Sô-phan ghì chặt lòng bàn tay vào thân cây thốt nốt nhám búa, để lớp vỏ khô xù xì đâm vào da thịt đau nhói, giữ cho bản thân không lao thẳng tới ô cửa sổ gỗ mục nát ấy. Chăn-tha ở phía bên kia khung cửa khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô cùng nhẹ nhưng đủ sức nặng để đóng đinh lời hẹn ước câm lặng giữa đêm tối Thất Sơn. Ngay lúc anh định tiến thêm một bước ra khỏi bóng tối của rặng cây, một tiếng động kẹt kẹt sắc nhọn vang lên từ phía gian thờ bên trong nhà. Bóng đen cao gầy của Thạch Sang bắt đầu lay động trên vách lá, kéo theo vệt sáng chập chờn từ ngọn đèn dầu. Chăn-tha giật mình, gương mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt. Cô vội vàng khép hai cánh cửa gỗ mục lại, cắt đứt ánh nhìn đang nung nấu giữa hai người trước khi gã chồng tà ác kịp phát hiện ra kẻ đứng ngoài vườn đêm.
Sô-phan đứng chôn chân trong bóng tối bao trùm. Tiếng gỗ mục va vào nhau cạch một tiếng khô khốc dội vào tai anh như gáo nước lạnh, nhưng ngọn lửa dục vọng trong lòng anh thì không cách nào dập tắt được. Anh đứng đó, mắt vẫn nhìn trừng trừng vào cánh cửa đã đóng kín, nơi những vệt sáng yếu ớt vẫn lọt qua kẽ nứt vách lá. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở nóng hổi quyện vào sương muối lạnh lẽo đang tràn xuống từ các đỉnh núi đá tai mèo. Mùi dầu ngải thảo dược hăng nồng từ vạt áo của Chăn-tha dường như vẫn còn lảng vảng quanh đây, bám riết lấy khứu giác anh, cào xé tâm can anh bằng một nỗi thèm khát điên cuồng. Anh siết chặt chiếc lưỡi hái dắt bên hông, quay người đi về phía chòi lá của mình. Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: anh phải cướp cô đi, bất chấp Thạch Sang có sở hữu bao nhiêu bùa ngải đáng sợ.
Đường về chòi lá tối tăm, mọc đầy những bụi xương rồng gai và cỏ dại cao lút đầu người. Sô-phan đi như một kẻ mộng du, bước chân trần giẫm lên đá dăm nhọn hoắt mà không hề cảm thấy đau đớn. Tâm trí anh ngập tràn hình ảnh Chăn-tha quỳ trần truồng trước bàn thờ ma đêm qua, tấm lưng trần loang lổ nước phép và hai bầu ngực tròn trịa run rẩy dưới bàn tay thô bạo của Thạch Sang. Mối căm hận gã thầy cúng dâng lên nghẹn họng, khiến lồng ngực anh thắt chặt lại. Anh tự hỏi tại sao một người phụ nữ mềm mại, dịu dàng như cô lại phải chịu đựng sự đày đọa tàn độc của gã chồng tà ác. Sự ghen tuông bản năng của một gã đàn ông khỏe mạnh đối với kẻ đang sở hữu người phụ nữ mình thèm khát làm máu trong người anh sôi lên sùng sục.
Về tới căn chòi lá trống trải nằm trơ trọi cạnh đồng cỏ tranh, Sô-phan nằm vật xuống chiếc chõng tre ọp ẹp. Tiếng mối mọt đục khoét những cây cột tre vang lên đều đặn trong đêm tối tĩnh mịch càng làm cho đầu óc anh thêm điên cuồng. Anh thò tay vào cạp quần đùi sờn rách, lôi chiếc khăn krama thô ráp của Chăn-tha ra. Khăn vẫn còn ẩm ướt vì nước suối và mồ hôi của cô từ buổi sáng hôm trước. Sô-phan áp chặt chiếc khăn lên mũi và miệng, hít thật sâu mùi hương thảo mộc hăng nồng trộn lẫn mùi da thịt ấm áp, quyến rũ của cô. Mùi hương đó xộc thẳng vào đại não, đánh thức sự khao khát thể xác mà anh đã cố đè nén suốt bao ngày qua.
