Nghe chương 15

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân giật nảy mình khi tiếng còi xe hơi dội thẳng vào phòng, lồn cô co thắt mạnh siết lấy con cu của Điện vẫn còn cắm sâu bên trong, cả hai vội vã tách ra trong sự bàng hoàng của giờ chia ly. Cú co rút đột ngột làm con cu của Điện đang vùi sâu trong lòng lồn cô trượt mạnh ra ngoài, mang theo tiếng tuột ướt át dâm đãng. Chất dịch nhầy đặc quện gồm tinh trùng của anh và nước lồn của cô tràn ra ngoài, chảy dọc theo khe mông ấm nóng rồi thấm vào chiếu tre. Hân run rẩy ngồi bật dậy, hai bàn chân chạm xuống nền gỗ căm xe lạnh ngắt, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng buốt nhói nơi hạ bộ vừa được lấp đầy suốt đêm qua.

Điện đờ đẫn ngồi yên trên mép giường tre. Dưới ánh sáng ban mai bắt đầu rọi tỏ căn buồng, cơ thể vạm vỡ rám nắng của anh lấm lem mồ hôi, vết trầy xước trên vai do móng tay Hân cào cấu vẫn còn rỉ máu. Anh đưa bàn tay thô ráp vuốt mặt, mắt chăm chăm nhìn vệt nước đục ngầu loang lổ trên tấm chiếu cũ. Tiếng còi xe thứ hai lại vang lên, dài hơn và dứt khoát hơn từ phía cổng ngõ ngoài kia, giục giã và tàn nhẫn.

Điện không nói lời nào, chỉ nhìn tấm lưng trần của Hân đang run rẩy. Anh cảm nhận rõ sự hụt hẫng khi phần nhạy cảm nhất trên thân thể vừa bị tách rời khỏi sự ấm áp, khít khao của cô. Con cu của anh sau một đêm dập hông điên cuồng giờ đây đã bắt đầu mềm xuống, nhưng vẫn còn dính nhớp chất dịch từ lòng lồn cô. Anh đưa ngón tay quệt nhẹ chút dịch trắng đục còn vương trên đầu khấc, đưa lên mũi ngửi. Mùi dâm nồng nàn trộn lẫn mùi mồ hôi của Hân xộc thẳng vào mũi, nhắc nhở anh về những khoảnh khắc cô dạng chân ra đón nhận anh cuồng nhiệt. Điện mím môi, lồng ngực phập phồng kìm nén cơn đau thắt từ lồng ngực. Sự trống trải ập đến nhanh đến mức anh muốn phát điên, muốn lao đến ôm ghì lấy cô, đẩy cô xuống chiếu một lần nữa để con cu gân guốc lại được lún sâu vào bên trong cơ thể cô, khóa chặt cô lại ở nơi này. Nhưng tiếng còi xe ngoài kia cứ gầm rú như một mệnh lệnh lạnh lùng của kẻ chiến thắng.

Hân bước vội đến chiếc tủ gương cũ kỹ góc phòng, hai chân vẫn còn run rẩy đứng không vững. Cơn nhức mỏi ở khớp hông và sự ê ẩm sâu trong tử cung nhắc nhở cô về những đêm cuồng loạn dập hông điên cuồng của Điện. Cô nhìn vào gương, thấy mái tóc rối bời, đôi môi mọng sưng đỏ vì những nụ hôn ngấu nghiến và cả những vết hằn đỏ sẫm nơi cổ. Hân vội vã dùng chiếc khăn bông thấm nước lạnh, lau đi dòng hỗn hợp tinh dịch và nước dâm đang khô dần trên hai đùi trong. Cảm giác nhớp nháp trôi đi, nhưng hơi ấm nóng rát của con cu Điện như vẫn còn khảm sâu dưới da thịt cô.

Mỗi lần chiếc khăn lạnh chạm vào da thịt, Hân lại khẽ rùng mình. Nước lạnh không thể gột rửa được sự nhức nhối sâu bên trong âm đạo cô. Nơi đó vẫn còn chứa đầy những luồng tinh dịch đặc sệt mà Điện đã bắn mạnh vào sâu tận tử cung cô lúc rạng sáng. Cô có thể cảm nhận thấy dòng chảy ấm nóng ấy đang rỉ ra, trượt qua kẽ lồn ẩm ướt để chảy xuống đùi. Hân cắn môi, dùng ngón tay thon dài đẩy nhẹ vào cửa mình để lau sạch, nhưng càng chạm vào cô càng thấy tê dại. Hình ảnh Điện quỳ gối giữa hai đùi cô, hai tay banh rộng lồn cô ra để cắm con cu to dài vào dập liên hồi hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Cô vội vã lắc đầu để xua đi những ý nghĩ nhục dục tội lỗi đó.

