Sô-phan chồm tới gạt nước mưa trên bậc cửa, thô bạo nhặt lá bùa đỏ sũng nước lên. Mực đỏ trên giấy lem luốc bám chặt lấy ngón tay anh, mang lại cảm giác bỏng rát rợn người. Chăn-tha chỉ nhìn lướt qua những nét vẽ ngoằn ngoèo bằng mực máu đã tái mét mặt mày. Cô bấu chặt lấy cánh tay anh, tiếng nói run lên bần bật:
"Bùa mắt quỷ... Thạch Sang đã yếm bùa giữ chòi. Gã biết em trốn đi tìm anh rồi. Cứ đà này, tối nay tà thuật sẽ ăn mòn ruột gan em."
Sô-phan vò nát lá bùa trong lòng bàn tay, cảm nhận lớp giấy ẩm ướt nát vụn ra cùng với nỗi căm giận sôi sục trong lồng ngực. Anh ném mạnh nó xuống vũng nước mưa đen ngòm dưới chân chòi. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đầy nước và run rẩy của Chăn-tha. Trong bóng tối âm u của chòi lá, anh thấy rõ sự hoảng loạn tột cùng đang cào xé gương mặt thanh tú của cô. Những ký ức về gương mặt xám xịt cùng nụ cười độc ác của Thạch Sang mỗi lần cúng ma rừng chợt hiện lên trong tâm trí Sô-phan. Anh biết gã thầy cúng không đùa. Thứ tà thuật ẩn chứa trong những hũ sành đen góc bếp kia sẵn sàng biến người vợ của gã thành một cái xác không hồn nếu cô dám phản bội.
Chăn-tha bỗng rên lên một tiếng nhỏ, hai tay cô ôm chặt lấy bụng dưới, cơ thể thon thả co rúm lại trên chiếc chõng tre ọp ẹp. Cơn đau âm ỉ bắt đầu từ vùng rốn, tỏa ra như những làn sóng nhiệt bỏng rát gặm nhấm từng thớ thịt. Độc thoại nội tâm cô cuồn cuộn nỗi sợ hãi: *Nó đến rồi... Ma xó của Thạch Sang đang bắt đầu cắn phá ruột gan mình. Gã chồng tàn nhẫn ấy sẽ không bao giờ buông tha cho kẻ phản bội. Mình sẽ chết ở đây sao? Chết trước khi kịp có được một ngày tự do thật sự cùng Sô-phan?* Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, nhòa cùng nước mưa lạnh ngắt bên ngoài tạt vào chòi.
Sô-phan bước tới, quỳ xuống trước mặt cô. Bàn tay anh nắm chặt lấy bả vai cô, siết mạnh như muốn truyền thêm sức mạnh từ cơ thể rắn rỏi của mình sang người cô. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào đôi mắt đang trợn trừng vì kinh hãi của Chăn-tha.
"Nhìn anh này, Chăn-tha," Sô-phan ra lệnh, giọng anh trầm xuống đầy uy lực. "Thạch Sang không phải là ma thần. Gã chỉ là kẻ cướp đoạt em bằng tà thuật. Anh sẽ không để gã cướp em đi một lần nữa."
"Nhưng bụng em... nóng lắm, Sô-phan..." Chăn-tha khóc nghẹn, tiếng nói đứt quãng. "Lá bùa đó... gã đã nhỏ máu của chính mình vào mực vẽ. Tà khí đã khóa chặt em rồi."
"Đi theo anh," Sô-phan dứt khoát nắm lấy cổ tay Chăn-tha, giật mạnh cô về phía mình. "Lên miếu cổ hoang trên đỉnh dốc. Chỉ có ngải cứu đá mọc quanh chân bệ thờ mới hóa giải được thứ uế khí này."
Chăn-tha run rẩy bước theo anh ra khỏi chòi. Cơn mưa rừng lúc này đã ngớt dần thành những giọt sương buông nhẹ, nhưng bóng tối của núi rừng Thất Sơn vẫn bao trùm lấy hai bóng người. Họ đâm đầu vào đêm tối, những bước chân trần giẫm lên các phiến đá tai mèo sắc nhọn và trơn trượt của dốc núi. Dưới ánh trăng mờ nhạt chập chờn sau những đám mây đen, vách đá dựng đứng đen ngòm hai bên đường như những bóng ma khổng lồ đang lặng lẽ áp sát. Sô-phan một tay cầm rựa phạt đi những bụi gai góc cản đường, tay kia siết chặt lấy những ngón tay mềm mại đang lạnh ngắt của Chăn-tha.
