Sô-phan không kịp nghĩ ngợi, lập tức vung tay gạt phắt chiếc khăn krama vắt ngang vai rồi giật lùi lại sát mép tường đất nện loang lổ. Gót chân trần của anh miết mạnh trên mặt nền đất khô khốc, phát ra tiếng sột soạt khô khốc giữa bầu không khí đang đông đặc lại. Làn khói xám đục ngầu từ hũ ngải yếm đặt ở góc bếp phun ra mỗi lúc một dày, cuộn xoắn thành những luồng khí lạnh ngắt quờ quạng, len lỏi qua từng kẽ ngón tay của Chăn-tha rồi bao trùm lấy không gian bếp chật hẹp, tối tăm. Mùi thịt thối rữa nồng nặc quyện với hương ngải cứu hăng hắc bốc lên từ lò than cúng xộc thẳng vào khoang mũi, làm anh nghẹn ứ nơi cổ họng. Một cơn buồn nôn dội ngược lên từ chấn thủy khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội, dịch vị chua chát ứ đầy bên dưới cuống họng.
Phía dưới bệ bếp bằng đất nện, nắp hũ thốt nốt bằng gỗ đang nẩy liên hồi phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc như tiếng răng của người chết đang va vào nhau trong hầm tối. Từ khe hở của nắp hũ sành đen ngòm, hai đốm sáng đỏ lòm đột ngột hiện lên, trừng trừng nhìn thẳng vào anh đầy oán độc và đe dọa. Ánh nhìn của thứ tà vật ấy giống như một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Sô-phan, làm tê liệt mọi dây thần kinh vận động của chàng trai trẻ.
Chăn-tha ngã quỵ xuống cạnh bệ bếp, hai đầu gối va đập mạnh xuống nền đất nện phát ra một tiếng bịch đau đớn. Cô dường như không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác, hai tay cô siết chặt lấy ngực áo tầm vông mỏng manh màu trắng ngà. Những thớ vải mỏng bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, dán chặt vào bầu ngực đang nhấp nhô phập phồng dữ dội dưới từng hơi thở đứt quãng. Gương mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu, đôi môi đầy đặn run rẩy mím chặt để ngăn không cho những tiếng thét kinh hoàng thoát ra ngoài, chỉ còn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào đứt quãng vang lên trong cổ họng. Sự kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi mắt to tròn phủ sương của cô khi cô nhìn chăm chằm vào cái hũ ngải đang lắc lư dữ dội, như thể đang nhìn thấy cái chết đang cận kề.
Sô-phan muốn lao đến đỡ cô dậy. Anh muốn ôm lấy tấm thân mật ong ấm áp đang run rẩy kia vào lòng, dùng bờ vai rắn rỏi của mình để che chở cho cô trước sự đe dọa của tà thuật đen tối. Nhưng nỗi sợ hãi thế lực vô hình của Thạch Sang đã kịp khóa chặt chân anh xuống nền đất lạnh. Những lời đồn đại về sự tàn ác của gã thầy cúng, về những hình phạt kinh hoàng mà ma ngải của gã giáng xuống đầu kẻ dám bén mảng đến gần những thứ thuộc về gã hiện lên rõ mồn một trong đầu anh. Anh nhìn Chăn-tha đang quằn quại trong đau đớn và sợ hãi, rồi nhìn chiếc hũ ngải đang rung lắc dữ dội chực vỡ tung, cuối cùng nhìn ra phía cánh cửa sau bằng gỗ mục đang hé mở đón những vệt nắng trưa yếu ớt.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả dục vọng hoang dã đang thiêu đốt. Không kịp thốt lên một lời từ biệt hay trấn an, Sô-phan quay lưng, luồn nhanh thân hình rắn rỏi qua khe cửa hẹp, lủi mất dạng vào rặng thốt nốt rậm rạp phía sau nhà. Anh chạy trối chết, bàn chân trần dẫm lên những bụi gai và đá tai mèo nhọn hoắt nhưng không hề cảm nhận được nỗi đau. Anh chạy như có một bóng ma đang đuổi sát sau gáy, để mặc Chăn-tha một mình trơ trọi đối mặt với làn khói xám u ám và đôi mắt ma quỷ đang ngự trị trong căn bếp tối.
