Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Sô-phan siết mạnh bàn tay thô ráp của mình vào bả vai trần của Chăn-tha, cảm nhận từng đợt run rẩy kịch liệt truyền qua làn da mịn màng nhưng lạnh toát của cô. Tiếng lửa liếm vào da thịt gã thầy cúng Thạch Sang phía sau vẫn gầm rít, mang theo mùi khét lẹt xộc vào mũi họ. Anh nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt nhói bên vai trái nơi vết đâm vẫn đang rỉ máu ấm nóng, cố sức kéo cô đứng dậy khỏi thảm cỏ khô đầy tro tàn.

"Chăn-tha, dậy đi. Mau lên, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi dân làng kéo đến!"

Chăn-tha mở mắt, đôi đồng tử vẫn còn đờ đẫn sau cơn mê loạn của bùa ngải. Cô nhìn ngọn lửa đang nuốt chửng mái nhà lá, nhìn Sô-phan rồi gật đầu yếu ớt. Đầu gối cô khuỵu xuống khi vừa đứng dậy, mặt đất chao đảo dưới chân. Không một chút do dự, Sô-phan xoay lưng lại, cúi thấp người.

"Lên lưng anh!"

Chăn-tha vòng tay qua cổ anh, áp bầu ngực ấm áp của mình vào tấm lưng rộng đẫm mồ hôi của nhân tình. Sô-phan xốc mạnh đùi cô lên, hai tay ghì chặt lấy cặp chân thon thả của người phụ nữ, lấy đà lao thẳng xuống triền dốc đá tai mèo lởm chởm.

Bước chân trần của Sô-phan đạp lên sỏi đá và những cành củi mục kêu răng rắc. Vai anh đau như có hàng ngàn mũi kim châm, máu từ vết thương chảy loang ra, thấm đẫm một bên áo tầm vông của Chăn-tha. Cô ghì chặt lấy anh, hơi thở nóng hổi gấp gáp phả vào gáy anh. Nỗi sợ hãi tột cùng về bóng ma tà thuật của Thạch Sang vẫn bao trùm lấy tâm trí họ. Trong tiếng gió rít qua những tán lá thốt nốt, tiếng chuông cúng của gã chồng tàn ác như vẫn đang đuổi theo sát nút, lanh lảnh bên tai.

Sô-phan có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ của Chăn-tha nện vào lưng mình. Cơ thể cô nhẹ bẫng nhưng lại mang một sức nặng tâm lý đè trĩu lên đôi vai đang bị thương của anh. Mỗi bước sải chân xuống dốc đá, vết đâm bên vai trái lại nhói lên một nhịp buốt tận xương tủy. Vết thương sâu hoắm do mũi dao của Thạch Sang để lại đang rách toác ra theo từng nhịp cử động dữ dội. Máu nóng chảy thành dòng, thấm đẫm tấm áo cộc tay sờn rách của anh rồi thấm tiếp qua vạt áo tầm vông mỏng manh của Chăn-tha, tạo nên một sự dính dấp ấm nóng và tanh nồng giữa hai làn da thịt. Anh phải cắn chặt môi đến mức bật ra vị máu mặn chát để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Anh biết, nếu anh gục ngã lúc này, cả hai sẽ bị chôn vùi trong cơn giận dữ của dân làng hoặc tệ hơn là sự truy sát từ những âm binh, tà thuật mà Thạch Sang đã nuôi dưỡng suốt nhiều năm qua.