Mỗi bước đi là một sự tra tấn đối với tâm trí Chăn-tha. Cô không ngừng ngoảnh lại phía sau, tưởng tượng ra bóng dáng cao lớn gầy gộc của Thạch Sang đang lầm lũi bám đuổi với chuỗi hạt gỗ ám đầy tử khí. Mỗi tiếng cành cây gãy, mỗi tiếng gió hú qua khe đá đều khiến cô giật mình thon thót. Cô sợ hãi rằng chỉ cần ngoảnh lại, khuôn mặt tái nhợt và nụ cười lạnh lùng của gã chồng thầy cúng sẽ hiện ra ngay sau lưng mình. Nỗi sợ hãi tà thuật bóp nghẹt lấy lồng ngực cô, khiến hơi thở trở nên đứt quãng. Cơn lạnh buốt từ đá núi thấm qua lòng bàn chân trần, chạy thẳng lên sống lưng cô. Những phiến đá tai mèo sắc bén sẵn sàng cứa rách da thịt họ trong bóng tối âm u này.
Đường dốc trơn trượt bắt họ phải áp sát vào nhau để giữ thăng bằng. Mỗi lần Chăn-tha trượt chân trên lớp rêu ẩm ướt bám dọc lối đi, cô lại đổ sụp toàn bộ cơ thể vào tấm lưng rộng ngăm đen, săn chắc của Sô-phan. Cảm giác ấm nóng từ da thịt anh truyền qua lớp áo tầm vông ướt sũng của cô, mang lại một chút bình yên ngắn ngủi giữa cơn giông bão của nỗi sợ. Sô-phan khựng lại, lồng ngực anh căng lên, cảm nhận rõ rệt hai bầu ngực mềm mại của cô ép mạnh vào lưng mình. Dục vọng bản năng lại một lần nữa bùng cháy âm ỉ dưới lớp da thịt ngăm đen của gã trai leo thốt nốt hoang dã.
"Bám chặt lấy anh," Sô-phan thì thầm, cúi người để cô tựa hẳn vào vai mình.
Anh cõng cô trên lưng, hai cánh tay rắn chắc vòng qua nâng đỡ cặp đùi thon thả của Chăn-tha. Da thịt cô dù ướt lạnh nhưng vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ, khiến đầu óc anh căng thẳng. Mỗi bước chân trần của anh bấm chặt vào đá rêu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ngửi thấy mùi dầu ngải hăng hắc từ cơ thể cô trộn lẫn với mùi cỏ ẩm sau mưa. Sự gần gũi này không chỉ xua đi cái lạnh buốt của đêm núi mà còn thổi bùng ngọn lửa dục vọng thèm khát sở hữu đã bị đè nén bấy lâu nay.
Họ di chuyển trong sự im lặng căng thẳng. Không ai dám cất tiếng gọi, chỉ có tiếng bước chân giẫm lên cây lá mục và tiếng thở dốc nặng nề của hai cơ thể đang khao khát nhau giữa lằn ranh sinh tử. Thỉnh thoảng, khi dừng lại bên một hốc đá để tránh những luồng gió lạnh rít qua khe núi, Sô-phan lại xoay người kéo Chăn-tha sát vào lòng mình. Ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng tối nhập nhoạng. Chăn-tha đăm đăm nhìn vào đôi mắt nâu sẫm, sâu hoắm của Sô-phan, tìm kiếm một bờ cõi an toàn trước sự khống chế tà ác của chồng cô. Còn Sô-phan, cái nhìn trộm đầy thèm khát của anh đổ dồn vào tấm thân mật ong ẩn hiện sau lớp vải tầm vông mỏng manh ẩm ướt đang dán chặt vào da thịt cô.
Cơn đau bụng của Chăn-tha lại nhói lên một nhịp mạnh hơn. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ, đầu áp sát vào cổ Sô-phan. Hơi ấm từ động mạch cổ của anh đập đều đặn dưới da, như một lời hứa hẹn về sự sống. Độc thoại nội tâm cô run rẩy: *Nếu mình chết, Sô-phan sẽ ra sao? Anh ấy có bị Thạch Sang dùng tà thuật nguyền rủa cho đến chết không? Không, mình phải sống. Mình phải tự giải thoát khỏi gã chồng ác quỷ kia.*
Khi họ đặt chân lên đỉnh dốc, ngôi miếu cổ Khmer hoang phế hiện ra hoang tàn dưới ánh trăng mờ nhạt vừa ló ra sau mây. Những cột đá phủ rêu xanh nghiêng vẹo vây quanh bệ thờ đá lớn bằng phẳng ở trung tâm. Mảnh đất linh thiêng và u mịt này từ lâu đã bị bỏ hoang, chỉ còn tiếng gió hú qua những khe đá mục nát. Những bức phù điêu cổ kính trên vách miếu khắc họa hình ảnh các vị thần Khmer đang nhìn xuống bằng những gương mặt đá lạnh lùng, nửa như phán xét, nửa như dung túng cho tội lỗi của đôi nhân tình.
