← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 13 / 20

Mây dán chặt khuôn mặt thanh tú của mình vào vòm ngực trần ấm nóng của Sùng dưới tấm chăn thổ cẩm dệt từ sợi lanh nhuộm chàm, cảm nhận hơi thở dồn dập lẫn cái rùng mình của anh trước khi bình minh ló rạng và anh phải đi nương sớm. Trong buồng gỗ tối mịt, hai cơ thể trần truồng quyện chặt lấy nhau. Hơi nóng tỏa ra từ da thịt trần của Sùng che chở cho cô trước cái lạnh buốt giá của sương muối đang luồn qua khe liếp cửa. Da thịt Mây mịn màng, dán chặt vào lồng ngực săn chắc, thô ráp của chồng. Đôi chân trần của cô quấn quýt lấy bắp đùi to khỏe của Sùng, cảm nhận những sợi lông chân cứng cọ xát vào da thịt đùi non nhạy cảm đầy ngứa ngáy.

Sùng khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cánh tay vạm vỡ siết nhẹ lấy bờ vai trần đang run rẩy của vợ. Vết bầm tím lớn nơi dẻ sườn bị đám tay sai của Quang đánh hôm trước lại nhói lên đau buốt sau cái chuyển mình của anh. Sùng khẽ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau đang cào xé lồng ngực. Mây cảm nhận được cơ ngực anh giật mạnh dưới gò má mình. Cô vội vươn bàn tay mềm mại vuốt ve dọc dẻ sườn gầy guộc nhưng săn chắc của chồng, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn qua vết bầm đen sẫm nổi bật trên làn da ngăm.

"Anh vẫn đau nhiều lắm phải không?" Mây thì thầm, giọng cô xót xa dán sát vào tai anh, hơi thở ấm áp phả lên làn da cổ nhạy cảm của Sùng.

"Không sao, có Mây nằm thế này thì vết thương nào cũng chóng lành thôi." Sùng khẽ cười khàn. Anh nghiêng người, cúi xuống tìm kiếm bờ môi mọng đỏ còn hơi sưng nhẹ của cô sau những trận làm tình cuồng nhiệt đêm qua.

Nụ hôn của họ bắt đầu bằng sự ngọt ngào, rồi nhanh chóng bùng lên ngọn lửa khao khát thể xác dữ dội. Đầu lưỡi Sùng luồn sâu vào khoang miệng ấm áp của Mây, mút mát, đùa nghịch với chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô. Mùi chàm nhuộm đặc trưng từ tấm chăn thổ cẩm hòa quyện với mùi mồ hôi nam tính nồng nàn trên da thịt Sùng xộc thẳng vào khứu giác Mây, kích thích từng tế bào trong cơ thể cô.

Bàn tay chai sạn của anh trượt dọc sống lưng mềm mại, vuốt ve bờ mông tròn lẳn rồi len vào giữa hai đùi non của cô. Mép lồn Mây đã ướt đẫm dịch thủy từ lúc nào, ấm nóng và trơn nhẵn. Ngón tay Sùng khẽ mơn trớn phần hột hạt nhạy cảm, khiến cơ thể Mây run bắn lên, âm đạo co bóp liên hồi. Cô ưỡn cong người, áp sát bầu ngực căng tròn vào ngực anh, đầu vú cứng nhắc cọ xát vào làn da ngực ấm áp của chồng. Dương vật Sùng đã ngóc đầu dậy hoàn toàn, nóng hổi và cứng cáp như một khúc gỗ mun, chọc mạnh vào đùi non của cô.

Mây khẽ dạng rộng hai chân, kẹp lấy bắp đùi to khỏe của Sùng, kéo hông anh sát lại gần hơn để dương vật anh cạ sát vào mép lồn đang chảy nước nhơm nhớp của cô. Sự trơn trượt của dịch thủy và độ cứng nóng của dương vật tạo nên những tiếng ẩm ướt đầy kích thích. Cơn thèm khát trào dâng dữ dội trong buồng tối chật hẹp. Họ muốn lao vào nhau một lần nữa, muốn dương vật của Sùng cắm sâu vào lồn Mây để quên đi thực tế phũ phàng ngoài kia.

