Nghe chương 11

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân giật nảy mình, toàn bộ cơ thể đang run rẩy co rúm lại. Tiếng chuông điện thoại dồn dập reo lên trên mặt bàn căm xe, phá tan bầu không khí đặc quánh nhục dục của căn buồng gỗ chật hẹp. Trong khi đó, con cu to lớn, gân guốc của Điện vẫn đang cắm ngập sâu bên trong lồn cô ở tư thế úp thìa ngược. Đầu khấc nóng hổi của anh cắm chặt sát cửa tử cung cô, căng phồng lên, phong tỏa mọi nẻo đường thoái lui của Hân.

Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến khiến lồn cô co thắt kịch liệt một cách vô thức, siết chặt lấy thân cu của Điện như một gọng kìm bằng thịt ấm nóng. Điện phía sau khẽ rên rỉ một tiếng khàn đặc qua kẽ răng, lồng ngực vạm vỡ, đẫm mồ hôi của anh ép chặt hơn nữa vào tấm lưng trần mịn màng của cô. Anh không hề có ý định rút ra, trái lại, hai bàn tay thô ráp của anh bấu chặt lấy hai bên hông Hân, ghì chặt cô vào sát đũng quần mình như một lời đe dọa đầy kích thích.

"Nghe... nghe máy đi," Điện thì thầm sát vành tai cô, hơi thở hầm hập của anh phả thẳng vào gáy Hân khiến cô run bắn.

Hân luống cuống vươn cánh tay run rẩy ra phía trước, đầu ngón tay chạm vào lớp vỏ điện thoại lạnh ngắt. Cô kéo chiếc điện thoại về phía mình, cố gắng nuốt khan một cái để làm ẩm cổ họng đang khô khốc vì sung sướng lẫn sợ hãi tột độ. Cô áp máy lên tai, mắt nhắm nghiền, nỗ lực đè nén nhịp thở đang dồn dập để giữ giọng nói bình thường nhất có thể.

"Alo... Anh hả?" Hân cất tiếng, giọng cô run nhẹ nhưng cô đã cố ép nó xuống tông thấp nhất để tỏ ra tự nhiên.

"Em đang làm gì mà nghe máy chậm vậy? Dưới quê có mưa gió gì không?" Giọng Nam, chồng cô, vang lên đều đều từ loa điện thoại. Tiếng còi xe xa xôi qua làn sóng điện thoại tạo nên một khoảng cách thực tại xa vời vợi, đối lập hoàn toàn với căn buồng gỗ ẩm thấp, nơi cô đang trần trụi dính chặt lấy người đàn ông khác.

"Dạ... em đang dọn lại mấy món đồ cũ của ngoại... nên không để ý điện thoại," Hân đáp, một tay bấu chặt vào mép chiếc chiếu tre cũ để giữ thăng bằng.

Ngay khoảnh khắc đó, Điện khẽ động đậy. Bàn tay thô ráp của anh luồn xuống dưới, lướt qua cái bụng phẳng lì đang phập phồng của Hân rồi bao trọn lấy một bên bầu ngực căng tròn của cô. Anh bóp mạnh, ngón cái thô ráp miết liên tục lên đầu vú đã cứng ngắc vì kích thích. Chưa dừng lại, bàn tay kia của Điện lần mò dọc theo đùi trong của Hân, trượt dần vào giữa hai đùi, chạm vào vùng kín đang sũng nước nhục dục. Ngón tay Điện vuốt ve mép lồn đang sưng mọng, rồi miết mạnh lên hạt mồng đốc nhạy cảm của cô.

"Ưm..." Một tiếng rên suýt nữa thoát ra khỏi cổ họng Hân. Cô vội vàng cắn chặt ngón tay trỏ của bàn tay đang tựa trên giường, mắt trợn trừng vì kinh hoàng.

"Hân? Em sao thế? Có tiếng gì vậy?" Nam hỏi từ đầu dây bên kia, giọng hơi nghi hoặc.

"Không... không có gì đâu anh. Con mèo... con mèo nhà ngoại nó nghịch làm đổ cái rổ tre thôi," Hân vội vã lấp liếm, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra từ trán, chảy dọc xuống thái dương rồi nhỏ xuống tấm đệm cũ.