Sô-phan đặt Chăn-tha ngồi xuống bệ đá lớn nhấp nhô rêu phong. Anh vội vã quỳ xuống chân bệ đá lớn nhổ một nắm lá ngải cứu đá có phiến lá thon dài, mép răng cưa nhọn hoắt. Loài ngải hoang dã này chỉ sinh trưởng ở những kẽ đá lạnh lẽo nhất của núi rừng Thất Sơn, mang trong mình linh khí mạnh mẽ có thể trục xuất mọi uế khí của tà thuật đen tối. Anh vò nát nắm lá trong lòng bàn tay thô ráp của mình, giải phóng mùi hăng nồng ấm áp của thảo dược lan tỏa nhanh chóng trong không khí, xua đi chút uế khí lạnh lẽo đang bao phủ quanh hai người.
"Cởi áo ra," Sô-phan ra lệnh, giọng anh khàn đặc vì mệt và khao khát dồn nén suốt dọc đường đi. "Mau lên, để anh xoa thuốc lên da thịt, trục xuất tà khí trước khi nó ăn sâu vào xương cốt em."
Chăn-tha khựng lại, đôi mắt to tròn ngập tràn hoảng hốt nhìn quanh ngôi miếu cổ âm u. Sự linh thiêng của bệ thờ đá cổ kính và nỗi sợ hãi ma quỷ của Thạch Sang đè nặng lên tâm trí cô. Độc thoại nội tâm cô tràn ngập sự giằng xé: *Đây là miếu thờ cổ... Nhỡ tà thuật của gã bám theo đến tận đây? Nhỡ thần linh phẫn nộ vì sự phản bội trần trụi này? Mình đang ở trước bệ thờ ma thần, lại dám cởi bỏ xiêm y trước mặt nhân tình... Liệu có bị thần phạt gãy cổ? Nhưng nếu không làm, tối nay bùa độc sẽ cào xé ruột gan mình đến chết.* Cô bấu chặt lấy vạt áo tầm vông, toàn thân run lên cầm cập.
"Sô-phan... ở đây sao? Giữa nơi thờ tự này... em sợ ma quỷ của Thạch Sang sẽ nhìn thấy. Nhỡ gã biết..."
"Không có con ma nào ở đây cả," Sô-phan cắt lời, bước tới dí sát lồng ngực vạm vỡ của mình vào người cô. Bàn tay chứa nước cốt ngải cứu nóng rực của anh ép sát vào má cô, mùi ngải nồng nặc xộc thẳng vào hốc mũi Chăn-tha. "Chỉ có anh và em. Thạch Sang đi cúng ở bản bên chưa về kịp đâu. Em muốn sống để ở bên anh, hay muốn đêm nay ruột gan bị tà thuật bóp nát?"
Chăn-tha nhìn vào đôi mắt quyết liệt của anh. Dưới ánh trăng mỏng manh lọt qua mái miếu đổ nát, ánh mắt Sô-phan không hề có sự do dự. Anh đứng đó như một vị thần hộ mệnh bằng xương thịt, đầy hoang dại và mạnh mẽ. Nỗi sợ hãi tà thuật bị đè bẹp hoàn toàn trước sự kích thích da thịt cận kề. Sự đấu tranh đạo đức cuối cùng trong cô sụp đổ.
Cô run rẩy đưa tay lên cởi chiếc cúc áo tầm vông mỏng manh ẩm ướt. Từng cúc áo mở ra, để lộ bờ vai thon thả, tấm lưng trần mịn màng màu mật ong dưới ánh trăng mờ ảo. Đôi gò bồng đảo căng tròn nhô ra đầy đặn, đầu vú hồng hào khẽ co lại vì cái lạnh của đêm núi Thất Sơn và sự ngượng ngùng dâng hiến. Cô quỳ sụp bên bệ thờ đá, hai tay ôm lấy ngực nhưng ánh mắt u uẩn lại nhìn thẳng vào Sô-phan, đầu hàng trước dục vọng của gã trai trẻ.
