Sô-phan bặm môi đến mức bật máu, hai tay ghì chặt vào đòn gánh củi mục đến mức móng tay chuyển sang màu trắng bợt. Anh xoay người, thô bạo vác đòn gánh lên vai rồi bước đi, bước chân dồn dập cố xua đi tiếng cười hắc hắc của Thạch Sang đang rung lên trong cổ họng gã chồng độc ác của người tình. Tiếng cười ấy nhọn hoắt như gai thốt nốt, cào xé tâm can anh, bám đuổi anh dọc theo con dốc đá tai mèo lở chởm. Anh cắm đầu chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại khuôn mặt đang nhăn nhúm vì đau đớn của Chăn-tha nơi bậu cửa gỗ mục nát. Lồng ngực Sô-phan nghẹn đắng, hơi thở đứt quãng hòa cùng tiếng lạch cạch của những ống tre đựng nước thốt nốt đập liên hồi vào sườn. Anh ghét sự bất lực của chính mình, ghét cả những ký tự bùa chú ngoằn ngoèo đang ám ảnh đầu óc, biến anh thành kẻ hèn nhát trốn chạy.
Đầu óc anh quay cuồng với hình ảnh Chăn-tha run rẩy đón lấy chén nước bùa đen ngòm. Mùi hôi thối tanh tưởi ấy dường như vẫn còn bám chặt lấy cánh mũi anh, nhắc nhở anh về sự tàn nhẫn của Thạch Sang. Gã thầy cúng không chỉ muốn dằn mặt anh, gã đang muốn hủy hoại Chăn-tha để bảo vệ thứ quyền lực tà ác của mình. Sô-phan chạy mỗi lúc một nhanh, những viên đá dăm dưới chân sạt lở, khiến anh trượt ngã mấy lần, da đầu gối và lòng bàn tay trầy xước rướm máu. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với cơn bão lòng đang gầm thét trong ngực. Anh muốn quay lại, muốn xông vào giật lấy Chăn-tha khỏi bàn tay quỷ dữ của gã chồng, nhưng nỗi sợ hãi vô hình trước những thứ tà thuật vô hình của Thạch Sang lại kéo ghì chân anh lại.
Phía sau anh, trong ngôi nhà gỗ vách lá cô độc nằm chênh vênh trên triền dốc, Chăn-tha đang quỵ xuống bên cọc vách lá thốt nốt. Một tay cô bấu chặt vào thớ lá khô xù xì, những chiếc móng tay gãy gập găm sâu vào kẽ lá để giữ cho thân hình mảnh dẻ không đổ sụp xuống nền đất nện. Cơn nóng rát từ chén nước bùa đen ngòm bắt đầu cào xé từ cuống họng cô, luồn lách dọc theo thực quản rồi bùng lên như một vũng than hồng nằm ngay giữa ruột gan. Cô muốn nôn ra, nhưng cơ bụng co thắt dữ dội chỉ đẩy lên những ngụm khí nóng hăng hắc vị ngải độc. Ánh mắt cô mờ đi, chỉ còn thấy bóng lưng săn chắc của Sô-phan khuất dần dưới chân dốc, mang theo cả niềm hy vọng sống sót cuối cùng của cô vào bóng tối nhập nhẹm.
Cơn bỏng rát nhanh chóng biến thành những cơn co thắt buốt nhói. Chăn-tha cố lết thân xác rã rời vào buồng trong, ngã vật xuống chiếc giường gỗ thô ráp. Độc bùa phát tác nhanh khủng khiếp dưới ánh trăng tròn bắt đầu nhô lên sau đỉnh núi. Da thịt cô nóng ran như nung trong lò gạch, từng lỗ chân lông tiết ra lớp mồ hôi nhớp nháp bốc mùi hăng nồng của thảo dược thối rữa. Cô cảm nhận rõ ràng thứ nước sền sệt kia đang len lỏi vào từng mạch máu, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Sự đau đớn thể xác bắt đầu mở đường cho những ảo giác kinh hoàng ập đến tàn phá tâm trí cô.
