Dưới gầm bàn chật hẹp, những ngón tay thon dài của Hân miết nhẹ lên thân gỗ xù xì của cây bút chì vừa nhặt được, nhưng cô không ngồi thẳng dậy ngay lập tức. Ở khoảng cách quá gần, cô ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của Điện đang dán chặt vào khe ngực trần trĩu xuống dưới cổ áo thun rộng và vùng ren hồng mỏng manh ôm sát môi lồn của mình. Thay vì hoảng hốt che chắn, đôi mắt lá liễu của Hân khẽ cong lên thành một nụ cười trêu chọc. Cô thong thả ngồi thẳng dậy, kéo vạt váy thun ngắn ngủn xuống nhưng cố tình cọ nhẹ mông và đùi trần ấm áp vào đầu gối Điện đang dựng thẳng bên cạnh.
Cú va chạm da thịt bất ngờ khiến Điện giật nảy mình. Cậu vội vàng dịch chân ra một chút, mặt nóng bừng như nung, môi mím chặt không dám hé răng nửa lời. Cảm giác nóng hổi từ đùi Hân dường như vẫn còn vương lại trên da cậu, xuyên qua lớp quần tây mỏng, thiêu đốt chút lý trí sót lại. Điện cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi để che đi sự nhô lên rõ rệt của chiếc cu đang cương cứng dưới lớp vải.
Hân đặt cây bút chì lên mặt bàn gỗ thô ráp, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Cô ghé sát tai cậu, thì thầm bằng giọng nói mát rượi, hơi thở ấm nóng phả nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cậu thiếu niên:
"Nhìn dữ vậy Điện? Thấy hết rồi hả?"
"Tao... tao có thấy gì đâu," Điện lắp bắp, hai tai đỏ ửng như hai quả ớt chín. Cậu cố gắng làm cho giọng mình nghe bình thường, nhưng sự run rẩy trong thanh âm đã phản bội cậu hoàn toàn.
"Xạo hoài," Hân khúc khích cười, ngón tay gõ gõ lên cuốn tập Vật lý. "Lúc nãy mắt muốn rớt ra ngoài luôn mà còn chối. Con trai đứa nào cũng vậy, khoái nhìn trộm mà miệng thì chối leo lẻo."
Nội tâm Điện lúc này rối bời như tơ vò. Cậu mười tám tuổi, chưa từng được chạm vào một người con gái nào ngoài những lần vô tình đụng vai hay chạm tay khi đùa giỡn ngoài ngõ. Nhưng Hân thì khác. Hân có một sức hút kỳ lạ, một vẻ đẹp tự do, có phần nổi loạn hơn hẳn những đứa con gái cùng lứa trong xóm. Cặp đùi trắng ngần của cô cứ liên tục đập vào mắt cậu, khiến dòng máu trong cơ thể Điện không ngừng đổ dồn về phía dưới vạt quần. Cậu vừa xấu hổ vì bị bắt quả tang nhìn lén, lại vừa khao khát được nhìn thêm lần nữa, được chạm tay vào làn da mềm mại như bông ấy.
Hân đứng dậy, vạt váy thun xanh nhạt đung đưa quanh đùi. Hân không học tiếp mà đi về phía chiếc tủ gỗ lim cũ kỹ đặt ở góc phòng khách. Điện ngồi yên trên ghế căm xe, mắt dõi theo từng chuyển động của cô. Dáng lưng Hân mềm mại, chiếc váy thun mỏng dính sát vào cơ thể để lộ đường cong của bờ hông thiếu nữ đang thì xuân sắc. Từng nhịp bước của Hân làm hai bầu mông tròn trịa ẩn hiện dưới lớp vải mỏng khẽ dao động, tạo nên một đường cong mê hoặc lòng người. Điện nuốt nước bọt khô khốc, bàn tay vô thức siết chặt mép ghế gỗ.
Hân kéo ngăn kéo dưới cùng của tủ gỗ ra, lục lọi đống giấy tờ cũ và mấy hộp băng cassette bám đầy bụi. Tiếng giấy tờ sột soạt vang lên trong gian nhà vắng vẻ.