Nhưng tiếng gà rừng gáy dồn dập từ phía vách núi đằng xa cắt đứt khoảnh khắc mật ngọt. Sùng dừng động tác lại, gục đầu vào hõm cổ thơm mùi sả của Mây, lồng ngực trần phập phồng thở dốc đầy tiếc nuối. Tiếng sương muối rơi lộp bộp trên mái lá như nhắc nhở về một ngày lao động vất vả sắp bắt đầu.

Sùng chống tay ngồi dậy, kéo tấm chăn chàm đắp kín vai cho vợ. Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú của Mây dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm.

"Tao phải đi nương sớm rồi," Sùng thì thầm, giọng khản đặc sau cuộc ân ái dở dang. "Hôm nay đi giúp nhà thằng Súa dọn nương đá bên kia núi để đổi lấy ngô ăn qua mùa đông. Đi xa lắm, chiều muộn mới về. Mây ở nhà nhớ chốt chặt cửa gỗ, đừng ra suối một mình."

Mây nhổm người dậy, tấm chăn tuột xuống để lộ bầu ngực trần trắng ngần với những vết cắn đỏ hồng của Sùng từ đêm qua. Cô vòng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của chồng, áp má vào lưng anh.

"Anh đi nhớ cẩn thận cái sườn đau. Ở nương đá gió lạnh lắm, đừng làm quá sức," Mây thì thầm, lòng dâng lên một dự cảm bất an mơ hồ.

Sùng xoay người lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô rồi gật đầu. Anh bước ra khỏi giường, mặc chiếc áo chàm đen xẻ ngực phong trần, buộc chặt thắt lưng vải, đeo con dao đi rừng bên hông rồi bước nhanh ra cửa. Mây nằm trong chăn thổ cẩm nhìn bóng dáng cao lớn của chồng khuất sau cánh cửa gỗ, lòng trào dâng nỗi lo âu khôn nguôi về khoản nợ phạt vạ khổng lồ đang đè nặng lên đôi vai của anh.

***

Trong căn nhà sàn của ông Lử ở đầu bản dưới, khói bếp không lên nổi vì củi ướt, hơi sương lạnh ngắt tràn qua những khe hở của vách nứa cũ kỹ. Bầu không khí đè nén nặng nề bao trùm lấy ngôi nhà xập xệ từ lúc bình minh chưa kịp rạng.

Gã Quang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ dài giữa nhà, một chân gác lên đống củi khô đầu bếp. Gương mặt tròn đầy thịt của gã xám xịt vì giận dữ, đôi mắt hí ti hí nhìn chằm chằm vào ông Lử đang đứng khúm núm bên bếp lửa lạnh ngắt. Bên cạnh gã, tên Thào cùng hai tên tay sai mặt mũi bặm trợn đứng khoanh tay, mắt gườm gườm nhìn hai bố con ông Lử.

*Cạch!*

Quang ném một tờ giấy ố vàng lên mặt bàn gỗ mục. Tờ giấy đã cũ nát, mép giấy quăn queo, những nét chữ nguệch ngoạc và dấu vân tay đỏ chót đã phai màu theo thời gian.

"Lử! Mày nhìn cho kỹ vào đây!" Quang chỉ ngón tay mập mạp đeo nhẫn vàng lớn vào tờ giấy nợ, giọng gã rít qua kẽ răng đầy đe dọa. "Mười năm trước, vợ mày ốm nặng sắp chết, ai là người đưa tiền cho mày mua thuốc? Là tao! Năm mươi đồng bạc trắng thời đó, tính cả gốc lẫn lãi đến nay phải là ba con trâu mộng! Mày định quỵt nợ của tao hả?"

Ông Lử run cầm cập, hai bàn tay co ro đan vào nhau, cố tránh cái nhìn sắc lẹm của gã chủ bản. Giọng ông run rẩy, đầy vẻ sợ sệt:

"Quan bản... tôi biết... tôi biết nợ của nhà quan bản to như núi. Nhưng con Mây nó đã bị thằng Sùng bắt về làm vợ rồi. Già làng cũng đã phân xử, phạt vạ thằng Sùng năm con trâu béo với năm mươi đồng bạc..."

