Hân vẫn nằm áp mặt vào lồng ngực phập phồng của Điện, ngón tay cô run rẩy miết nhẹ lên làn da rám nắng của anh để tìm kiếm sự trấn an sau khi cúp máy cuộc gọi đầy đe dọa của chồng. Tiếng nói lạnh lùng của Nam qua điện thoại vẫn còn ong ong bên tai cô, nhắc nhở về sự trừng phạt và những chiếc xiềng xích vô hình của cuộc hôn nhân nơi thành thị.
Cô khẽ cựa mình, ngón tay chuyển từ ngực Điện lên bờ vai rộng đầy vết xước nhỏ của anh. Điện chẳng hé môi, anh chỉ siết chặt vòng tay, áp cằm lên mái tóc còn hơi ẩm của Hân. Anh cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy, không phải vì cái lạnh của cơn mưa vừa dứt mà vì nỗi kinh hoàng đang luồn lách qua từng thớ thịt.
"Tui ngộp quá, Điện ơi," Hân thì thầm, giọng khàn đi sau đợt cực khoái vừa rồi và sự bức bối đang đè nặng trong lồng ngực. "Tui không muốn ở trong này nữa."
Điện cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, hơi thở ấm nóng gieo vào làn tóc rối. Anh cảm nhận được sự run rẩy truyền đi từ bờ vai gầy của người đàn bà mình yêu. Cơn thịnh nộ bốc lên trong lòng khi anh nghĩ đến người đàn ông ở đầu dây bên kia, kẻ sở hữu Hân bằng một tờ giấy kết hôn và những khối tài sản hào nhoáng trên phố thị, nhưng lại đày đọa tâm hồn cô vào một nấm mồ không lối thoát.
"Anh ta nói cái gì?" Điện hỏi, giọng khàn khàn, trầm đục trong bóng tối nhập nhoạng của căn buồng gỗ. "Anh ta đòi về quê đón em sao?"
Hân cắn chặt môi, giọt nước mắt ấm nóng tràn ra khỏi khóe mi, thấm vào làn da thô ráp trên ngực Điện. Cô lắc đầu, hai bàn tay siết chặt lấy bả vai săn chắc của anh như sợ chỉ cần buông ra, cô sẽ bị một bàn tay vô hình lôi tuột về lại ngôi nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo ở thành phố.
"Nam nói cuối tuần này sẽ về." Hân run giọng, nỗi u uất và sợ hãi trộn lẫn vào nhau tạo thành một tiếng thở dài nghẹn ắng. "Ảnh nói ảnh nhớ tui, nhưng tui biết... ảnh chỉ muốn về kiểm soát tui. Ảnh biết tui trốn về đây là vì không chịu nổi căn nhà đó nữa. Cứ mỗi lần ảnh nhìn tui, tui cảm thấy mình là một món đồ chơi đắt tiền được trưng bày trong tủ kính, không được thở, không được làm gì theo ý mình."
Điện áp lòng bàn tay to rộng, chai sần lên má Hân, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt. "Em không muốn về với anh ta thì cứ ở lại đây. Nhà ngoại em, vườn tược của ngoại em, ai có quyền bắt em đi?"
Hân cười khổ, một tiếng cười khan chứa đựng bao cay đắng của một người đàn bà đã lún sâu vào cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối. "Điện ơi, anh không biết Nam đâu. Ảnh có tiền, có thế lực. Chỉ cần ảnh muốn, ảnh sẽ ép tui phải theo ảnh về bằng mọi cách. Cuộc sống của tui trên đó... nó giống như một cái lồng son. Tui được mặc đồ hiệu, được đi xe sang, nhưng đêm nào tui cũng phải nằm quay lưng lại với ảnh trên chiếc giường đệm ấm áp mà lòng lạnh ngắt. Ảnh chưa từng hỏi tui thích gì, chưa từng chạm vào tui bằng sự dịu dàng. Mỗi lần ảnh muốn quan hệ, ảnh chỉ làm cho xong bổn phận, thô bạo và lạnh lùng, xong rồi ảnh quay đi ngủ, bỏ mặc tui nằm khóc một mình."