Bước chân trần của anh nện dồn dập trên những dốc đá nhấp nhô. Gai mắt tre và cành thốt nốt khô cứa vào bắp chân, rạch những đường rớm máu rát buốt, nhưng nỗi hèn nhát trong lồng ngực còn cào xé anh ghê gớm hơn. Sô-phan cắm đầu chạy, tiếng gió rít qua tai nghe như tiếng cười khẩy của Thạch Sang đang lơ lửng trên các ngọn cây. Anh tự sỉ vả mình. Anh là một thằng đàn ông to khỏe, bắp thịt săn chắc từ những ngày dài leo thốt nốt, vậy mà lại bỏ chạy trối chết trước một cái hũ sành và làn khói âm u, bỏ mặc người phụ nữ mình thèm khát quằn quại dưới nền đất. Sự nhục nhã dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Nhưng cứ mỗi lần hình ảnh hai đốm sáng đỏ lòm oán độc trong căn bếp hiện ra trong trí óc, sống lưng anh lại lạnh toát, kéo ghì bước chân anh chạy xa hơn nữa khỏi ngôi nhà gỗ lá kia.
Suốt cả buổi chiều muộn hôm đó, nỗi ân hận và sợ hãi bóp nghẹt tâm trí Sô-phan. Cảm giác bị dòm ngó vô hình từ hai đốm sáng đỏ lòm trong hũ ngải dường như đã bám rễ vào da thịt anh, bám theo anh từng bước dọc khắp các triền dốc đá tai mèo hoang vu dưới chân núi Thất Sơn.
Khi leo lên ngọn thốt nốt cao vút để tỉa những tàu lá héo khô, gió núi thổi luồn qua các kẽ lá xào xạc cũng khiến Sô-phan giật mình thon thót. Ở độ cao chênh vênh giữa tầng không, dưới cái nắng chiều đỏ ối như máu đang tắt dần sau đỉnh núi, anh liên tục ngoảnh lại nhìn xuống mặt đất, trong lòng dấy lên nỗi bất an cùng cực. Những tàu lá thốt nốt nhám ráp và sắc lẹm cứa vào bắp tay ngăm đen của anh rỉ máu, nhưng cảm giác đau đớn ấy chẳng thấm vào đâu so với sự dằn vặt đang cào cấu trong lồng ngực. Mỗi lần một tán lá khô rơi rụng hay một con chim rừng vỗ cánh bay ngang qua vách đá, anh đều ngỡ như có một đôi mắt đỏ lòm đang trừng trừng nhìn vào sau gáy mình từ những bụi rậm ẩm ướt phía dưới. Nỗi sợ hãi tà thuật của Thạch Sang bắt đầu ăn sâu vào đầu óc chàng trai trẻ, gieo rắc những viễn cảnh kinh hoàng về những hình phạt thảm khốc mà gã thầy cúng có thể giáng xuống đầu kẻ dám bén mảng đến gần vợ gã.