Sô-phan nuốt nước bọt ực một cái. Vẻ đẹp trần trụi của Chăn-tha dưới ánh trăng hờ hững làm đầu óc anh ong lên. Bờ vai thon, vòng eo nhỏ nhắn và bầu ngực căng mọng đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc của cô là liều thuốc độc ngọt ngào nhất đối với anh. Anh áp bàn tay chứa đầy nước cốt ngải cứu nóng ấm lên vai cô. "Lạnh không?" anh thì thầm, bàn tay bắt đầu chà xát mạnh mẽ.
"Nóng... nước thuốc nóng lắm, Sô-phan..." Chăn-tha khẽ thở ra một hơi dài, mi mắt nhắm nghiền khi cảm nhận lòng bàn tay thô ráp của anh miết dọc sống lưng thon thả.
"Ráng chịu. Thuốc ngấm vào mới trục được uế khí của gã." Giọng Sô-phan trầm đục, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô.
Bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của anh không còn chỉ là xoa thuốc cứu mạng nữa, nó đã chuyển thành những cú miết đầy nhục dục. Nước thuốc ngải màu xanh sẫm dính trên lòng bàn tay anh chà xát mạnh lên làn da mịn màng của Chăn-tha, tạo nên những vệt nóng ran như lửa đốt. Anh vòng tay qua trước ngực cô, dùng lòng bàn tay xoa đều lên hai bầu ngực tròn trịa của Chăn-tha. Nước lá thảo dược ngấm vào da thịt làm Chăn-tha khẽ rên lên một tiếng nhỏ, cơ thể cô uốn cong, dính sát vào lòng bàn tay nóng hổi của anh.
"Sô-phan... đừng... đừng bóp mạnh như vậy..." Chăn-tha lắp bắp, nhưng hai tay cô lại nắm chặt lấy cánh tay anh, kéo sát hai gò bồng đảo của mình vào lòng bàn tay anh hơn.
Cô khao khát được anh chạm vào, thèm khát những vết chai sần trên tay anh chà xát lên bầu sữa mịn màng của mình, rũ bỏ hoàn toàn sự chiếm đoạt lạnh lẽo, ghê tởm mà Thạch Sang vẫn làm mỗi đêm cúng ma. Sự đụng chạm trần trụi thổi bùng ngọn lửa dục vọng đã bị dồn nén suốt bao ngày qua. Sô-phan không kìm chế được nữa, hơi thở anh dồn dập, nóng ran. Anh xoay người Chăn-tha lại, đẩy cô tựa sát vào vách đá miếu cổ lạnh ngắt.
Bàn tay anh vuốt ve thô bạo, siết chặt hai bầu ngực căng mọng, bóp mạnh khiến bầu sữa biến dạng qua kẽ ngón tay. Chăn-tha thở dốc, xoay người lại ôm chầm lấy cổ anh, cặp đùi thon thả cọ xát vào hông Sô-phan. Dưới lớp xà-rông mỏng, lồn của cô đã ướt đẫm, dòng nước nhờn ấm nóng rỉ ra liên tục, thèm khát sự lấp đầy.
Hai người nhìn nhau trong khoảng cách chưa đầy một gang tay. Hơi thở ấm nóng của Sô-phan phả vào môi Chăn-tha, mang theo mùi thốt nốt ngọt lịm đặc trưng. Ánh mắt Sô-phan rực lên tia nhìn chiếm hữu tột cùng, không còn là người làm thuê hiền lành thường ngày, anh bây giờ là một con thú hoang dã tìm được con mồi yêu thích nhất của mình. Chăn-tha khẽ mở hé môi, đôi mắt cô u uất nhưng lại đẫm dâm thủy và sự khuất phục hoàn toàn trước sức mạnh của anh.
Sô-phan dùng một tay nhấc bổng một chân của cô lên, tay kia giật phăng chiếc xà-rông lụa tối màu của Chăn-tha xuống chân, để lộ hoàn toàn phần thân dưới trần trụi của người phụ nữ hai mươi sáu tuổi. Hai mép lồn múp míp, hồng hào đẫm dâm thủy lấp lánh dưới ánh trăng non. Đám lông mu đen nhánh, rậm rạp bao quanh hạt le nhỏ đang dựng đứng lên vì phấn khích. Sô-phan nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần đùi sờn rách, giải phóng khúc cu to dài, gân guốc của mình. Dương vật anh căng cứng đến cực hạn, quy đầu đỏ ửng rỉ ra những giọt dịch nhầy trong suốt nóng hổi.