Không thể chịu đựng nổi sự trống vắng này, Sô-phan luồn tay xuống dưới chiếc quần đùi sờn rách, nắm lấy thân cu đã cương cứng đến mức đau nhức. Khúc cu to dài, gân guốc dựng đứng lên, nóng hổi và giật mạnh trong lòng bàn tay thô ráp của anh. Anh bắt đầu vuốt ve, dùng thớ vải thô của chiếc khăn krama cọ xát vào quy đầu đang rỉ ra những giọt dịch nhầy ấm nóng. Sô-phan nhắm chặt mắt, miệng thở dốc những hơi nặng nề. Trong bóng tối, anh tưởng tượng mình đang đè Chăn-tha xuống tấm phản gỗ, lột bỏ chiếc xà-rông lụa của cô rồi thô bạo vạch hai đùi cô ra. Anh tưởng tượng mình dùng đầu cu nóng hổi cọ xát vào hai mép lồn múp míp đầy lông mu của cô, rồi mạnh mẽ đâm thẳng vào cái hang ẩm ướt, khít khao đang không ngừng tuôn nước ấy. Anh muốn nghe tiếng cô rên rỉ dưới thân mình, muốn thấy cô khóc lóc và cầu xin anh mạnh hơn nữa, chứ không phải quỳ phục tùng dưới gã thầy cúng ác độc kia.
Bàn tay anh sục cạc nhanh hơn, mạnh hơn. Nhịp thở dồn dập dội vang trong căn chòi nhỏ. Cảm giác ma sát ngột ngạt cùng hình ảnh lồn múp của Chăn-tha hiện lên rõ mồn một đẩy sự kích thích lên đến tột đỉnh. Toàn thân anh căng cứng, mông hơi nhấc lên khỏi chõng tre trước khi bắn ra những dòng tinh dịch nóng ấm, đặc sệt đầy lên chiếc khăn krama của cô. Sô-phan nằm vật ra, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh siết chặt chiếc khăn trong tay, lòng tự nhủ ngày mai nhất định phải tìm cách gặp cô.
Chiều hôm sau, cái nắng oi nồng của vùng Bảy Núi đổ xuống những vách đá khô khốc. Sô-phan vừa leo xuống từ ngọn thốt nốt cao vút, mồ hôi nhễ nhại đọng thành vệt trên khuôn ngực ngăm đen rắn rỏi. Khi anh đang dọn dẹp mấy ống tre hứng nước ngọt dưới gốc cây, bóng dáng mảnh mai của Chăn-tha xuất hiện phía lối mòn dẫn vào mé rừng chân núi. Cô mang theo chiếc giỏ tre nhỏ, bước đi có phần gượng gạo, đôi vai khẽ co rụt lại mỗi khi vạt áo tầm vông mỏng manh cọ xát vào làn da cổ tấy đỏ do nước phép của Thạch Sang vẩy lên đêm qua.
Sô-phan lẳng lặng bám theo sau cô. Anh đi nép vào những bụi tre gai, bước chân trần nhẹ nhàng không hề phát ra tiếng động trên nền đất đầy lá khô mục nát. Lối mòn dẫn sâu vào rừng đá càng lúc càng gập ghềnh. Những tảng đá tai mèo dựng đứng, xám xịt và sắc lẹm như những lưỡi gươm chĩa lên trời. Chăn-tha lầm lũi đi phía trước, thỉnh thoảng cô dừng lại bên những hốc đá ẩm ướt để hái vài cọng ngải cứu rừng và lá thuốc nam.