Nghe những lời thổ lộ của Hân, Điện siết chặt hông cô hơn, để cơ thể trần trụi của hai người dính sát vào nhau không một kẽ hở. Sự ghen tuông bản năng của một gã đàn ông trỗi dậy dữ dội trong lòng anh. Anh nghĩ đến cảnh cơ thể trắng ngần, mịn màng này của Hân từng bị gã đàn ông khác giày xéo, chiếm đoạt một cách lạnh nhạt mà lòng đau như cắt. Điện tự hỏi, suốt những năm qua, khi anh ở quê làm lụng lam lũ, nhớ thương cô đến điên dại, thì cô lại phải chịu đựng sự giam cầm vô hình đó trong sự cô độc.
"Vậy sao em không bỏ anh ta?" Điện gặng hỏi, giọng anh run lên vì một niềm hy vọng điên rồ và ích kỷ. "Bỏ hết đi, Hân. Về đây với tui. Tui nghèo, tui không có nhà lầu xe hơi cho em, nhưng tui có tấm thân này, tui lo cho em được. Tui sẽ không để em phải khóc thêm một đêm nào nữa."
Hân ngước nhìn Điện, đôi mắt lá liễu long lanh nước mắt nhìn thẳng vào gương mặt cương nghị, phong trần của người tình cũ. Lòng cô giằng xé dữ dội. Lời đề nghị của Điện như một liều thuốc ngọt ngào dụ dỗ cô bước qua bờ vực của sự hủy hoại. Nhưng lý trí của một người đàn bà trưởng thành kéo cô lại. Cô nghĩ đến gia đình mình ở quê, nghĩ đến danh dự của cha mẹ, nghĩ đến những ràng buộc hợp đồng làm ăn giữa nhà cô và nhà Nam. Nếu cô ly hôn, nếu cô bỏ trốn theo Điện, Nam sẽ không để yên cho gia đình cô.
"Không dễ như vậy đâu Điện," Hân nghẹn ngào nói, những ngón tay cô luồn vào tóc Điện, siết nhẹ. "Đời người đàn bà đi lấy chồng rồi, có những thứ không phải muốn bỏ là bỏ được. Tui... tui sợ lắm. Tui sợ Nam sẽ hủy hoại gia đình tui, sợ người đời cười chê ba mẹ tui có đứa con gái hư hỏng, bỏ chồng theo trai quê. Nhưng tui cũng sợ... sợ phải quay lại cái lồng đó."
Điện không đáp lại bằng lời. Anh xoay người Hân lại, để cô nằm ngửa trên chiếc chiếu tre cũ kỹ. Trong ánh sáng lờ mờ của gian buồng, anh cúi xuống, phủ bờ môi nóng bỏng của mình lên môi cô. Nụ hôn lần này không còn là sự khám phá vụng dại như lúc trước, mà chứa đựng cả sự phẫn nộ, xót thương và dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào làn môi mọng của Hân, mút mát đầu lưỡi cô một cách ngấu nghiến, muốn dùng sức mạnh thể xác để xóa sạch hình bóng của người chồng thành thị ra khỏi tâm trí cô.
Hân rên khẽ, hai tay cô vòng qua cổ Điện, quấn lấy anh bằng tất cả sự tuyệt vọng của mình. Cô mở miệng rộng hơn để đón nhận đầu lưỡi thô ráp, nồng nhiệt của Điện, chủ động cuốn lấy nó. Nước bọt dâm đãng của hai người trộn lẫn, chảy xuống cằm. Sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng tạm thời xua đi bóng ma của Nam đang đè nặng trên ngực cô. Lúc này, cô chỉ cần Điện, cần thứ dục vọng nguyên thủy, hoang dại này để chứng minh rằng mình vẫn còn đang sống.
