Nghe chương 5

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện đứng trân trân, tai ù đi, cả người cứng ngắc trước câu hỏi đầy trêu ngươi vừa mới lọt vào tai. Lồng ngực cậu đập thình thịch như muốn vỡ tung. Câu hỏi của cô xoáy mạnh vào đầu cậu, dội liên hồi trong khoang ngực trống rỗng. Hai mắt cậu dán chặt vào vạt áo lá mỏng dính sát vào bầu ngực đang nhấp nhô phập phồng của cô bạn học. Lớp cotton mỏng ướt sũng mồ hôi hằn lên rõ mồn một hai đầu nhũ hoa đang săn cứng, nhô nhọn hoắt đâm thẳng vào mắt cậu. Hân không né tránh cái nhìn thèm khát ấy. Cô khẽ nâng cằm, nở một nụ cười tinh nghịch đầy thách thức, hai cánh mũi phập phồng nhè nhẹ theo từng hơi thở nông. Cho đến khi Điện định vươn tay ra chạm vào bắp vai trần của cô, Hân đã nhanh nhẹn khúc khích cười, giật phắt cuốn tập Vật lý rồi chạy biến ra sàn hiên rộng rực nắng.

Điện đứng lại một mình trong căn buồng tối, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, còn chiếc quần tây căng tức đến mức đau nhức. Cậu đứng im một lúc lâu, cố hít thở thật sâu để xoa dịu nhịp tim đang đập điên cuồng. Tiếng cười giòn tan của Hân từ ngoài hiên vọng vào càng làm đầu óc cậu thêm rối bời. Cậu nhìn xuống đũng quần mình, nơi cây cu đã dựng đứng lên từ lúc nào, thúc mạnh vào lớp vải tây dày cộm. Cảm giác ấm ách, thèm khát khiến cậu bứt rứt không yên suốt cả buổi chiều hôm đó. Cậu cố gắng cúi người xuống để che đi phần nhạy cảm đang nhô cao, bước từng bước nặng nề ra phía lu nước cạnh vách buồng, múc một gáo đầy dội thẳng vào hai bàn tay nóng ran nhưng chẳng thể nào làm dịu đi cái nóng hầm hập trong bụng.

Trong bữa cơm tối cùng bà ngoại dưới ánh đèn dầu leo lét, Điện cúi gằm mặt, chỉ dám gắp những cọng rau muống luộc sát mép đĩa. Mỗi lần Hân đưa tay gắp thức ăn, vạt áo sơ mi rộng cổ của cô lại trễ xuống, để lộ làn da trắng ngần dưới xương quai xanh làm Điện suýt nghẹn cơm. Hân thản nhiên ăn uống, thỉnh thoảng lại dùng đôi mắt lá liễu liếc nhìn cậu đầy ẩn ý, môi khẽ nở một nụ cười ranh mãnh. Điện cắn môi, nuốt khan miếng cơm khô khốc trong cổ họng, cảm nhận rõ ràng tiếng guốc gỗ của bà ngoại lẹt xẹt trên nền đất và tiếng muỗng nĩa chạm vào bát sành kêu lách cách. Bữa cơm trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt, nơi những tia nhìn vụng trộm cứ liên tục va vào nhau qua ánh lửa leo lét của ngọn đèn dầu.

Sự bối rối và thèm khát dồn nén suốt cả buổi chiều khiến Điện trằn trọc suốt đêm. Cậu nằm trên chiếc chõng tre bên nhà mình, lật qua lật lại dưới bóng tối bao trùm của gian nhà lá. Gió từ bờ sông thổi vào xào xạc qua rặng mận ngoài vườn, nhưng chẳng thể dập tắt nổi ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng gã trai mười tám tuổi. Đầu óc cậu chỉ toàn là hình ảnh vạt áo lá cotton mỏng dính của Hân, mùi hương dạ hương thoang thoảng phát ra từ cơ thể cô, và cái chạm nhẹ nơi vành tai đầy khiêu khích. Cậu đưa tay luồn vào trong quần đùi mỏng, nắm lấy cây cu đang nóng hổi và cứng ngắc của mình. Đầu cu đã rỉ nước nhờn ướt át. Điện bắt đầu tự vuốt ve bản thân một cách chậm rãi, tưởng tượng ra cảnh mình được ôm trọn lấy cơ thể mềm mại của cô bạn học, khao khát được áp môi vào làn da trắng mịn ấy, đầu óc quay cuồng cho đến khi thiếp đi trong sự mệt mỏi và bức bối dâng tràn.