Trong đầu Sô-phan, hình ảnh lưỡi hái cắt nước thốt nốt cứa đứt cổ họng Thạch Sang vẫn hiển hiện rõ mồn một. Dòng máu đen ngòm bắn lên mặt anh, nóng hổi và mang theo mùi tanh tưởi của ngải độc. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ sát nhân. Bản năng lương thiện của một gã trai nghèo leo thốt nốt đã bị bóp nghẹt hoàn toàn bởi nỗi căm phẫn tột cùng khi nhìn thấy Chăn-tha bị hành hạ. Lúc này, nỗi sợ hãi luật pháp và sự trừng phạt của dân làng hòa lẫn với sự kích thích điên cuồng của bản năng sinh tồn, đẩy anh lao đi trong đêm tối như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

Chăn-tha áp sát mặt vào tấm lưng rộng của người tình. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy dữ dội. Chén nước bùa đen ngòm mà Thạch Sang ép cô uống trước đó dường như vẫn còn âm ỉ cháy ở vùng bụng dưới. Cô cảm thấy như có hàng ngàn con rết nhỏ đang bò dọc theo huyết quản, cào xé ruột gan cô. Mỗi lần ngọn lửa bùa chú phát tác, cô lại thấy đầu óc mình chao đảo, những gương mặt quỷ dị vẽ bằng mực máu cứ chập chờn xuất hiện trước mắt. Hơi ấm từ tấm lưng đẫm mồ hôi của Sô-phan là thứ duy nhất giữ cho thần trí cô không bị kéo tuột trở lại vào bóng tối tà thuật. Cô ghì chặt lấy anh, bấu chặt móng tay vào bả vai lành lặn của anh như muốn khảm sâu thân thể mình vào anh.

Họ băng qua những cánh đồng thốt nốt mọc san sát nhau lúc bình minh chập chùng. Lớp sương mù dày đặc dâng lên từ những vũng nước đọng, ôm lấy thân hình hai kẻ trốn chạy. Sô-phan không dám dừng lại. Anh biết nếu gã thầy cúng có đồng bọn hoặc nếu dân làng phát hiện ra xác Thạch Sang bị đốt cháy, họ sẽ bị săn đuổi đến cùng trời cuối đất.

Cánh đồng thốt nốt hoang vu trong sương sớm hiện ra với những hình thù dị dạng. Những thân cây cao vút, đen đúa đứng sừng sững tựa như những gã khổng lồ đang canh giữ lối ra của vùng đất quỷ ám. Chăn-tha siết chặt cánh tay quanh cổ Sô-phan hơn. Làn da của cô vẫn còn vương những vệt tro đen từ căn nhà cháy, cọ xát vào lớp da thịt đẫm mồ hôi của anh tạo nên một sự dính dấp khó chịu. Nhưng sự khó chịu đó chẳng là gì so với nỗi kinh hoàng đang ngự trị trong tâm trí cô. Mỗi lần ngọn gió núi thổi qua, làm những tàu lá thốt nốt khô va vào nhau xào xạc, cô lại giật mình thon thót, tưởng như bàn tay khô héo của gã chồng quá cố đang vươn ra từ bóng tối để lôi cô trở lại giường thờ ma.

"Sô-phan... anh có sao không? Vai anh... máu chảy nhiều quá," Chăn-tha thầm thì bên tai anh, giọng nói vẫn còn run rẩy. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào tai anh, mang theo cả mùi ngải độc vẫn chưa tan hết từ lồng ngực.

"Anh chịu được. Sắp đến con suối rồi. Qua khỏi đó là con đường lộ."

Sô-phan thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh cố đẩy nhanh tốc độ chạy. Những cây thốt nốt cao vút tựa những bóng ma khổng lồ đứng canh gác hai bên đường mòn, chứng kiến cuộc đào thoát đầy tội lỗi và đẫm máu này. Họ chạy trốn trong nỗi hoang sợ tột cùng trước bóng tối tà thuật vừa đổ sụp sau lưng, cố gắng đặt càng nhiều khoảng cách càng tốt giữa mình và căn nhà gỗ đang lụi tàn.

Đôi chân trần của Sô-phan bắt đầu rách da vì va phải những mảnh đá răm sắc nhọn trên lối đi. Máu từ vết thương trên vai anh chảy dọc xuống sườn, hòa lẫn với mồ hôi nóng và thấm vào lớp vải xà-rông của Chăn-tha. Mỗi bước chạy là một lần anh phải đấu tranh với sự kiệt sức của cơ thể. Đầu gối anh run lên, nhưng ý chí sinh tồn và khao khát có được người đàn bà này trọn vẹn đã tiếp thêm cho anh một nguồn sức mạnh hoang dã. Anh không thể để cô rơi vào tay bất kỳ ai nữa. Thạch Sang đã chết, mối ràng buộc tà ác kéo dài nhiều năm qua đã bị lưỡi hái cắt đứt, giờ là lúc họ phải tự giành lấy sự sống.