Sự bám theo của Sô-phan không qua được mắt Chăn-tha. Cô cố tình đi chậm lại, bước chân lững lờ như muốn kéo dài thời gian giữa hai người. Mỗi lần cúi người xuống để bứt một nhành lá thuốc ẩn sâu trong kẽ đá, chiếc áo tầm vông màu trắng ngà rộng cổ của cô lại trễ xuống, phơi bày bờ vai gầy mịn màng và nốt ruồi đen gợi cảm nơi xương quai xanh thanh tú. Làn da cô đỏ ửng lên dưới ánh nắng chiều xuyên qua tán lá rừng, rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ li ti dọc theo sống lưng, làm thớ vải mỏng dán chặt vào da thịt, để lộ rõ đường rãnh lưng sâu hoắm đầy kích thích. Cô quay đầu lại, không nhìn thẳng vào hướng anh đang nấp, nhưng đôi mắt to tròn u uẩn khẽ liếc qua kẽ lá tre gai, gửi đi một tín hiệu đầy mời gọi. Sô-phan đứng nép sau một tảng đá lớn, hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy cặp đùi mật ong của cô lộ ra dưới gấu xà-rông mỗi lần cô bước qua những khe đá hẹp.
Nắng chiều xiên qua kẽ lá rừng tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên tấm lưng trần của Chăn-tha. Chiếc áo tầm vông mỏng đến mức Sô-phan có thể nhìn rõ những đường gân lưng uyển chuyển theo mỗi nhịp cúi người của cô. Khi cô nghiêng người để lấy chiếc lá thuốc bám trên vách đá cao, gấu xà-rông bị kéo lên quá đầu gối, lộ ra bắp chân thon thả và làn da mịn màng ướt đẫm mồ hôi. Sô-phan có thể cảm nhận được mùi ngải cứu hăng nồng tỏa ra từ cơ thể cô, quyện vào làn gió rừng nóng bức.
Chăn-tha khẽ dừng lại trước một bụi cây xấu hổ đầy gai nhọn. Cô ngoảnh mặt lại, ánh mắt u sầu chạm thẳng vào vị trí Sô-phan đang đứng nấp sau tảng đá. Đôi mắt cô to tròn, nhưng luôn có một màn sương buồn ảm đạm bao phủ, nhìn anh như muốn cầu cứu, lại như đang thách thức lòng can đảm của chàng trai trẻ. Cô không nói một lời nào, chỉ khẽ cắn đôi môi đầy đặn của mình, rồi dùng ngón tay thon dài gạt nhẹ một sợi tóc đen rủ trước trán. Hành động vô tình ấy làm lộ ra chiếc vòng chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay trái của cô. Sô-phan đứng im như phỗng, tim đập liên hồi. Anh muốn lao ra ôm lấy cô ngay lập tức, nhưng lý trí cảnh báo anh phải kiên nhẫn. Thạch Sang là kẻ xảo quyệt, gã có thể đã cài bùa chú trên người vợ mình để theo dõi.
Chăn-tha tiếp tục bước đi, bước đi của cô chậm rãi và có phần lả lướt hơn. Cô cố tình đi qua những đoạn dốc hẹp, nơi cô phải bám tay vào các thân cây rừng để giữ thăng bằng. Mỗi cử động co duỗi của cơ thể cô đều phơi bày những nét quyến rũ chết người. Vòng mông căng tròn ẩn sau lớp xà-rông lụa đung đưa theo từng bước chân trần của cô trên nền đất ẩm. Sô-phan đi sau cô, mắt dán chặt vào vùng hông quả táo ấy. Dương vật trong chiếc quần đùi sờn rách của anh lại bắt đầu biểu tình, cương cứng đến mức đầu khấc cọ xát vào lớp vải thô ráp gây ra một cảm giác tê dại, đầy kích thích. Anh phải lấy tay ấn nhẹ vào cạp quần để giữ cho khúc cu không bị lộ ra quá rõ ràng.
