xám xịt và những ánh mắt thù địch.
Quang không để cô yên. Mỗi lần gã đi qua hành lang, đôi mắt hí lại nheo nheo đầy tà ý theo dõi từng cử động của cô. Khi Mây đang cúi người lau gầm bàn gỗ ở phòng khách, Quang từ phía sau bước tới không một tiếng động. Tiếng bước chân của gã bị nuốt chửng bởi sàn gỗ lim dày. Gã thình lình áp sát, luồn bàn tay thô bạo vào trong cổ áo chàm rộng của cô. Bàn tay to bè, thô ráp bóp chặt lấy bầu ngực trần của Mây từ phía sau. Gã bóp mạnh đến mức cô đau điếng, muốn hét lên nhưng ngón tay gã đã chẹn lấy cằm cô từ trước.
"Lồn mày tao chưa thèm phá, để dành đến ngày cưới chính thức," hơi thở nóng hổi, hôi hám của Quang phả vào gáy cô, khiến cô rợn cả tóc gáy. "Nhưng cặp vú này thì tao thích sờ lúc nào là quyền của tao. Mày mà chống cự, tao xé nát nương ngô nhà bố mày ngay ngày mai. Tao sẽ đuổi cả nhà mày ra khỏi bản, cho chúng mày đi ăn xin."
Gã luồn ngón tay cái thô kệch di miết lên núm vú cô, cấu mạnh một cái khiến cô co rúm người vì đau đớn và nhục nhã. Khắp da thịt cô rợn lên sự ghê tởm tột cùng. Mây nhắm chặt mắt, hai tay bám chặt vào chân bàn gỗ lim để khỏi ngã khuỵu. Cô cố nghĩ đến khuôn mặt của Sùng, nghĩ đến hơi ấm của anh để vượt qua sự xúc phạm dơ bẩn này. Nhưng bàn tay của Quang vẫn liên tục bóp nắn, luồn lách qua lớp vải chàm, chà đạp lên lòng tự trọng của cô gái trẻ. Gã cười thỏa mãn khi thấy cơ thể cô run rẩy dưới sự kiểm soát của mình.
Móng tay Quang găm sâu vào bầu vú căng tròn của cô, kéo giật cô lùi sát vào thân hình to béo của gã. Mây cảm nhận rõ một khối cứng nóng hổi cạ mạnh vào mông cô qua lớp váy chàm dày. Gã thở phì phò bên tai cô, chiếc lưỡi nhớp nhúa mùi rượu thò ra liếm mạnh lên bờ vai trần đang run bần bật của cô gái trẻ. Từng cái mút mạnh của gã để lại những vết đỏ bầm dơ bẩn trên làn da trắng ngần. Mây nhắm nghiền mắt, hai hàm răng cắn chặt vào vạt áo chàm đến mức nghe tiếng chỉ đứt bục ra. Cô tự nhủ bản thân phải chịu đựng, phải sống sót để đợi Sùng quay về.
Sau khi đã thỏa mãn thú tính phần nào bằng những trò sờ mó thô bạo, Quang đẩy mạnh Mây ngã chúi về phía trước, cười khùng khục trong cổ họng rồi nghênh ngang bước đi. Mây gục đầu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những sợi tóc đen rối bời xòa ra che đi khuôn mặt đầy nước mắt. Two bầu ngực cô đau nhức, hằn rõ những vết lằn đỏ tấy của năm ngón tay to bè. Cô vội vã kéo lại vạt cổ áo, run rẩy thu mình vào một góc tối, cố lau sạch đi mùi mồ hôi và hơi rượu dơ bẩn của gã còn bám trên da thịt mình.
Càng về chiều, công việc ở dinh thự càng đè nặng lên vai Mây. Vết xước trên da thịt do móng tay Quang để lại bắt đầu rát buốt khi dính nước xà phòng cọ sàn. Cô lết đôi chân nặng nề xuống bếp, nhóm lửa nấu một nồi cám lợn khổng lồ theo lệnh của mụ quản gia. Lửa cháy bập bùng hắt ánh sáng đỏ rực lên khuôn mặt mệt mỏi của Mây. Cô nhìn những đốm lửa nhảy nhót, lòng lại thắt lại khi nghĩ đến bếp lửa ấm áp ở căn nhà sàn nhỏ của Sùng, nơi hai người từng cùng nhau nướng ngô, chia nhau từng ngụm nước suối ngọt lành. Mây đưa tay sờ lên bầu ngực vẫn còn ê ẩm. Sự đụng chạm dơ bẩn của Quang như một vết nhơ cào xé tâm can cô, khiến cô cảm thấy mình không còn sạch sự để đứng trước mặt người mình yêu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tình yêu hoang dại dành cho Sùng vẫn là đốm lửa duy nhất chưa tắt, giúp cô cắn răng chịu đựng những tủi nhục đang bủa vây.
