Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân đứng tựa lưng vào mép chiếc bàn gỗ căm xe cũ kỹ giữa gian nhà chính. Mặt gỗ nhám sần, đượm hơi lạnh ẩm của cơn bão đầu mùa xuyên qua lớp lụa tơ tằm mỏng màu hồng nhạt cô đang mặc. Chất lụa cọ xát vào làn da nhạy cảm bên hông làm cô khẽ rùng mình. Cô đan chặt hai bàn tay, ngón cái miết nhẹ lên khớp xương ngón trỏ để tìm chút hơi ấm tự thân trong bóng tối. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ hiên trước, những hàng cột gỗ lim lên nước đen bóng đứng im lìm.

Bên ngoài, tiếng bước chân Điện rầm rập trên mái ngói âm dương vang lên đều đặn. Tiếng đế dép cao su trượt nhẹ trên ngói rêu phong, xen lẫn tiếng búa gõ lộc cộc vào đinh kẽm và tiếng gió chướng rít liên hồi qua những tán mận sau vườn. Mỗi lần gió giật mạnh, vách gỗ căn nhà lại kẽo kẹt khô khốc. Hân nghe rõ tiếng anh thở dốc mỗi khi gồng mình kéo căng tấm bạt nhựa màu xanh, cả tiếng chửi thề nho nhỏ khi một góc bạt bị gió giật tung ra khỏi tay. Hơi thở, nhịp chuyển động mạnh mẽ của Điện ngay phía trên đầu khiến lòng cô xáo động. Đã bao nhiêu lâu rồi căn nhà này mới lại có bóng dáng một người đàn ông thực sự gánh vác, che chở?

Để trốn chạy khỏi những ý nghĩ hỗn độn, Hân xoay người bước về phía góc buồng trong, nơi đặt chiếc bếp dầu dọn ra từ lúc chiều. Cô quỳ gối trên nền gạch tàu mát lạnh, quẹt một que diêm. Lửa bùng lên, soi rõ gương mặt thanh tú cùng đôi mắt lá liễu long lanh dao động dưới ánh sáng cam ấm áp. Cô đưa ngọn diêm vào đầu bấc. Khói dầu hôi nồng lập tức tỏa ra, mùi hương quen thuộc của những năm tháng nghèo khó ở quê cũ khiến lòng cô chùng xuống. Hân đặt chiếc ấm nhôm nhỏ móp méo chứa đầy nước mưa lên bếp. Tiếng nước bắt đầu reo nhỏ, đều đặn.

Trong lúc chờ nước sôi, Hân cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình. Chiếc váy ngủ hai dây lụa tơ tằm mềm mại này là món quà Thanh mua tặng cô trong chuyến công tác tại Pháp năm ngoái. Ở căn penthouse lộng lẫy trên thành phố, nó chỉ là một trong hàng chục bộ đồ ngủ đắt tiền xếp trong tủ kính mà cô khoác lên người để làm vui lòng chồng. Nhưng Thanh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa khi cô mặc nó. Anh chỉ xem cô như một món đồ trang trí đắt giá, thể hiện đẳng cấp của mình. Hân đưa ngón tay chạm nhẹ lên nốt ruồi nhỏ nằm ngay dưới xương quai xanh bên phải. Nơi này, Thanh chỉ chạm vào bằng những nụ hôn vội vã, hời hợt rồi quay lưng ngủ thiếp đi vì mệt mỏi sau những chuyến bay dài hoặc những cuộc tiếp khách thâu đêm. Sự nguội lạnh ấy gặm nhấm cô suốt ba năm kết hôn, biến cô thành một người đàn bà khát khao da thịt nhưng phải học cách giả vờ cam chịu.

Hân nhớ lại những buổi tiệc tùng xa hoa trên thành phố. Những người đàn ông mặc comple sang trọng, lịch lãm, nói năng nho nhã nhưng ánh mắt đầy tính toán. Thanh cũng thế. Cuộc hôn nhân được dựng lên từ sự phù hợp về gia thế, về danh vọng, nhưng hoàn toàn trống rỗng về mặt cảm xúc. Trên chiếc giường king-size rộng lớn nhìn ra sông Sài Gòn, cô luôn cảm thấy mình cô độc. Chiếc điều hòa chạy êm ru, phả ra luồng khí mát lạnh đông cứng mọi khao khát thể xác. Đêm nào Thanh cũng bận rộn với chiếc máy tính bảng, hoặc nếu có gần gũi vợ thì cũng chỉ là những động tác cơ học nhanh chóng, thiếu hẳn sự cuồng nhiệt và đam mê dại khờ.