Khi tiếng nước róc rách vang lên bên tai, Sô-phan mới dám dừng bước bên con suối đá quen thuộc. Anh đặt Chăn-tha xuống một phiến đá bằng phẳng sát mép nước. Cả hai đều kiệt sức, lảo đảo ngã vào nhau. Căn nhà của Thạch Sang giờ chỉ còn là một đốm đỏ nhỏ nhoi mờ nhạt phía chân trời xa, bị che khuất bởi sương núi.

Chăn-tha nhìn Sô-phan, rồi nhìn xuống cơ thể mình. Bộ quần áo họ đang mặc đầy tro bụi đen đúa, những vệt máu khô cứng của Thạch Sang vấy trên vạt áo và cả những vệt dịch nhầy từ cuộc ân ái cuồng loạn dưới tác dụng của bùa ngải đêm qua. Mùi hôi thối của tà thuật dường như vẫn còn bám chặt lấy làn da họ, gieo rắc sự ghê tởm sâu sắc.

Cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào những vệt nhọ nồi bám trên đùi mình. Cảm giác nhớp nháp của dịch lồn hòa lẫn với tinh dịch khô cứng làm cô rùng mình ghê tởm. Đó là tàn tích của nghi thức tà thuật rùng rợn mà Thạch Sang đã ép cô phải chịu đựng, và cũng là dấu vết của sự chiếm đoạt điên cuồng mà Sô-phan đã dùng để thức tỉnh cô khỏi cơn mê muội. Cô muốn lột bỏ tất cả, muốn cào rách lớp da thịt này để tống khứ mọi ký ức đen tối của những đêm dài nằm dưới thân xác lạnh ngắt của gã thầy cúng tàn ác.

"Chúng ta phải rửa sạch hết," Sô-phan nói, giọng khản đặc. Anh đưa tay tự cởi chiếc áo cộc tay sờn rách của mình ra, để lộ vết thương do dao đâm ở bả vai trái vẫn đang rỉ máu đỏ tươi. Vết thương sâu hoắm, miệng vết cắt mở rộng ra mỗi khi anh cử động cánh tay, để lộ những thớ thịt đỏ hồng đang co giật vì đau đớn.

Chăn-tha run rẩy đưa tay lên nút áo tầm vông mỏng manh. Từng chiếc cúc gỗ mở ra, để lộ làn da mật ong mịn màng nhưng loang lổ những vệt nhọ nồi và vết nước phép khô lại. Cô buông chiếc áo xuống phiến đá, rồi kéo phăng dải xà-rông tối màu quanh hông. Thân hình trần trụi của người đàn bà hai mươi sáu tuổi phơi bày hoàn toàn trước mắt anh dưới ánh sáng ban mai lờ mờ. Đôi gò bồng đảo tròn trịa hơi trĩu xuống, đầu vú hồng hào dựng đứng vì cái lạnh của sương sớm, và phần bụng dưới phẳng lỳ dẫn xuống khe lồn rậm rạp cỏ đen vẫn còn ướt dính tinh dịch của anh.

Sô-phan không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể cô. Dù đang trong hoàn cảnh trốn chạy ngặt nghèo, sự trần trụi của Chăn-tha vẫn có một ma lực khủng khiếp đối với anh. Bầu ngực cô phập phồng theo từng hơi thở dốc, hai bầu sữa trắng ngần nổi bật giữa làn da ngăm mật ong, tạo nên một sự tương phản đầy nhục dục. Phía dưới, mép lồn đầy lông đen của cô vẫn còn dính những vệt chất lỏng màu trắng đục bắt đầu khô lại, là minh chứng cho sự chiếm đoạt mãnh liệt của anh trong căn nhà gỗ đang cháy.