"Cậu Út nói có để mấy cái đĩa nhạc trẻ ở đây mà ta, sao tìm hoài không thấy," Hân lầm bầm, tay vẫn tiếp tục bới tung đống đồ bên trong. Cô cúi thấp người, chiếc váy thun ngắn lại bị kéo lên cao, để lộ phần đùi non trắng nõn nà và mép quần lót hồng nhạt lấp ló. Điện ngồi từ xa, dù cố ý hướng mắt nhìn ra phía cửa sổ nhưng cái đầu cứ liên tục quay lại nhìn trộm bờ mông cong của cô.
Đột nhiên, ngón tay cô chạm vào một vật bằng nhựa cứng nằm khuất dưới xấp báo cũ. Hân lôi nó ra. Đó là một cuốn băng video lớn bọc trong vỏ nhựa đen tuyền, hoàn toàn không có nhãn mác hay chữ viết nào bên ngoài. Đôi mắt lá liễu của Hân lập tức sáng lên vẻ tò mò nổi loạn. Cô quay lại nhìn Điện, vẫy vẫy cuốn băng trong tay:
"Điện, lại đây coi nè. Băng gì lạ lùng vậy ta? Không có hình, không có tên luôn."
Điện đứng dậy, bước lại gần tủ gỗ. Cậu nhìn cuốn băng đen ngòm trên tay Hân, trong lòng dấy lên một dự cảm mơ hồ. Ở quê, đám con trai lớn hơn Điện thỉnh thoảng vẫn rỉ tai nhau về những cuốn băng "con heo" được giấu kỹ dưới đáy tủ của người lớn, những cuốn băng chứa đựng những hình ảnh trần trụi mà tụi nó thường lén lút chuyền tay nhau xem lúc cha mẹ vắng nhà.
"Chắc băng cải lương cũ của ngoại thôi," Điện nói, giọng hơi run. Cậu cố gắng đè nén sự tò mò đang nhen nhóm trong lòng, nhưng nhịp tim đã bắt đầu đập nhanh hơn.
"Cải lương sao không dán nhãn?" Hân hỏi ngược lại, môi dưới khẽ cắn nhẹ. "Để tao mở thử coi có gì trong này. Nhà ngoại có cái đầu máy VHS cũ của cậu Út để lại đó. Cậu cất trong phòng buồng á."
"Thôi... lỡ ngoại về thì sao?" Điện ngập ngừng, mắt liếc ra phía cửa ngõ. Nỗi sợ bị bà ngoại bắt gặp đan xen với niềm ham muốn thầm kín làm lòng Điện giằng xé dữ dội. Nếu ngoại về mà bắt gặp hai đứa đang xem thứ băng này, chắc chắn cậu sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai trong xóm.
"Ngoại còn đi cúng bên xóm trên, chiều tối mới về lận mà," Hân quả quyết. Cô nắm lấy cổ tay Điện kéo đi. Lòng bàn tay cô ấm áp và mềm mịn, cái nắm tay dứt khoát của cô truyền sang Điện một luồng nhiệt chạy thẳng lên não. "Đi, đóng cửa buồng lại cho chắc."
Điện không cưỡng lại được lực kéo từ bàn tay mềm mại của Hân. Cậu bước ra cửa buồng, khép chặt hai cánh cửa gỗ cũ kỹ lại, cài then gỗ bên trong.
Căn buồng nhỏ của cậu Út lập tức chìm vào một không gian mờ tối và ngột ngạt. Sự nóng bức của buổi trưa hè Nam Bộ bị giam hãm hoàn toàn bên trong những bức vách gỗ lim cũ kỹ. Không khí đặc quánh, nóng hầm hập. Ánh nắng gay gắt bên ngoài chỉ còn có thể lọt qua những khe hở nhỏ hẹp giữa các tấm vách ván, chiếu thành những vệt sáng vàng nhạt, xiên chéo lơ lửng đầy những hạt bụi mịn chuyển động chậm chạp.