"Thằng Sùng nghèo rách mồng tơi!" Quang cắt ngang bằng một tiếng quát lớn, đập bàn rầm rầm làm chiếc bát sứ trên bàn nảy lên rồi rơi xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh. "Nó lấy cái gì trả? Nó chỉ có cái xác nghèo! Già làng phạt nó nhưng tao không đồng ý! Con Mây phải về hầu hạ tao, làm vợ tao thì nợ này tao xóa hết. Bằng không, trưa nay tao cho người đến dỡ cái nhà này, tịch thu toàn bộ ruộng ngô trên vách đá của nhà mày. Cả nhà mày ra bờ suối mà nằm!"

Ông Lử mặt cắt không còn giọt máu. Khoản nợ ấy như chiếc thòng lọng siết cổ gia đình ông suốt mười năm qua, nay lại càng siết chặt hơn khi vụ mùa năm nay thất bát. Ông biết Quang nói là làm. Nếu mất đi mảnh ruộng ngô trên vách đá tai mèo kia, gia đình ông sẽ không thể sống sót qua mùa đông buốt giá này.

Thằng Vừ, anh trai Mây, đứng nép sau cột nhà nghe thấy thế thì mặt mũi xám ngoét. Gã bước lên kéo áo ông Lử, giọng run rẩy đầy sợ hãi xen lẫn sự ích kỷ:

"Bố ơi, không có ruộng ngô thì nhà mình chết đói thật đấy. Năm nay mùa màng thất bát, lúa ngô hạt lép kẹp, lấy gì ăn qua mùa đông? Ta phải bắt con Mây về thôi! Thằng Sùng nó nghèo thế, lấy đâu ra trâu với bạc mà trả cho mình? Con Mây về với quan bản Quang vừa có cái ăn, vừa xóa được nợ cho nhà ta, bố không phải lo nghĩ nữa!"

Quang nhếch mép cười hiểm độc. Gã biết rõ điểm yếu của những kẻ nghèo hèn này chính là ruộng nương để sinh tồn. Gã rót một chén rượu ngô, nhấp một ngụm nhỏ rồi nói chậm rãi, giọng đầy dụ dỗ:

"Thằng Vừ nói đúng đấy. Giờ này thằng Sùng đang cắm mặt ở nương đá xa nhà thằng Súa, trong nhà chỉ có một mình con Mây. Hai bố con mày sang đó lôi cổ nó về đây gập vào buồng nhốt lại. Chờ ngày lành tao sang rước. Còn nợ nần của nhà mày, tao sẽ xóa sạch, lại cho thêm một bao muối trắng để ăn qua năm."

Bao muối trắng và lời hứa xóa nợ như một mồi nhử quá lớn đối với gia đình ông Lử. Ông Lử nhìn tờ giấy nợ trên bàn, rồi nhìn thằng con trai đang thúc giục với ánh mắt van nài. Sự ích kỷ và nỗi sợ hãi cái đói cận kề đã đè bẹp chút lương tri cuối cùng của người cha. Ông gật đầu, giọng run rẩy đồng ý:

"Được... được... quan bản đợi một lát. Tôi với thằng Vừ đi ngay. Nhưng thằng Sùng... ngộ nhỡ nó về..."

"Nó về thì có tao lo!" Quang cười khẩy, đứng dậy phủi bụi trên áo. "Nó dám hó hé, tao cho người đánh gãy nốt mấy cái xương sườn còn lại của nó. Đi nhanh lên, đừng để nó về gặp."

***

Trưa muộn, căn nhà sàn của Sùng nằm tĩnh lặng trên sườn dốc đá. Nắng hanh vàng rọi qua mái lá, chiếu lên làn da trắng mịn màng của Mây. Cô ngồi bên bực cửa, tay thoăn thoắt chuốt từng sợi lanh để chuẩn bị dệt vải.

Tiếng xột xoạt của sợi lanh khô cọ vào nhau đều đặn. Mây khẽ đưa tay lên sờ chiếc vòng bạc nhỏ chạm khắc hình hoa ban trên cổ. Chiếc vòng mát rượi, là bùa hộ mệnh của cô, cũng là vật gắn kết cô với Sùng. Nghĩ đến khuôn mặt góc cạnh và vòng tay ấm nóng của chồng hồi sáng, đôi môi mọng đỏ của cô khẽ mỉm cười. Mông và lồn cô vẫn còn hơi ê ẩm sau những đêm làm tình cuồng nhiệt với Sùng, nhưng đó là cảm giác ngọt ngào của một người đàn bà đã tìm được bến đỗ thực sự của đời mình.