Cơn gió núi Thất Sơn bất chợt thổi mạnh, làm vạt áo tầm vông mỏng manh của Chăn-tha bay ngược về phía sau, dán chặt vào bầu ngực tròn trịa. Sô-phan nuốt nước bọt. Anh nhìn rõ hình dáng của hai gò bồng đảo căng mẩy, thậm chí có thể tưởng tượng ra đầu vú thâm sẫm của cô đang nhô lên sau lớp vải trắng ngà. Sự rạo rực trong lòng anh dâng lên cuồn cuộn như sóng triều. Anh biết mình đã lún quá sâu vào mối tình tội lỗi này, nhưng cơ thể và linh hồn anh đã hoàn toàn bị người đàn bà này chiếm đoạt.
Mây đen từ đỉnh núi Thất Sơn bất chợt ùn ùn kéo đến, nhanh đến mức không ai kịp trở tay. Bầu trời chiều đang vàng vọt bỗng chốc tối sầm lại. Gió chướng từ trên các khe núi đá hú lên từng hồi rợn người, quật ngã những tán lá thốt nốt xào xạc. Những hạt mưa rừng đầu tiên to bằng hạt ngô trút xuống, lạnh buốt và rát mặt. Cơn giông nhanh chóng biến lối mòn thành những dòng nước bùn đỏ chảy xiết, trơn trượt. Chăn-tha luống cuống ôm chặt chiếc giỏ tre vào lòng, bước chân cô loạng choạng rồi trượt dài trên một phiến đá phủ rêu xanh.
Sô-phan không chần chừ thêm một giây nào. Anh lao ra khỏi bụi rậm, bàn tay thô ráp, rắn chắc chộp lấy cổ tay ấm nóng của cô.
"Đi theo tôi! Có chòi lá phía trước!" Sô-phan hét lớn để át đi tiếng sấm nổ vang trời.
Chăn-tha không hề chống cự. Cô để mặc anh kéo đi băng qua những bụi gai cào rách cả da chân. Hai người chạy thục mạng hướng về chiếc chòi canh thốt nốt dựng tạm bằng tre và lá khô đã rách nát nằm trơ trọi giữa đồng cỏ tranh. Mưa rừng quất vào mặt họ đau rát, giội xuống cơ thể họ những dòng nước lạnh buốt nhưng không thể làm giảm đi sức nóng phát ra từ bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Khi họ lao được vào bên trong chòi lá, cơn mưa ngoài kia đã biến thành một bức tường nước trắng xóa, giội xuống mái lá thốt nốt khô tạo nên những âm thanh ầm ầm như trống trận. Căn chòi chật hẹp chỉ rộng chưa đầy vài sải tay, bốn bề trống trải, gió lạnh lùa qua khe hở của những vách tre mục nát, mang theo hơi nước buốt giá tạt thẳng vào người hai kẻ trốn chạy.
Chăn-tha đứng nép vào góc chòi, hai vai run lên bần bật vì lạnh. Chiếc áo tầm vông mỏng sũng nước dính chặt vào cơ thể cô, phơi bày trọn vẹn những đường cong nảy nở đầy khêu gợi. Dưới lớp vải ướt nhẹp bám sát da thịt, hai bầu ngực tròn trịa của cô nhô cao, hai đầu vú săn cứng lại nổi rõ lên sau thớ vải mỏng. Chiếc xà-rông lụa tối màu ôm khít lấy vòng hông nở nang và cặp đùi mật ong ấm nóng của người đàn bà đã có chồng, phác họa nên một đường cong hoàn mỹ khiến hơi thở của Sô-phan lập tức trở nên nghẹn ứ. Từng giọt nước mưa từ mái tóc dài của cô chảy dài xuống cổ, len lỏi vào khe ngực sâu hoắm rồi thấm đẫm vạt áo.
Sô-phan đứng đối diện cô, toàn thân anh cũng ướt đẫm. Lớp cơ bụng săn chắc phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dồn dập. Mắt anh khóa chặt vào cơ thể Chăn-tha. Trong không gian chật hẹp ngột ngạt này, mùi đất ướt, mùi nước mưa rừng hòa quyện với mùi dầu ngải hăng nồng tỏa ra từ làn da nóng hổi của Chăn-tha tạo thành một chất xúc tác cực mạnh, đốt cháy chút lý trí mỏng manh còn sót lại trong đầu chàng trai trẻ. Anh nhìn thấy rõ vùng tam giác múp míp của cô dưới lớp xà-rông lụa mỏng sũng nước dán sát vào đùi, in rõ từng đường nét quyến rũ.