***
Dưới xuôi, công trường xây dựng chung cư ở rìa thành phố là một thế giới hỗn độn của bụi xi măng xám xịt, tiếng máy trộn bê tông rú rít và những thanh sắt gỉ nằm la liệt. Sùng đứng trên giàn giáo tầng năm, lưng còng xuống vác những bao xi măng nặng năm mươi ký. Chiếc áo chàm của anh đã sờn rách, ướt đẫm mồ hôi quyện với bụi xám của xi măng tạo thành một lớp hồ khô cứng, bám chặt trên da thịt ngăm đen. Mỗi lần anh cử động, lớp hồ khô ấy lại cọ sát vào da thịt gây ngứa ngáy và đau rát.
Sùng lao động kiệt cùng. Anh nhận tất cả những ca nặng nhọc nhất, từ vác gạch, trộn vữa đến dọn dẹp phế thải xây dựng lúc nửa đêm. Đôi bàn tay thổi khèn ngày nào giờ chằng chịt những vết chém của cạnh tôn, đầu ngón tay nứt nẻ rướm máu vì không đeo găng tay bảo hộ. Cát bụi công trường bám vào những vết thương hở, gây ra những cơn đau xé da thịt mỗi khi anh bốc dỡ nguyên vật liệu. Nhưng Sùng chỉ nghiến chặt răng làm tiếp, không một lời kêu ca. Trong đầu anh chỉ có một con số: ba mươi triệu. Đó là số tiền duy nhất có thể chuộc Mây ra khỏi tay gã Quang.
Giờ nghỉ trưa, các bạn thợ ngồi tụm lại dưới bóng râm của một tấm tôn rỉ. Sùng ngồi một góc, mệt mỏi tựa lưng vào đống gạch. Bắp thịt cánh tay anh run lên bần bật vì quá sức. Bữa trưa của anh chỉ có hộp cơm nguội với vài miếng đậu phụ luộc nhạt nhẽo và chút muối vừng. Anh ăn ngấu nghiến để lấy sức, mắt không rời chiếc túi vải đựng tiền giấu sâu trong túi quần.
Một người thợ trung niên tên Cường, cũng là người từ vùng cao xuống làm thuê, bước đến ngồi cạnh Sùng. Ông nhìn đôi bàn tay rướm máu của anh, thở dài ái ngại:
"Sùng ơi, mày làm việc thế này thì chết mất. Về bản đi, tao sợ mày chưa gom đủ tiền thì người đã nát rồi. Ở đây bụi xi măng nó ăn vào phổi, tay chân mày thế kia thì sau này sao cầm được khèn nữa?"
Sùng nuốt vội miếng cơm khô khốc, lắc đầu kiên định:
"Tôi chịu được, chú Cường ạ. Tay không cầm được khèn cũng không sao, miễn là cứu được Mây. Tôi phải mang đủ ba mươi triệu về chuộc cô ấy. Nhà Quang nó giam Mây như giam con thú, tôi không thể để cô ấy chịu khổ một mình trên đó."
Chú Cường tặc lưỡi, vỗ vai Sùng:
"Mày thật là lì lợm. Nhưng nhớ giữ cái mạng, còn mạng thì mới làm được việc."
Sùng lặng thinh, chỉ cúi đầu nhìn những đồng tiền lẻ mà anh vừa vuốt phẳng phiu. Mỗi tuần, anh gom góp từng tờ tiền mệnh giá nhỏ, lén ra bưu điện gửi về cho Sinh giữ hộ. Mỗi đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và cả máu của anh là nguồn hy vọng kéo anh gần hơn về phía Mây.