Điện nở một nụ cười thầm lặng trong bóng tối sau lưng cô. Sự sợ hãi của người đàn bà trong lòng làm anh càng thêm phấn khích. Anh bắt đầu chuyển động hông. Không dập mạnh mẽ như lúc nãy, Điện từ tốn đẩy hông, đưa con cu gân guốc trượt chậm rãi, sâu hoắm vào trong lồn Hân. Đầu khấc cọ xát qua từng nếp gấp thịt ấm ướt, mút mát lấy thành lồn nhạy cảm đang co bóp kịch liệt vì hoảng sợ.

Mỗi nhịp đẩy của Điện nhẹ nhàng nhưng sâu đến tận cùng, khiến Hân run rẩy toàn thân. Cảm giác da thịt cọ xát kịch liệt bên dưới, tiếng nước dâm nhóp nhép khe khẽ dội vào tai cô trong khi chồng cô vẫn đang nói chuyện bên tai tạo nên một thứ kích thích tội lỗi tột cùng.

"À, anh định hỏi em là dọn dẹp xong xuôi bên đó chưa? Mấy ngày nay không thấy em gọi điện về, anh bận lu bu dự án mới nên giờ mới rảnh gọi cho em." Giọng Nam vẫn vang lên đều đều, một tông giọng nghiêm túc, ngăn nắp giống như chính con người anh ta vậy.

Hân nhắm mắt lại, hàm răng nghiến chặt vào nhau khi Điện ghì sát mông cô hơn, đẩy hông đưa con cu to lớn chọc sâu hơn nữa, đầu khấc to bè nong rộng từng thớ thịt lồn mềm mại của cô. Sự trừng phạt ngọt ngào này khiến lòng cô dâng lên một nỗi xót xa lẫn tội lỗi ê chề. Chồng cô đang ở thành phố xa ở vị thế cao sang, lo toan cho cuộc sống gia đình, lo cho tương lai của cả hai, còn cô lại đang nằm đây, để cho gã đàn ông hàng xóm cắm thẳng cu vào sâu trong người mình, tận hưởng thứ khoái cảm hoang dại mà Nam chưa bao giờ mang lại được cho cô.

"Dạ... em dọn cũng... cũng gần xong rồi anh. Đồ của ngoại... nhiều thứ linh tinh quá... em phải phân loại... Anh không cần gửi tiền đâu... em còn đủ xài..." Hân ngắt quãng trả lời, cố giữ cho giọng mình không bị rung lên theo từng nhịp nhấp hông chậm chạp của Điện.

"Ừ, làm từ từ thôi, đừng để mệt quá. Mà giọng em nghe hơi khàn đấy, dưới đó có lạnh lắm không? Anh nghe dự báo thời tiết thấy miền Tây có bão lớn, mưa to lắm phải không?"

"Dạ... hôm qua có mưa... hơi lớn... nhưng giờ đỡ rồi anh..." Hân nói, mồ hôi đầm đìa chảy dọc sống lưng, hòa cùng mồ hôi từ ngực Điện phả vào lưng cô.

"Anh lo cho em dưới đó một mình củi quế gạo châu, nhà cửa lại cũ kỹ dột nát," Nam tiếp tục, giọng anh đều đặn như đang đọc một bản báo cáo tiến độ công việc. "Mà này, hôm qua anh đi ăn tối với sếp tổng. Sếp có hỏi thăm em đó. Sếp nói dự án mới này mà thành công thì cuối năm anh sẽ được cân nhắc lên chức phó tổng giám đốc phụ trách đối ngoại. Lúc đó, cương vị của anh cần một người vợ biết giao tiếp, khéo léo như em đồng hành trong các buổi tiệc. Em chịu khó ở dưới quê dọn dẹp nhanh nhanh rồi lên lại thành phố. Anh đã đặt trước cho em một chiếc đầm dạ hội đuôi cá màu xanh rêu bên thiết kế riêng rồi. Hôm bữa tiệc ra mắt đối tác nước ngoài, em mặc chiếc đầm đó đi bên cạnh anh thì tuyệt vời nhất."