Thần trí Chăn-tha bắt đầu bị kéo vào một khoảng không tối tăm đầy ảo giác đen tối. Căn buồng chật hẹp bỗng chốc méo mó, những vách lá thốt nốt khô cằn biến thành những mảng da người nhăn nheo, đỏ lựng đang phập phồng thở theo từng nhịp thở thều thào của cô. Từ góc tối của trần nhà, những bóng đen ngoằn ngoèo tựa như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm xuống. Chúng có hàng trăm cái chân nhọn hoắt, bò lướt qua da thịt cô, để lại những vệt ngứa ngáy buốt nhói. Chăn-tha khóc không thành tiếng, cô muốn hét lên gọi tên Sô-phan nhưng cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, chỉ phát ra những tiếng khè khè đứt quãng.
Cơn đau thắt quặn ở dạ dày trào dâng, khiến Chăn-tha lật nghiêng người, nôn thốc nôn tháo xuống sàn gầm giường. Thứ dịch nôn đen ngòm, nhớt dính xộc lên mùi máu tanh sặc sụa. Nhưng ảo giác không buông tha cô. Trong vũng chất lỏng vừa nôn ra, cô thấy hàng ngàn đầu rết con đang ngoe nguẩy ngóc đầu lên, há miệng chực chờ cắn xé. Trên trần nhà gỗ mục, những thớ gỗ cũ kỹ nứt nẻ chảy ra dòng nước đỏ lòm như máu loãng, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống mặt, xuống ngực cô. Mỗi giọt nước rơi xuống da thịt đều bỏng rát như tàn lửa của ngọn đuốc, hun đúc thêm sự hoảng loạn tột cùng trong tâm trí. Cô cố lết đi nhưng bốn bức vách lá như đang đổ sụp xuống, ép chặt lấy lồng ngực cô, làm cô ngộp thở trong cái nóng hầm hập của căn buồng kín mít.
Trong cơn mê loạn, cô nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc của Thạch Sang nhân lên gấp bội. Những khuôn mặt ấy hiện ra trên vách lá, trên trần nhà, thậm chí dưới gầm giường gỗ mục. Những đôi mắt hí đỏ ngầu của gã chằm chằm nhìn cô từ mọi hướng, miệng cười ngoác tận mang tai, cười cợt chế nhạo sự phản bội của cô.
"Mày trốn không thoát đâu... Chăn-tha... Mày là của tao... Mày phải làm con ma cho tao sai khiến..."
Tiếng thì thầm của gã thầy cúng vang vọng trong tai cô, lúc trầm lúc bổng, luồn lách vào từng dây thần kinh nhạy cảm nhất. Chăn-tha thét lên một tiếng câm lặng, hai tay cô tự cào cấu lên bầu ngực tròn trịa của mình để tìm kiếm chút đau đớn thực tại nhằm thoát khỏi cơn mê loạn. Những vệt móng tay đỏ rướm máu hiện rõ trên làn da mật ong mịn màng giờ đã đỏ ửng lên vì sốt bùa. Cơn ngứa ngáy dữ dội chạy dọc đùi trong, kích thích vùng kín của cô co thắt liên tục. Nơi ngã ba đùi, lồn cô bắt đầu rỉ ra một thứ dịch nhầy màu xám nhạt, nóng hổi và mang theo mùi hăng nồng của ngải độc.