Nỗi khát khao ấy tìm được cơ hội bộc phát vào trưa ngày hôm sau. Từ sáng sớm, bà ngoại Hân đã lục đục dưới bếp. Tiếng xoong nồi va chạm loảng xoảng, tiếng củi lửa lách tách hòa cùng mùi khói bếp ngai ngái làm Điện tỉnh giấc. Cậu bước ra sàn nước trước nhà, vục gáo dừa múc nước mưa mát lạnh dội thẳng lên mặt cho tỉnh táo. Dưới làn nước mát còn đọng trên bờ mi, tầm mắt cậu cứ vô thức hướng về phía hiên nhà ngoại Hân, tìm kiếm một dáng người mảnh khảnh dưới bóng nắng sớm.

Đến gần trưa, bà ngoại Hân sửa soạn xong xuôi giỏ đồ mây lớn. Bà khoác chiếc nón lá cũ, đứng ở thềm cửa dặn dò hai đứa:

"Ngoại đi chuyến xe lôi lên chợ huyện xa lấy ít thuốc với mua đồ ăn, chắc chiều tối mịt mới về tới. Hai đứa ở nhà lo học hành, coi chừng nhà cửa cẩn thận nghe chưa. Điện, có thèm ăn gì không ngoại mua về cho?"

"Dạ thôi ngoại, ngoại đi đường cẩn thận," Điện đáp, cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh dù tim đã bắt đầu đập nhanh hơn dưới lồng ngực.

"Dạ ngoại đi sớm về sớm nha ngoại," Hân đứng bên cạnh bà, ngoan ngoãn cúi đầu chào, nhưng ánh mắt cô lại kín đáo liếc về phía Điện, đuôi mắt lá liễu cong lên đầy ẩn ý.

Tiếng còi xe lôi bóp bíp từ đầu ngõ vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện. Bà ngoại bước nhanh ra cổng, bóng dáng gầy gò của bà khuất dần sau rặng dâm bụt đỏ chót. Tiếng động cơ xe lôi nổ giòn giã rồi nhỏ dần, trả lại cho không gian sự im ắng tĩnh mịch của một trưa hè miền quê.

Căn nhà gỗ cổ kính giờ chỉ còn lại hai đứa giữa cái nóng oi ả của buổi trưa hè Nam Bộ. Điện bước qua bậu cửa buồng, tiếng chốt gỗ cạch một cái khô khốc vang lên, khóa chặt không gian riêng tư của họ với thế giới bên ngoài. Hân đang ngồi trên mép chiếc giường tre cũ, chiếc váy thun xanh nhạt kéo cao quá đùi để lộ đôi chân trần trắng muốt dưới ánh nắng trưa lọt qua khe vách gỗ. Cô không trốn tránh, đôi mắt lá liễu cong lên nhìn Điện đầy thách thức khi cậu tiến lại gần.

"Khóa cửa rồi hả?" Hân thì thầm, giọng cô khàn đi vì cái nóng hầm hập của căn buồng chật chội.

Điện không đáp. Cậu quỳ một gối lên chiếc giường tre, làm những thanh dát tre kêu lên ken kẹt. Bản năng đàn ông tuổi mười tám tựa như ngọn lửa bị giam cầm bấy lâu, nay gặp đúng lúc liền bùng cháy dữ dội. Cậu vươn hai cánh tay rám nắng ôm lấy eo Hân, kéo cô sát vào ngực mình. Hân khẽ kêu lên một tiếng nhẹ rồi chủ động vòng hai tay qua cổ Điện, ghì chặt lấy cậu. Đôi môi cô, mọng ướt và ngọt lịm, chủ động áp sát và miết mạnh lên làn môi khô khốc của Điện.