Không thể kiềm chế được nữa, Sô-phan bước tới một bước, vòng hai cánh tay rắn rỏi ôm ghì lấy Chăn-tha từ phía sau. Cảm giác da thịt chạm vào nhau qua lớp vải ướt át làm cả hai khẽ rùng mình. Anh áp sát lồng ngực vạm vỡ của mình vào tấm lưng mềm mại của cô. Dưới lớp quần đùi sờn rách sũng nước, dương vật của Sô-phan đã cương lên cứng ngắc tự bao giờ. Khúc cu nóng hổi, to dài của anh nện chặt, áp sát vào hai bầu mông căng tròn đầy đặn của Chăn-tha qua lớp vải xà-rông ướt nhẹp.
Chăn-tha khẽ rên lên một tiếng run rẩy. Cô không đẩy anh ra, ngược lại, cô ngửa đầu dựa hẳn vào bờ vai rộng của anh, cảm nhận sức nóng từ cơ thể nam tính tràn đầy sức sống đang bao bọc lấy mình, xua đi cái lạnh buốt của mưa rừng và nỗi sợ hãi tà thuật đang đeo bám cô suốt bấy lâu nay.
"Sô-phan... đừng..." Chăn-tha thì thầm, giọng nói đứt quãng, nhưng bàn tay cô lại siết chặt lấy cánh tay săn chắc của anh đang ôm ngang hông mình. "Nếu gã biết... gã sẽ giết cả hai chúng ta mất."
"Tôi không sợ gã." Sô-phan ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da cổ nhạy cảm. "Đêm qua nhìn gã hành hạ em, tôi đã muốn giết gã rồi. Chăn-tha, em có muốn trốn đi cùng tôi không?"
Bàn tay thô ráp của Sô-phan luồn xuống dưới mép áo tầm vông sũng nước của cô, trực tiếp tiếp xúc với làn da bụng mịn màng và nóng bỏng. Da thịt cô run lên dưới ngón tay thô bạo của anh. Anh vuốt ngược lên phía trên, nắm trọn lấy hai bầu ngực tròn trịa, mềm mại của Chăn-tha. Anh bóp mạnh, cảm nhận sự đàn hồi căng đầy của bầu vú phụ nữ. Đầu vú cô săn cứng lại trong lòng bàn tay anh, khiến cô ưỡn người ra sau, ép chặt mông mình vào dương vật đang cương cứng của anh qua hai lớp vải ướt.
"Sô-phan... ôi..." Chăn-tha khẽ rên lên, hai mắt cô nhắm nghiền, đầu óc quay cuồng trong cơn say dục vọng.
Sô-phan xoay người cô lại đối mặt với mình. Đôi mắt cô to tròn, ướt đẫm nước mưa nhìn thẳng vào mắt anh. Anh nhìn thấy sự khao khát mãnh liệt trộn lẫn nỗi sợ hãi tột cùng trong ánh mắt ấy. Anh cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đầy đặn của cô. Họ lao vào nhau bằng một nụ hôn cuồng nhiệt, ngấu nghiến. Môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, Sô-phan hút trọn hơi thở dồn dập của Chăn-tha, nếm trải vị ngọt ngào pha chút mặn chát của nước mưa trên mặt cô. Anh dùng một tay nâng một bên đùi mật ong của cô lên, ép sát cô vào vách tre của căn chòi dột nát.