Thứ độc bùa này không chỉ hủy hoại tâm trí mà còn kích thích dục vọng điên cuồng của cô theo một cách tà ác. Cơn thèm khát nhục dục kỳ lạ đan xen với nỗi sợ hãi tột cùng khiến cô quằn quại. Cô thấy những con rết đen kịt trong ảo giác đang bò sát vào đùi cô, hướng thẳng về phía âm đạo. Chúng cọ xát, bò trườn quanh mép lồn nhạy cảm khiến cô vừa ghê tởm vừa run rẩy vì khoái cảm tà ác. Hai chân cô khép chặt vào nhau rồi lại banh rộng ra, cọ xát điên cuồng vào mặt chiếu tre thô ráp để làm dịu cơn ngứa ngáy nơi cửa lồn đang trào dịch nhầy hôi hám. Cô đưa một ngón tay run rẩy xuống mép lồn, thử miết nhẹ. Khoảnh khắc ngón tay chạm vào hạt mồng đốc đang căng cứng, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến cô ưỡn cong người lên, miệng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Nhưng ngay lập tức, ngón tay cô cảm nhận được sự nhớp nháp của dịch bùa độc hại, lạnh lẽo và tanh tưởi, tựa như bàn tay của Thạch Sang đang trực tiếp thọc sâu vào âm đạo cô để cào cấu.
Ở gian ngoài, Thạch Sang lầm rầm đọc chú trước bàn thờ ma. Gã mặc chiếc áo bà ba đen thêu chỉ đỏ các ký tự bùa chú Khmer cổ ở viền cổ và tay áo, mái tóc búi tỏi sau gáy xơ xác đung đưa theo nhịp gật gù của cái đầu. Đôi mắt hí đầy tia máu của gã nhìn trân trân vào hũ ngải yếm đang rung lên bần bật trên bàn thờ. Mỗi lần gã rung chiếc chuông lắc đồng lên, tiếng chuông lanh lảnh vang vọng lại khiến cơn đau trong buồng của Chăn-tha tăng thêm một bậc.
Gã biết vợ mình đang chịu sự dày vò của bùa độc, nhưng gã không quan tâm. Đối với gã, Chăn-tha chỉ là một cái lò luyện ngải sống, một vật chứa đựng tà thuật tốt nhất mà gã từng tìm thấy từ dòng máu dòng họ của cô. Gã thèm khát sự phục tùng tuyệt đối, thèm khát biến cô thành một con rối không hồn chỉ biết nằm dưới thân gã mỗi đêm. Gã cầm chiếc chuông lắc đồng lên, khẽ rung mạnh hơn, nhịp điệu chú ngữ càng lúc càng dồn dập, gầm gừ như tiếng thú dữ.
*Keng... lanh lảnh... Keng...*
Tiếng chuông vừa vang lên thì một tiếng động khô khốc phát ra từ phía vách lá thốt nốt bên hông nhà.
Thạch Sang khựng lại, động tác lắc chuông dừng hẳn. Gã từ từ xoay người hướng về phía cửa ra vào, đôi mắt hí nheo lại đầy cảnh giác. Cánh cửa gỗ mỏng manh bị một lực cực mạnh đạp tung từ bên ngoài, bản lề mục nát gãy đôi, rơi sầm xuống nền đất nện bụi mù.
Sô-phan đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới ánh trăng. Anh đã quay lại. Nửa đường dốc đá, tình yêu và cơn giận điên cuồng đã đánh bại nỗi sợ hãi tà thuật. Anh không thể bỏ mặc Chăn-tha chết dần chết mòn dưới bàn tay tàn ác của gã thầy cúng. Tay phải anh siết chặt chiếc lưỡi hái thốt nốt cán gỗ dài, lưỡi sắt cong vút sắc lẹm lấp lánh dưới ánh sáng vàng vọt của vầng trăng tròn. Khuôn mặt anh đằng đằng sát khí, đôi mắt đỏ ngầu không còn vẻ cam chịu của một gã tiều phu nghèo khổ ban chiều. Vết thương do gai cào trên cánh tay anh vẫn còn rỉ máu, nhưng anh không màng đến. Sự tức giận và khao khát bảo vệ người phụ nữ mình yêu đã biến anh thành một con thú hoang dã.