Nghe Nam nhắc đến chiếc đầm đuôi cá, lòng Hân chợt thắt lại. Những buổi tiệc xa hoa ở thành phố, những ánh đèn pha lê lấp lánh, những nụ cười xã giao hoàn hảo của giới thượng lưu... tất cả hiện ra trước mắt cô như một trò hề giả tạo. Ở đó, cô khoác lên mình những bộ cánh hàng hiệu đắt tiền, đi giày cao gót thanh lịch, cười nói nhẹ nhàng và đóng vai một người vợ thảo hiền, một món trang sức đắt giá của Nam. Nhưng ngay lúc này, cô lại đang trần trụi nằm trên chiếc chiếu tre cũ kỹ, hai chân banh rộng để cho một gã đàn ông quê mùa thọc sâu con cu nóng hổi vào lồn mình. Tấm lưng trần của cô đang cọ xát với khuôn ngực đầy lông tơ và đẫm mồ hôi của Điện. Sự đối lập tàn nhẫn giữa hai thế giới cào xé tâm can cô, khiến cô đau đớn đến nghẹt thở nhưng đồng thời cũng dấy lên một cảm giác kích thích tội lỗi tột cùng.

"Dạ... em biết rồi anh. Em sẽ cố gắng... thu xếp..." Hân thều thào, cố gắng kiềm chế nhịp thở dốc khi Điện nghe thấy hai chữ "tiệc tùng" và "phó tổng".

Điện ở phía sau nghe rõ mồn một từng lời Nam nói qua loa thoại. Cơn ghen tuông vô cớ bùng lên trong lồng ngực rắn chắc của gã trai quê. Anh nghĩ đến cảnh người đàn bà đang rên rỉ dưới thân mình sắp sửa mặc lên mình chiếc đầm lộng lẫy kia, đứng bên cạnh người đàn ông khác, thuộc về một thế giới sang trọng mà anh cả đời này cũng không chạm tới được. Điện siết chặt tay quanh hông Hân, móng tay bấu sâu vào da thịt cô làm nổi lên những vệt đỏ lằn. Anh không nhấp hông nữa, mà ghì chặt hông mình sát vào mông cô, đẩy con cu gân guốc cắm lút cán vào sâu tận cùng lồn Hân, đầu khấc nóng hổi nong rộng từng thớ thịt mềm mại nhất ở cổ tử cung cô. Anh khẽ thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc đầy khiêu khích:

"Hân... nói với chồng em đi... Nói là em sắp về thành phố với ảnh... để mặc cái đầm đẹp đẽ đó... Nói đi..."

Hân run bắn người trước sự táo tợn của người tình. Cô cảm thấy mình như đang đứng bên bờ vực thẳm, chỉ cần một chút sơ sẩy là cả cuộc đời ngăn nắp, sang trọng của cô ở thành phố sẽ vỡ tan tành. Nhưng chính nỗi sợ hãi tột độ đó lại như một liều thuốc kích dục cực mạnh, khiến cho từng tế bào trên da thịt cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mỗi đường gân trên cu Điện như to hơn, thô bạo hơn, cọ xát vào thành lồn cô đau điếng nhưng sướng rơn.

"Em... em đang nghe đây anh..." Hân cố lấy giọng đều đặn, thở hắt ra một hơi dài để xua đi sự nghẹn ngào trong cổ họng. "Nãy... nãy mạng yếu quá... nghe không rõ..."

"Ừ, sóng dưới quê lúc nào cũng chập chờn vậy đó," Nam thở dài qua điện thoại, giọng có phần sốt ruột. "Anh tính cuối tuần này anh thu xếp xong việc sẽ tự lái xe về quê đón em nhé. Về sớm để chuẩn bị cho bữa tiệc của công ty nữa. Sếp tổng nhắc em hoài đó, nói lần này có cả đối tác nước ngoài, em đi cùng anh thì anh mới nở mày nở mặt được."

"Anh... anh tính sao... cũng được..." Hân đứt quãng trả lời. Mỗi từ phát ra là một sự nỗ lực phi thường.