Bàn tay thô ráp của Điện luồn xuống dưới áo Hân, xoa bóp dữ dội hai bầu ngực tròn trịa. Anh dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu vú cô, vê mạnh khiến Hân oằn người lên vì kích thích. Ngón tay anh di chuyển dọc theo chiếc bụng phẳng lì của cô, miết qua rốn rồi lách sâu vào giữa hai đùi, nơi khe lồn vẫn còn đẫm ướt tinh dịch của Điện từ cuộc yêu trước. Anh miết mạnh ngón tay vào hạt mầm nhạy cảm của cô, chà xát liên tục làm nước dâm mới lại tuôn ra xối xả, nhóp nhép bám đầy tay anh.
"Điện... tui khó thở quá..." Hân thở dốc, hai chân cô vô thức dạng rộng ra dưới sự vuốt ve của người tình. "Trong này tối tăm, chật hẹp quá... Tui muốn ra ngoài. Tui muốn thấy trời đất..."
Điện hiểu cảm giác ngột ngạt của cô, khi nỗi sợ hãi chồng và bốn bức vách gỗ của căn nhà cổ đang bóp nghẹt lấy lý trí cô. Anh ngồi dậy, kéo Hân đứng lên cùng mình. Họ vội vã khoác vội manh áo lỏng lẻo lên người, không mặc nội y. Điện dắt tay Hân bước ra vườn cây rậm rạp phía sau nhà ngoại khi hoàng hôn buông xuống đỏ rực một góc trời, trốn chạy khỏi bốn bức vách gỗ ngột ngạt của căn nhà cổ.
Làn gió sông ban chiều thổi qua vườn mận rậm rạp mang theo cái lạnh mát rượi đột ngột ập vào da thịt, lập tức thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong cơ thể nóng hầm hập của hai người.
Hân dừng lại dưới gốc cây mận cổ thụ xù xì nằm khuất sau bụi rào dâm bụt. Nơi đây cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, được bao bọc bởi những tán lá rậm rạp và bóng tối đang nhanh chóng nuốt chửng hoàng hôn. Cô nhìn Điện, đôi mắt lá liễu ngập tràn sự thách thức lẫn khao khát điên cuồng muốn rũ bỏ tất cả bổn phận, tất cả xiềng xích đạo đức đang đè nặng. Không một lời báo trước, Hân tự cởi bỏ toàn bộ trang phục, để làn da trắng mịn đối lập với bóng tối của vườn tược. Lưng cô tựa thẳng vào thân cây mận cổ thụ xù xì mát lạnh, đôi chân trần giẫm lên lớp đất ẩm xốp.
Điện nuốt khan một cái, cổ họng anh khô khốc. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng chỉ còn sót lại những vệt sáng yếu ớt, cơ thể khỏa thân của Hân hiện ra như một tạo vật khiêu khích tuyệt mỹ giữa thiên nhiên hoang dã. Bầu ngực căng tròn đầy đặn phập phồng theo từng nhịp thở gấp, hai đầu vú hồng hào dựng đứng lên vì gió lạnh vườn đêm. Phía dưới, hai đùi cô hơi hé ra, để lộ gò mu rậm rạp sẫm màu và khe lồn trơn ướt vẫn còn dính chất nhầy trắng đục từ cuộc yêu trước đó trong buồng gỗ.
Dục vọng bản năng trỗi dậy lấn át mọi lý trí. Điện cũng nhanh chóng cởi bỏ manh áo và chiếc quần tây của mình, để lộ cơ thể vạm vỡ với những múi cơ săn chắc gồ ghề dưới làn da rám nắng. Con cu to lớn của anh đã dựng đứng, cứng ngắc và gân guốc, chĩa thẳng lên trời, đầu khấc rỉ ra một giọt dịch trong suốt óng ánh trong bóng tối. Anh bước tới từ phía sau, ép sát thân hình vạm vỡ, nóng hổi của mình vào tấm lưng mịn màng của cô. Sự tương phản giữa vỏ cây thô ráp, mát lạnh phía trước và khuôn ngực săn chắc, rực lửa của Điện phía sau khiến Hân khẽ run lên.