Trong không gian kín mít này, mọi âm thanh từ bên ngoài đều trở nên xa xăm, nhường chỗ cho tiếng thở của hai đứa trẻ đang tuổi dậy thì. Điện cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Căn buồng quá chật hẹp, khiến khoảng cách giữa cậu và Hân bị thu hẹp đến mức tối đa. Mùi của căn buồng — mùi gỗ mục cũ kỹ, mùi của những chiếc chăn màn cất lâu ngày trong tủ — hòa quyện hoàn toàn với mùi hương xà bông lài thoang thoảng phát ra từ làn da ấm nóng của Hân. Mỗi hơi thở của Điện đều ngập tràn mùi hương thiếu nữ ấy, một thứ mùi ngọt ngào, khơi gợi bản năng hoang dại nhất trong cơ thể cậu thiếu niên.
"Nóng quá hả Điện?" Hân khẽ hỏi, giọng cô thì thầm kéo Điện ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn.
"Ừ... hơi ngột ngạt," Điện đáp, cổ họng khô khốc. Cậu đứng tựa lưng vào vách gỗ, hai tay buông thõng nhưng các ngón tay khẽ co giật.
Hân quỳ gối trên chiếc chiếu tre trải trên giường, cúi người phủi bụi trên chiếc tivi cũ hiệu Sony màn hình lồi đặt trên chiếc kệ gỗ. Động tác cúi người của cô làm chiếc váy thun xanh kéo ngược lên tận thắt lưng, phơi bày trọn vẹn cặp đùi trắng nõn và bờ mông tròn trịa ẩn sau lớp ren hồng mỏng manh trước mặt Điện. Trong ánh sáng lờ mờ của căn buồng, làn da của Hân như phát sáng. Điện đứng bên cạnh giường, mắt dán chặt vào đó, nuốt nước bọt ực một cái. Cậu cảm thấy cu mình dưới lớp quần tây đã căng đến mức đau nhức, đầu khấc rỉ ra một chút dịch ấm áp làm ướt một mảng nhỏ quần lót.
Điện thầm nghĩ mình đang làm cái gì thế này. Hân là bạn học của mình, ngoại tin tưởng mình mới cho hai đứa học chung. Nhưng tại sao ngực Hân, đùi Hân lại đẹp đến thế. Cậu muốn chạm vào quá. Sự giằng xé đạo đức trong lòng cậu thiếu niên mười tám tuổi lúc này trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết trước sự mời gọi thể xác rõ ràng của cô gái trước mặt.
Hân nhấn nút nguồn tivi, tiếng rít nhẹ của bóng đèn hình vang lên, màn hình hiện lên những vệt nhiễu sọc trắng đen lấp loáng, hắt những luồng sáng xanh nhạt lên gương mặt hai đứa. Cô cầm cuốn băng đen, đẩy mạnh vào khe nuốt của đầu máy VHS. Thiết bị cũ kỹ kêu rít lên những tiếng cơ học khô khốc, bánh răng chuyển động rào rào, rồi tiếng trục quay bắt đầu chạy đều đều.
Hân ngồi lùi lại, sát bên cạnh Điện trên chiếc giường tre. Chiếc giường tre khẽ kêu cót két dưới sức nặng của hai cơ thể. Khoảng cách gần đến mức đùi của hai đứa chạm sát vào nhau, cái nóng từ da thịt Hân truyền qua lớp vải mỏng làm đùi Điện run lên nhè nhẹ. Cậu cố tình giữ cho người mình thẳng băng, không dám nhúc nhích, nhưng mỗi lần Hân thở mạnh, bờ vai cô lại cọ sát vào cánh tay cậu.
Màn hình tivi sau một vài sọc nhiễu lớn đột ngột hiện ra hình ảnh trần trụi. Một người đàn ông và một người đàn bà hoàn toàn khỏa thân đang quấn lấy nhau trên một chiếc giường nệm lớn. Người đàn ông vạm vỡ đang cúi xuống, hai tay bóp mạnh vào hai bầu ngực khổng lồ của người đàn bà, miệng ngậm chặt lấy đầu vú kéo căng ra. Tiếng rên rỉ thở dốc của người đàn bà phát ra từ chiếc loa tivi cũ rè rè, vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp của căn buồng, dội vào tai hai đứa trẻ những âm thanh nhục dục đầy kích thích.