Họ hôn nhau ngấu nghiến dưới cái nóng hừng hực của căn buồng. Đầu lưỡi Điện rụt rè rồi nhanh chóng táo tợn luồn sâu vào khoang miệng ấm áp của Hân, quấn lấy lưỡi cô, hút lấy những giọt mật ngọt lịm. Hân thở dốc, hai cánh mũi phập phồng, lồng ngực cô ép chặt vào ngực Điện qua lớp áo lá mỏng dính mồ hôi.

Nhiệt độ trong căn buồng vách gỗ lúc này tăng lên hầm hập như một lò than. Mồ hôi từ trán Điện nhỏ xuống gò má Hân, trượt dần xuống cổ rồi biến mất trong hõm xương quai xanh non mịn. Xúc giác của Điện trở nên nhạy cảm hơn dưới sức nóng của thời tiết và lòng ham muốn đang cuộn trào. Cậu cảm nhận được làn da Hân trơn láng, nóng hổi và lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Mỗi lần cọ xát, tiếng da thịt chạm nhau sột soạt hòa cùng tiếng gió xào xạc ngoài vườn càng làm tăng thêm sự kích thích.

Điện buông môi Hân ra, hơi thở cậu nóng hổi phả lên bầu ngực phập phồng của cô. Bàn tay cậu luồn xuống dưới gấu chiếc áo lá cotton mỏng dính mồ hôi, từ từ đẩy vạt áo lên phía trên. Làn da bụng của Hân phẳng lì, mịn màng và ấm nóng, khẽ thót lại mỗi khi đầu ngón tay ráp ráp của Điện lướt qua. Cậu đẩy chiếc áo lá lên quá ngực, giải phóng hai bầu ngực trần căng tròn của thiếu nữ tuổi mười tám. Dưới ánh nắng trưa chiếu qua khe vách gỗ, hai bầu vú của Hân hiện lên trắng ngần, tròn trịa như hai trái vú sữa chín mọng. Đầu nhũ hoa hồng nhạt đã săn cứng lại từ lúc nào, nhô cao đầy kiêu hãnh.

Điện nuốt nước bọt cái ực. Cậu cúi đầu xuống, áp môi vào bầu ngực bên trái của Hân. Làn da non mịn mát rượi của cô tương phản mạnh mẽ với đôi môi nóng bỏng của cậu. Điện há miệng ngậm chặt lấy đầu vú hồng, dùng đầu lưỡi liếm lướt rồi mút nhẹ. Hân ưỡn cong người lên, hai tay bấu chặt vào tóc Điện, những ngón tay thon dài siết lấy đầu cậu như muốn ấn cậu sâu hơn vào ngực mình.

"Ưm... Điện... nhột... sướng quá..." Hân khẽ rên rỉ, đôi mắt lá liễu nhắm nghiền, hai má ửng hồng vì kích thích.

Điện đổi bên, dùng môi và lưỡi ve vuốt bầu ngực còn lại. Cậu mút mạnh đến mức tạo ra những tiếng chùn chụt ướt át vang lên trong căn buồng vắng lặng. Một tay cậu bóp nhẹ bầu ngực mềm mại bên kia, cảm nhận sự nảy nở đàn hồi của da thịt con gái. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp này khiến dương vật của Điện trong chiếc quần tây căng cứng đến mức đau nhức, đầu cu rỉ nước nhờn nóng hổi làm ướt một mảng quần lót.

Cậu buông bầu ngực của Hân ra, nhìn cô đắm đuối. Ánh mắt Hân lúc này đờ đẫn, đầy hơi sương. Đôi môi mọng đỏ hơi hé mở, để lộ hàm răng trắng đều đặn và hơi thở đứt quãng. Cậu dùng một bàn tay thô ráp luồn dọc theo đùi cô, từ từ bàn tay kéo vạt váy thun xanh nhạt lên sát hông. Làn da đùi của Hân trắng muốt, trơn mịn như lụa, nóng ấm dưới lòng bàn tay Điện.