Cơn ghen tuông của Điện càng lúc càng dâng cao khi Nam liên tục nhắc đến việc đưa cô đi. Điện bắt đầu nhấp hông trở lại, nhưng nhịp điệu của anh không còn từ tốn như trước. Anh kéo cu ra gần hết, chỉ chừa lại phần đầu khấc nằm ngay cửa lồn đang sũng nước của cô, rồi bất ngờ dập mạnh một cú lút cán. Con cu to dài đâm sầm vào tử cung khiến Hân giật nảy mình, hai tay cô bấu chặt lấy thành chiếc bàn gỗ căm xe đến trắng bệch cả các khớp ngón tay.

"Á..." Hân không kìm được một tiếng kêu khẽ thoát ra qua kẽ răng.

"Hân? Em sao thế? Anh nghe như tiếng em la lên?" Nam ở đầu dây bên kia lập tức gặng hỏi, giọng đầy vẻ nghi ngờ.

Hân cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu. Vị tanh ngọt của máu lan nhanh trong khoang miệng giúp cô giành lại chút lý trí đang bị cơn sóng tình dục cuốn trôi. Cô vội vàng ghé sát điện thoại vào miệng, cố gắng phát ra âm thanh tự nhiên nhất:

"Không... không có gì đâu anh. Em đang... đang dịch chuyển cái tủ gỗ cũ... Cái hộc tủ nó nặng quá, em sơ ý làm kẹt ngón tay... đau chút xíu thôi..."

"Em thật là, đã bảo cứ để đó cuối tuần anh về phụ cho, dọn chi một mình rồi mệt ra đó. Giọng em nghe yếu lắm rồi, có cần anh gọi điện cho dì Tư qua xem thế nào không?" Nam trách móc, nhưng giọng nói vẫn mang vẻ quan tâm máy móc của một người chồng hoàn thành bổn phận.

Sự quan tâm đó đáng lẽ phải làm Hân cảm động, nhưng lúc này nó chỉ khiến cô thấy ghê tởm chính bản thân mình. Cô đang lừa dối anh, lừa dối một cách trơ trẽn ngay khi cu của người đàn ông khác đang cắm ngập trong cơ thể cô. Từng cú nhấp hông của Điện như đang đóng đinh vào lương tâm cô, nhưng đồng thời lại đưa cô đến gần hơn với sự giải tỏa thể xác dồn nén bấy lâu. Lồn cô run rẩy co thắt liên tục, dòng nước dâm tuôn ra xối xả, bôi trơn cho thân cu to lớn của Điện trượt ra thụt vào một cách dâm đãng.

"Không... không cần đâu anh... Dì Tư bận việc nhà... Em tự làm... làm được mà..." Hân nói, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra từ trán, chảy dọc xuống thái dương rồi nhỏ xuống tấm chiếu tre cũ.

"À mà Hân này," Nam nói tiếp, dường như anh vẫn chưa muốn kết thúc cuộc gọi. "Mẹ hôm qua có gọi cho anh, hỏi xem đợt này em về quê có đi bốc thuốc Nam hay thuốc Bắc gì không. Mẹ nói vợ chồng mình cưới nhau ba năm rồi mà chưa có con, người ta nhìn vào cũng nói ra nói vào. Đợt này em lên, anh định tụi mình đi khám tổng quát lại ở bệnh viện quốc tế xem sao. Chứ cứ để thế này anh cũng thấy sốt ruột."

Nghe Nam nhắc đến chuyện con cái, lồn Hân bỗng co thắt kịch liệt hơn. Một nỗi nhục nhã ê chề dâng lên trong lòng cô. Cô đang nằm đây, banh rộng chân cho gã hàng xóm đâm cu vào người, hưởng thụ thứ khoái cảm tội lỗi, trong khi chồng cô ở thành phố vẫn đau đáu nghĩ đến một đứa con chung để nối dõi tông đường. Nếu cô mang thai thì sao? Đứa con đó sẽ mang dòng máu của ai? Của người chồng giám đốc thanh lịch, hay là của gã đàn ông quê mùa đang hì ục dập hông từ phía sau cô lúc này? Nỗi giằng xé giữa đạo đức hiện tại và bản năng nguyên thủy khiến nước mắt sinh lý của Hân trào ra, chảy dài xuống má.