Anh đỡ lấy một bên đùi thon của Chăn-tha, kéo cô nằm nghiêng lại trên bệ thờ đá cổ kính để thực hiện tư thế Úp thìa. Từ phía sau, anh áp sát lồng ngực vạm vỡ của mình vào tấm lưng trần mịn màng của cô. Một tay anh vòng qua eo cô, tay kia cầm lấy khúc cu nóng hổi của mình, hướng thẳng quy đầu to tròn vào cửa lồn đang mở rộng và ướt sũng của Chăn-tha.
"Ưm... Sô-phan..." Chăn-tha khẽ rên lên khi quy đầu nóng rực của anh chà xát nhẹ lên hạt le nhạy cảm của cô, kích thích dòng dâm thủy tuôn ra càng nhiều.
Không để cô phải chờ đợi thêm, Sô-phan dùng sức đưa dương vật cắm sâu vào âm đạo ấm áp của cô. Thớ thịt lồn khít khao co bóp, mút chặt lấy thân cu gân guốc của anh. Chăn-tha ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào vai anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì khoái cảm ngập tràn. Sô-phan bắt đầu đưa đẩy từ tốn từ phía sau, mỗi cú nhấp đều cắm ngập lút cán, phần gốc cu đập mạnh vào mông cô tạo ra những âm thanh bạch bạch ẩm ướt vang lên giữa ngôi miếu hoang vắng.
Bàn tay anh rảnh rỗi luồn ra phía trước, ôm trọn lấy một bên ngực căng tròn của cô, bóp mạnh để cảm nhận sự đàn hồi tuyệt vời của da thịt. Đầu vú hồng hào nằm gọn trong kẽ ngón tay anh, co cứng lại vì kích thích. Chăn-tha hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác đê mê này. Nỗi sợ hãi tà thuật của Thạch Sang tạm thời bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự sung sướng tột cùng của thể xác. Độc thoại nội tâm cô hỗn loạn: *Mạnh hơn nữa... Sô-phan... Hãy lấp đầy em đi... Hãy dùng cái cu nóng bỏng của anh để gột rửa sạch những uế uế dơ bẩn mà gã chồng tàn ác kia đã để lại trên người em.*
Nhịp độ của Sô-phan càng lúc càng nhanh và mạnh mẽ hơn. Hơi thở anh dồn dập phả vào tai cô, tay anh siết chặt hông cô để mỗi cú đâm thúc sâu hơn, chạm đến tận tử cung đang run rẩy. Lồn của Chăn-tha co thắt liên tục, mút chặt lấy dương vật anh như muốn nuốt chửng nó vào trong. Tiếng nước lồn dâm thủy lép nhép vang lên liên hồi theo nhịp ra vào của khúc cu gân guốc.
Khi cảm giác đê mê của tư thế Úp thìa đã đẩy cả hai lên một tầm cao mới, Sô-phan chưa muốn dừng lại ở đó. Anh muốn nhìn thẳng vào gương mặt đầy dục vọng của người phụ nữ mình yêu. Anh rút mạnh dương vật ra khỏi âm đạo cô, mang theo một dòng dâm thủy và nước thuốc ngải chảy dọc xuống đùi Chăn-tha. Cô khẽ rên rỉ nuối tiếc, xoay người lại nhìn anh bằng đôi mắt mờ sương, đẫm nước.
Sô-phan đỡ cô nằm ngửa ra ngay chính giữa bệ thờ đá lớn bằng phẳng, nơi trước đây vốn dùng để đặt lễ vật cúng tế thần linh. Anh dùng hai tay banh rộng hai đùi của cô ra, để lộ hoàn toàn cửa lồn đang đỏ ửng và sưng nhẹ sau đợt ân ái vừa rồi. Anh quỳ giữa hai chân cô, cúi xuống ngậm lấy một bên đầu vú của cô, dùng lưỡi mút mát và cắn nhẹ, tay còn lại mân mê hạt le nhạy cảm đã ướt đẫm dâm thủy.
"A... đau... Sô-phan, nhẹ thôi..." Chăn-tha uốn cong người, ngón tay cô luồn vào mái tóc rối của anh, ghì chặt đầu anh vào ngực mình.