Mặt Điện lập tức đỏ lựng lên. Cậu muốn quay mặt đi vì xấu hổ, nhưng bản năng tò mò và dục vọng của tuổi dậy thì như đóng đinh đôi mắt cậu vào màn hình. Cảnh tượng nhục dục trần trụi ngoài đời thực lần đầu tiên đập vào mắt cậu thiếu niên mười tám tuổi, tạo nên một sự chấn động cực hạn.
"Trời đất..." Hân khẽ thốt lên, giọng cô run rẩy nhưng đầy vẻ phấn khích không giấu diếm. Cô xích lại gần Điện hơn, hai cánh tay hai đứa chạm hẳn vào nhau. "Coi kìa Điện... họ làm thiệt hả?"
"Ừ... chắc vậy," Điện đáp, giọng khàn đặc. Cậu cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán và dọc sống lưng, không chỉ vì căn buồng nóng bức mà còn vì ngọn lửa ham muốn đang thiêu đốt bên trong cơ thể cậu.
Trên màn hình tivi, góc quay cận cảnh vào chỗ nhạy cảm của hai người trên phim. Người đàn ông bắt đầu quỳ giữa hai đùi dang rộng của người đàn bà, dùng lưỡi liếm láp vùng kín rậm rạp của cô ta. Tiếng rên của người đàn bà chuyển thành những tiếng thét khoái cảm nghẹt thở, hai đùi cô ta kẹp chặt lấy đầu người đàn ông rồi lại dang rộng ra đầy thèm khát. Tiếng nước bọt nhóp nhép lách nhách phát ra từ tivi rõ mồn một.
"Điện... Điện coi kìa," Hân thì thầm, hơi thở của cô đã trở nên gấp gáp, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo thun mỏng. "Cái đó... cái lồn của bả nhiều nước ghê chưa. Người đàn ông liếm vậy chắc sướng lắm hả Điện?"
Lời nói táo bạo của Hân khiến đầu óc Điện nổ tung. Cậu không ngờ Hân lại dám nói ra từ ngữ nhạy cảm đó một cách trực tiếp như vậy trong bóng tối này.
"Tao... tao không biết," Điện lắp bắp, mắt vẫn không thể rời khỏi màn hình tivi, nơi cái cu của người đàn ông đang cương cứng, to lớn và gân guốc, bắt đầu đâm mạnh vào lồn của người đàn bà. Cảnh tượng cái cu thụt ra thụt vào trong môi lồn ướt nhẹp đầy nước nhờn kích thích đến mức Điện cảm thấy cu mình trong quần như muốn nổ tung. Nó đập liên hồi vào lớp vải quần tây, căng cứng đến mức cậu phải khẽ dịch mông để giảm bớt sự đau nhức.
"Điện có muốn... được làm vậy không?" Hân ghé sát tai cậu, thì thầm. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy ma lực, như một lời dẫn dụ đi vào cõi mê lầm.
"Làm... làm gì?" Điện hỏi, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
"Thì làm giống người ta trên tivi đó," Hân khúc khích cười, đôi mắt lá liễu long lanh phản chiếu ánh sáng nhấp nháy từ màn hình. "Nhìn Điện kìa, mặt đỏ hết trơn rồi, chỗ đó... cũng cứng ngắc rồi đúng không?"
Hân khẽ liếc nhìn xuống quần Điện. Dù trong buồng tối, nhưng vệt gồ cao rõ rệt dưới lớp vải quần tây của Điện không thể giấu đi đâu được. Sự phát hiện này khiến Hân càng thêm phấn khích. Cơ thể cô cũng nóng ran. Cô khẽ cựa quậy, hai đùi khép chặt lại rồi lại nới lỏng ra trên mặt chiếu tre, cọ xát vùng kín đang dần ướt át của mình vào mặt chiếu để tìm kiếm sự xoa dịu.