Điện cảm nhận được sự co bóp kịch liệt của lồn Hân khi cô nghe đến chuyện con cái. Bản năng chiếm hữu của anh bị kích thích đến cực điểm. Anh cúi xuống, ngậm chặt lấy vành tai Hân, đầu lưỡi nóng hổi liếm láp dái tai cô rồi thì thầm bằng giọng khàn đục đầy chiếm đoạt:

"Sinh con cho ảnh hả Hân? Hay là muốn sinh con cho tui? Lồn Hân đang ôm chặt cu tui thế này... làm sao sinh con cho ảnh được..."

"Điện... xin anh... im đi..." Hân chỉ dám mấp máy môi không thành tiếng, đầu óc cô quay cuồng trước sự tấn công kép từ cả hai phía.

Một bên là người chồng hợp pháp đang nói về một gia đình hoàn mỹ với những đứa trẻ thông minh trong căn hộ cao cấp, bên kia là người tình thời thanh xuân đang thô bạo dùng dục vọng nguyên thủy nhất cướp đi linh hồn cô. Hân cảm thấy mình như một con búp bê bị xé làm đôi, phần xác thịt ở lại dưới quê với Điện, còn phần danh phận giả tạo lại trôi dạt về phía Nam.

"Sao thế Hân? Anh nghe bên em cứ chập chờn, giọng em cứ đứt quãng mãi," tiếng Nam lại vang lên, có phần khó chịu vì đường truyền kém. "Anh nói chuyện nghiêm túc đó. Lần này lên thành phố phải sắp xếp đi khám ngay. Anh không muốn công việc của anh thăng tiến mà gia đình lại khuyết thiếu. Sếp tổng cũng rất coi trọng chuyện nề nếp gia đình của cấp dưới."

"Dạ... em nghe... nghe rõ rồi anh," Hân gồng mình trả lời, các ngón tay bấu chặt vào mặt gỗ đến mức tê dại. "Em... em sẽ thu xếp... Anh cứ yên tâm..."

Đúng lúc này, Điện đột ngột thay đổi tư thế. Anh không muốn tiếp tục ở tư thế úp thìa ngược đầy hạn chế nữa. Điện nắm lấy bắp đùi trắng ngần của Hân, dùng sức lực của một gã trai làm việc đồng áng lật nghiêng người cô ra. Hân run rẩy chống cự nhưng vô ích. Trong chớp mắt, Điện đã đè ngửa cô ra giữa chiếc chiếu tre cũ kỹ. Hai chân Hân bị anh banh rộng ra hai bên. Điện quỳ giữa hai đùi cô, để lộ con cu to lớn đang dựng đứng, đỏ ửng và ướt đẫm nước dâm dính trên bao quy đầu.

Hân hoảng hốt đưa một tay lên che miệng, tay kia vẫn cố áp chặt điện thoại vào tai. Mắt cô trợn trừng nhìn Điện cúi xuống, hai tay anh nâng hai chân cô lên cao, vắt thẳng lên vai mình. Tư thế này khiến toàn bộ vùng kín sưng mọng, ẩm ướt của cô phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng lờ mờ của buồng gỗ. Cửa lồn cô đang mở rộng, nước dâm chảy rỉ rả dọc theo kẽ mông, lấp lánh đầy dâm mỹ.

Điện không chần chừ, anh ghì chặt hông xuống, hướng đầu khấc to bè thẳng vào cửa mình Hân rồi thúc mạnh một cú lút cán.

"A...!" Hân không thể kìm nén được nữa, một tiếng kêu nghẹn ngào vút lên. Cô vội vàng áp chặt chiếc điện thoại vào ngực để ngăn âm thanh lọt qua đầu dây bên kia, nhưng cả cơ thể cô đã cong lên vì sung sướng lẫn hoảng sợ.