Sô-phan ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thú tính và chiếm hữu khóa chặt lấy gương mặt cô. Anh nâng hông cô lên, áp đầu cu nóng rực của mình vào cửa lồn rồi dùng một lực mạnh mẽ, dứt khoát đóng thẳng vào trong theo tư thế Truyền thống.
"Ôi... Sô-phan!" Chăn-tha hét lên một tiếng nhỏ, hai tay cô bấu chặt vào bờ vai vạm vỡ của anh, móng tay cắm sâu vào da thịt anh làm rỉ ra những vệt máu nhỏ.
Dương vật to dài của anh lấp đầy hoàn toàn âm đạo cô, kéo căng những thớ thịt nhạy cảm nhất. Sô-phan bắt đầu giã liên tục, mỗi cú đâm đều mạnh mẽ và tàn bạo như muốn đóng đinh cô vào bệ đá cổ. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát vang vọng khắp không gian u tịch của miếu cổ. Những bức phù điêu cổ kính trên vách đá như đang dõi theo cuộc ân ái trần trụi và đầy tội lỗi của đôi tình nhân dưới ánh trăng mờ.
Trong cơn mê muội của dục vọng, Chăn-tha cảm nhận rõ rệt sự khác biệt. Sự chiếm đoạt của Sô-phan mang theo hơi ấm của tình yêu chân thật, sự nâng niu đầy hoang dại, khác hẳn với những nghi thức cúng yếm lạnh lẽo, đầy đọa mà Thạch Sang áp đặt lên thân thể cô mỗi đêm. Độc thoại nội tâm cô gào thét: *Đúng rồi... Đây mới là sự sống... Sô-phan, hãy giết chết con ma trong người em đi... Em thuộc về anh, mãi mãi thuộc về anh...* Cô chủ động co chân lên, quấn chặt lấy thắt lưng anh, phối hợp nhịp nhàng với mỗi cú đâm thúc của gã trai trẻ.
Mồ hôi của hai cơ thể hòa quyện vào nhau, chảy dài trên làn da mật ong ấm nóng. Sô-phan gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, tốc độ nhấp nhô đạt đến cực hạn, nhanh và mạnh như vũ bão. Quy đầu anh liên tục va chạm vào cổ tử cung của cô, khiến Chăn-tha sung sướng đến mức trợn ngược mắt, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng vô nghĩa.
"Anh sắp... bắn vào trong em..." Sô-phan khàn đặc giọng nói, hai tay bóp chặt mông cô, thúc mạnh thêm vài chục cái liên tiếp.
"Bắn đi... Sô-phan... bắn hết vào trong lồn em đi..." Chăn-tha nấc nghẹn, cơ thể cô giật liên hồi khi cảm nhận cơn co thắt của cực khoái đang ập đến.
Sô-phan gầm lên một tiếng đầy hoang dã, đâm lút cán khúc cu gân guốc vào sâu tận đáy âm đạo của cô rồi giữ chặt hông cô. Luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc phóng mạnh từng đợt vào trong lồn Chăn-tha, lấp đầy tử cung cô bằng dòng nhựa sống ấm áp. Chăn-tha cũng đồng thời đạt cực khoái, lồn cô co bóp điên cuồng, ôm chặt lấy dương vật anh để tiếp nhận dòng sữa nóng ấm ấy. Cả hai đổ sụp vào nhau trên bệ đá cổ, thở dốc nặng nề trong niềm hạnh phúc và giải thoát tột cùng sau cuộc ân ái triền miên dài dẳng.
Một làn gió lạnh buốt từ khe núi rít qua, mang theo mùi ẩm ướt của đêm tối Thất Sơn thổi vào ngôi miếu hoang phế. Sô-phan vẫn nằm đè lên người Chăn-tha, dương vật vẫn còn cắm trong lồn cô dần dần mềm đi, để lại một cảm giác ấm áp đong đầy ở vùng bụng dưới của người phụ nữ. Chăn-tha vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của nhân tình, cảm thấy nỗi sợ hãi tà thuật của Thạch Sang đã vơi đi phần nào nhờ dòng tinh dịch nóng hổi đang chảy tràn trong cơ thể mình.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.
Từ phía chân núi xa xôi, vượt qua những cánh đồng thốt nốt mù sương, một tiếng gầm lạ, trầm đục và đầy phẫn nộ đột ngột vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối. Tiếng gầm rền vang như tiếng của một loài thú dữ bị chọc giận, nhưng lại mang theo âm hưởng ma mị, lạnh buốt của tà thuật đen tối, báo hiệu rằng kẻ thống trị vùng đất này đang tức giận trở về.