Những lúc mệt mỏi đến mức lồng ngực như muốn vỡ tung, Sùng lại nhắm mắt nhớ về mùi hương của Mây. Anh nhớ những đêm hai người quấn lấy nhau trên đồi hoa tam giác mạch, khi làn da trắng ngần của cô rực lên dưới ánh trăng hoang dại. Anh nhớ cảm giác khi ngón tay mình lướt qua bắp đùi non mềm mại của Mây, cảm nhận sự co bóp ấm áp và ẩm ướt của âm hộ cô khi cô ôm chặt lấy hông anh rên rỉ. Ký ức thể xác mãnh liệt đó là thứ duy nhất giúp anh đứng vững giữa đống bụi bặm xám xịt của công trường dưới xuôi, che lấp đi tiếng máy khoan, máy cắt chói tai đang gầm rú suốt ngày đêm.
Anh nhớ rõ mồn một đêm tân hôn thực sự dưới tấm chăn thổ cẩm thô ráp ở nhà mình. Đêm đó, sương muối phủ kín mái lá, nhưng dưới tấm chăn ấm, hai cơ thể trần trụi áp sát vào nhau không một kẽ hở. Sùng đã quỳ giữa hai đùi Mây, nâng hông cô lên cao rồi từ từ ấn dương vật to dài, gân guốc của mình vào sâu trong âm đạo ướt đẫm dịch thủy của cô. Cảm giác lồn Mây co thắt chặt chẽ, ấm nóng bao bọc lấy từng phân da thịt của cu anh khiến anh run lên vì sung sướng. Mỗi nhịp đâm của anh đều mạnh mẽ và sâu hoắm, chạm đến tận cùng tử cung cô, khiến Mây run rẩy ôm chặt lấy bả vai anh, rên rỉ những tiếng đứt quãng ngọt ngào. Làn da cô khi ấy mịn màng như cánh hoa ban, đẫm mồ hôi thơm nồng mùi con gái núi rừng. Càng nghĩ đến sự khăng khít thể xác ấy, lòng Sùng lại càng sôi sục căm thù gã Quang, kẻ đã cướp đi người đàn bà của mình bằng tiền bạc và quyền thế. Sức căm thù hóa thành sức lực để anh vác thêm những bao xi măng nặng trĩu trên đôi vai rướm máu.
***
Đêm buông xuống công trường. Mọi người trong lán thợ đều đã ngủ say sau một ngày dài lao động cực nhọc. Tiếng ngáy vang lên đều đều dưới mái tôn nóng hầm hập. Sùng lết thân thể giữ đau nhức rã rời ra góc tối sau lán công trường, nơi chỉ có những đống sắt vụn và cỏ dại mọc um tùm. Gió đêm dưới xuôi mang theo mùi dầu máy và khói bụi ngột ngạt, không có cái lạnh trong lành của sương núi quê hương.
Anh lôi chiếc điện thoại cũ ra, bấm số của Mây. Đó là chiếc điện thoại cũ của mẹ cô mà cô lén giấu dưới đệm giường tre nhà Quang. Tiếng chuông reo ba hồi, mỗi hồi chuông là một lần tim Sùng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng, đầu dây bên kia vang lên tiếng thở gấp gáp rồi tiếng khóc nghẹn ngào cố kiềm chế.
"Mây à? Tao Sùng đây." Sùng áp chặt điện thoại vào tai, giọng run lên vì xúc động.
"Sùng... Sùng ơi..." Tiếng Mây vỡ òa bên kia đầu dây, nhỏ xíu và đầy sợ hãi. "Có phải anh thật không? Sùng ơi... em nhớ anh lắm... Ở đây lạnh quá, em không chịu nổi nữa..."
Sùng cắn chặt răng để ngăn tiếng nấc, bàn tay thô ráp bấu chặt vào một thanh sắt gỉ bên cạnh.
"Mây đừng khóc, tao ở đây. Tao đang làm việc rồi, tao khỏe lắm. Dưới này nhiều việc, người ta trả nhiều tiền. Mây ở trên đó có bị làm sao không? Thằng Quang nó có đánh Mây không?"
Đầu dây bên kia có một khoảng lặng ngắn. Mây lấy tay che miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Đầu vú cô vẫn còn ê ẩm, đau nhức vì những vết cấu bóp bạo ngược của Quang chiều nay. Bờ vai vẫn còn hằn đỏ những vết răng nhớp nhúa mùi rượu ngô của gã. Nhưng cô không dám nói thật. Cô sợ Sùng dưới đó sẽ nổi điên, sẽ bỏ việc chạy về rồi lại bị người nhà Quang đánh đập đến tàn phế. Cô nén đau, vuốt ngực cho giọng mình thật bình thường.