Chợt có tiếng bước chân dồn dập giẫm lên những bậc thang gỗ phía ngoài.

Mây ngẩng đầu lên, tưởng Sùng về sớm. Nhưng khi thấy bóng người bước qua cửa, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Bố Lử và anh trai Vừ bước vào nhà, mặt đằng đằng sát khí, mang theo cả mùi rượu ngô nồng nặc và hơi thở hổn hển.

"Bố? Anh Vừ? Hai người đến đây làm gì?" Mây đứng bật dậy, lùi lại phía sau, tay ôm chặt lấy cuộn sợi lanh trước ngực.

Vừ bước tới, khuôn mặt gã hầm hầm. Gã giật phăng cuộn sợi lanh trên tay Mây ném xuống sàn đất.

"Theo tao về ngay!" Vừ quát lớn, nắm lấy cổ tay Mây kéo mạnh.

"Không! Con không về!" Mây hét lên, mắt trợn tròn vì hãi hùng. Cô cố giật tay ra khỏi gọng kìm của anh trai. "Con đã là vợ anh Sùng rồi! Ma nhà Sùng đã nhận con, con không thể về nhà đẻ nữa! Bố ơi, bảo anh Vừ buông con ra!"

Ông Lử đứng ở cửa, khuôn mặt già nua lạnh lùng không một chút xót thương. Ông nói, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:

"Mày phải về làm vợ thằng Quang. Nó bảo nếu không thấy mày, nó sẽ tịch thu hết ruộng ngô của nhà ta. Mày định để cả nhà này chết đói vì thằng Sùng nghèo khổ kia sao? Đi về mau!"

"Con không về! Con chết ở đây cũng không về!" Mây khóc nghẹn. Cô dùng hết sức bình sinh xô mạnh Vừ ra, xoay người chạy vào buồng gỗ định chốt cửa lại.

Nhưng Vừ nhanh hơn. Gã lao tới như một con thú đói, túm lấy bím tóc đen dài quấn quanh đầu Mây kéo giật mạnh ra phía sau. Mây đau đớn la lên một tiếng chói tai, cả người ngã ngửa ra sàn gỗ. Đầu cô đập xuống sàn kêu cộc một tiếng đau đớn. Gã Vừ thô bạo lôi cô đi trên sàn gỗ như lôi một bao ngô.

"Buông tôi ra! Thằng Vừ khốn nạn! Buông tôi ra! Sùng ơi cứu em!" Mây điên cuồng giãy giụa. Cô dùng móng tay cào mạnh vào mặt anh trai để tự vệ.

*Xoạt!* Ba vệt máu đỏ tươi xuất hiện dọc gò má Vừ do móng tay Mây cào rách da.

Cơn giận dữ bốc lên đầu, Vừ gầm lên một tiếng, vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Mây. *Bốp!*

Cú tát mạnh đến mức đầu Mây đập mạnh vào cạnh giường gỗ. Khóe môi cô rách bươn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một bên má. Mắt cô hoa lên, tai ù đi, cả cơ thể mềm nhũn không còn sức lực để kháng cự.

"Sùng ơi... cứu em..." Mây thì thào trong nước mắt, giọng khản đặc, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và máu.

Vừ nắm lấy hai cổ tay cô, lôi xềnh xệch ra phía cửa. Ông Lử từ phía sau bước tới, không chút ngần ngại giữ chặt lấy hai chân đang giãy giụa yếu ớt của con gái. Họ dùng sợi dây thừng buộc ngựa mang theo để trói chặt hai tay cô lại phía sau lưng.

Trong lúc Mây cố gắng bám lấy chân cột nhà để kháng cự, móng tay cô cào vào thớ gỗ nứt nẻ đến bật máu, để lại những vệt máu tươi trên gỗ cột. Đầu sợi dây thừng thô ráp vướng vào chiếc vòng bạc trên cổ cô. Vừ giật mạnh một cái để lôi cô đi.