Cô lục tìm trong vali chiếc váy lụa màu xanh đậm, kiểu dáng kín đáo, sang trọng của một người đàn bà thành thị. Chiếc cổ áo cao che khuất những vết cắn đỏ sẫm nơi quai xanh. Hân mặc nội y, kéo khóa váy, siết chặt cơ thể mình vào khuôn mẫu quy củ mà cô vốn phải mang. Khi ngón tay cô chạm vào chiếc nhẫn cưới vàng trơn nằm trên bàn trang điểm, cô khựng lại. Chiếc nhẫn kim loại lạnh lẽo được đẩy vào ngón áp út, ôm khít lấy ngón tay cô như một chiếc vòng khóa xích, định vị lại vị trí của cô trong xã hội.

Hân đứng im trước gương rất lâu, miết nhẹ ngón tay lên mặt kim loại lạnh ngắt. Sự tương phản giữa chiếc nhẫn cưới lạnh giá này với sự nóng bỏng, gân guốc từ lòng bàn tay Điện khiến cô nghẹt thở. Chỉ vài giờ trước, bàn tay chai sạn của Điện còn luồn dưới hông cô, nâng người cô lên để con cu của anh đâm vào sâu hơn. Còn bây giờ, cô phải tự tay đeo lại cái xiềng xích của danh phận. Cô thở dài, che giấu sự hoang mang trong ánh mắt rồi quay lại nhìn Điện.

Điện đã mặc xong chiếc áo sơ mi bạc màu. Anh không nhìn thẳng vào cô nữa. Khoảng không gian chật hẹp giữa hai người giờ đây tràn ngập sự ngượng ngùng và câm lặng. Anh cúi xuống, nâng chiếc vali nặng của Hân lên bằng cánh tay nổi gân guốc.

"Để tôi xách ra cho," Điện nói, giọng khản đặc sau đêm dài gào thét vì khoái cảm.

Hân chỉ khẽ gật đầu, sửa lại vành nón lá rồi bước theo sau anh. 

Họ đi dọc theo lối đi nhỏ giữa vườn cây. Ánh nắng sớm rọi qua những tán mận, chiếu lên những giọt sương chưa tan trên thảm cỏ dưới gốc cây cổ thụ – nơi họ từng quấn lấy nhau trong buổi hoàng hôn hoang dại. Hai người giữ khoảng cách chừng hai mét, một khoảng cách an toàn, lịch sự của những người hàng xóm cũ. Không ai nói với ai lời nào. Tiếng bước chân của Điện nặng nề nện xuống nền đất ẩm, còn bước chân Hân khẽ khàng trên đôi giày cao gót không phù hợp với con đường làng quê.

Khi đi ngang qua gốc mận cổ thụ, bước chân Điện chợt khựng lại một nhịp. Ánh mắt anh dán chặt vào khoảng cỏ rạp xuống dưới gốc cây, dấu vết của trận mây mưa hoang dại chiều hôm trước vẫn còn đó. Anh quay đầu lại, nhìn Hân bằng đôi mắt đỏ ngầu, chứa chan bao nỗi niềm chưa thể giãi bày.

"Hân này..." Điện khàn giọng gọi.

Hân giật mình dừng lại, cô không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ đứng im, hai tay siết chặt quai chiếc túi xách nhỏ. "Dạ?"

"Lên trên đó... em nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng để mình chịu khổ." Điện ngập ngừng, bàn tay xách vali siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Nếu... nếu cuộc sống trên đó ngột ngạt quá, căn nhà gỗ này vẫn luôn ở đây. Tôi cũng vẫn ở đây."

Câu nói của Điện mộc mạc nhưng chứa đựng sức nặng của một lời thề nguyền âm thầm. Hân cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Cô biết mình không nên gieo thêm hy vọng cho anh, nhưng lòng cô lúc này yếu đuối vô cùng.

"Cảm ơn anh Điện. Mấy ngày qua... làm phiền anh nhiều quá." Hân cố giữ giọng mình bình thản, nhưng sự run rẩy trong thanh âm đã phản bội cô. "Nhà của ngoại, sau này nhờ anh thỉnh thoảng qua thắp giùm bàn thờ nén nhang. Chắc... chắc lâu lắm tôi mới có dịp về lại."

"Tôi biết rồi." Điện quay mặt đi, tránh để cô nhìn thấy sự đổ vỡ trong mắt mình. "Cứ để tôi lo. Em đi tiếp đi, đừng để ảnh đợi lâu."

Họ lại tiếp tục bước đi. Khoảng cách hai mét giữa hai người bây giờ dài như một vực thẳm không thể vượt qua. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân như tiếng lòng họ đang vụn vỡ.

Bên ngoài cổng rào dâm bụt, chiếc xe hơi gầm cao màu đen sang trọng đang nổ máy chờ sẵn. Khói ống xả phả ra làn hơi nóng, xua đi chút không khí mát mẻ còn sót lại của buổi sớm miền Tây. 

Nam, chồng Hân, bước xuống từ ghế lái. Anh mặc chiếc áo thun hàng hiệu phẳng phiu, đồng hồ đắt tiền lấp lánh trên cổ tay. Gương mặt Nam sáng sủa, mang vẻ lịch lãm và tự tin của kẻ thành đạt. Khi nhìn thấy Hân đi ra cùng Điện, Nam mỉm cười nhã nhặn, bước tới đón lấy chiếc vali từ tay Điện.