Sô-phan bước xuống dòng nước suối mát lạnh. Nước ngập đến ngang hông anh. Anh giơ tay về phía cô: "Xuống đây với anh."

Chăn-tha bước chân xuống nước, khẽ rùng mình khi dòng nước lạnh ngắt chạm vào da thịt. Cô đi sát vào lòng anh, để mặc cho Sô-phan dùng đôi tay thô ráp đầy những vết chai sạn của thợ leo thốt nốt vục nước lên người mình.

Sô-phan nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên bờ vai, lướt qua hai bầu ngực căng đầy của Chăn-tha để gột rửa những vết bẩn. Cảm giác da thịt chạm vào nhau dưới nước làm bùng lên một thứ xúc cảm ấm nóng, xua đi cái lạnh giá của núi rừng Thất Sơn. Anh vuốt ve bầu ngực cô, dùng ngón cái miết nhẹ lên đầu vú đang săn lại. Chăn-tha khẽ thở hắt ra, cô vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng của anh, áp sát cơ thể trần truồng của mình vào khuôn ngực vạm vỡ của gã nhân tình.

Dòng nước suối mát lạnh chảy xiết qua hai thân thể trần trụi, cuốn đi lớp tro bụi đen đúa bám trên da thịt họ. Nhưng khi bàn tay thô ráp của Sô-phan lướt qua làn da mịn màng của cô, sự lạnh lẽo của nước suối lập tức bị thay thế bởi một luồng nhiệt lượng nóng bỏng. Anh dùng ngón tay miết mạnh vào những vệt nhọ nồi trên bầu ngực cô, động tác lúc đầu là để gột rửa, nhưng dần dần biến thành sự vuốt ve đầy thèm khát. Đầu vú của Chăn-tha săn cứng lại dưới sự mơn trớn của anh, nổi bật giữa làn nước trong vắt. Cô thở gấp, đầu tựa vào bả vai lành lặn của anh, cảm nhận rõ ràng cự vật của anh đang lớn dần lên bên dưới làn nước, cứng ngắc và nóng hổi cọ sát vào đùi mình.

Bàn tay Sô-phan lần xuống dưới, luồn qua khe đùi mịn màng của cô để rửa sạch những vệt tinh dịch đã khô bám quanh mép lồn. Ngón tay anh chạm vào hạt mồng lịch nhạy cảm, khiến Chăn-tha khẽ rên rỉ, hai đùi khép chặt lại rồi tự động mở rộng ra để đón nhận sự chăm sóc của anh. Lồn cô ấm nóng, mềm mại, nước suối luồn vào trong càng làm tăng thêm sự kích thích nhồn nhột.

"Sô-phan... em sợ..." Cô thì thầm, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài hòa lẫn vào dòng suối. "Bùa ngải của Thạch Sang... em cảm giác nó vẫn còn ở trong người em. Nó nóng lắm, cứ cuộn lên ở bụng dưới."

"Không sao đâu. Sang chết rồi. Lửa đã thiêu rụi mọi thứ. Anh ở đây với em."

Sô-phan ôm chặt lấy mông cô, nhấc bổng cô lên để hai chân cô quắp chặt lấy hông anh. Chiếc cu gân guốc của anh đã ngóc đầu dậy dưới làn nước lạnh, cứng ngắc và nóng hổi, cọ xát trực tiếp vào mép lồn đầy nước của Chăn-tha. Trong lúc này, họ cần sự gắn kết thể xác này hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là dục vọng đơn thuần, mà là sự bấu víu sinh tồn, là lời khẳng định rằng họ vẫn còn sống sau đêm kinh hoàng vừa qua.