Điện luồn tay vào bên dưới mép quần lót ren màu hồng. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào làn da non mềm ở đùi trong, Hân khẽ rùng mình, hai chân cô vô thức co lại, kẹp chặt lấy bàn tay của cậu.

"Điện... từ từ thôi... nóng quá..." Hân thở hắt ra, giọng nói run rẩy chứa đựng cả sự sợ hãi lẫn khao khát.

Điện không dừng lại. Cậu di chuyển ngón tay sâu hơn, lách qua mép vải ren hồng mềm mại rồi chạm trực tiếp vào kẽ lồn của Hân. Nơi đó đã ướt đẫm tự lúc nào, nước nhờn ấm nóng và trơn tuột chảy tràn ra, bám đầy trên những ngón tay thô ráp của cậu. Xúc cảm ẩm ướt và nóng hổi ấy khiến Điện rùng mình một cái. Cậu bắt đầu dùng ngón tay giữa vuốt dọc theo kẽ lồn của cô, miết nhẹ từ trên xuống dưới.

"Ưm..." Hân bật ra một tiếng rên nghẹn ngào, hai tay bấu chặt lấy vai Điện.

Điện tìm thấy hạt vừng nhỏ nằm phía trên kẽ lồn, nơi nhạy cảm nhất của cô bạn. Cậu dùng đầu ngón tay cái nhẹ nhàng day ấn, xoa nắn vòng tròn xung quanh hạt vừng đang sưng cứng lên vì dục vọng. Mỗi cái chạm của Điện làm Hân ưỡn cong người lên, mông cô vô thức nhấc khỏi mặt dát tre, hai đùi mở rộng hơn để tay cậu có thể hoạt động dễ dàng hơn.

"Điện... sướng... sướng quá Điện ơi..." Hân thở dồn dập, đầu lắc qua lắc lại trên chiếc gối tre cũ kỹ.

Điện vừa cúi xuống hôn lên chiếc cổ cao ba ngấn lấm tấm mồ hôi của Hân, vừa tăng tốc độ di chuyển của các ngón tay dưới lồn cô. Cậu cảm nhận rõ ràng sự co bóp ấm nóng từ các thớ thịt âm đạo đang ôm khít lấy ngón tay mình. Mỗi lần cậu đưa ngón tay vào sâu bên trong kẽ lồn rồi rút ra, tiếng nước nhờn sột soạt, ẩm ướt lại vang lên kích thích màng nhĩ.

Dương vật của Điện trong chiếc quần tây lúc này căng cứng đến mức cực hạn, đau nhức khó chịu. Cậu không chịu nổi sự tra tấn ngọt ngào này thêm nữa. Điện dùng một tay giữ chặt lấy hông Hân, tay kia dứt khoát kéo phăng chiếc quần lót ren hồng của cô xuống qua đầu gối, vứt đại xuống cuối giường tre.

Dưới ánh nắng trưa rực rỡ lọt qua khe vách gỗ, toàn bộ phần lồn căng mọng, hồng hào của Hân phơi bày trọn vẹn trước mắt Điện. Hai mép lồn đầy đặn, hồng hào khép hờ, được bao bọc bởi một lớp lông tơ đen mịn màng. Nước nhờn trong suốt rỉ ra từ bên trong âm đạo, đọng thành những giọt lấp lánh như sương mai trên mép lồn rồi chảy dài xuống đùi trong trắng muốt của cô. Sự kết hợp giữa màu hồng hào của da thịt nhạy cảm và làn da trắng ngần của Hân tạo nên một cảnh tượng vô cùng kích thích.

Điện vội vã dùng cả hai tay cởi phăng chiếc quần tây và quần lót của mình ra. Cây cu của cậu lập tức bật ra ngoài, đỏ lựng và dựng đứng kiêu hãnh. Cây cu to dài, gân guốc nổi lên cuồn cuộn quanh thân, đầu cu căng mọng rỉ ra những giọt dịch nhờn nóng hổi. Cậu chồm người lên, nằm đè giữa hai đùi của Hân. Cậu nắm lấy hai chân cô, kéo dạng rộng ra hết cỡ.