Hân nhớ có lần cô đã thử chủ động. Đó là một tối cuối tuần, cô mặc bộ đồ lót ren đen khiêu gợi, xức thứ nước hoa mùi xạ hương nồng nàn. Khi Thanh bước vào phòng sau cuộc họp muộn, cô chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, áp cơ thể mềm mại của mình vào vòm ngực chồng. Cô hôn anh, nụ hôn nồng nhiệt và khát khao. Thế nhưng, Thanh chỉ gạt nhẹ tay cô ra cùng nụ cười mệt mỏi: "Hôm nay anh mệt quá, dự án mới đang gặp chút rắc rối. Để dịp khác nha em." Rồi anh quay lưng đi tắm, bỏ lại cô đứng trơ trọi giữa phòng ngủ lạnh ngắt, lòng đầy tủi nhục. Kể từ đó, Hân tự khép lòng mình lại. Cô chôn vùi toàn bộ những khao khát rực cháy của một người đàn bà tuổi hai mươi sáu vào sâu thẳm tâm can, để rồi đêm đêm phải chịu đựng sự dày vò của những giấc mơ hoang dại về mùa hè đỏ rực năm mười tám tuổi.

Hân giật mình thoát khỏi dòng ký ức khi nghe tiếng ấm nhôm ré lên giục giã báo hiệu nước sôi. Cô vội tắt bếp dầu, dùng chiếc khăn khô lót tay nhấc ấm nước xuống. Dòng nước sôi trong vắt được rót thẳng vào chiếc tách gốm sành màu da lươn đã xếp sẵn vài búp trà xanh phơi khô của ngoại. Hương trà ngai ngái, ấm áp tỏa lan, xua bớt cái ẩm mốc của căn nhà lâu ngày thiếu hơi người. Cô đặt tách trà lên chiếc khay gỗ nhỏ, cẩn thận bưng ra gian giữa.

Đúng lúc đó, tấm liếp cửa sau bị đẩy ra với một tiếng sột soạt khô khốc. Điện bước vào.

Anh dừng lại ngay ngưỡng cửa, đứng im dưới ánh sáng mờ tối của gian nhà ngoài để cởi bỏ đôi dép cao su đẫm bùn. Người anh sũng nước mưa. Nước từ mái tóc đen ngắn bết chặt vào trán, chảy ròng ròng qua đôi gò má góc cạnh, dọc theo chiếc cằm cương nghị rồi nhỏ xuống lồng ngực vạm vỡ. Chiếc áo thun ba lỗ màu xám cũ kỹ ướt sũng dính chặt vào da thịt, phơi bày toàn bộ khuôn ngực dày, rộng và những múi bụng săn chắc nhấp nhô theo từng nhịp thở nặng nề. Trên bắp tay rám nắng, những thớ cơ cuồn cuộn lên vì vừa phải gồng mình chống chọi với sức gió ngoài hiên. Hân đứng trân nhìn anh, cổ họng bỗng khô khốc. Mùi mồ hôi nam tính nóng hổi trộn lẫn với mùi nước mưa bốc ra từ cơ thể Điện xông thẳng vào khứu giác của cô, kích thích những bản năng nguyên thủy đang ngủ yên.

Hân bước lại gần, đặt khay trà xuống bàn rồi đưa cho anh chiếc khăn vải khô bới ra từ tủ cũ.

"Điện lau người đi kẻo cảm lạnh. Để tui lấy trà cho uống."

Điện nhận lấy cái khăn từ tay cô. Chiếc khăn vải bông cũ của ngoại vẫn còn thoảng mùi nắng quê. Anh không lau đầu ngay, chỉ vắt ngang qua vai, rồi đón lấy tách trà ấm.

Hân ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện.

"Mái hiên đằng trước Điện cột bạt đỡ chưa?"

Điện đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà xanh ấm nóng, hơi chát nhẹ đầu lưỡi khiến cơ thể anh vơi đi phần nào cái lạnh.

"Tạm rồi Hân. Tui cột chặt bốn góc bằng dây kẽm ly rồi, bão lớn cỡ nào cũng không bay được đâu. Nhưng mà mấy viên ngói âm dương trên đó bể hết rồi. Chắc mai tui phải ra sau vườn tìm mấy miếng ngói cũ lợp lại mới hết dột."

"Cực cho Điện quá." Hân khẽ cúi đầu.

"Cực gì đâu Hân. Nhà của ngoại Hân thì cũng như nhà tui. Hồi xưa ngoại thương tui như con cháu trong nhà. Giờ ngoại mất rồi, Hân về đây một mình gặp bão bùng vầy tui không qua phụ sao đành."