Anh ghì chặt hai bên mông đầy đặn của cô, cảm nhận những thớ thịt mông mềm mại nhưng săn chắc ép chặt vào lòng bàn tay mình. Chăn-tha mở rộng hai đùi, quấn chặt lấy thắt lưng anh, để lộ âm hộ màu hồng sẫm đang hé mở dưới làn nước suối. Hai mép lồn cô mọng nước, run rẩy đón nhận đầu khấc to tròn của Sô-phan đang chực chờ tấn công. Anh cúi xuống, ngậm lấy bầu ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào rồi bắt đầu đẩy hông tới trước.

Sô-phan ghì chặt hông Chăn-tha, từ từ ấn khúc cu dài của mình ngập sâu vào trong lồn cô. Dòng nước suối lạnh lẽo làm chất bôi trơn tự nhiên bị trôi đi ít nhiều, khiến lần cắm vào này mang theo sự ma sát căng chặt, thô bạo. Chăn-tha ưỡn cong người, miệng rên lên một tiếng nghẹn ngào khi cảm nhận sự xâm nhập thô ráp của anh. Cự vật của anh căng đầy trong âm đạo cô, mang lại hơi ấm nóng hổi truyền thẳng vào tử cung đang co thắt.

Cô bấu chặt móng tay vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi và nước suối của anh, để mặc cho những thớ thịt bên trong lồn mình co bóp điên cuồng xung quanh dương vật đang liên tục thúc mạnh. Sô-phan nghiến răng, đẩy hông dồn dập hơn. Từng nhịp cắm sâu lút cán làm nước suối xung quanh hông hai người bắn tung tóe. Tiếng thịt va chạm bạch bạch hòa cùng tiếng nước chảy róc rách tạo nên âm thanh nhục dục rạo rực giữa chốn rừng thiêng nước độc. 

Cơn đau buốt từ vết thương trên vai trái của Sô-phan nhói lên theo từng nhịp đẩy, nhưng cảm giác chật khít, nóng bỏng từ lồn Chăn-tha truyền lại đã lấn át hoàn toàn đau đớn thể xác. Anh muốn dùng sự thô bạo này để gột rửa hết những gì dơ bẩn nhất mà gã thầy cúng đã gieo rắc lên người cô. Anh nâng một chân cô lên, đặt lên phiến đá sát mép suối, ép cô vào một tư thế đứng nghiêng đầy cưỡng đoạt. Từ góc độ này, anh đâm thẳng cu vào lồn cô một cách mãnh liệt hơn. Mỗi lần cu anh rút ra ngoài gần hết rồi lại thúc mạnh vào tận đáy tử cung, Chăn-tha lại ưỡn người lên đón nhận, miệng phát ra những tiếng rên rỉ rách nát, đứt quãng.

"Sô-phan... ôi... mạnh nữa đi anh... đâm chết em đi..."

Chăn-tha cào cấu tấm lưng anh đến rướm máu. Nỗi sợ hãi tà thuật, nỗi đau xót cho cuộc đời giam cầm và cả niềm sung sướng tột cùng khi được tự do hòa quyện vào nhau, bùng nổ thành một cơn điên loạn thể xác. Cảm giác tội lỗi vì đã phản bội và đồng lõa giết chết người chồng pháp lý của mình nhạt nhòa đi trước sự ấm nóng của dương vật nhân tình đang lấp đầy cô. Lồn cô liên tục co bóp, tiết ra thứ dịch nhờn nóng hổi hòa vào dòng nước suối trong vắt.

Sô-phan gầm lên một tiếng đầy hoang dã, anh xoay người cô lại, bắt cô úp mặt vào tảng đá lớn nằm giữa dòng suối. Anh áp sát lồng ngực vạm vỡ của mình vào tấm lưng trần của cô, hai tay ôm ghì lấy hông cô rồi từ phía sau đâm mạnh cu vào lồn cô. Tư thế này khiến âm đạo cô khép chặt hơn, từng thớ thịt bên trong siết lấy cự vật của anh như muốn giữ chặt lấy nó mãi mãi. Anh dập hông liên hồi, mỗi cú đâm đều sâu và mạnh đến mức khiến toàn thân Chăn-tha run rẩy dữ dội. 