Con cu của Điện đi thẳng sâu vào tận cùng âm đạo, chạm mạnh vào cổ tử cung đang run rẩy của cô. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột ở tư thế vắt chân lên vai khiến Hân hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. Lòng lồn cô co thắt liên tục như một chiếc máy hút, bóp chặt lấy thân cu gân guốc của Điện. Cơn cực khoái ập đến quá nhanh khiến mắt cô mờ đi, những giọt nước mắt sinh lý trào ra nóng hổi bên khóe mắt.

"Hân? Hân? Em có nghe anh nói không?" Tiếng Nam vang lên từ chiếc điện thoại đang bị cô áp chặt trước ngực. Giọng anh bắt đầu có vẻ nghi ngờ thực sự. "Có chuyện gì dưới đó vậy? Sao tự nhiên lại kêu lên thế?"

Hân cố gắng điều hòa nhịp thở đang dồn dập, đưa điện thoại trở lại sát tai. Giọng cô run rẩy, đứt quãng đến mức thảm hại:

"Không... không có gì... Anh ơi... Em bị... bị trượt chân... ngã xuống sàn gỗ thôi... Đau... đau quá..."

"Em làm sao thế? Đi đứng kiểu gì vậy?" Nam thở dài, giọng đầy vẻ không hài lòng. "Dưới đó tối tăm quá phải không? Đã bảo để cuối tuần anh về đón rồi dọn dẹp một thể. Cứ tự làm rồi lại xảy ra chuyện."

Phía trên cô, Điện bắt đầu nhấp hông liên tục. Ở tư thế vắt chân lên vai, mỗi cú thúc của anh đều đi cực kỳ sâu và mạnh mẽ. Thân cu thô ráp của anh chà xát liên tục vào thành lồn ấm nóng, tạo ra những tiếng thịt va chạm "bạch, bạch, bạch" giòn giã và dồn dập. Tiếng nước dâm lép nhép vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của căn buồng gỗ. Hân sợ hãi đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô sợ Nam sẽ nghe thấy những âm thanh dâm đãng này, sợ anh ta sẽ phát hiện ra sự thật ghê tởm rằng vợ mình đang bị nện đến phát khóc ngay khi đang nói chuyện với mình.

Nhưng sự sợ hãi đó lại như một chất xúc tác điên cuồng, đẩy khoái cảm của cô lên một tầm cao mới. Từng thớ thịt trong lồn cô run rẩy, ôm chặt lấy cu Điện như muốn vắt kiệt từng giọt tinh dịch của anh. Hân ngửa đầu ra sau, miệng há hốc để thở dốc nhưng không dám phát ra tiếng động. Gương mặt cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo cổ xuống bầu ngực đang phập phồng kịch liệt.

Điện nhìn ngắm gương mặt đầy tội lỗi và sung sướng của Hân dưới thân mình mà lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn tột cùng. Anh biết cô đang sợ, nhưng anh cũng biết cô đang sướng đến phát điên. Anh ghé sát tai cô, vừa dập hông vừa thì thầm bằng giọng khàn đặc:

"Sướng không Hân? Cu tui đâm sâu thế này... chồng thành phố của em có làm được vậy không? Nói cho ảnh biết đi... nói là em đang được tui nện..."

"Điện... xin anh... đừng..." Hân thều thào, đôi mắt lá liễu đẫm nước nhìn anh đầy van nài. Nhưng hai tay cô lại vô thức ôm chặt lấy thắt lưng rắn chắc của Điện, kéo anh sát vào người mình hơn như một sự tự phản bội của cơ thể.

Nam ở đầu dây bên kia dường như vẫn không nhận ra sự bất thường bên cạnh những âm thanh chập chờn. Anh tiếp tục lải nhải về kế hoạch tương lai:

"Cuối tuần này anh về, anh sẽ mang theo cả mấy quyển catalog căn hộ mới ở quận 2. Anh đang xem xét mua một căn rộng hơn để sau này có con thì có chỗ cho tụi nhỏ chơi. Em xem qua rồi quyết định chọn căn nào nhé. Em thích tông màu gì thì bảo anh để anh nói bên thiết kế làm luôn."