"Điện nhút nhát quá," Hân nói, giọng nũng nịu. "Ở đây chỉ có hai đứa mình thôi mà, có ai thấy đâu mà sợ. Hay là Điện chê tao không đẹp bằng cô kia trên tivi?"
"Không có... Hân đẹp hơn nhiều," Điện buột miệng nói ra suy nghĩ thật lòng của mình. Cậu quay đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của Hân dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình. Đôi môi mọng của cô đang hơi hé mở, hai má hồng rực vì nóng và vì cả sự phấn khích tột cùng.
Hân đưa tay lên cổ áo thun của mình. Cô không cởi áo ra hoàn toàn, mà dùng hai tay kéo mạnh cổ áo trễ xuống sâu bên dưới một bên vai, để lộ hoàn toàn bầu ngực trần bên phải trắng muốt, tròn trịa và căng mọng. Đầu nhũ hoa màu hồng nhạt của cô đã săn cứng lại từ lúc nào, dựng đứng lên giữa quầng vú non mịn.
"Nè, Điện nhìn đi," Hân thì thầm, giọng nói run rẩy tột cùng. Cô cầm lấy bàn tay đang cứng đờ vì hoảng hốt của Điện, từ từ kéo về phía lồng ngực mình.
Cú chạm đầu tiên khiến Điện run bắn lên. Những ngón tay thô ráp của cậu thiếu niên quen làm việc vườn tược chạm sát vào làn da non mịn, mát rượi xà bông lài của Hân. Cảm giác tương phản rõ rệt ấy truyền một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu, khiến toàn thân cậu cứng đờ. Hân không buông ra, cô ép chặt lòng bàn tay Điện vào bầu ngực tròn trịa của mình, nhẹ nhàng di chuyển để những ngón tay Điện bao trọn lấy khối thịt mềm mại, ấm áp.
"Có... có mềm không Điện?" Hân hỏi, hơi thở dồn dập phả vào má cậu.
Điện không trả lời được. Cổ họng cậu nghẹn đắng, mắt dán chặt vào nơi bàn tay mình đang lún sâu vào da thịt mềm như bông của cô bạn học. Cảm giác ấm nóng từ bầu ngực Hân truyền qua lòng bàn tay, đốt cháy chút lý trí cuối cùng của cậu. Cậu vô thức siết nhẹ các ngón tay, cảm nhận sự đàn hồi kỳ diệu của cơ thể thiếu nữ đang thì xuân sắc. Đầu vú săn cứng của Hân cọ xát vào lòng bàn tay Điện, tạo nên một sự kích thích cực hạn.
Hân khẽ rên nhẹ một tiếng, đầu tựa vào vai Điện. Tiếng rên khẽ khàng ấy hòa cùng tiếng thở dốc của hai đứa, tạo nên một thứ âm thanh đầy nhục dục trong căn buồng tối. Trên màn hình tivi, người đàn ông bắt đầu thúc mạnh cu vào lồn người đàn bà, tiếng nước bọt nhóp nhép lách nhách phát ra từ chiếc loa rè càng lúc càng nhanh, như thúc giục ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong lòng hai đứa trẻ.
Cái nóng hầm hập của buổi trưa hè Nam Bộ bị giam hãm hoàn toàn bên trong phòng lúc này dường như càng tăng lên gấp bội. Mồ hôi Điện rịn ra trên trán, chảy dọc theo thái dương xuống cằm. Một giọt mồ hôi rơi xuống, nhỏ đúng vào hõm cổ trắng ngần của Hân. Hân khẽ co rúm người lại vì lạnh đột ngột, nhưng không tránh né mà càng ghì chặt tay Điện vào ngực mình hơn, kéo cậu sát lại.
"Điện... tao nóng quá," Hân thì thầm, giọng cô ướt át đầy vẻ mời gọi. "Chỗ đó của tao... ướt hết rồi."