Đầu cu nóng hổi của Điện bắt đầu tìm kiếm lối vào giữa hai mép lồn đang đầm đìa nước nhờn của cô. Cậu áp đầu cu vào cửa mình của Hân, khẽ di chuyển, chà xát dọc theo kẽ lồn ướt át. Cảm giác nóng hổi, ẩm ướt và mềm mại của môi lồn Hân bao bọc lấy đầu cu làm Điện sướng đến run rẩy cả người. Cậu cúi xuống ghì chặt lấy đôi môi Hân, hai lưỡi lại quấn lấy nhau trong một nụ hôn điên cuồng. Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, hỗn loạn và ngột ngạt.

Điện rướn hông, định dùng lực đẩy cu thẳng vào trong lồn cô.

Nhưng ngay khi đầu cu nóng hổi của Điện vừa lún vào giữa hai mép lồn, cảm nhận được sự chật chội và vách ngăn mỏng manh bên trong cửa mình, Hân bỗng khẽ rùng mình. Đôi mắt lá liễu của cô đột ngột mở to, nhìn thẳng vào mắt Điện. Trong ánh mắt ngập tràn dục vọng nồng nàn ấy bỗng bộc lộ một nỗi sợ hãi mơ hồ, một rào cản vô hình trước ranh giới trinh tiết của con gái học trò thời bấy giờ.

Hân đưa hai tay lên giữ chặt lấy bả vai rắn chắc của Điện, ra sức đẩy nhẹ cậu ra. Cô lắc đầu run rẩy, giọng nói nghẹn ngào lo sợ:

"Đừng Điện... tao sợ... lỡ có bầu... rồi còn đi thi đại học..."

Tiếng rên rỉ ban nãy hoàn toàn biến mất, thay bằng hơi thở dồn dập đầy lo âu và căng thẳng. Câu nói của Hân như dội một gáo nước lạnh vào đầu Điện. Cậu khựng lại, cả người cứng đờ như hóa đá. Cây cu đang căng nhức run lên bần bật sát bên kẽ lồn ướt át của Hân, chỉ cần cậu đẩy nhẹ một cái là sẽ phá vỡ tất cả, nhưng cậu không thể làm thế.

Cậu nhìn gương mặt ửng hồng nhưng đầy vẻ hoang mang, lo sợ của cô bạn học. Sự giằng xé dữ dội giữa bản năng đàn ông hoang dại và lý trí của tuổi học trò khiến cả hai đứng hình trong tư thế vô cùng nhạy cảm. Điện cắn chặt răng, mồ hôi trán nhỏ ròng ròng xuống ngực Hân. Cậu cố gắng đè nén luồng xung năng đang muốn bùng nổ trong bụng mình.

"Hân... tao..." Điện thở dốc, giọng khản đặc.

"Để thi xong đi Điện... lúc đó tao không cản nữa..." Hân mếu máo, đôi mắt rơm rớm nước nhìn cậu van nài.

Giữa lúc bầu không khí trong căn buồng gỗ đang đặc quánh sự dở dang và căng thẳng tột độ ấy, Điện nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài từ đuôi mắt lá liễu của Hân, thấm vào làn tóc mai bết mồ hôi. 

Sự giằng xé trong Điện diễn ra dữ dội như một cơn bão đổ bộ vào vùng sông nước quê nghèo. Đầu cu nóng hổi của cậu vẫn đang tỳ sát mép lồn Hân, cảm nhận rõ rệt từng nhịp co thắt run rẩy của cô. Mùi nước nhờn trộn lẫn với mùi da thịt thiếu nữ bốc lên nồng nặc trong khoảng không chật hẹp, kích thích từng tế bào thần kinh của cậu, gào thét đòi hỏi cậu phải tiến lên, phải đâm thẳng vào để chiếm đoạt lấy cô gái mà cậu đã thầm thương trộm nhớ suốt bao năm qua. Bản năng gã trai mười tám tuổi gầm rú, bảo rằng cơ hội này sẽ không có lần thứ hai, rằng bà ngoại đã đi xa và chỉ có hai đứa trong căn buồng vắng này. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn vẻ hoang mang, lo sợ của Hân, Điện chợt thấy lòng mình chùng xuống. Cậu biết cô không nói dối. Kỳ thi đại học đang cận kề trước mắt, đó là tấm vé duy nhất để một cô gái tỉnh lẻ như Hân có thể đổi đời, thoát khỏi cái nghèo, thoát khỏi mảnh đất quanh năm nắng cháy mưa dầm này. Nếu bây giờ cậu thỏa mãn thú tính của mình, nếu chẳng may cái thai xuất hiện, cuộc đời cô coi như đặt dấu chấm hết. Sự hủy hoại đó là thứ mà Điện, dù có ích kỷ đến đâu, cũng không bao giờ muốn gieo rắc lên người cô.