Sự sợ hãi tà mị ấy không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy bỏng trong lồng ngực Sô-phan. Càng sợ hãi Thạch Sang, anh lại càng thèm khát Chăn-tha đến điên dại. Hình ảnh đôi bàn tay thon thả của cô nắm lấy vạt áo tầm vông, ánh mắt u uẩn đầy khao khát cô nhìn anh trong bếp trưa nay liên tục hiển hiện trong tâm trí. Anh dằn vặt tự hỏi liệu cô có oán hận anh vì đã bỏ chạy, có đang phải gánh chịu những đòn roi hay những nghi thức đày đọa nào từ gã chồng tàn nhẫn hay không. Lòng ngực anh thắt lại, nóng bỏng và đau đớn như bị hàng ngàn con kiến lửa đốt phá dọc theo huyết quản. Sự nhút nhát ban trưa giờ đây biến thành nỗi căm ghét chính bản thân mình. Anh tự hỏi tại sao mình không đủ can đảm để bảo vệ cô, tại sao lại để mặc cô đối đầu với bóng tối độc ác của Thạch Sang. Mùi da thịt của Chăn-tha, hương ngải thoang thoảng từ chiếc khăn krama cất giấu trong cạp quần cứ như một chất độc dịu ngọt thấm vào máu thịt anh, thiêu đốt tâm can anh từng giờ từng khắc.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo nuốt chửng cả bản làng Khmer nghèo nàn dưới chân núi Thất Sơn. Sô-phan nằm vật vã trên chiếc chõng tre ọp ẹp trong chòi lá rách nát của mình. Tiếng cót kết của tre nứa theo mỗi nhịp trở mình của anh vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Anh nhắm mắt lại, nhưng bóng tối trước mắt lập tức bị xua tan bởi hình ảnh Chăn-tha khỏa thân gội đầu bên suối ban sáng. Hình ảnh ấy hiện lên rõ mồn một, sống động đến từng chi tiết nhỏ nhất: những sợi tóc đen ướt đẫm dính chặt trên bầu ngực căng tròn nảy nở, làn da mật ong mịn màng óng ánh nước suối lạnh, và nốt ruồi đen nhỏ đầy khêu gợi nằm ngay xương quai xanh bên phải của cô.
Cơn thèm khát thể xác cồn cào bùng lên dưới bụng dưới của Sô-phan. Dưới chiếc quần đùi đen sờn rách, cu anh đã cương cứng lên cứng ngắc từ lúc nào. Thân cu trần trụi sưng to, nóng hổi, đầu khấc rỉ ra từng giọt dịch nhầy dớp dính dọc theo bắp đùi rắn rỏi. Anh đưa tay xuống quần, thô bạo nắm lấy khúc cu đang nóng ran của mình, miết mạnh dọc thân cu để tìm kiếm sự giải tỏa tạm thời, nhưng sự bức bối từ thể xác không hề giảm đi mà ngược lại càng đẩy anh vào trạng thái điên cuồng hơn. Đầu khấc nhạy cảm cọ xát vào lòng bàn tay chai sạn làm anh khẽ rên rỉ một tiếng đục ngầu trong bóng tối. Anh không muốn tự thỏa mãn một mình trong bóng tối này nữa. Anh muốn có Chăn-tha. Anh muốn được ôm lấy tấm thân mật ong nóng bỏng kia, muốn dùng khúc cu cương cứng này cắm thật sâu vào lồn cô, muốn nghe tiếng cô rên rỉ van xin dưới thân hình mình thay vì những tiếng khóc nghẹn ngào vì sợ hãi. Anh thèm khát cảm giác đầu khấc nóng hổi của mình được lột trần trong âm đạo ẩm ướt của cô, được cảm nhận sự co bóp nóng bỏng từ những thớ thịt lồn mềm mại đang ôm khít lấy thân cu của anh. Từng chuyển động tuốt vuốt của bàn tay lên thân dương vật càng làm cho đầu óc anh tràn ngập hình ảnh tấm thân ngọc ngà của cô đang uốn éo dưới thân anh. Dịch nhầy từ đầu khấc rỉ ra ngày một nhiều hơn, dớp dính trên các ngón tay thô ráp. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội trong căn chòi tối tăm, nhận ra rằng sự thỏa mãn ảo ảnh này chỉ làm cơn thèm khát trong anh thêm điên dại.
Không thể chịu đựng thêm sự giày vò của dục vọng và nỗi lo lắng cho Chăn-tha, Sô-phan bật dậy khỏi chiếc chõng tre. Anh lẻn ra khỏi chòi lá, bước chân trần lướt nhẹ trên những ngọn cỏ ướt đẫm sương đêm lạnh ngắt, hướng thẳng về phía ngôi nhà gỗ của Thạch Sang trên triền dốc đá tai mèo.