Tay còn lại của anh luồn sâu vào trong chiếc xà-rông lụa sũng nước, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng bên trong đùi cô. Làn da đùi nóng bỏng như muốn thiêu cháy bàn tay anh. Anh miết mạnh từ đầu gối lên đến bẹn, rồi chạm vào vùng lông mu rậm rạp, ẩm ướt. Ngón tay anh di chuyển dọc theo khe lồn múp míp đang rỉ nước nhầy nóng hổi. Cánh hoa âm đạo của cô đã ướt đẫm dịch tình, ấm nóng và mềm mại vô cùng. Khi ngón tay anh miết nhẹ lên hạt trĩ quy đầu nhạy cảm của cô, Chăn-tha ưỡn cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, hai tay cô ôm chặt lấy cổ anh như muốn dính chặt vào người anh.
"Lồn em ướt quá, Chăn-tha..." Sô-phan khàn giọng thì thầm, ngón tay anh thụt thọc nhẹ nhàng vào bên trong âm đạo khít khao của cô. "Em có thèm cu của tôi không?"
"Có... Sô-phan... tôi muốn..." Chăn-tha không còn giấu giếm nữa. Nỗi sợ hãi gã chồng tàn ác đã bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi hoàn toàn trong giây phút này. Cô dang rộng hai đùi, quấn chặt lấy hông anh, để lộ hoàn toàn vùng nhạy cảm ướt át.
Sô-phan kéo phăng chiếc quần đùi sờn rách của mình xuống dưới hông, giải phóng cho khúc cu to dài, gân guốc đỏ ửng đang giật mạnh liên hồi. Dương vật của anh dài hơn gang tay, quy đầu to tròn đã rỉ đầy dịch nhầy ấm nóng. Anh nâng đùi Chăn-tha lên, ép sát cô vào vách chòi tre ọp ẹp. Anh hướng đầu cu nóng bỏng của mình vào cửa lồn đang mở rộng của Chăn-tha, cọ xát liên tục vào hạt trĩ quy đầu nhạy cảm của cô, khiến cô rên rỉ không ngừng. Sự kích thích thể xác dâng cao đến cực hạn, đẩy cả hai vào một cơn mê muội điên cuồng của dục vọng cấm kỵ.
Nhưng đúng lúc Sô-phan đang chuẩn bị kéo phăng chiếc xà-rông của Chăn-tha xuống, một âm thanh quái dị xé toạc màn mưa trắng xóa ngoài kia, giội thẳng vào tai họ.
*Keng... keng... lanh lảnh...*
Tiếng chuông lắc đồng dùng để cúng ma rừng của Thạch Sang vang lên liên hồi từ hướng ngôi nhà gỗ trên triền dốc cao, dội qua màn mưa tầm tã, nghe vừa ma mị vừa lạnh buốt xương tủy.
Âm thanh đó giội thẳng vào đầu hai kẻ đang chìm đắm trong dục vọng. Chăn-tha giật bắn mình, mắt trợn trừng đầy sợ hãi. Cô vội vã dùng sức đẩy mạnh lồng ngực Sô-phan ra. Hai người buông nhau ra trong tư thế hỗn loạn, hơi thở dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khi cả hai còn chưa kịp định thần để sửa sang lại quần áo xộc xệch, ánh mắt của Sô-phan chợt đổ dồn về phía thềm cửa chòi lá, nơi những hạt mưa rừng đang tạt vào xối xả.
Nằm ngay trên bậc tre mục nát lối ra vào chòi, một lá bùa đỏ sũng nước đang nằm lặng lẽ. Lá bùa được vẽ bằng mực đen sẫm vẽ những ký tự ngoằn ngoèo rợn người, dù bị nước mưa xối vào nhưng vệt mực đỏ tươi như máu mới rỉ vẫn không hề phai nhạt, tựa như nó vừa được ai đó đặt xuống đây chỉ vài nhịp thở trước. Lá bùa đỏ nằm đó, đỏ rực một cách quái dị giữa nền đất xám xịt ẩm ướt, tựa như một con mắt độc ác của Thạch Sang đang nhìn chằm chằm vào họ, một lời cảnh báo chết chóc đầy lạnh lẽo treo lơ lửng giữa cơn mưa rừng Thất Sơn.