Điện nhìn quanh gian nhà cổ. Mái nhà dột vài chỗ, nước mưa bắt đầu nhiễu xuống sàn gỗ kẽo kẹt. Hân đã đặt sẵn mấy cái thau nhôm, cái tô sành hứng nước. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một thứ âm thanh cô tịch.

"Ngoại mất rồi, căn nhà này lạnh quá Điện hả?" Hân thở dài, mắt cô dõi theo một giọt nước đang rơi từ trên trần nhà xuống chiếc tô sành. "Nhớ hồi xưa nhà lúc nào cũng ấm áp, ngoại hay nấu nồi chè đậu xanh hay làm bánh ít cho hai đứa mình ăn học."

Điện lặng thinh một hồi. Anh nhìn chiếc tô sành hứng nước dột.

"Ừ. Từ hồi ngoại đi, căn nhà này tối thui hà. Tui đi làm tối ngày, thỉnh thoảng đi ngang qua ngó vô chỉ thấy bóng tối bao trùm lấy gian nhà ngoài. Nhiều lúc tui muốn qua dọn dẹp giùm, nhưng sợ người ta bàn ra tán vào. Hân đi thành phố miết, lâu lâu mới thấy gửi thư về..."

Hân mím môi.

"Tui bận quá Điện ơi. Trên đó lu bu đủ thứ việc."

"Bận dữ vậy sao?" Điện hỏi, đôi mắt anh dán chặt vào chiếc nhẫn cưới trên tay cô. "Hân bận lo cho gia đình lớn của Hân chớ gì."

Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Đối với Điện, chiếc nhẫn đó là ranh giới chia cắt hai thế giới khác nhau. Một thế giới hoa lệ của người đàn bà đã có gia đình trên phố lớn, và thế giới nghèo khó, lam lũ của gã thợ mộc miền quê.

Hân nghe Điện nhắc đến hai từ "gia đình lớn", khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười tự giễu.

"Gia đình lớn... Điện nói nghe sang quá. Ở trên đó, tui sống với chồng trong một căn hộ rộng cả trăm mét vuông trên tầng ba mươi. Đứng từ cửa sổ nhìn xuống là cả dòng sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn, xe cộ chạy nườm nượp như đàn kiến. Đẹp lắm Điện. Nhưng mà..."

Cô ngừng lại, đưa hai tay ôm lấy cùi chỏ tự vệ mình trước ký ức lạnh lẽo.

"Nhưng mà căn nhà đó không có tiếng người. Chồng tui làm giám đốc công ty xuất nhập khẩu. Anh ấy bận từ sáng sớm đến tối mịt. Những cuộc họp, những buổi ký kết hợp đồng, những bữa tiệc chiêu đãi đối tác... chiếm hết thời gian của anh ấy. Có những tuần, hai vợ chồng chỉ gặp nhau lúc nửa đêm, khi anh ấy bước vào phòng ngủ với nồng nặc mùi rượu ngoại và sự mệt mỏi rệu rã."

"Anh ta lo cho Hân đầy đủ mà. Xe đưa đón tận nơi, quần áo lụa là đắt tiền..." Giọng Điện trầm xuống, bàn tay anh siết chặt lấy tách trà.

"Đầy đủ tiền bạc nhưng thiếu thốn hơi ấm." Hân thở dài, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. "Mỗi lần gần gũi, anh ấy chỉ làm cho xong nghĩa vụ. Không có sự vuốt ve, không có những nụ hôn cháy bỏng, cũng chẳng có chút khao khát nào. Nhiều lúc tui thấy mình giống như một món đồ chơi đắt giá được anh ấy mua về đặt trong phòng ngủ để làm kiểng. Có những đêm nằm bên chồng, tui chỉ biết khóc thầm vì thèm khát một cái ôm thật chặt, thèm cái hơi ấm nồng nàn của da thịt con người... mà sao khó quá."

Điện nghe lòng mình thắt lại. Cơn giận dữ mơ hồ trỗi dậy trong lòng anh. Anh nhìn Hân – người con gái anh từng nâng niu, khao khát suốt thời niên thiếu – nay lại phải chịu đựng sự lạnh nhạt, cô độc trong cuộc hôn nhân giàu sang kia. Anh đặt tách trà xuống bàn gỗ, tiếng gốm chạm vào mặt gỗ phát ra một tiếng động khô khốc.

Anh tiến lại gần chiếc ghế Hân đang ngồi.