Lời thú nhận táo bạo của Hân đánh sập hoàn toàn rào cản đạo đức trong đầu Điện. Cậu nhìn xuống, vạt váy thun xanh của Hân đã bị kéo lệch sang một bên, để lộ cặp đùi non trắng nõn nà. Dưới lớp quần lót ren hồng mỏng manh, vùng tam giác cấm kỵ của cô đang phập phồng theo từng nhịp thở. Điện nhìn thấy rõ ràng một mảng ướt sũng đang lan rộng trên lớp ren hồng ngay tại vị trí môi lồn của cô. Nước nhờn rỉ ra từ bên trong đã thấm đẫm chiếc quần lót, lấp lánh dưới ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình tivi.
Sự kích thích thị giác và xúc giác quá lớn khiến chiếc cu của Điện trong quần tây căng tức đến mức đau nhức. Đầu khấc liên tục rỉ dịch ấm áp làm ướt đẫm quần lót. Sự đau nhức vì cương cứng quá lâu làm Điện không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu vô thức nhích người, ép sát chiếc cu đang cứng ngắc dưới lớp quần tây vào đùi trần của Hân.
Cú va chạm trực tiếp giữa chiếc cu cứng ngạnh và làn da đùi ấm mịn khiến Hân khẽ run lên. Cô dang rộng hai đùi ra một chút trên mặt chiếu tre kêu cót két, tạo khoảng trống cho Điện.
"Điện... chạm vào tao đi," Hân nài nỉ, đôi mắt lá liễu long lanh đầy vẻ khao khát. Cô cầm lấy bàn tay Điện đang đặt trên ngực mình, dẫn đi xuống phía dưới, lướt qua vùng bụng phẳng lì, ấm áp và dừng lại ngay trên lớp vải ren hồng đang ướt đẫm.
Ngón tay Điện run rẩy chạm vào lớp vải ẩm ướt. Cảm giác mềm mại, ấm nóng và nhớt nháp của nước lồn thấm qua lớp ren truyền thẳng vào đầu ngón tay cậu. Điện khẽ miết nhẹ, cảm nhận hai cánh môi lồn mọng nước bên dưới đang khẽ động đậy theo từng chuyển động của tay mình. Hân ưỡn nhẹ hông lên, miệng phát ra một tiếng rên rỉ khẽ khàng nhưng vô cùng kích thích.
"Ưm... Điện... mạnh chút..." Hân thốt lên, hai tay cô ôm chặt lấy bả vai Điện, móng tay bấu nhẹ vào lớp áo thun của cậu.
Điện bắt đầu mất kiểm soát. Bản năng của một gã trai mười tám tuổi bùng nổ, cậu không còn nhút nhát nữa. Cậu xoay người, đè nhẹ lên người Hân trên chiếc giường tre. Chiếc giường cũ kêu lên những tiếng cót két liên hồi. Điện cúi đầu, ghé sát vào gương mặt Hân, ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nồng nàn hòa quyện cùng mùi gỗ mục của căn buồng. Cậu đưa ngón tay luồn vào dưới mép quần lót ren hồng, chạm trực tiếp vào làn da non mịn của môi lồn Hân.
Nước nhờn ấm áp và trơn trượt bao lấy ngón tay Điện. Cậu cảm nhận được sự ấm nóng, ẩm ướt tột cùng bên trong vùng kín của cô bạn học. Hân co chân lên, hai đùi kẹp lấy hông Điện, hơi thở dồn dập đứt quãng. Trên màn hình tivi, cảnh tượng hai cơ thể trần trụi đang gắn chặt vào nhau đạt đến cao trào, tiếng rên rỉ thở dốc vang dội khắp căn buồng.
Đúng lúc Điện định dùng tay kéo chiếc quần lót hồng của Hân xuống để đưa cu mình vào trong lồn cô, và Hân cũng đang vòng tay ôm chặt lấy cổ cậu để đón nhận cú đâm đầu tiên...
Cạch... cạch... lách cách.
Tiếng xích xe đạp quen thuộc vang lên ngoài cổng, nối tiếp là tiếng cạch của chân chống sắt đập xuống nền xi măng.
Hai đứa giật bắn mình, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng bước chân của bà ngoại bắt đầu vang lên lẹt xẹt trên lối đi vào hiên nhà.