Anh cúi đầu gặm nhấm bờ vai cô, hai tay luồn về phía trước, bóp chặt lấy hai bầu ngực căng mọng rồi vuốt dần xuống vùng bụng phẳng lì, lách sâu vào giữa hai đùi Hân. Ngón tay Điện chạm vào hạt mầm nhạy cảm đã sũng nước dâm, khẽ gẩy nhẹ khiến Hân thở hắt ra, mông cô vô thức đẩy ngược về phía sau, cọ xát vào đũng quần anh. Đầu khấc to lớn của con cu Điện cọ xát liên tục vào khe mông mịn màng của cô, mang lại sự kích thích nóng bóng.
Không thể chờ đợi thêm, Điện nâng một bên chân của Hân lên, đặt bàn chân cô lên một nhánh rễ mận xù xì nhô cao khỏi mặt đất để làm điểm tựa, cố định cô trong tư thế đứng kê chân từ phía sau. Một tay anh bấu chặt lấy hông cô, ngón tay bấu sâu vào da thịt trắng ngần để lại những vệt đỏ, tay kia hướng đầu khấc của con cu cọ xát dọc theo khe lồn ướt đẫm, bôi đều thứ nước dịch trơn dính lên khắp quy đầu gân guốc.
"Hân... chịu nổi không?" Điện thở dốc bên tai cô, giọng khàn đục hoang dại, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của cô.
"Đâm vào đi Điện... Đâm mạnh vào cho tui... Tui muốn anh..." Hân nấc nghẹn, hai tay vòng ra sau bấu chặt lấy gáy anh, đầu ngửa ra sau chạm vào vai Điện, tìm kiếm sự lấp đầy để xua đi nỗi cô đơn bấy lâu nay.
Điện gầm khẽ, hông thúc mạnh một cú dứt khoát. Con cu to lớn cắm ngập vào lòng lồn ấm nóng, khít khao của Hân. Sự bao bọc chặt chẽ và ẩm ướt của thịt mềm bên trong ép chặt lấy thân cu, khiến Điện sướng tê dại.
"Ưm...!" Hân kêu lên một tiếng nghẹn ngào, móng tay bấu chặt vào vỏ cây mận xù xì để chịu đựng cú đâm lút cán của anh. Vỏ cây sắc nhọn đâm nhẹ vào lòng bàn tay cô, tạo ra một cơn đau nhẹ nhưng ngay lập tức bị cuốn phăng đi bởi làn sóng sung sướng tột độ dội lên từ hạ bộ.
Hai người lao vào nhau đầy bản năng dã tính, bỏ mặc sự phán xét đạo đức và nỗi sợ hãi về người chồng ở thành phố sầm uất. Trong vườn cây rậm rạp, chỉ còn tiếng va chạm thể xác bạch bạch liên hồi hòa cùng tiếng rên rỉ hoang dại của người đàn bà đã có gia đình. Con cu của Điện gập mạnh liên hồi vào lồn trơn ướt, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh dồn nén của bao năm tháng khao khát dở dang. Nước dâm phối hợp cùng tinh dịch cũ bị đẩy ra ngoài, chảy ròng ròng xuống đùi Hân, bôi trơn cho những nhịp đâm đẩy hoang dại của người tình.
Điện liên tục xoay chuyển góc độ, hông dập mạnh mẽ và sâu hoắm. Đầu khấc gân guốc của anh liên tục nghiền nát những nếp gấp nhạy cảm nhất bên trong lồn cô, thúc thẳng vào cổ tử cung, ép Hân phải oằn người đón nhận. Sự tự do giữa đất trời làm tăng thêm phần kích thích, khiến lồn cô co thắt liên tục, siết chặt lấy cu mình như muốn nuốt chửng lấy anh.