Điện nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi đến mức bật máu. Cậu gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dùng hết sức bình sinh để nhấc cơ thể trần trụi của mình ra khỏi người Hân. Cây cu đỏ lựng, gân guốc vẫn dựng đứng kiêu hãnh giữa khoảng không, khẽ giật mạnh vài nhịp rồi rỉ ra một giọt dịch nhờn dài nóng hổi rơi xuống mặt dát tre kêu "tách" một tiếng nhỏ nhoi. Cậu ngã ngồi ra mép giường tre, hai tay ôm lấy đầu, lồng ngực phập phồng như người vừa thoát chết sau trận đuối nước.

Hân cũng nhanh chóng co người lại, kéo chiếc gối ôm cũ che trước ngực. Căn buồng rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc hỗn loạn của hai đứa trẻ đang cố tìm lại nhịp điệu bình thường. Ánh nắng trưa gay gắt chiếu qua khe vách gỗ vẽ thành những vệt sáng sắc lẹm trên nền đất đầy bụi bặm, soi rõ những hạt bụi lờ lững bay trong không gian đặc quánh mùi dục vọng dở dang.

Sự ngượng ngùng nhanh chóng bao trùm lấy cả hai khi lý trí quay trở lại. Điện nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, không dám quay đầu lại nhìn Hân. Cậu với tay nhặt chiếc quần lót và quần tây của mình đang nằm vắt vẻo dưới sàn đất cát. Đôi bàn tay thô ráp của gã trai quê run bần bật, lóng ngóng xỏ từng ống chân vào quần. Chiếc quần lót dính vệt nước nhờn mát lạnh cọ vào da thịt làm cậu khẽ rùng mình. Khi kéo khóa quần tây lên, cây cu vẫn còn căng cứng cọ xát vào lớp vải dày tạo nên một cơn đau nhức nhối khó chịu, nhưng cậu chỉ biết cắn răng chịu đựng. Cậu vội vàng vuốt lại vạt áo thun cũ kỹ, cố gắng che giấu đi sự hỗn loạn đang hiển hiện trên cơ thể mình.

Ở phía sau, Hân cũng bắt đầu cử động. Tiếng vải sột soạt vang lên đều đặn trong căn buồng gỗ vách mỏng. Cô với tay xuống cuối giường, nhặt chiếc quần lót ren màu hồng đã bị Điện lột phăng lúc nãy. Những ngón tay thon dài của cô run rẩy đến mức không thể xỏ chân qua ống quần một cách bình thường. Chiếc quần lót ren hồng bị kéo lên một cách vội vã, vạt váy thun xanh nhạt cũng được kéo xuống che đi cặp đùi trắng muốt nay đã lấm tấm những vệt mồ hôi và nước nhờn khô lại. Hân bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đất mát lạnh làm cô khẽ rùng mình. Cô đi đến chiếc gương tròn nhỏ treo trên vách gỗ, dùng tay vuốt lại mái tóc rối bời, cài lại cúc chiếc áo lá cotton mỏng dính. Gương mặt cô trong gương vẫn còn ửng hồng đỏ lựng, đôi mắt lá liễu còn vương nét hoảng hốt chưa tan.