"Hắn không đánh tao đâu. Hắn chỉ bắt làm nhiều việc thôi, giặt quần áo với cọ thềm đá mệt lắm. Sùng đừng lo..." Mây dối lòng, nước mắt nóng hổi thi nhau rớt xuống đệm rơm, chiếc điện thoại áp chặt vào tai run bần bật.
Sùng nghe tiếng thở run rẩy của người yêu, lòng thắt lại đau đớn. Anh nắm chặt nắm đấm, để móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay chai sần vì vác xi măng.
"Mây ráng chịu đựng. Tao gom gần đủ tiền rồi. Tuần tới tao sẽ gửi thêm cho Sinh. Tao sẽ chuộc Mây về."
Mây gật đầu lia lịa dù biết Sùng không nhìn thấy. Nỗi nhớ anh dâng trào cuộn xoáy trong lồng ngực. Cô nhớ những lần hai người quấn quýt bên nương ngô, nhớ cái cách anh nâng hông cô lên, đâm sâu dương vật ấm nóng vào trong âm đạo ẩm ướt của mình. Ký ức đó đối lập hoàn toàn với bàn tay bẩn thỉu, hôi hám của Quang hôm nay.
"Sùng giữ sức khỏe nhé. Em... em cúp máy đây, sợ người nhà hắn đi tuần nghe thấy."
"Mây..." Sùng gọi tên cô một lần nữa đầy tha thiết trước khi đầu dây bên kia vang lên tiếng tút dài lạnh ngắt.
Sùng từ từ hạ tay xuống, ngồi bệt trên đống sắt vụn nguội ngắt sau lán thợ. Gió đêm dưới xuôi thổi qua, cuốn theo cát bụi xi măng khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng như lửa đốt. Mỗi ngày trôi qua, anh càng cảm thấy nghẹt thở. Anh phải làm việc nhanh hơn nữa, phải kiếm tiền nhanh hơn nữa.
Đột nhiên, chiếc điện thoại cũ trong tay Sùng rung lên bần bật. Một số máy quen thuộc hiện lên. Là Sinh, người bạn thân thiết ở trên bản dưới.
Sùng vội vàng bấm nút nghe.
"Sinh à? Có chuyện gì thế?"
Giọng Sinh đầu dây bên kia vang lên đầy gấp gáp, hơi thở hổn hển như vừa mới chạy băng rừng:
"Sùng ơi! Mày phải về ngay thôi! Thằng Quang... thằng Quang vừa tuyên bố với cả bản rồi. Nó định ngày cưới chính thức với Mây vào thứ Ba tuần tới! Nó bảo lễ cưới sẽ làm to lắm, ma nhà nó đã nhận cúng, nó sẽ không đợi mày mang tiền chuộc nữa!"
Tai Sùng ù đi. Câu nói của Sinh vang lên bên tai như tiếng sét đánh ngang đầu.
"Mày bảo sao? Đám cưới tuần tới?" Sùng hét lên, đứng bật dậy, bắp chân run lên vì chấn động.
"Đúng thế! Bố Mây cũng nhận thêm tiền cưới của nó rồi. Mây đang bị nhốt chặt trong buồng giam, người nhà Quang canh gác ngày đêm. Nếu mày không về cưới cướp cô ấy đi trước khi hôn lễ cử hành, Mây sẽ mãi mãi là người của thằng Quang!"
Sùng cúp điện thoại, tay buông thõng. Đôi mắt anh đỏ ngầu, ngập tràn sát khí và sự phẫn nộ cùng cực. Ba mươi triệu... anh mới chỉ gom được một nửa. Làm lụng cực nhọc dưới này cũng không thể có ngay số tiền còn lại trong vòng vài ngày. Quang muốn dùng tiền bạc và quyền thế để cướp trắng Mây, ép cô phải dâng hiến thân xác cho hắn danh chính ngôn thuận.
Sùng không thể đợi thêm được nữa. Anh không thể để Mây bị vùi dập cuộc đời dưới bàn tay bẩn thỉu của gã Quang béo ú kia. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, dòng máu nóng trong người cuồn cuộn chảy. Anh quyết định rồi. Ngay đêm nay, anh sẽ bỏ trốn khỏi công trường này, đón chuyến xe sớm nhất để quay về bản núi. Dù có phải cướp Mây đi một lần nữa, dù có phải đối đầu với cả bản dưới hay tay sai của Quang, anh cũng phải mang người đàn bà của mình đi.