"Mày dám quay lại?" Thạch Sang rít qua kẽ răng, giọng gã lạnh ngắt. Gã không hề hoảng hốt, khóe miệng khẽ giật giật tạo thành một nụ cười khinh bỉ. Tay gã đã luồn vào trong tay áo chàm rộng bản để tìm lưỡi dao cúng bằng đồng đen khắc hình đầu quỷ.
Sô-phan không đáp. Anh gầm lên một tiếng đầy giận dữ, lao thẳng vào trong nhà. Chiếc lưỡi hái thốt nốt vung lên một đường vòng cung rộng, xé rách màn đêm chật hẹp của gian ngoài, hướng thẳng vào cổ họng gã thầy cúng. Tiếng gió rít lên rợn người. Nhưng Thạch Sang đã nhanh hơn. Gã luồn người né tránh cú chém của Sô-phan một cách điêu luyện, tà áo đen lướt qua tựa như một bóng ma. Từ tay áo gã, lưỡi dao cúng chuôi khắc hình đầu quỷ nhô ra, đâm thẳng vào bả vai trái của Sô-phan.
*Phập!*
Lưỡi dao cắm ngập vào vai trái anh. Cơn đau buốt nhói ập đến lập tức, máu nóng từ vết thương phun ra, nhuộm đỏ một mảng áo cánh cộc tay sờn rách của Sô-phan. Anh nghiến chặt răng đến mức tưởng chừng như răng có thể vỡ vụn, chịu đựng cơn đau đang truyền đi khắp cánh tay trái. Thạch Sang cười gằn, định rút dao ra để bồi thêm một nhát chí mạng vào ngực đối thủ. Gã xoay cổ tay, định khía rộng vết thương trên vai Sô-phan.
Nhưng gã đã đánh giá thấp sức mạnh hoang dã của gã thợ leo thốt nốt. Cả đời leo trèo trên những ngọn cây cao vút, đối mặt với gió ngàn và hiểm họa rớt xuống vực sâu đã rèn luyện cho Sô-phan một cơ thể rắn như sắt nguội và một ý chí kiên cường. Sô-phan không lùi lại để tránh né mà dùng chính bả vai trái bị đâm để ép chặt cánh tay cầm dao của Thạch Sang vào vách gỗ. Lực đẩy mạnh đến mức vách lá thốt nốt kêu răng rắc, đất bụi trên mái nhà rơi xuống lả tả.
Thạch Sang bất ngờ trước đòn liều mạng này, gương mặt gã biến sắc khi nhận ra mình bị ghim chặt. Gã dùng khuỷu tay phải thúc liên tiếp vào bên sườn Sô-phan. Những cú thúc sấm sét khiến Sô-phan hộc máu mồm, nhưng vòng tay ghì siết của anh vẫn không hề lỏng lẻo. Cơn điên cuồng khiến anh quên đi cả cơn đau thịt da. Sô-phan dùng trán đập mạnh vào sống mũi Thạch Sang.
Một tiếng *khục* khô khốc vang lên, mũi gã thầy cúng gãy gập, máu mũi phun ra nhuộm đỏ cả cằm gã. Thạch Sang đau đớn rú lên, buông tay khỏi chuôi dao cúng đang cắm trên vai Sô-phan. Gã giãy giụa điên cuồng, dùng móng tay sắc nhọn cào cấu vào cổ Sô-phan, cố tìm cách thoát khỏi thế bị ghim chặt.
Nhưng Sô-phan đã mất hết lý trí. Anh gầm lên, tay phải vung mạnh lưỡi hái thốt nốt từ dưới lên.
*Xoẹt!*
Lưỡi sắt cong vút cứa mạnh qua cổ họng của Thạch Sang.