Ngôi nhà gỗ vách lá thốt nốt im lìm giữa bóng đêm u tịch, chỉ có vệt sáng vàng tù mù hắt ra từ vách lá nứt nẻ bên hông nhà. Sô-phan nhẹ nhàng tiếp cận, nép mình dưới bóng của rặng thốt nốt rậm rạp bên hiên. Anh ghé sát mắt vào kẽ vách lá nứt nẻ, nín thở quan sát mọi động tĩnh bên trong gian buồng cúng của gã thầy ngải.
Gian buồng cúng ngập trong trạng thái u ám, khói nhang trầm hăng hắc trộn lẫn mùi dầu ngải tanh nồng khó chịu, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Trên chiếc bàn thờ ma ám ảnh đặt ở góc phòng, những hũ sành đen bóng đựng đầy dầu ngải xếp thành hàng bên cạnh những chiếc sọ khỉ sấy khô xám ngoét, đôi mắt rỗng tuếch của chúng như đang nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định. Thạch Sang đứng sừng sững trước bàn thờ, bóng gã đổ dài lên vách gỗ đen đúa khổng lồ trông như một bóng ma đang đè nặng lên cả căn phòng. Gã mặc chiếc áo bà ba đen thêu đầy ký tự bùa chú Khmer cổ màu đỏ máu dọc theo viền cổ và ống tay. Mái tóc dài ngang vai rũ xuống che đi đôi má hóp sâu độc ác, chỉ để lộ đôi mắt hí sắc lẹm đỏ ngầu tia máu đang nhìn xuống người vợ của mình.
Chăn-tha đang quỳ dưới nền đất nện lạnh lẽo trước bàn thờ ma. Thân hình cô run rẩy liên hồi, hai tay bấu chặt vào mép chiếc xà-rông lụa tối màu quấn quanh hông. Cô cúi gầm mặt xuống đất, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, che giấu những giọt nước mắt ấm ức đang rơi lã chã xuống nền đất cát bẩn thỉu.
"Cởi áo ra." Giọng Thạch Sang vang lên lạnh lùng, khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau.
Chăn-tha run rẩy đưa những ngón tay thon thả lên ngực, lần tìm những chiếc cúc trên chiếc áo tầm vông màu trắng ngà. Mỗi lần một chiếc cúc áo tuột ra, tấm lưng trần mịn màng của cô lại khẽ co rút lại vì cái lạnh buốt của đêm núi Thất Sơn tràn qua khe vách. Cuối cùng, chiếc áo tuột khỏi vai cô, rơi không tiếng động xuống nền đất cát.
Thân thể trần trụi nửa trên của Chăn-tha hiện ra nguyên vẹn dưới ánh nến vàng vọt lung linh. Sô-phan ở bên ngoài vách lá dán chặt mắt vào khe hở, hơi thở anh nghẹn lại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dưới ánh sáng mờ ảo của nến cúng, đôi gò bồng đảo căng tròn nảy nở của Chăn-tha nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp vì sợ hãi. Làn da mật ong mịn màng của cô óng ánh dưới ánh sáng vàng, nốt ruồi đen nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên phải càng làm nổi bật bầu ngực trần quyến rũ. Hai đầu vú màu hồng sẫm co rút lại vì cái lạnh, nhô cao đầy mời gọi. Sô-phan nhìn chằm chằm vào cặp vú trần của cô, nuốt nước bọt ừng ực. Sự thèm khát trỗi dậy mãnh liệt khiến anh muốn cào rách vách lá để lao vào ôm chầm lấy cô. Dương vật dưới quần đùi của anh lại bắt đầu biểu tình, cương cứng đến mức đau đớn, cọ xát vào lớp vải thô ráp của chiếc quần đen sờn cũ. Cảnh tượng da thịt phô bày của Chăn-tha ngay trước mắt, cách anh chỉ qua một tấm vách lá mỏng manh, tạo nên một sự kích thích tột độ pha lẫn tội lỗi đè nặng lên tâm trí anh.