*Keng!*

Chiếc vòng bạc đứt tung, rơi xuống đất. Miếng bạc chạm khắc hình hoa ban gãy làm đôi, lăn lóc dưới gầm giường bụi bặm.

Mây bị kéo lê qua bực cửa gỗ sàn nhà. Vết máu tươi từ khóe môi và trán cô quệt vào thớ gỗ của bực cửa, để lại một vệt đỏ sẫm dài ghê rợn.

Mặc cho Mây khóc lóc van xin, hai người đàn ông vẫn thô bạo lôi cô xuống dốc, hướng về phía ngôi nhà sàn của ông Lử để giam lỏng cô ở đó, chờ ngày giao cho gã Quang.

***

Mặt trời lặn sau những đỉnh núi tai mèo nhọn hoắt, để lại một vạt nắng đỏ bầm trên đường chân trời trước khi bóng tối nhanh chóng bao trùm lấy bản làng vùng cao. Sương muối bắt đầu buông xuống, lạnh buốt da thịt.

Sùng đi bộ dọc theo con đường mòn đầy đá hộc dẫn về nhà. Trên vai anh là chiếc gùi gỗ chất đầy củi khô và vài bắp ngô non mà nhà A Súa cho sau một ngày cày ải vất vả. Cơ thể anh rệu rã, dẻ sườn bị gãy thỉnh thoảng lại nhói lên đau buốt sau mỗi bước đi nặng nhọc trên dốc đá. Nhưng trong lòng Sùng lại ngập tràn hy vọng. Hôm nay, A Súa đã hứa sẽ cho anh mượn hai mươi đồng bạc trắng. Anh cúi đầu bước đi, nhẩm tính số tiền còn thiếu để trả nợ phạt vạ. Chỉ cần chăm chỉ làm lụng, anh tin mình sẽ bảo vệ được Mây.

Nhưng khi bước chân lên đến sườn dốc dẫn vào sân nhà, một cảm giác bất an lạnh toát chạy dọc sống lưng Sùng.

Cánh cửa gỗ vốn luôn được khép chặt nay lại mở toang hoác, đung đưa kẽo kẹt theo từng cơn gió lạnh. Trong nhà tối om, không có một chút ánh lửa, cũng chẳng có mùi khói bếp ấm áp quen thuộc mà Mây vẫn thường chuẩn bị mỗi khi chiều muộn.

"Mây ơi!" Sùng gọi lớn, ném vội chiếc gùi gỗ xuống đất, bước nhanh vào trong nhà.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rừng rít qua khe liếp xào xạc.

Sùng vội vàng châm ngọn đèn dầu. Ánh lửa vàng vọt hiện lên, soi rõ cảnh tượng hỗn độn trong căn nhà sàn. Cuộn sợi lanh của Mây bị vứt chỏng chơ trên nền đất, những sợi lanh trắng vương vãi khắp nơi. Chiếc ghế gỗ nhỏ cô hay ngồi bị đổ nhào.

Tim Sùng đập liên hồi. Anh lao vào buồng gỗ. Chiếc giường trống không, tấm chăn thổ cẩm chàm bị xới tung. Dưới gầm giường bụi bặm, có thứ gì đó phản chiếu ánh đèn dầu lấp lánh. Sùng cúi xuống nhặt lên.

Đó là chiếc vòng bạc chạm khắc hình hoa ban của Mây. Nó đã bị đứt tung, gãy làm đôi, nhuốm đầy bụi đất.

Sùng siết chặt hai mảnh vòng bạc trong lòng bàn tay đến mức cạnh bạc sắc nhọn đâm vào da thịt đau nhói. Mắt anh dán chặt vào chân cột nhà sàn. Những vệt móng tay cào xước thớ gỗ nứt nẻ, kèm theo những vệt máu khô còn đỏ tươi. Anh lùi lại, nhìn xuống bực cửa gỗ sàn nhà. Một vệt máu đỏ sẫm kéo dài, ghê rợn quệt ngang qua thớ gỗ xám xịt.

"Mây..." Sùng gầm lên một tiếng đau đớn trong cổ họng.