Tiếng cười gằn của gã thầy cúng đột ngột tắt lịm, thay vào đó là tiếng ọc ọc của máu tươi phun ra từ vết cắt sâu hoắm. Đôi mắt hí của gã trợn trừng lên đầy kinh hoàng, hai bàn tay thô bạo cố bịt lấy vết thương trên cổ nhưng máu vẫn tuôn xối xả qua kẽ ngón tay. Xác Thạch Sang lảo đảo vài bước, đạp đổ hũ ngải yếm trên bàn thờ làm nó vỡ tan tành, rồi ngã đổ nhào vào đống củi cúng lớn đặt cạnh bàn thờ ma.
Cú ngã mạnh làm đổ chiếc đèn dầu hỏa đang cháy đặt trên bệ thờ. Chất lỏng bắt lửa loang ra, lập tức bén vào đống củi khô và vách lá thốt nốt khô cằn của căn nhà. Lửa bùng lên nhanh chóng, liếm láp các ký tự bùa chú trên vách lá, tạo nên những tiếng nổ lép bép kinh hoàng và tỏa ra làn khói đen khét lẹt.
Sô-phan không màng đến vết thương đang chảy máu trên vai, anh ném chiếc lưỡi hái xuống đất rồi lao thẳng vào buồng trong. Căn phòng ngập tràn bóng tối và bắt đầu bị khói đen liếm vào.
Khói đen bắt đầu cuộn vào phòng ngủ chật hẹp, nóng bức. Trên chiếc giường gỗ, Chăn-tha đang co giật liên hồi. Độc bùa đen đã ngấm sâu, mắt cô trợn ngược chỉ còn lòng trắng, miệng không ngừng phun ra những bọt mép màu xám nhạt. Mùi thịt thối rữa trộn lẫn mùi nhang ngải bốc lên từ cơ thể cô nồng nặc. Cô không còn nhận ra ai, hai tay vẫn cào cấu điên cuồng vào ngực và đùi. Trong đầu cô, những ảo ảnh ma quái đang gầm rú. Những khuôn mặt của Thạch Sang lơ lửng giữa biển lửa, cười cợt và ra lệnh cho cô hãy tự kết liễu đời mình để hiến tế cho ma rừng.
"Chăn-tha! Chăn-tha!" Sô-phan lao đến giường, ôm lấy đôi vai trần đang run rẩy của cô. Nhưng Chăn-tha không nghe thấy gì. Cô quẫy đạp, móng tay sắc nhọn cào cấu vào mặt anh, để lại những vệt máu dài trên má Sô-phan. Cô tưởng anh là những con quỷ rết đang đến để xé xác mình.
Sô-phan biết thời gian của họ không còn nhiều. Ngọn lửa phía ngoài đang bén vào những tấm lá thốt nốt trên mái nhà, tiếng lửa cháy rào rạt và sức nóng bắt đầu ập vào phòng. Anh biết thứ bùa yếm tà ác này chỉ có thể bị đánh bại bởi sức nóng của thịt da chân thật, bằng khoái cảm nhục dục trọn vẹn và nồng nhiệt nhất của tình yêu đích thực. Anh lao đến giường, thô bạo giật phăng chiếc áo cánh cộc tay đẫm máu của mình ra, rồi dùng tay xé toạc lớp áo tầm vông mỏng manh của Chăn-tha.
Hai bầu ngực tròn trịa của cô hiện ra dưới ánh lửa đỏ rực từ ngoài sảnh hắt vào. Làn da mật ong mướt mồ hôi lấp lánh, đầu vú cô dựng đứng, căng cứng lên vì kích thích của độc bùa và nhiệt độ nóng bỏng của căn phòng. Sô-phan giật phăng chiếc xà-rông lụa của cô, để lộ hoàn toàn thân thể trần trụi. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, hơi thở hầm hập. Nơi ngã ba đùi của cô, phần lông đen rậm rạp sũng nước bùa. Lồn cô – đang co thắt liên hồi – liên tục rỉ ra chất dịch nhầy màu xám nhạt hôi hám của tà thuật.