"Điện... mạnh nữa... nhanh lên..." Hân rên rỉ đứt quãng, hai bầu ngực cô lắc lư điên cuồng theo từng nhịp thúc từ phía sau. Cô không còn nghĩ đến ngày mai, không nghĩ đến người chồng đầy đe dọa, chỉ có cảm giác da thịt cọ xát và sự lấp đầy của con cu nóng bỏng này mới là thực tại duy nhất cô cần.
Điện hăng máu, hai tay bóp chặt lấy eo Hân, nhấc bổng hông cô lên một chút rồi dập liên thanh. Tiếng thịt va chạm dâm đãng vang lên rõ mồn một giữa không gian vườn tược tĩnh mịch. Anh cảm nhận được vách lồn của Hân đang ôm siết lấy cu mình chặt chẽ hơn bao giờ hết, từng đợt co thắt như những bàn tay nhỏ bóp nghẹt lấy anh, đẩy anh đến bờ vực của sự đầu hàng.
Thèm khát sự gắn kết trực diện hơn, Điện xoay người Hân lại, ép cô tựa lưng vào thân cây mận cổ thụ. Anh nâng cả hai chân Hân lên, để cô quặp chặt đùi quanh hông mình trong tư thế đứng ôm đầy mãnh liệt. Hân bấu chặt hai tay vào bả vai rộng của Điện, những ngón tay cô bấu sâu vào da thịt anh để tìm điểm tựa giữ thăng bằng. Điện nâng mông cô lên bằng hai bàn tay to khỏe, dồn toàn bộ sức lực của đùi và hông để thúc mạnh cu từ dưới lên.
"A...! Điện ơi... sâu quá... bể bụng tui..." Hân hét lên khe khẽ, tiếng rên rỉ rung bần bật trong cuống họng.
Thân cây mận cổ thụ rung chuyển nhẹ theo từng nhịp giã dữ dội của Điện. Vỏ cây ráp xù xì chà xát vào làn da lưng trần của Hân, để lại những vệt đỏ ứng đau xót, nhưng nỗi đau đớn ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi khoái cảm thấu xương tủy. Cứ mỗi cú thúc của Điện, Hân lại thấy trời đất trước mắt đảo lộn, toàn thân run rẩy rã rời.
Điện thở hồng hộc, mồ hôi trên người anh rơi từng giọt nóng hổi xuống bầu ngực phập phồng của cô. Nhìn gương mặt Hân đang ngửa ra, đắm chìm trong sự sung sướng tột cùng, ngọn lửa chiếm hữu trong anh bùng lên mãnh liệt. Anh ghì chặt hai vai cô sát vào thân cây, dập hông điên cuồng thêm hàng chục phát liên tiếp. Tiếng va chạm dâm đãng vang lên dồn dập, át cả tiếng gió thổi xạc xào qua kẽ lá.
Lồn Hân đột ngột co rút kịch liệt, siết chặt lấy cu Điện như một gọng kìm nóng bỏng. Cô nấc lên, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi khi cơn cực khoái cực đại ập đến. Điện gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong lồng ngực, ghì chặt hông mình sát sạt vào cạp đùi cô, thúc cú cuối cùng lút cán rồi đứng chôn chân tại chỗ. Con cu gân guốc giật mạnh liên hồi bên trong lòng lồn ấm nóng của Hân, bắn ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi thẳng vào sâu tận tử cung cô.
Hân run rẩy buông lỏng hai chân khỏi hông Điện, để anh từ từ đỡ cơ thể trượt nhẹ xuống thảm cỏ ẩm ướt dưới gốc cây. Hai người nằm sát bên nhau, đờ đẫn đón nhận những làn gió đêm mát rượi thổi qua da thịt còn loang lổ mồ hôi và nước dâm.
Bóng tối bao trùm lấy vườn cây, chỉ còn tiếng lá xào xạc và tiếng thở dốc đầy dục vọng của hai người.