Trong đầu cả hai, ngọn lửa hung tàn thiêu rụi căn nhà của Thạch Sang như vẫn đang bùng cháy rực rỡ, thiêu đốt đi tất cả những cấm kỵ đạo đức và luật lệ của thế gian. Họ chỉ còn biết bấu víu vào nhau, dùng sự kết hợp da thịt này để khẳng định sự tồn tại của bản thân.

Sau những nhịp thúc dồn dập đến nghẹt thở, Sô-phan cảm thấy dòng máu trong người sôi lên. Anh ôm chặt lấy eo cô, đẩy mạnh liên tiếp vài chục cái rồi phóng thẳng luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong lồn Chăn-tha. Luồng nước ấm áp phun trào trong âm đạo khiến cô co rút kịch liệt, hét lên một tiếng nhỏ rồi đổ sụp người xuống phiến đá. Sô-phan cũng kiệt sức, gục đầu lên bờ vai mịn màng của cô, hơi thở dồn dập phả vào làn da ướt đẫm nước suối.

Họ nằm ôm nhau như thế giữa dòng suối lạnh thêm một lúc lâu, để nước suối cuốn trôi đi những tàn dư cuối cùng của cuộc hoan lạc đẫm máu.

Khi cơ thể bắt đầu run lên vì lạnh, Sô-phan mới lảo đảo đứng dậy. Anh dìu Chăn-tha bước lên bờ suối. Cả hai trần trụi đứng trên bờ đá lởm chởm, làn da ngăm mật ong của họ đỏ ửng lên vì lạnh và vì sự kích thích thể xác vừa qua. Sô-phan đi đến bên gốc một cây thốt nốt già nằm khuất sau những tảng đá lớn. Anh luồn tay vào một hốc cây rỗng đã được che đậy bằng những cành củi khô, kéo ra một chiếc bọc vải được quấn chặt nhiều lớp ni-lông bên ngoài.

Đây là bọc đồ mà anh đã lén chuẩn bị từ vài ngày trước, đề phòng cho tình huống xấu nhất khi kế hoạch bỏ trốn cùng cô nhen nhóm.

Anh mở bọc ni-lông ra. Bên trong có hai bộ quần áo khô ráo, một chiếc khăn krama mới, một hũ dầu thảo dược nhỏ và số tiền tiết kiệm ít ỏi mà anh tích cóp được từ những chuyến leo thốt nốt bán nước dọc các bản làng.

Chăn-tha đỡ lấy hũ dầu thảo dược. Cô nhìn vết thương ở vai trái của anh, miệng vết cắt bị nước suối ngấm vào bắt đầu tái nhợt và sưng tấy. Cô đổ một ít dầu ra lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng áp vào vết thương của Sô-phan. Cảm giác bỏng rát cực độ khiến anh co rúm người lại, nghiến chặt răng để không phát ra tiếng động. Chăn-tha xót xa nhìn người yêu, cô dùng chiếc khăn krama mới quấn nhiều vòng quanh bả vai và ngực anh, thắt nút thật chặt để giữ vết thương không bị rách thêm.

Họ nhanh chóng mặc quần áo mới vào. Chăn-tha mặc chiếc áo tầm vông màu xanh chàm sẫm và quấn xà-rông vải thô tối màu. Sô-phan mặc chiếc áo cộc tay màu đen sờn và quần vải thô rộng rãi. Những bộ quần áo cũ dính đầy tro bụi và máu của Thạch Sang được Sô-phan gom lại, nhét sâu vào một bụi rậm đầy gai góc bên bờ suối để xóa dấu vết.

Cầm chiếc bọc vải nhỏ đựng số tiền tiết kiệm, Sô-phan nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Chăn-tha.

"Chúng ta phải đi thôi. Ra đường lộ lớn trước khi trời sáng hẳn."