Sô-phan tuột phăng chiếc quần đùi đen của mình xuống. Cu anh – khúc cu gân guốc, to bản của gã trai leo thốt nốt – đã cương cứng lên từ bao giờ dưới sức nóng của dục vọng và mùi máu tanh nồng trong phòng. Khúc cu đen bóng, nổi đầy những đường gân lớn chạy dọc từ gốc đến đầu khấc đỏ hồng, dài và thô ráp. Anh quỳ giữa hai đùi Chăn-tha, hai tay nắm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cô, ép chặt cơ thể đẫm máu và mồ hôi của mình lên thân thể trần trụi của người tình.
Chăn-tha rú lên một tiếng rợn người, hai chân cô quắp chặt lấy hông anh theo bản năng hoang dại bị độc bùa kích thích. Sô-phan không chần chừ, anh cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang sùi bọt mép của cô, thô bạo dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô ra để truyền hơi ấm của mình vào. Lưỡi anh quấn quýt lấy đầu lưỡi tê dại của Chăn-tha, hút sạch chất bọt nhầy đắng ngắt mang vị ngải độc. Cùng lúc đó, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh luồn xuống ngực cô, thô bạo nhào nặn hai bầu ngực căng tròn, miết mạnh lên hai đầu vú đang cứng ngắc như hai hạt thốt nốt non.
Chăn-tha uốn cong người, tiếng rên rỉ tắc nghẽn trong cổ họng bắt đầu thoát ra ngoài thành những tiếng thở dốc đứt quãng. Cảm giác ấm nóng của da thịt Sô-phan chạm vào khiến ảo giác rết đen trên người cô bắt đầu tan loãng. Dù vậy, nỗi đau và cơn thèm khát nhục dục vẫn cuộn xoắn trong ruột gan. Cô cào cấu mạnh vào lưng anh, để lại những vệt máu dài rướm đỏ trên những thớ cơ cuồn cuộn của chàng trai leo thốt nốt.
Sô-phan tách rộng hai chân cô ra, kéo đùi cô vắt lên vai mình để phơi bày hoàn toàn cửa lồn đang co thắt dữ dội. Anh ghì chặt quy đầu gân guốc vào cửa âm đạo ướt đẫm chất dịch xám của tà thuật. Một luồng hơi nóng hôi hám phả ra từ kẽ lồn cô, nhưng anh không hề chần chừ. Sô-phan hạ hông, dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp thúc mạnh một cú lút cán, cắm ngập khúc cu thô ráp vào sâu tận đáy lồn Chăn-tha.
"Á...!" Chăn-tha thét lên, đầu cô ngửa ra sau, mắt trợn tròn nhìn trần nhà đang bắt đầu bén lửa.
Sự xâm nhập thô bạo và nóng bỏng của khúc cu Sô-phan tựa như một lưỡi gươm lửa chém đứt sợi dây liên kết tà thuật trong người cô. Cánh cửa lồn hẹp khít của cô lập tức co bóp điên cuồng, ôm chặt lấy thân cu gân guốc của anh. Sô-phan nghiến chặt răng, cảm nhận sự chật chội và nóng bỏng đến nghẹt thở bên trong âm đạo cô. Anh bắt đầu chuyển động hông liên tục, những cú thúc dồn dập, mạnh mẽ và sâu hoắm. Mỗi lần rút ra, thân cu đen bóng của anh lại kéo theo những vệt dịch nhầy màu xám bám đầy trên da. Mỗi lần đâm vào, anh lại đưa hơi ấm da thịt trần tục của mình dập tắt dần chất ngải độc đang thiêu đốt tử cung cô.
Cơn sốt trong người Chăn-tha bắt đầu chuyển hướng. Những ảo ảnh ma quái về Thạch Sang và lũ rết khổng lồ dần bị thay thế bởi cảm giác khoái cảm da thịt ngột ngạt nhưng ngọt ngào mà Sô-phan mang lại. Cô không còn quẫy đạp trốn tránh nữa. Hai tay cô chuyển sang ôm ghì lấy cổ anh, những chiếc móng tay găm chặt vào bả vai đang chảy máu của nhân tình. Cô chủ động nâng hông đón nhận những cú thúc nảy lửa của Sô-phan. Tiếng thịt da va chạm vào nhau bạch... bạch... bạch... vang lên đều đặn, át cả tiếng nổ lép bép của vách lá đang cháy ngoài gian thờ.