Máu trong người anh như sôi lên. Đầu óc anh quay cuồng với sự giận dữ tột độ. Vết máu này, chiếc vòng bạc gãy này là bằng chứng cho thấy Mây đã bị kéo đi một cách tàn bạo. Kẻ dám làm chuyện này ở bản chỉ có thể là người nhà Quang, hoặc chính bố đẻ cô dưới sự giật dây của gã chủ bản giàu có.

Sùng lao ra khỏi nhà, chạy như điên xuống con dốc đá hướng về phía nhà ông Lử.

Đến gần căn nhà sàn xập xệ của bố vợ, Sùng thấy ánh đèn dầu hắt ra từ khe liếp. Phía ngoài sàn gỗ, thằng Vừ đang đứng hút thuốc lào cùng hai tên tay sai mặt mũi bặm trợn của Quang. Chúng cầm theo những khúc gậy tre đực dày cộp.

"Mây đâu? Hai bố con mày giấu vợ tao ở đâu rồi?" Sùng hét lên, hai tay nắm chặt thành đấm, mắt vằn đỏ nhìn thẳng vào mặt thằng Vừ.

Vừ giật mình, vội vàng vứt điếu cày xuống đất, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt hầm hầm. Gã chỉ tay vào mặt Sùng, nhổ bọt một cái đầy khinh bỉ:

"Thằng Sùng nghèo rách! Mây nó là con nhà này, nó phải ở đây để trả nợ cho bố tao. Mày không có tiền thách cưới, không trả nổi phạt vạ thì biến đi! Nó sắp về làm vợ quan bản Quang rồi. Mày dám bén mảng đến đây, tao đánh gãy chân!"

Từ trong căn buồng khóa chặt bằng xích sắt của nhà ông Lử, tiếng khóc nức nở của Mây vọng ra, xen lẫn tiếng đập cửa yếu ớt:

"Sùng ơi! Cứu em! Em bị xích chân rồi... Sùng ơi..."

"Mây!" Sùng định lao lên bậc thang sàn gỗ để phá cửa, nhưng thằng Vừ cùng hai tên tay sai lập tức vung gậy tre chặn lại. Một tên vung gậy đánh mạnh vào bả vai Sùng. *Bốp!*

Cú đánh trúng vết thương cũ nơi dẻ sườn khiến Sùng đau nhói, lảo đảo lùi lại phía sau. Anh ngã xuống nền đất đá hộc. Thằng Vừ đứng trên sàn gỗ cười hô hố đầy đắc ý:

"Nhìn lại cái thân mày đi! Đồ nghèo hèn mà đòi cướp người của quan bản Quang sao? Khôn hồn thì cút về xó nhà mà khóc!"

Sùng đứng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai tay run lên bần bật vì phẫn nộ. Anh nhìn về phía căn buồng tối tăm nơi Mây đang bị giam cầm, nghe tiếng khóc xé lòng của vợ mà bất lực. Anh biết, nếu chỉ dùng sức mạnh tay không đấu với đám tay sai này, anh không thể cứu được cô. Kẻ đứng sau tất cả, kẻ giật dây bắt Mây và dùng nợ nần ép buộc gia đình cô chính là gã Quang. Nếu không giải quyết gã Quang, Mây sẽ mãi mãi bị giam cầm và hủy hoại đời mình.

Sùng quay người, không thèm nhìn lại thằng Vừ. Anh lầm lũi đi bộ nhanh về phía ngôi nhà sàn của mình.

Bóng tối bao trùm khắp lối đi, sương muối phủ một lớp mờ ảo lên những tảng đá tai mèo sắc nhọn. Sùng bước vào nhà, không thèm châm lửa. Trong bóng tối mịt mù, anh vươn tay giật phăng con dao đi rừng sáng loáng dắt trên vách gỗ. Lưỡi dao được mài sắc lẻm, ánh lên chút ánh sáng yếu ớt của trăng non qua khe liếp.

Sùng dắt con dao vào thắt lưng vải, mắt rực lên ngọn lửa sát khí lạnh lùng. Anh quay người, bước những bước dài dứt khoát ra cửa, lao thẳng xuống dốc hướng về phía dinh thự nguy nga của gã Quang ở bản dưới.