"Sao Hân chịu đựng được hay vậy? Hồi mười tám tuổi, Hân đâu có chịu bó buộc như vậy. Hân nổi loạn, Hân dám cùng tui làm những chuyện tàng trời mà..."

Hân lắc đầu, nước mắt khẽ rơi trên đôi gò má thanh tú.

"Hồi đó khác, bây giờ khác Điện ơi. Tui đã là gái có chồng, tui phải giữ thể diện cho gia đình, cho chồng tui. Nhưng mà..."

Điện không để cô nói hết câu. Anh đưa tay nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô.

Những đầu ngón tay của Điện sần sùi, chai sạn vì nắng gió miền sông nước, cọ xát trực tiếp lên làn da non mịn, mát rượi của Hân. Sự va chạm thình lình làm Hân khẽ run lên. Cô muốn rụt tay lại theo bản năng của một người đàn bà đã có chồng, nhưng đôi bàn tay của Điện vững chãi như gọng kìm, nhẹ nhàng siết lấy, giữ chặt lấy tay cô dưới đáy tách gốm sành.

"Điện..." Hân khẽ gọi, giọng cô run nhẹ.

"Hân lạnh à?" Điện hỏi, giọng anh trầm khàn, vang lên bên tai cô như tiếng sấm rền từ phía chân trời xa.

"Tui lạnh." Hân cúi mặt, cố tránh cái nhìn trực diện của anh. "Mưa lớn quá, gió lùa vô kẽ vách lạnh thấu xương."

"Lạnh thật không?" Điện không buông tay. Anh xoay nhẹ cổ tay, lật bàn tay Hân lại để những ngón tay anh đan xen vào giữa những ngón tay cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay Điện truyền qua da thịt cô, nóng hổi và bỏng rát. "Hay là Hân sợ tui?"

"Điện nói bậy hoài." Hân cố giữ giọng bình thản, nhưng nhịp tim phản chủ đang đập liên hồi chống lại lồng ngực. "Tụi mình lớn hết rồi, có gì đâu mà sợ."

Điện nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon thả của Hân đang nằm gọn trong bàn tay mình. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu vừa được châm. Ánh vàng ấy như một cái gai đâm vào mắt anh, làm lồng ngực anh thắt lại một cơn giận dữ mơ hồ. Anh biết mình đang đối diện với vợ của người khác, một người đàn bà đã thuộc về thế giới xa hoa trên thành phố kia, nhưng ngọn lửa đè nén suốt tám năm qua trong lòng Điện vẫn cuồng cuộn cháy, chỉ chực chờ một cái cớ để bùng lên thiêu rụi mọi ranh giới đạo đức.

Lý trí Điện giằng xé dữ dội. Đầu anh nhức nhối khi nghĩ đến người chồng giàu có của cô, nghĩ đến thể diện của cô và cả cái nghèo của chính mình. Nhưng hơi ấm mềm mại, trơn láng từ lòng bàn tay cô đang truyền thẳng vào huyết quản anh, như một chất kích thích cực mạnh thổi bùng lên dục vọng hoang dại. Gân xanh trên trán Điện giật nhẹ, lồng ngực anh phập phồng gấp gáp.

Cảm nhận được hơi nóng hầm hập cùng ánh nhìn rực lửa của Điện đang thiêu đốt khuôn mặt mình, Hân bỗng thấy ngộp thở. Bầu không khí trong căn nhà gỗ trở nên đặc quánh, căng thẳng đến mức cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Sự gần gũi này vượt quá giới hạn chịu đựng của một người đàn bà đã có gia đình.

Hân hoảng hốt tìm cách thoái lui. Cô cố sức rút bàn tay mình ra khỏi sự kiềm tỏa của anh, lúng túng cúi mặt để né tránh ánh mắt thèm khát đang chực nuốt chửng lấy mình.

"Điện buông tui ra... Để tui vô buồng nằm nghỉ trước," Hân lắp bắp, định nhấc người đứng dậy để trốn chạy vào gian buồng tối bên trong.

Nhưng cô vừa mới nhổm người lên được nửa chừng, Điện đã nhanh hơn. Bàn tay thô ráp của anh buông những ngón tay cô ra, nhưng ngay lập tức chộp lấy, khóa chặt lấy cổ tay mảnh mai của Hân bằng một lực bóp mạnh mẽ và dứt khoát.

Hân giật mình khựng lại, cả người mất đà. Cô quay đầu lại, đôi mắt lá liễu đầy dao động và sợ hãi nhìn thẳng vào gương mặt cương nghị đang ghé sát của Điện.