Thạch Sang cầm lấy chiếc bát đất nung đựng thứ nước phép màu xám đục từ trên bàn thờ ma xuống. Gã bắt đầu đọc chú bằng thứ tiếng Khmer cổ quái dị, giọng trầm đục lầm rầm vang vọng khắp gian phòng chật hẹp. Gã nhúng năm ngón tay gầy guộc như những cành củi khô vào bát nước phép, rồi vẩy mạnh lên bầu ngực đang run rẩy của Chăn-tha.
Những giọt nước phép lạnh ngắt bắn tung tóe lên đôi gò bồng đảo căng tròn khiến cô rùng mình co rúm người lại, khẽ nấc lên một tiếng. Thạch Sang nở một nụ cười độc ác lộ ra hàm răng ố vàng. Gã đặt bát nước xuống, rồi bất ngờ chộp lấy một bên ngực mật ong của Chăn-tha, bóp mạnh. Những ngón tay dài đen đúa của gã siết chặt lấy bầu ngực căng mọng của vợ, chà xát thô bạo. Gã dùng lòng bàn tay thô ráp miết mạnh từ xương quai xanh của cô xuống tận rãnh ngực đẫm nước phép, vừa miết vừa đọc những lời chú yếm bùa đầy đọa. Gã thô bạo nhào nặn bầu ngực cô phát ra những tiếng nắn bóp da thịt ướt át. Khối thịt mềm mại của cô bị bóp nghẹt méo mó qua từng kẽ tay đen đúa của gã.
"Đau... buông tôi ra..." Chăn-tha cắn chặt môi dưới, nước mắt giàn giụa trên má. Cô cố xoay người né tránh bàn tay thô bạo của gã chồng nhưng Thạch Sang càng siết chặt tay hơn, móng tay gã bấm sâu vào làn da mật ong mịn màng của cô, để lại những vết hằn đỏ lựng đáng sợ.
"Câm miệng! Nghi thức chưa xong, dám động đậy ma ngải sẽ ăn hết tim gan mày!" Thạch Sang gầm lên khe khẽ, giọng gã đầy đe dọa.
Gã thầy cúng với tay lấy hũ dầu ngải yếm đen kịt đặt trên bàn thờ. Gã mở nắp hũ, dùng ngón tay trỏ quệt một lớp dầu đặc quánh, tanh nồng mùi thảo dược thối rữa rồi bôi trực tiếp lên hai đầu vú màu hồng sẫm của Chăn-tha. Lớp dầu ngải đen kịt dính dớp loang lổ trên bầu ngực trần của cô, tương phản gay gắt với làn da mật ong mịn màng. Cơn đau rát từ dầu ngải ngấm vào da thịt khiến Chăn-tha quằn quại, hai tay cô nắm chặt lấy đùi mình, toàn thân co rúm lại trên mặt đất lạnh. Đầu vú hồng sẫm bị tẩm dầu ngải trướng lên, đỏ ửng rướm dịch. Cô khóc không thành tiếng, hơi thở đứt quãng trong đau đớn tột cùng.
Nhìn cảnh tượng Chăn-tha chịu đựng sự hành hạ thô bạo của gã chồng tàn ác bên trong, Sô-phan đứng bên ngoài vách lá căm hận đến mức toàn thân run rẩy. Hai bàn tay anh bấu chặt vào thanh vách gỗ thốt nốt, siết mạnh đến mức những dằm gỗ sắc nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ kẽ tay nóng hổi. Lòng anh sôi sục ngọn lửa ghen tuông bản năng của một con đực hoang dã khi nhìn thấy con cái của mình bị kẻ khác chà đạp, dày vò.