Để đẩy nhanh quá trình trục độc, Sô-phan thô bạo lật người Chăn-tha lại, bắt cô quỳ phục xuống giường trong tư thế từ phía sau. Hai tay anh ghì chặt lấy hông cô, kéo mông cô nhấc cao lên. Từ góc độ này, mép lồn đỏ hồng của cô căng mọng, sũng ướt dịch nhầy và mồ hôi hiện ra rõ ràng trước ánh lửa đỏ rực. Sô-phan một lần nữa đâm mạnh khúc cu gân guốc từ phía sau vào lồn cô.
Cú đâm sâu đến mức Chăn-tha tưởng chừng như dạ dày mình bị đảo lộn. Cô khóc thét lên, hai tay bám chặt vào thành giường gỗ mục để giữ thăng bằng. Sô-phan thúc liên hồi, nhịp độ nhanh và mạnh mẽ như một con thú hoang dã đang điên cuồng giao phối để giành giật sự sống từ tay tử thần. Mỗi cú thúc của anh đều khiến Chăn-tha nấc lên, cơ thể cô run rẩy theo từng nhịp chuyển động của anh.
Nước bùa độc màu xám nhạt tuôn ra từ lồn cô bắt đầu nhạt dần, thay vào đó là thứ dịch yêu trong suốt, nóng hổi của người phụ nữ đang đạt đến đỉnh điểm của dục vọng chân thật. Làn da mật ong của Chăn-tha đỏ hồng lên, không phải vì sốt bùa mà vì dòng máu nóng hổi đang lưu thông mạnh mẽ dưới tác động của cuộc ân ái cuồng nhiệt. Đầu óc cô dần tỉnh táo lại, đôi mắt u uẩn bắt đầu có tiêu cự. Cô nhìn thấy khói đen đang bao phủ căn buồng, nhìn thấy vết thương rỉ máu trên vai Sô-phan đang hòa cùng mồ hôi của cả hai.
"Sô... Sô-phan... em... em tỉnh rồi..." Chăn-tha thều thào, giọng cô khản đặc nhưng đã lấy lại được ý thức.
Sô-phan nghe thấy tiếng gọi của cô, tinh thần anh phấn chấn tột cùng. Anh biết bùa độc đã bị phá vỡ. Cơn kích thích từ âm đạo co bóp chặt chẽ của cô đẩy anh đến giới hạn cuối cùng. Anh ôm chặt lấy eo Chăn-tha, ép sát lồng ngực trần vào tấm lưng đẫm mồ hôi của cô, thúc thêm vài cú thật mạnh và sâu tận đáy lồn. Khúc cu gân guốc của anh giật mạnh liên hồi bên trong âm đạo cô. Dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng phun trào từng đợt mạnh mẽ vào sâu trong tử cung Chăn-tha, hòa quyện với dịch lồn đang chảy tràn ra ngoài mép đùi.
Chăn-tha co rúm người lại, lồn cô co thắt kịch liệt đón nhận dòng nhựa sống ấm áp của nhân tình. Cả hai đổ sụp xuống chiếc giường gỗ mục nát, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng khói lửa đang gầm rú ngoài kia.
Tiếng vách lá thốt nốt đổ sập ngoài gian thờ kéo Sô-phan trở lại thực tại nguy hiểm. Một góc mái nhà trong phòng ngủ bắt đầu bén lửa, những mảnh tàn tro đỏ rực rơi xuống tấm chiếu tre khô khốc làm nó bùng cháy lên.