Nghe đến việc mua nhà, việc chuẩn bị cho tương lai của những đứa trẻ, lòng Hân đau nhói như bị dao cắt. Tương lai đó thật đẹp, thật ngăn nắp và danh giá, nhưng nó lại quá xa vời và lạnh lẽo. Còn thực tại của cô lúc này lại vô cùng chân thực, nóng bỏng và nhầy nhụa. Con cu của Điện vẫn đang điên cuồng ra vào trong lồn cô, mang lại cho cô thứ khoái cảm xác thịt trần trụi nhất, thứ mà cô chưa từng tìm thấy trong cuộc hôn nhân danh giá với Nam.

"Dạ... anh... anh cứ... tự quyết đi..." Hân đứt quãng nói, hai tay bấu chặt lấy vai Điện khi anh tăng tốc độ dập hông.

Mông Điện va chạm liên tiếp vào đùi Hân tạo nên những âm thanh dâm mỹ. Điện bắt đầu thở dốc dồn dập, con cu gân guốc của anh bên trong lồn Hân đã căng phồng lên đến cực hạn, đầu khấc nóng hổi liên tục va chạm mạnh vào cổ tử cung cô. Anh biết mình sắp ra, và anh muốn mang theo cô cùng thăng hoa trong sự tội lỗi này.

"Hân... tui bắn đây... tui bắn vào lồn Hân nha..." Điện gầm gừ bên tai cô, hông dập mạnh liên tiếp những cú lút cán thô bạo.

Cảm giác con cu to lớn giật mạnh liên hồi trong cơ thể kết hợp với nỗi sợ bị lộ khiến Hân hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Cơn cực khoái thứ hai ập đến như một trận lũ quét, cuốn phăng đi chút lý trí cuối cùng của cô. Lồn cô co thắt điên cuồng, dòng nước dâm ấm nóng phun ra xối xả làm ướt đẫm cả bao quy đầu của Điện.

Hân vội vã đưa điện thoại lên sát tai, dùng chút sức tàn cuối cùng để thốt lên:

"Anh... điện thoại em... hết pin rồi... Tự tắt nguồn... Cuối tuần... gặp lại..."

Không đợi Nam kịp trả lời, Hân vội vã nhấn nút cúp máy. Chiếc điện thoại lạnh ngắt trượt khỏi bàn tay run rẩy của cô, rơi bịch xuống tấm chiếu tre bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc đó, Điện gầm lên một tiếng khàn đục từ tận đáy lòng. Anh thúc một cú lút cán cực mạnh, ghì chặt hông mình ép sát vào mông Hân. Con cu to lớn của anh giật mạnh liên hồi bên trong lồn cô, bắn từng luồng tinh dịch ấm nóng, đậm đặc vào sâu tận tử cung cô.

"A...!"

Hân hét lên một tiếng thật lớn, tiếng kêu đã bị kìm nén suốt cả cuộc gọi giờ đây vỡ òa ra trong căn buồng gỗ. Cơ thể cô co giật kịch liệt dưới thân Điện, hai chân cô quắp chặt lấy lưng anh, đón nhận từng giọt tinh trùng nóng hổi đang phun trào bên trong mình. Sự sung sướng thể xác cuồn cuộn dâng lên làm đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, nước mắt tuôn rơi đầm đìa trên đôi má đỏ bừng.

Sau những giây phút điên cuồng, Điện từ từ rút cu ra khỏi lồn Hân. Tiếng "rột" nhỏ dâm đãng vang lên khi con cu sũng nước nhầy tuột ra ngoài, kéo theo một dòng hỗn hợp nước dâm và tinh dịch màu trắng đục chảy tràn ra chiếu tre cũ kỹ. Điện nằm vật xuống bên cạnh, kéo cơ thể trần trụi, đẫm mồ hôi của Hân vào lòng mình, ôm chặt lấy cô.

Hân hoàn toàn kiệt sức, cô nằm gục đầu lên lồng ngực vạm vỡ, phập phồng của Điện. Hơi thở cô vẫn đứt quãng, tim đập loạn nhịp trong sự sợ hãi lẫn sung sướng tột độ vừa trải qua. Cô nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm bên cạnh, lòng trào dâng một cảm giác tội lỗi ê chề nhưng thể xác lại thỏa mãn đến rã rời, hoàn toàn chìm đắm trong vòng tay ấm áp của người tình cũ.