Nỗi căm hận trộn lẫn với dục vọng điên cuồng bóp nghẹt lấy tâm trí Sô-phan. Càng chứng kiến Chăn-tha quằn quại đau đớn, máu trong người anh càng sôi trào lên như lửa bỏng. Khúc cu trong cạp quần anh trướng to đến mức căng tức, đầu khấc nóng hầm hập rỉ dịch làm ướt đẫm một mảng quần đùi. Một luồng luân chuyển dục vọng kỳ lạ và đầy cấm kỵ trào dâng: anh căm thù Thạch Sang vì đã hành hạ cô, nhưng đồng thời, việc nhìn thấy bầu ngực mật ong của cô bị vấy bẩn bởi lớp dầu ngải đen dớp dính lại khơi dậy một sự kích thích đồi bại, hoang dại trong sâu thẳm phần con của anh. Anh khao khát được lao vào, hất văng gã thầy cúng kia ra để chính mình là kẻ ngấu nghiến đôi gò bồng đảo căng mọng đó. Anh muốn dùng miệng liếm sạch lớp dầu ngải tanh nồng trên đầu vú hồng sẫm của cô, muốn dùng bàn tay to bản của mình nhào nặn nó thay cho những ngón tay khô héo của Thạch Sang. Anh muốn đè tấm thân mật ong đang run rẩy kia xuống nền đất nện, lột phắt chiếc xà-rông tối màu của cô ra và cắm thẳng khúc cu cương cứng của mình vào lồn cô, dùng sự thô bạo của tình yêu hoang dại để đè bẹp nỗi đau đớn mà cô đang phải chịu đựng.
Nhưng nỗi sợ hãi tà thuật đen tối của Thạch Sang lại giống như một gông xiềng vô hình đóng chặt hai chân Sô-phan xuống đất. Anh đã thấy sức mạnh của ma ngải ban trưa. Anh biết chỉ cần một cái phẩy tay, một lời nguyền rủa từ miệng gã thầy cúng hung tàn kia, cuộc đời anh có thể kết thúc trong sự ghê tởm, da thịt sẽ thối rữa như đống thịt cúng trong hũ sành đen. Sự hèn nhát lại một lần nữa trỗi dậy, cấu xé tâm can anh. Anh đứng đó, run rẩy trong bóng tối bên ngoài vách lá, một kẻ hèn mọn rình rập chỉ dám thỏa mãn thị giác bằng sự nhục nhã của người phụ nữ mình yêu.
Bên trong phòng cúng, Thạch Sang chưa dừng lại ở đó. Nghi thức chiếm đoạt và bùa yếm của gã tiếp tục tiến sâu hơn. Gã bước đến phía sau lưng Chăn-tha, thô bạo túm lấy mái tóc đen dài của cô rồi giật mạnh ra sau. Chăn-tha không tự chủ được phải ngửa cổ lên, để lộ chiếc cổ kiêu hãnh mịn màng và xương quai xanh có nốt ruồi đen đầy quyến rũ. Ánh nến vàng vọt chiếu rọi lên gương mặt cô đẫm nước mắt, đôi môi đầy đặn của cô run rẩy cắn chặt đến rướm máu để ngăn tiếng hét.
Thạch Sang kề sát gương mặt hốc hác, xám ngoét của mình vào tai cô. Gã phả ra hơi thở hôi hám mùi trầu thuốc và dầu ngải, thì thầm bằng thứ giọng khàn khè rợn người:
"Mày nghe cho rõ đây, Chăn-tha. Thân xác này là của tao, hồn mày cũng thuộc về ma ngải của tao. Nếu mày dám động lòng với kẻ khác, nếu mày dám để bất kỳ thằng đàn ông nào chạm vào cái lồn của mày, ngải độc sẽ lập tức phát tác. Nó sẽ bò vào trong âm đạo mày, ăn mòn tử cung mày từ bên trong, khiến mày thối rữa và chết trong đau đớn tột cùng."