Không ai nói với ai câu nào trong suốt mười phút sau đó. Điện bước ra phía sàn nước, múc một gáo nước lạnh dội thẳng từ trên đỉnh đầu xuống. Nước mưa mát lạnh chảy tràn qua mặt, qua cổ, thấm đẫm chiếc áo thun nhưng giúp đầu óc cậu tỉnh táo lại phần nào. Khi cậu quay trở vào nhà, Hân đã dọn dẹp xong chiếc giường tre. Vệt nước nhờn ướt át trên dát tre đã được cô dùng một chiếc khăn tay cũ lau sạch, chỉ còn lại một khoảng sẫm màu đang khô dần dưới sức nóng của buổi trưa.

Hân ngồi bên chiếc bàn gỗ giữa nhà, trước mặt là cuốn tập Vật lý 12 vẫn mở dang dở ở trang bài tập về dòng điện xoay chiều. Cô cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi, không dám nhìn thẳng vào Điện khi cậu bước tới.

Điện kéo chiếc ghế gỗ căm xe ngồi xuống đối diện cô. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ hơn một mét, nhưng cảm giác như có một bức tường vô hình, dày cộm đang dựng lên ngăn cách. Cậu nhìn bờ vai run rẩy của cô bạn học, lòng tràn ngập một nỗi tiếc nuối và xót xa khôn tả.

"Hân... tao xin lỗi," Điện cất giọng, âm thanh khàn đặc và khô khốc như tiếng gỗ mục cọ vào nhau. "Tao... tao hơi quá trớn."

Hân khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt lá liễu nhìn cậu, ánh nhìn không còn nét khiêu khích tinh nghịch của lúc trước, chỉ còn lại sự dịu dàng pha lẫn chút tủi thân. Cô lắc đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Không phải lỗi của Điện đâu. Tại tao... tại tao chọc Điện trước." Cô dừng lại một chút, nuốt khan một cái rồi tiếp tục. "Nhưng tao sợ lắm. Mẹ tao ở trên thành phố trông chờ vào kỳ thi này của tao nhiều lắm. Nếu tao có bề gì dưới quê này, chắc mẹ tao chết mất."

Điện gật đầu. Cậu hiểu rõ gia cảnh của Hân. Mẹ cô đã phải vất vả làm lụng trên thành phố lớn để gửi tiền về cho ngoại nuôi cô ăn học, mong cô đỗ đạt vào một trường đại học danh tiếng để đổi đời. Cậu vươn bàn tay thô ráp ra, định nắm lấy tay Hân nhưng rồi lại rụt về, đặt hờ trên mặt bàn gỗ xù xì.

"Tao biết rồi. Từ giờ tới lúc thi, tao không làm vậy nữa đâu. Hân cứ lo học đi." Điện cắn môi, cố nuốt ngược sự thèm khát và tiếc nuối vào lòng. "Nhưng... thi xong rồi... thì sao?"

Hân nhìn bàn tay Điện đặt trên bàn. Cô khẽ di chuyển tay mình, những đầu ngón tay mềm mại chạm nhẹ vào những ngón tay ráp ráp của cậu, như một sự an ủi và cũng là một lời hứa hẹn âm thầm.

"Thi xong rồi... lúc đó đi học trên thành phố, không có ngoại, cũng không có ai coi chừng..." Giọng Hân nhỏ dần, hai má lại ửng hồng. "Lúc đó tao đền cho Điện. Đền hết."

Câu nói của Hân như một lời hứa hẹn ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng, xoa dịu đi phần nào sự căng nhức vẫn còn âm ỉ nơi đũng quần của Điện. Cậu siết nhẹ lấy những đầu ngón tay của cô, cảm nhận được hơi ấm mềm mại truyền qua da thịt.

Giữa lúc bầu không khí trong căn buồng gỗ đang đặc quánh sự dở dang và căng thẳng ấy, tiếng ve kêu râm ran ngoài vườn bất chợt rộ lên như một dàn đồng ca mùa hạ, kéo hai đứa trẻ trở về với thực tại đầy lo âu của kỳ thi sắp tới. Tiếng ve rền rĩ, râm ran qua rặng mận, qua những kẽ lá dâm bụt đỏ chót ngoài ngõ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về mùa hè năm lớp mười hai đang dần trôi qua và những ngày tháng thanh xuân vụng dại sắp sửa khép lại trong sự dang dở.