"Chăn-tha, chúng ta phải đi ngay!" Sô-phan thở dốc, vội vàng rút khúc cu sũng nước ra khỏi lồn cô, để lại một dòng hỗn hợp tinh dịch và dịch nhầy rỉ ra dọc theo đùi trong của người phụ nữ.
Chăn-tha còn yếu, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng nhưng cô biết nguy hiểm đang cận kề. Cô cố gượng dậy. Sô-phan nhanh tay vớ lấy chiếc khăn krama sờn cũ đang vứt dưới đất, vội vàng quấn tạm quanh hông Chăn-tha để che đi vùng kín đang nhầy nhụa nước tình. Bản thân anh cũng nhanh chóng vơ lấy chiếc quần đùi đen mặc vào, không kịp tìm áo cánh.
Khói đen cuồn cuộn tràn vào phòng ngủ, đặc quánh và khét lẹt khiến cả hai ho sặc sụa, mắt cay xè không nhìn rõ hướng đi. Ngọn lửa hung tàn từ gian thờ ngoài đã liếm trọn bức vách ngăn, tạo thành một bức tường lửa dựng đứng ngăn cách lối thoát duy nhất của họ. Sức nóng hầm hập như muốn thiêu rụi da thịt.
Sô-phan ôm chặt lấy eo Chăn-tha, dìu cô bước đi trên nền đất nện đã bắt đầu nóng bỏng. Xác Thạch Sang nằm bên đống củi cúng ngoài kia đang bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn, mùi thịt cháy khét lẹt trộn lẫn mùi dầu ngải tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng kinh tởm phả vào mũi hai người.
"Cửa chính sập rồi! Đi lối này!" Sô-phan hét lên để át đi tiếng lửa cháy rào rạt.
Anh nhìn về phía bức vách lá thốt nốt bên hông phòng ngủ đang bị lửa liếm vào một nửa. Sô-phan dùng bả vai không bị thương gồng sức tông mạnh vào bức vách gỗ mỏng manh đã bị mục nát và nung nóng bởi lửa. Bức vách phát ra tiếng răng rắc rồi đổ ụp ra ngoài vườn, để lộ ra khoảng không gian đêm tối đầy gió của vùng Bảy Núi.
Sô-phan bế xốc Chăn-tha lên, bỏ qua cơn đau nhói từ vết đâm trên vai trái đang rỉ máu. Anh lao thẳng qua khoảng trống của bức vách đổ nát, nhảy ra ngoài khoảng sân đất nện.
Ngay khoảnh khắc chân họ chạm vào bãi cỏ khô bên ngoài, một tiếng rầm lớn vang lên phía sau. Toàn bộ mái nhà gỗ vách lá của Thạch Sang đổ sụp xuống trong một biển lửa đỏ rực, cuốn phăng tất cả những hũ ngải yếm, bàn thờ ma và xác của gã thầy cúng tà ác vào tàn tro.
Sô-phan và Chăn-tha ngã nhào xuống sườn dốc cỏ, lăn vài vòng để tránh những tia lửa đỏ đang bắn ra tung tóe. Căn nhà gỗ cô độc trên triền dốc giờ đây chỉ còn là một ngọn đuốc khổng lồ cháy rừng rực giữa đêm trăng tròn Thất Sơn, soi tỏ hai thân thể đẫm mồ hôi và máu đang ôm chặt lấy nhau trong bóng tối. Chăn-tha áp mặt vào lồng ngực ấm áp của Sô-phan, khóc không thành tiếng khi nhận ra mình thực sự đã thoát khỏi ngục tù tà thuật. Móc xích của quá khứ đã cháy thành tro bụi, nhưng trước mắt họ là một đêm dài chập chùng sương mù của vùng Bảy Núi đang chờ đón. Sô-phan ghì chặt cô vào lòng, đôi mắt anh đăm đăm nhìn vào đám cháy đang tàn dần, bàn tay thô ráp của anh khẽ siết lấy bả vai run rẩy của người tình như một lời thề ngầm bảo vệ cô đến cùng.