"Chào Điện, lâu quá không gặp," Nam chủ động đưa tay ra, giọng điệu thân thiện nhưng mang đầy vẻ xã giao bề trên. "Cảm ơn cậu đã phụ giúp vợ tôi coi sóc nhà cửa mấy ngày qua."

Điện đứng im, bàn tay thô ráp của anh khẽ siết lại trước khi đưa ra bắt lấy tay Nam. Sự tương phản giữa bàn tay rám nắng, chai sạn của người lao động và bàn tay mềm mại, sạch sẽ của gã đàn ông thành phố hiện ra rõ rệt.

"Không có gì. Hàng xóm láng giềng cả," Điện đáp cộc lốc, mắt nhìn chệch đi hướng khác.

Nam không buông tay Điện ngay lập tức. Anh tăng thêm chút lực siết, đôi mắt híp lại nhìn thẳng vào gương mặt phong trần của người đàn ông đối diện. Ánh mắt Nam như muốn dò xét, muốn lột trần mọi bí mật đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Điện.

"Điện chu đáo quá. Nghe Hân nói căn nhà này dột nát nhiều chỗ, may có cậu sửa sang giúp." Nam vừa nói vừa đưa tay ôm nhẹ lấy eo Hân, kéo cô sát vào người mình. Ngón tay anh cố tình miết nhẹ lên lớp vải lụa mỏng nơi hông cô, ngay tại vị trí mà Điện đã từng ghì chặt để dập hông liên hồi. "Vợ tôi quen sống sung sướng trên phố, về đây mấy ngày chịu cực không quen. Cũng may có hàng xóm tốt bụng như cậu lo liệu."

Hân cứng đờ người trong vòng tay của chồng. Cảm giác bàn tay Nam đặt trên hông khiến cô thấy ghê sợ và tội lỗi. Cô lo sợ Điện sẽ nhìn thấy phản ứng của mình, nhưng cô cũng không thể đẩy Nam ra.

Điện nhìn chằm chằm vào bàn tay Nam đang đặt trên eo Hân. Cơn giận dữ và ghen tuông trào dâng trong lòng anh như sóng cuộn, khiến con cu dưới đũng quần anh khẽ giật mạnh. Anh nhớ rõ cơ thể này đã thuộc về anh thế nào, cô đã rên rỉ gọi tên anh ra sao dưới gốc mận. Nhưng giờ đây, anh chỉ có thể đứng im, cam chịu nhìn gã đàn ông khác khẳng định chủ quyền trên người đàn bà của mình.

"Chuyện nhỏ thôi. Bổn phận của tôi." Điện thu tay về, nhét vào túi quần để che giấu sự run rẩy.

Nam vỗ nhẹ vào vai Hân, nụ cười trên môi anh càng thêm rạng rỡ nhưng không chạm đến ánh mắt. "Em vào xe đi, trong này nóng lắm. Anh bật máy lạnh sẵn rồi. Chúng ta phải đi sớm để tránh kẹt xe ở cửa ngõ thành phố. Ở quê dù có yên bình thật, nhưng không khí nóng nực thế này không hợp với em đâu."

Hân cúi đầu, tránh ánh mắt của Điện đang hướng về phía mình. Cô khẽ bước lên xe, ngồi vào ghế phụ. Tiếng cửa xe hơi đóng sập lại bằng một tiếng "cập" nặng nề, chắc chắn, ngăn cách cô hoàn toàn với thế giới bên ngoài. 

Hơi lạnh từ máy điều hòa lập tức ập vào mặt Hân, mang theo mùi da mới của nội thất xe hơi và mùi nước hoa nam tính đắt tiền của Nam. Tất cả những mùi vị của đất ẩm, mùi lá mận mục, mùi mồ hôi nồng nàn và mùi tinh dịch đặc quánh của Điện bị cắt đứt hoàn toàn.

Nam vòng qua đầu xe, bước vào ghế lái và cài dây an toàn. Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, bánh xe lớn nghiến lên lớp sỏi đá của con đường làng, cuốn theo một làn bụi đỏ mịt mù. 

Hân vô thức ngước mắt nhìn vào chiếc gương chiếu hậu bên ngoài. Qua lớp kính, bóng dáng Điện đứng tựa bên cánh cửa nhà gỗ cũ kỹ đang lùi lại phía sau. Dưới ánh nắng sớm rực rỡ, thân hình cao lớn của anh đứng yên lìm như một pho tượng gỗ, nhòa dần trong làn khói bụi đất đỏ đang bốc lên. 

Bàn tay trái của Hân đặt trên đùi khẽ siết chặt, ngón cái miết mạnh lên chiếc nhẫn cưới vàng trơn lạnh ngắt. Cô chấp nhận hiện thực lạnh lùng này, chấp nhận cuộc hôn nhân không tình dục bên cạnh người chồng thành phố. 

Chiếc xe rẽ qua khúc ngoặt con đường làng đầy khói bụi, Hân quay mặt đi đón nhận hơi lạnh của máy điều hòa, khóa chặt ký ức nhục dục vụng trộm nơi căn nhà cổ vào ngăn kéo sâu kín nhất của lòng mình.