Chăn-tha rùng mình kịch liệt trước lời đe dọa tàn nhẫn. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua hai gò má, chảy xuống xương quai xanh rồi hòa cùng lớp dầu ngải đen dính loang lổ trên ngực. Cô thốt lên những tiếng van xin nghẹn ngào, khản đặc:
"Lạy ông... tha cho tôi... tôi không dám... tôi không dám..."
Thạch Sang bật ra tiếng cười khùng khục trong cổ họng, âm thanh ghê rợn như tiếng quạ kêu đêm. Gã buông tóc cô ra, khiến cô ngã dụi đầu xuống đất. Gã quay lại bàn thờ, cầm lấy một chiếc bình gốm nhỏ khác chứa thứ dầu ngải ấm nóng. Gã đổ thứ dầu dớp dính ấy lên lòng bàn tay mình, rồi cúi xuống miết mạnh lên tấm lưng trần bóng bẩy của Chăn-tha. Bàn tay thô ráp của gã chà xát liên tục trên da thịt cô, từ bả vai dọc xuống thắt lưng, tạo nên những vệt đỏ ửng vì ma sát và sức nóng của dầu ngải. Chăn-tha oằn mình, hai tay cô bấu chặt lấy nền đất cát đến mức móng tay găm sâu vào đất, toàn thân co rúm lại dưới sức ép thô bạo của chồng. Đôi vú trần loang lổ dầu ngải của cô ép mạnh xuống nền đất lạnh, hai đầu vú sưng đỏ tấy lên vì đau rát.
Sô-phan ở ngoài vách lá chứng kiến cảnh tượng ấy mà lồng ngực như muốn nổ tung. Sự giằng xé nội tâm đạt đến đỉnh điểm. Một bên là dục vọng hoang dã và lòng căm thù muốn lao vào ăn tươi nuốt sống Thạch Sang để cướp lấy Chăn-tha, cứu cô khỏi địa ngục trần gian này. Một bên là nỗi sợ h��i tà thuật thâm sâu đang bóp nghẹt ý chí của anh, nhắc nhở anh về kết cục bi thảm của những kẻ dám chống lại gã thầy cúng. Sự bất lực đè nặng lên vai chàng trai trẻ làm anh cảm thấy nghẹt thở. Anh nhìn thấy sự đau đớn tột cùng của Chăn-tha, nhìn thấy làn da mật ong mịn màng của cô bị vấy bẩn và hủy hoại bởi thứ tà thuật gớm ghiếc, nhưng tất cả những gì anh có thể làm chỉ là đứng im trong bóng tối, tự sỉ vả sự hèn nhát của bản thân.
Máu từ lòng bàn tay Sô-phan rỉ ra càng nhiều, dính lên những thớ vách lá khô ráp. Anh nhắm mắt lại để ngăn bản thân không nhìn tiếp, nhưng tiếng rên rỉ đau đớn của Chăn-tha và tiếng cười khàn đặc của Thạch Sang cứ xoáy sâu vào màng nhĩ anh. Trong đầu anh, một giọng nói u ám vang lên đầy thách thức: *Mày chỉ là một thằng leo thốt nốt nghèo hèn, một con chó hoang dưới chân núi. Mày lấy gì để chống lại tao?* Sô-phan cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu, cảm giác bất lực hóa thành một nỗi căm phẫn thấu xương tủy.
Sau khi đã hoàn thành nghi thức bùa giữ vợ đầy đọa, Thạch Sang lau bàn tay dính đầy dầu ngải vào một mảnh vải rách. Gã nhìn người vợ đang nằm kiệt sức dưới đất bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút thương hại. Gã hất hàm, nói giọng ra lệnh:
"Nằm yên đó cho dầu ngải ngấm vào da thịt. Nửa đêm nay không được lau rửa, không được mặc áo. Cứ quỳ tạ ơn ma ngải trước bàn thờ cho đến khi nến tắt."