Họ bắt đầu bước đi trên con đường mòn nhỏ men theo triền dốc núi. Sương mù hừng đông dâng lên từ những vũng nước đọng dưới chân núi dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy lối đi trong vòng vài bước chân. Những thân cây thốt nốt cao vút đứng im lìm hai bên đường mòn, tựa như những bóng ma khổng lồ đang chứng kiến cuộc đào thoát đầy tội lỗi này.

Tiếng bước chân của họ đạp lên những tàu lá thốt nốt khô xào xạc vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng. Cơn sốt nhẹ từ vết thương bắt đầu hành hạ Sô-phan, khiến đầu óc anh đôi lúc chao đảo. Thế nhưng, ý chí sinh tồn và khao khát bảo vệ người đàn bà đi bên cạnh đã thúc đẩy anh vững bước. Chăn-tha đi sát bên anh, thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn về phía đỉnh núi, nơi căn nhà gỗ giờ chỉ còn là một đống tàn tro nguội lạnh. Cô biết, cuộc đời cũ của cô đã chấm dứt hoàn toàn trong ngọn lửa đêm qua.

Họ đi bộ liên tục hơn một giờ đồng hồ qua những lối mòn hiểm trở lầy lội sương sớm, cuối cùng cũng nhìn thấy con đường lộ lớn đất đỏ chạy ngang qua vùng Thất Sơn.

Lúc này, bầu trời đã chuyển sang màu xám nhạt. Sương mù bắt đầu loãng dần nhưng vẫn còn lượn lờ trên mặt đất đỏ.

Từ đằng xa, tiếng động cơ nổ xình xịch và ánh đèn pha vàng vọt của chiếc xe đò cũ kỹ xuất hiện. Đó là chuyến xe khách sớm nhất chạy tuyến liên tỉnh hướng về phía biên giới.

Sô-phan dắt Chăn-tha bước nhanh ra mép đường lộ, giơ cánh tay lành lặn lên vẫy xe. Chiếc xe đò phanh kít lại, bụi đỏ cuốn lên mù mịt trong làn sương sớm.

Họ bước lên xe, nhanh chóng tìm xuống hàng ghế cuối cùng tối tăm để ngồi nép sát vào nhau, tránh những ánh mắt tò mò của vài hành khách đi chợ sớm. Chiếc xe khách xóc nảy mạnh mẽ, bắt đầu tăng tốc rời khỏi vùng đất Bảy Núi.

Ngoài cửa sổ xe, ánh mặt trời đầu tiên nhô lên sau những đỉnh núi nhấp nhô của Thất Sơn, rọi những tia sáng vàng rực rỡ xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang tan rã. Cảnh núi rừng u ám lùi dần lại phía sau.

Chăn-tha tựa đầu vào bả vai lành lặn của Sô-phan, hơi thở cô mệt mỏi dưới tác động của cơn sốt bùa ngải chưa tan hết. Cô khẽ nới lỏng cổ chiếc áo tầm vông màu xanh chàm để tìm kiếm chút gió mát từ cửa sổ tạt vào.

Dưới ánh sáng ban mai rực rỡ của ngày mới, ngay trên làn da mịn màng gần xương quai xanh bên phải của cô, một vết sẹo màu đen sẫm hiện lên rõ mồn một. Vết sẹo có hình thù ngoằn ngoèo kỳ dị tựa như những ký tự bùa chú mà Thạch Sang từng dùng mực máu vẽ lên người cô để yếm bùa giữ vợ. Vết sẹo đó đã ăn sâu vào da thịt cô, đen đúa và xù xì, như một dấu tích vĩnh viễn không thể xóa nhòa của quá khứ đen tối, của tội lỗi đẫm máu mà họ đã phạm phải để đổi lấy sự tự do này.

Sô-phan cúi đầu nhìn vết sẹo đen trên ngực cô. Anh lặng lẽ đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của mình lên, dùng ngón tay khẽ vuốt ve làn da quanh vết sẹo của người tình, đôi mắt anh đầy vẻ xót xa nhưng vô cùng kiên định. Họ nắm chặt tay nhau khi chiếc xe đò lao đi trong nắng sớm, hướng về một vùng đất mới vô định phía trước.