Nói rồi, Thạch Sang quay người, kéo chiếc xà-rông đen rồi bước vào gian buồng phía sau, đóng sầm cánh cửa gỗ mục lại. Gian phòng cúng chỉ còn lại ánh nến vàng vọt leo lét đang lụi dần và bóng hình Chăn-tha đơn độc nằm quạnh hiẽ trên nền đất cát lạnh lẽo.
Không gian chìm vào sự tĩnh mịch u ám, chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng và tiếng khóc thầm tủi nhục của Chăn-tha vang lên. Tấm lưng trần của cô khẽ run rẩy dưới ánh sáng mờ ảo, những vệt dầu ngải đen dớp dính trên làn da mật ong bắt đầu ngấm sâu, mang lại cảm giác bỏng rát râm ran. Cô nấc nghẹn, hai tay ôm lấy khuôn mặt đẫm lệ, cảm nhận nỗi nhục nhã và đau đớn thể xác đang gặm nhấm tâm can.
Sô-phan ở bên ngoài vẫn chưa rời đi. Anh đứng lặng dưới bóng rặng thốt nốt, đôi mắt dán chặt vào bóng dáng yếu ớt của cô bên trong. Lòng anh đau như cắt, sự căm hận và dục vọng ban nãy giờ đây nhường chỗ cho một nỗi xót xa tột cùng. Anh muốn cất tiếng gọi tên cô, muốn thì thầm vào kẽ vách lá để cô biết rằng anh vẫn ở đây, không bỏ rơi cô. Nhưng nỗi sợ hãi Thạch Sang vẫn còn đó, lảng vảng như một bóng ma trong vườn đêm. Cổ họng anh nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chăn-tha từ từ ngồi dậy. Cơn đau từ hai đầu vú sưng trướng và làn da bỏng rát khiến cô phải hít một hơi lạnh buốt. Cô run rẩy vớ lấy chiếc áo tầm vông màu trắng ngà đang nằm trên đất, nhẹ nhàng khoác lên đôi vai trần để che đi tấm thân ngọc ngà loang lổ nước phép và dầu ngải. Từng thớ vải mỏng chạm vào làn da tấy đỏ làm cô khẽ nhăn mặt vì đau rát. Cô cố gượng đứng dậy trên đôi chân run rẩy, lê từng bước chân yếu ớt về phía ô cửa sổ nhỏ bằng gỗ mục mở hé bên hông nhà để tìm kiếm chút không khí trong lành, thoát khỏi mùi dầu ngải và nhang trầm ngột ngạt bên trong.
Khi Chăn-tha tiến sát đến bậu cửa sổ, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài trời đêm u tịch dưới chân núi Thất Sơn.
Chính lúc này, qua ô cửa sổ nhỏ mở hé, ánh mắt cô vô tình nhìn thẳng về phía rặng thốt nốt rậm rạp bên hiên nhà.
Dưới ánh trăng mờ nhạt của đêm núi, bóng dáng rắn rỏi của Sô-phan đang đứng lặng đi bên gốc thốt nốt hiện ra rõ mồn một trước mắt cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thời gian như ngừng trôi giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng Bảy Núi. Ánh mắt Chăn-tha chứa đựng nỗi đau đớn tủi nhục tột cùng, sự u uất ghen tuông và cả một niềm hy vọng mong manh, câm lặng. Cô không tránh né, không kêu lên, chỉ đăm đăm nhìn vào mắt anh như muốn gửi gắm tất cả sự dằn vặt và khao khát thể xác lẫn tâm hồn của mình qua khoảng không tối tăm. Sô-phan đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới ánh nhìn xoáy sâu của người phụ nữ mình thèm khát. Trong ánh mắt anh, sự căm hận gã thầy cúng Thạch Sang, nỗi xót xa cho thân thể cô và ngọn lửa dục vọng cấm kỵ lại một lần nữa bùng lên mãnh liệt, thề nguyền rằng anh sẽ không bao giờ bỏ chạy một lần nào nữa.